Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20
Tác Giả: Knight
Thể Loại: " Người lớn "
Ngày Cập Nhật : 26/08/2026
Chương 15
Buổi sáng hôm ấy Khanh nhận được cuộc gọi từ số lạ. Người bên kia tự giới thiệu là trợ lý của HLV trưởng một câu lạc bộ bán chuyên có tiếng trong vùng. Họ đã xem các bản phân tích anh làm cho đội trường và muốn mời anh lên thử việc một tuần. Không phải hợp đồng chính thức, chỉ là cơ hội để hai bên tìm hiểu. Khanh đồng ý ngay.
Anh đến sân tập của câu lạc bộ vào đúng chín giờ. Không khí hoàn toàn khác so với đội sinh viên. Các cầu thủ đi lại nhanh nhẹn, trang phục chỉnh tề, ánh mắt tập trung. Anh nhận ra vài gương mặt từng xem trên truyền hình địa phương: tiền đạo cao lớn từng chơi ở giải hạng nhất, tiền vệ tổ chức có tiếng với khả năng chuyền dài, hậu vệ phải từng thi đấu trẻ quốc gia. HLV trưởng bắt tay anh ngắn gọn rồi dẫn vào phòng họp.
Buổi đầu tiên chỉ là quan sát và đóng góp ý kiến. Khi đội triển khai bài tập chiến thuật, Khanh đứng ngoài đường biên, ghi chú liên tục. Giờ nghỉ giữa buổi, anh được mời phát biểu ngắn. Anh nói về cách đối phương ở giải đấu sắp tới thường dùng tiền vệ trung tâm kéo rộng để tạo khoảng trống cho hậu vệ biên băng lên, rồi chỉ rõ điểm yếu ở tình huống chuyển trạng thái. Những lời phân tích ngắn gọn, có dẫn chứng cụ thể khiến cả phòng họp im lặng vài giây. HLV gật đầu. Một số cầu thủ nhìn anh với ánh mắt khác hẳn so với lúc mới gặp. Không còn là thằng nhóc đến xin việc nữa. Là người có chuyên môn thật sự.
Khi rời sân tập buổi chiều, anh cảm thấy ngực mình nhẹ hơn. Cảm giác được đứng cạnh những người mình từng ngưỡng mộ và vẫn giữ được sự tôn trọng bằng đúng khả năng khiến anh hài lòng sâu sắc.
Trở về lớp học ngày hôm sau, anh vẫn còn mang tâm trạng ấy. Ngồi ở ghế giữa, mắt nhìn lên bảng nhưng đầu óc vẫn nhớ lại cách HLV hỏi thêm về một tình huống cố định, nhớ lại ánh mắt của tiền vệ tổ chức khi nghe anh phân tích. Cảm giác hữu dụng ấy ấm áp đến mức anh suýt quên mất mình đang ở đâu.
Đột nhiên có ngón tay khẽ khều vào lưng anh. Quay lại, anh thấy Diễm Quỳnh đang ngồi ở hàng sau cùng với hai bạn nữ khác. Cô hơi cúi người về phía trước, giọng nhỏ.
“Anh Khanh, chỗ bài tập về nhà này em với tụi nó đang kẹt. Anh giải thích giúp một chút được không?”
Ba cô gái đều nhìn sang. Khanh kéo ghế lại gần hơn một chút. Khi Quỳnh đưa vở sang, ống tay áo xộc lên. Mùi cơ thể nhẹ nhưng rõ bay đến. Anh nghiêng người như để nhìn cho rõ bài, mũi gần như sát vào khoảng không phía dưới cánh tay cô. Đồng thời ngón tay phải anh “vô tình” chạm vào mu bàn tay cô khi giữ trang giấy. Cảm giác nóng ran bùng lên ngay lập tức từ lòng bàn tay. Luồng điện nhỏ chạy ngược lên cánh tay. Quyền năng đã kích hoạt.
Anh giữ vẻ mặt bình thường, giải thích bài toán ngắn gọn. Quỳnh và hai bạn gật đầu liên tục. Khi mọi người cảm ơn rồi quay về chỗ, anh vẫn còn cảm nhận được dư nhiệt trên da.
