Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Chương 16

Những ngày sau giấc mơ trên cây thánh giá chữ X, Diễm Quỳnh thay đổi rõ đến mức Khanh không cần phải quan sát kỹ cũng nhận ra. Cô vẫn ngồi cách anh vài hàng ghế, nhưng mỗi lần anh đi ngang qua hoặc tình cờ nhìn về phía ấy, cô lại vội vàng cúi xuống sách. Khi bị gọi tên trong giờ học, má cô ửng hồng rất nhanh, giọng trả lời nhỏ hơn bình thường. Có những lúc anh chủ động hỏi một câu đơn giản về bài tập, cô trả lời xong rồi cả hai cùng im lặng một khoảng dài đến mức khó chịu. Khoảng lặng ấy không phải do ngại giao tiếp thông thường. Nó mang một thứ gì đó nặng nề hơn, như thể cô đang cố che giấu ký ức mà cơ thể vẫn còn nhớ.

Đáng chú ý là dù tránh ánh mắt, cô lại vô thức chọn những vị trí gần anh hơn trước. Khi họp nhóm nhỏ, cô kéo ghế ngồi lệch về phía anh dù còn chỗ trống khác. Khi tan học, nếu anh còn đứng nói chuyện với vài bạn, cô thường chậm bước thay vì đi nhanh như trước. Khanh giả vờ không để ý. Anh vẫn giữ đúng vai trò lớp trưởng nhiệt tình, vẫn giải thích bài khi được hỏi, vẫn cười nhẹ nhàng và giữ khoảng cách lịch sự. Bên trong anh thì ghi nhận từng phản ứng nhỏ ấy như đang đánh dấu mức độ ám thị.

Ở câu lạc bộ bán chuyên, mọi thứ tiến triển tốt hơn anh kỳ vọng. Sau tuần thử việc đầu, HLV đề nghị anh ở lại thêm một tuần nữa và bắt đầu giao cho anh phân tích một số đối thủ thật trong lịch thi đấu sắp tới. Anh được vào phòng họp cùng ban huấn luyện, được xem băng hình chi tiết, được hỏi ý kiến về cách triển khai hàng công. Mỗi lần anh chỉ ra một điểm yếu mà ngay cả trợ lý HLV cũng bỏ sót, ánh mắt mọi người lại thay đổi thêm một chút. Cảm giác được công nhận bằng đúng chuyên môn khiến anh hài lòng, nhưng cũng khiến anh thêm phần tỉnh táo. Anh biết mình đang đứng ở vị trí có thể tiến xa hơn nếu biết cách tận dụng.

Tối hôm đó, sau khi về phòng và tắm rửa xong, Khanh nằm xuống giường khá sớm. Anh không vội kích hoạt ngay. Trước hết anh dành thời gian nhớ lại mùi cơ thể của Quỳnh từ lần chạm gần nhất, nhớ lại cách cô thở khi bị ép phải thú nhận trong mơ. Khi cảm giác ở lòng bàn tay phải bắt đầu ấm lên, anh mới nhắm mắt và chủ động dẫn dắt giấc mơ.

Lần này anh không chọn khung cảnh bạo lực hay trói buộc. Không gian hiện ra là căn phòng ngủ nhỏ, ánh đèn vàng ấm. Diễm Quỳnh nằm trên giường, chỉ mặc một chiếc áo thun mỏng và quần lót. Khi thấy anh xuất hiện, cô không còn sợ hãi tột độ như những lần đầu. Thay vào đó là sự ngại ngùng pha lẫn với một chút chờ đợi mà chính cô cũng không muốn thừa nhận.

“Anh lại đến… em tưởng hôm nay sẽ không có…”

Khanh ngồi xuống mép giường, không động vào người cô ngay. Anh chỉ nhìn.

“Em chờ anh à?”

Quỳnh quay mặt đi, giọng nhỏ.

“Không… em không chờ. Chỉ là… những giấc mơ này khiến em không ngủ ngon.”

Anh đưa tay kéo nhẹ cằm cô quay lại.

“Em nhớ cảm giác bị anh liếm nách không?”

