Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20
Tác Giả: Knight
Thể Loại: " Người lớn "
Ngày Cập Nhật : 26/08/2026
Chương 17
Sau những ngày theo dõi Diễm Quỳnh, Khanh nhận ra ám thị dù đã có hiệu quả nhưng tốc độ vẫn chậm. Cô chỉ đang bị phân tâm và thèm muốn trong tiềm thức, chứ chưa đến mức phụ thuộc. Anh quyết định không bỏ hết trứng vào một giỏ. Nếu muốn tăng tốc độ tha hóa cũng như thử nghiệm giới hạn của năng lực, anh cần thêm mục tiêu mới, tốt nhất là người khó gần hơn.
Trong CLB nhảy, có một cô gái tên Minh Anh. Cô năm hai, body săn chắc nhờ tập luyện đều đặn, eo thon, vai nhỏ nhưng vòng ba chắc, tính cách thẳng và ít cười. Nhiều người trong CLB nể cô vì nhảy đẹp và kỷ luật cao. Khanh bắt đầu chủ động tạo tiếp xúc. Anh nhờ cô chỉnh lại động tác cho nhóm mới, đứng gần khi cô đổ mồ hôi sau các set luyện tập nặng, tìm cách cầm giúp khăn hoặc bình nước. Mùi cơ thể của Minh Anh khác hẳn Quỳnh: nồng hơn, sạch sẽ nhưng mang vị mặn rõ của mồ hôi vận động thật. Anh kiên nhẫn lấy mùi qua từng lần tiếp xúc nhỏ. Đến lần thứ tư, khi cô vô tình chạm vào tay anh lúc nhận lại khăn, lòng bàn tay phải mới nóng ran. Dấu hiệu kích hoạt xuất hiện.
Song song với việc đó, mối quan hệ ở câu lạc bộ bán chuyên tiếp tục tiến triển. HLV bắt đầu hỏi anh về khả năng gắn bó dài hạn, thậm chí gợi ý sẽ giới thiệu với một vài đội khác nếu anh muốn thử ở môi trường chuyên nghiệp hơn. Cảm giác được công nhận khiến anh hài lòng, nhưng cũng khiến anh thêm phần tỉnh táo với những gì mình đang làm ở phía sau.
Tối hôm kích hoạt được với Minh Anh, Khanh nằm trên giường nhưng không vội dẫn giấc mơ sang phía cô. Thay vào đó anh quyết định dùng lần kích hoạt còn dư từ Diễm Quỳnh để đẩy mạnh hơn nữa. Anh cần thử xem nếu tăng độ khắc nghiệt thì ám thị sẽ sâu đến mức nào.
Giấc mơ hiện ra trong căn phòng tối. Diễm Quỳnh đang quỳ trên sàn, hai tay bị giữ phía sau. Khi thấy anh bước tới, mắt cô vừa sợ vừa có chút chờ đợi.
“Anh… hôm nay anh muốn gì?”
Khanh không trả lời. Anh kéo cô lại gần, một tay nắm tóc, tay kia mở khóa quần. Dương vật đã cứng được đưa thẳng vào miệng cô. Anh không cho cô làm quen dần. Anh giữ chặt đầu và đẩy sâu ngay từ đầu. Quỳnh sặc cứng, nước mắt chảy ra tức thì, họng co lại nhưng anh không rút.
“Thở bằng mũi. Ngậm chặt.”
Anh bắt đầu đâm vào miệng cô với nhịp đều. Mỗi lần đẩy sâu, cô lại sặc và phát ra tiếng ọe nghẹn. Nước dãi chảy dài xuống cằm và cổ. Anh không giảm tốc. Anh còn dùng tay giữ chặt sau gáy để cô không thể lùi.
“Sặc nhiều thế? Em luyện chưa đủ. Tiếp tục.”
Quỳnh khóc, hai vai run, nhưng miệng vẫn bị nhồi đầy. Anh chỉ rút ra khi cô gần như hết hơi, cho cô thở vài giây rồi lại đâm vào. Cứ như vậy liên tục đến khi nước mắt và nước dãi làm ướt cả ngực cô. Khi anh cảm thấy sắp đến, anh đẩy sâu hết mức và phóng thẳng vào họng. Quỳnh sặc dữ dội, ho khùng khục nhưng bị anh giữ chặt cho đến khi nuốt gần hết.
Anh kéo cô dậy, đẩy nằm sấp lên giường, kéo hông lên cao và đâm vào từ phía sau một mạch. Không có nhịp làm quen. Anh nắm tóc cô, đâm mạnh và nhanh ngay từ đầu. Tiếng da thịt va vào nhau vang đều. Quỳnh khóc thành tiếng.
“Anh… mạnh quá… em đau… chậm thôi…”
“Em thích bị đụ mạnh mà. Nói đi.”
“Không… em không thích… á… anh đừng…”
Anh tăng tốc, một tay với ra trước xoa mạnh hạt le. Quỳnh lên đỉnh rất nhanh trong tư thế ấy, người co giật nhưng anh không dừng. Anh tiếp tục đâm xuyên qua cơn cực khoái, khiến cô vừa khóc vừa rên.
“Nói thật. Em thích bị anh dùng như đồ chơi không?”
Quỳnh im lặng. Anh bẻ đầu cô ngước lên, đâm sâu hơn.
“Nói. Nếu không anh sẽ làm em lên liên tục đến khi em khóc xin tha.”
Cô cắn môi, nước mắt chảy dài, cuối cùng đứt quãng thừa nhận:
“Thích… em thích bị anh dùng… thích bị anh đụ đến hết sức… thích bị anh bắt ngậm đến sặc… em hư rồi…”
Anh hài lòng. Anh đổi tư thế liên tục, mỗi lần đều bắt cô phải nói thêm những sở thích bẩn thỉu hơn. Cô bị ép thú nhận thích bị liếm nách đến ướt, thích bị xuất vào miệng, thích bị đụ trong lúc đang khóc. Mỗi lần thú nhận xong anh lại đưa cô lên đỉnh một lần nữa. Đến khi cô gần như mất giọng, người mềm nhũn hoàn toàn, anh mới chịu phóng sâu vào trong.
Anh nằm đè lên lưng cô, mũi vùi vào nách còn đẫm mồ hôi, hít dài.
“Em nhớ những gì mình vừa nói. Mai nhìn anh sẽ nhớ hết.”
Giấc mơ mờ dần.
Khi tỉnh dậy, Khanh ngồi dậy khá lâu. Cảm giác kiểm soát lần này mạnh và lạnh hơn trước. Anh biết ám thị với Quỳnh đã bị đẩy xuống tầng sâu hơn rất nhiều. Nhưng đồng thời anh cũng nhận ra một điều: Minh Anh trong lần kích hoạt đầu tiên đã kháng cự mạnh hơn hẳn trong mơ. Người càng khó chinh phục thì khi bị hạ được sẽ mang lại cảm giác chiến thắng lớn hơn, và có lẽ cả phần thưởng từ giọng nói cũng sẽ lớn hơn.
Anh nằm trở xuống, mắt nhìn trần nhà. Phía trước còn rất nhiều việc phải làm. Cả với Quỳnh, cả với Minh Anh, và cả với con đường đang mở ra ở câu lạc bộ bán chuyên.