Tối hôm đó anh nằm xuống giường sớm hơn. Giọng nói không xuất hiện, nhưng anh tự biết mình cần tận dụng tối đa lần kích hoạt này. Anh chủ động dựng lên khung cảnh trong đầu trước khi chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ, căn phòng tối và rộng. Ở giữa là một cây thánh giá chữ X bằng gỗ chắc. Diễm Quỳnh bị xích cả hai cổ tay và hai mắt cá chân vào bốn đầu của chữ X. Cô chỉ mặc một chiếc áo cổ vũ siêu ngắn, chỉ vừa đủ che nửa bầu ngực, để lộ gần như toàn bộ phần dưới. Da cô đã ửng hồng, hơi thở gấp. Khi thấy anh bước tới, mắt cô mở to.
“Anh… anh định làm gì? Thả em ra… em sợ…”
Khanh không nói gì. Anh bước đến gần, cúi xuống hít mạnh vào nách trái đang bị giơ cao. Mùi mồ hôi sợ hãi và kích thích quyện vào nhau. Anh thè lưỡi liếm chậm từ dưới lên. Quỳnh rùng mình mạnh, xích kim loại va vào nhau kêu leng keng.
“Anh đừng… bẩn… em xin anh…”
Anh liếm kỹ cả hai bên nách, rồi xuống ngực, ngậm lấy núm vú hút mạnh qua lớp vải mỏng. Một tay lướt xuống giữa hai đùi, xoa mạnh vào chỗ đã ướt. Quỳnh cố khép chân nhưng bị xích giữ chặt. Anh quỳ xuống, kéo mạnh phần vải mỏng sang một bên và đưa lưỡi vào hạt le. Lưỡi nhanh, có lực, không dừng. Chỉ sau ít phút cô đã lên đỉnh lần đầu, người giật mạnh trong xích, miệng kêu thành tiếng.
“Á… anh… em lên rồi… dừng lại…”
Anh không dừng. Tiếp tục liếm và dùng hai ngón tay thọc sâu. Cứ mỗi lần cô sắp dịu xuống, anh lại tăng tốc độ khiến cô buộc phải gào lên. Lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư. Mỗi lần lên đỉnh anh đều bắt cô phải rên to, phải gọi tên anh, phải thừa nhận là đang bị liếm đến hết sức. Quỳnh khóc, nước mắt chảy dài, giọng khàn đặc vì gào thét.
“Anh Khanh… em thật sự không chịu nổi nữa… em xin anh tha… chân em hết cảm giác rồi…”
Khi cô đã mềm nhũn hoàn toàn trong xích, anh mới tháo khóa. Quỳnh trượt xuống sàn, không còn sức đứng. Anh kéo cô lại, đẩy dương vật vào miệng.
“Ngậm vào. Liếm sạch.”
Cô khóc nhưng vẫn há miệng. Anh giữ đầu cô, đâm vào họng vài lần rồi phóng ra. Cô sặc và nuốt trong nước mắt. Anh chưa dừng. Anh kéo cô lên, đẩy nằm ngửa trên sàn, kê hai chân lên vai và đâm vào. Cảm giác siết chặt sau nhiều lần lên đỉnh khiến anh rùng mình. Anh đâm sâu và mạnh, đồng thời bắt cô phải nói.
“Nói đi. Em thích bị anh đụ không?”
“Thích… em thích… đừng hỏi nữa… em xấu hổ…”
“Nói to hơn. Em muốn anh xuất vào trong không?”
“Muốn… em muốn anh xuất vào trong… làm em đầy… anh ơi…”
Anh đổi tư thế liên tục, mỗi lần đều bắt cô phải khẩu dâm theo. Quỳnh ban đầu còn ngại, sau dần nói theo một cách tuyệt vọng vì cơ thể quá kích thích, không còn sức chống cự. Cô lên đỉnh thêm hai lần nữa trong lúc bị đâm, lần cuối cùng gần như chỉ còn tiếng thở đứt quãng và nước mắt. Khi anh phóng sâu vào trong, cô đã kiệt sức hoàn toàn, nằm im dưới anh, chỉ còn hơi thở nhẹ và cơ thể thỉnh thoảng giật lên vì dư chấn.
Khanh cúi xuống, mũi vùi vào nách còn đẫm mồ hôi, hít dài lần cuối.
“Em nhớ lấy cảm giác hôm nay.”
Mọi thứ mờ dần.
Khi tỉnh dậy, trời vẫn còn tối. Cơ thể anh ướt đẫm. Lòng bàn tay phải còn nóng. Anh nằm im khá lâu, trong đầu vẫn còn tiếng gào thét của Diễm Quỳnh khi bị buộc phải lên đỉnh liên tục trên cây thánh giá chữ X. Cảm giác kiểm soát lần này mạnh hơn mọi lần trước rất nhiều.