Má cô đỏ bừng. Cô không trả lời. Anh cúi xuống, mũi sát vào phía dưới hàm rồi trượt thấp hơn, hít chậm ở vùng gần nách. Mùi cơ thể quen thuộc khiến dương vật anh cứng dần. Anh không liếm ngay. Anh chỉ hít và nói khẽ.

“Em có thèm không? Nói thật.”

Quỳnh cắn môi, im lặng khá lâu rồi mới thều thào.

“Có… em thèm. Em ghét phải thừa nhận nhưng mỗi lần thủ dâm em lại nhớ anh. Nhớ cái lưỡi anh. Nhớ cảm giác bị anh đụ đến hết sức.”

Câu thú nhận ấy khiến Khanh hài lòng. Anh kéo áo thun cô lên, để lộ vòng một và hai bên nách. Lần này anh liếm chậm rãi, kỹ lưỡng, như đang thưởng thức. Quỳnh rên nhẹ từ đầu. Khi anh chuyển xuống dưới, dùng lưỡi và ngón tay đưa cô lên đỉnh lần đầu, cô không còn kháng cự mạnh. Cô chỉ ôm lấy đầu anh và thì thầm những câu mà trước đây phải bị ép mới nói.

“Anh đừng dừng… em muốn thêm… làm em lên nữa đi…”

Anh thỏa mãn yêu cầu ấy. Anh đưa cô lên đỉnh thêm hai lần nữa chỉ bằng miệng và tay trước khi chính thức đưa vào. Lần này nhịp điệu không quá thô bạo. Anh đâm sâu nhưng có kiểm soát, liên tục bắt cô nói ra cảm giác và sự phụ thuộc.

“Em có thể thiếu anh được không?”

“Không… em không thể. Những giấc mơ này khiến em nghiện rồi… anh ơi…”

Khi cả hai cùng lên đến đỉnh, anh không rút ra ngay. Anh nằm đè lên người cô, mũi vẫn vùi ở nách, hít lấy mùi hỗn hợp của mồ hôi và tình dục. Quỳnh thở hổn hển, tay vẫn ôm lỏng lấy lưng anh.

“Anh… mai em nhìn anh sẽ lại ngại lắm… nhưng em vẫn muốn anh đến tiếp…”

Khanh không đáp. Anh chỉ hít thêm một hơi dài trước khi giấc mơ dần mờ.

Khi tỉnh dậy, trời vẫn còn sớm. Cảm giác thỏa mãn lần này khác với những lần bạo lực trước. Nó sâu và dai hơn. Anh ngồi dậy, đưa tay phải lên nhìn. Dư nhiệt vẫn còn.

Giọng nói xuất hiện đúng lúc ấy, chậm rãi và mang vẻ đánh giá.

“Ám thị đã bắt đầu có hiệu quả ngoài đời. Cô ta đang bị phân tâm vì ngươi, đang thèm cảm giác trong mơ, và đang tự làm nhục mình bằng chính ký ức ấy. Nhưng vẫn chưa đủ sâu. Nếu ngươi dừng ở mức này, cô ta vẫn có thể vùng vẫy và tìm cách quên. Muốn biến sự ngại ngùng thành sự phụ thuộc thật sự, ngươi còn phải đào sâu hơn.”

Khanh im lặng một lúc rồi hỏi.

“Còn bao lâu nữa thì được?”

“Tùy ngươi. Tiếp tục đi. Đừng vội. Nhưng cũng đừng chậm đến mức sợi dây bị lỏng.”

Giọng nói biến mất. Khanh nằm trở xuống, mắt nhìn lên trần. Ngoài cửa sổ trời bắt đầu sáng dần. Anh biết ngày hôm nay khi gặp Quỳnh ở lớp, ánh mắt của cô sẽ lại tránh né, nhưng cơ thể cô sẽ lại vô thức tìm cách ở gần. Và anh sẽ tiếp tục giả vờ không biết gì, tiếp tục đóng đúng vai trò của mình, trong khi âm thầm siết chặt thêm sợi dây ấy.