Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20
Tác Giả: Knight
Thể Loại: " Người lớn "
Ngày Cập Nhật : 26/08/2026
Chương 18
Buổi tập chiều ở câu lạc bộ bán chuyên hôm ấy diễn ra dưới trời se lạnh. Khanh đứng ngoài đường biên với quyển sổ ghi chú, mắt theo dõi từng đường bóng. Giờ nghỉ giữa buổi, các cầu thủ tụ lại gần khu vực uống nước. Anh đang định ghi thêm vài dòng thì nghe thấy giọng nói của tiền đạo cao lớn vọng sang.
“Em ấy làm gì cũng được, miễn là đủ tiền. Lần trước tao gọi, bảo sao cũng gật.”
Một hậu vệ cười theo.
“Nghe nói đẹp mà biết chiều. Có ảnh không?”
“Có, để tao tìm. Hôm trước thằng kia gửi.”
Khanh không nhìn thẳng vào nhóm, nhưng tai đã dựng lên. Những câu chuyện kiểu này không phải lần đầu anh nghe trong môi trường bóng đá, nhưng hôm nay có gì đó khiến anh khó chịu. Anh giả vờ chỉnh lại trang sổ, lắng nghe thêm. Tiền đạo vẫn nói tiếp, giọng khoe khoang, mô tả mơ hồ về một cô gái trẻ, sẵn sàng đi khách, làm mọi yêu cầu nếu trả đúng giá. Không ai nêu tên. Không ai đưa điện thoại cho anh xem. Chỉ có những lời bàn tán rồi nhanh chóng chuyển sang chuyện khác.
Cả buổi tập còn lại, anh không còn tập trung được như bình thường. Những câu nói ấy cứ lẩn quẩn trong đầu. Đến khi tan tập, HLV còn gọi anh lại khen bản phân tích tuần này sắc hơn, nhưng anh chỉ đáp lại qua loa. Trên đường về, anh liên tục tự hỏi vì sao mình lại bận tâm đến một câu chuyện chẳng liên quan. Cho đến khi một suy nghĩ thoáng qua khiến anh phải dừng xe lại bên đường: nếu là Quyên thì sao?
Anh lắc đầu, tự bảo mình đang nghĩ lung tung. Quyên đã ra Bắc học. Những gì xảy ra giữa hai người chỉ còn là quá khứ và những giấc mơ. Nhưng cảm giác bất an vẫn không hết.
Ngày hôm sau ở lớp, Khanh cố gắng giữ vẻ ngoài bình thường. Anh vẫn làm lớp trưởng, vẫn giải thích bài khi được hỏi, vẫn giữ khoảng cách lịch sự với Diễm Quỳnh. Cô thì vẫn mang vẻ ngại ngùng thường thấy, tránh ánh mắt nhưng lại vô thức ngồi gần hơn một chút. Anh duy trì ám thị bằng những lần chạm nhẹ và ngửi mùi khi có cơ hội, nhưng không đẩy mạnh. Với Minh Anh ở CLB nhảy, anh cũng chỉ tạo thêm vài lần tiếp xúc nhỏ, lấy thêm mùi, chờ thời cơ chắc chắn hơn trước khi kích hoạt lần nữa.
Tối hôm đó, khi nằm trên giường, giọng nói đột ngột xuất hiện. Lần này giọng nghe có vẻ lạnh hơn.
“Ngươi đang phân tâm.”
Khanh mở mắt nhìn trần nhà.
“Tao không phân tâm.”
“Ngươi phân tâm vì một câu chuyện bên lề. Vì một cái tên cũ. Nếu không giữ được tập trung, sợi dây với những đứa hiện tại sẽ lỏng. Ám thị không phải thứ tồn tại mãi mãi nếu ngươi bỏ mặc.”
“Chỉ là nghe phong phanh. Chưa có gì chắc chắn.”
“Dù có chắc chắn thì sao? Ngươi định bỏ hết những gì đang xây dựng để chạy theo một người đã nói thẳng rằng ngươi chẳng làm được gì cho cô ta sao? Hay ngươi muốn vừa ôm quá khứ vừa tiến về phía trước? Hai thứ ấy không đi cùng nhau được đâu.”
Khanh im lặng. Giọng nói tiếp tục.
“Hoặc ngươi tập trung hoàn thành những gì đang làm, tăng độ khó, siết chặt thêm các sợi dây hiện có. Hoặc ngươi để bản thân bị phân tâm và mất dần kiểm soát. Lựa chọn đi.”
Rồi im bặt.
Khanh ngồi dậy, đưa hai tay lên mặt. Hình ảnh Quyên trong ký ức lẫn với những lời bàn tán của đám cầu thủ khiến anh khó chịu đến mức muốn đập gì đó. Nhưng anh cũng biết giọng nói nói đúng. Nếu cứ để tâm trạng này tiếp diễn, mọi thứ anh đang xây với Diễm Quỳnh và Minh Anh sẽ chậm lại, thậm chí tuột mất.
Anh hít một hơi sâu, rồi nằm trở xuống. Trong đầu anh đưa ra quyết định. Tạm gác chuyện tin đồn. Tạm gác việc truy tìm xem người trong lời kể có phải là Quyên hay không. Ít nhất là ở thời điểm hiện tại. Trước hết phải hoàn thành thử thách tăng độ khó, phải siết chặt thêm những sợi dây đang có trong tay. Khi đủ mạnh, đủ lạnh, lúc đó mọi thứ khác sẽ được tính đến.
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi nhẹ. Khanh nhắm mắt, cố ép bản thân ngủ. Ngày mai anh sẽ tiếp tục đến CLB nhảy, tiếp tục tạo thêm cơ hội với Minh Anh, tiếp tục duy trì ám thị với Quỳnh. Còn quá khứ, tạm thời hãy để nó nằm yên ở một góc.