Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20
Tác Giả: Knight
Thể Loại: " Người lớn "
Ngày Cập Nhật : 26/08/2026
Chương 14
Ánh sáng sớm len qua khe rèm khi Diễm Quỳnh mở mắt. Cơ thể cô còn nặng nề, đùi khẽ run. Cô ngồi dậy, đưa tay xuống dưới và cảm nhận rõ sự ẩm ướt. Nệm dưới hông đã ướt một mảng. Quần lót dính chặt vào da. Cô sững lại vài giây rồi nhớ ra. Lại là giấc mơ ấy. Lại là Khanh.
Cô nằm im, nhìn trần nhà, mặt nóng dần. Từ cái đêm đầu tiên bị anh kéo vào góc trường trong mơ, rồi đến đêm trong phòng tập nhảy, mọi thứ đều quá thật. Cảm giác lưỡi liếm nách, cảm giác bị đâm sâu, cảm giác lên đỉnh liên tục đến mức chân tay rụng rời… tất cả vẫn còn nguyên trong ký ức. Cô chưa từng quan hệ thật. Cô vẫn còn trinh. Nhưng những giấc mơ ấy khiến cơ thể cô nhớ rõ từng chi tiết hơn cả những lần tự thủ dâm trước đây.
Quỳnh vốn có nhu cầu cao. Từ năm cấp ba cô đã quen với việc tự giải quyết. Nhưng trước đây khi thủ dâm, cô chỉ nghĩ đến những hình ảnh mơ hồ, những diễn viên trong phim, hoặc đơn giản là cảm giác. Từ khi có giấc mơ với Khanh, mỗi lần đưa tay xuống cô lại vô thức nhớ đến anh. Nhớ đến cách anh giữ hai cổ tay cô trên đầu, nhớ đến mùi mồ hôi của chính mình khi bị liếm, nhớ đến giọng anh khi bảo cô ngậm vào. Cô ghét điều đó. Nhưng cơ thể lại phản ứng ngược lại.
Sáng nay cũng vậy. Cô không đứng dậy ngay. Một tay lướt xuống dưới, kéo quần lót sang một bên. Ngón giữa chạm vào chỗ còn ướt và nhạy cảm. Cô cắn môi, khẽ rên. Hình ảnh Khanh trong phòng tập hiện rõ. Cô xoa chậm quanh hạt le, rồi tăng dần tốc độ.
“Anh… đừng liếm nữa… em chịu không nổi…”
Câu nói thoát ra khỏi miệng cô nhỏ và khàn. Ngón tay trượt nhanh hơn. Cô nhớ cảm giác bị đâm từ phía sau, nhớ cách anh tận dụng sự mềm dẻo của mình để đẩy vào rất sâu. Đùi cô khép lại rồi lại mở.
“Anh Khanh… đụ em mạnh hơn… em xin anh…”
Cô nói những lời mà bình thường không bao giờ dám nghĩ đến. Hai ngón tay thọc vào trong, ngón cái xoa bên ngoài. Cơ thể co lại. Cô tưởng tượng mình đang bị anh giữ chặt, miệng anh vẫn còn vương mùi mồ hôi nách của chính mình. Cảm giác ấy khiến cô lên nhanh hơn mọi lần thủ dâm trước. Người cô giật nhẹ, nước chảy ra thêm, thấm ướt cả lòng bàn tay. Cô nằm thở hổn hển, mắt vẫn nhắm, mặt đỏ bừng. Sự xấu hổ và kích thích trộn lẫn đến mức cô không biết nên dừng hay tiếp tục nghĩ về anh.
Ở phía bên kia thành phố, Khanh đang đứng trên sân tập của đội bóng trường. Buổi tập sáng diễn ra dưới ánh nắng nhẹ. Anh cầm tờ giấy ghi chú, đứng cạnh HLV, chỉ vào từng cầu thủ đang triển khai bài tập. Kinh nghiệm từng chơi ở cấp độ cao hơn giúp anh nhận ra rất nhanh những thói quen nhỏ: góc bắt bóng của thủ môn dự bị hơi hẹp bên phải, hậu vệ trái có xu hướng chậm lại nửa nhịp khi đối phương chuyển hướng đột ngột. Anh nói ngắn gọn, rõ ràng. HLV gật đầu liên tục. Các cầu thủ dần quý anh không chỉ vì bản phân tích trận trước mà còn vì những chỉnh sửa ngay trên sân tập hôm nay.
Chỉ sau vài tuần, đội liên tiếp có những kết quả ấn tượng ở giải liên trường. Tin đồn về cậu phân tích trẻ từng là thủ môn U23 bắt đầu lan ra ngoài. Có người từ các đội bán chuyên đến tìm, hỏi han về khả năng hợp tác. Khanh không nhận lời ngay. Anh chỉ cười và nói sẽ cân nhắc. Trong lòng anh biết đây là con đường có thể đi xa hơn.
Tối hôm đó, khi trở về phòng và nằm xuống giường, anh mới lên tiếng trong đầu.
“Những giấc mơ có giúp được gì cho việc tiếp cận ngoài đời không?”
Giọng nói xuất hiện gần như ngay lập tức, mang vẻ chậm rãi.
“Người kia cũng mơ y như ngươi. Cảm giác của họ không kém gì ngươi. Nếu ngươi làm đủ sướng, đủ sâu, đủ để lại dấu ấn, thì liên kết tình dục giữa hai bên sẽ tăng. Họ sẽ nhớ ngươi nhiều hơn, thèm cảm giác ấy nhiều hơn, và ngoài đời sẽ dễ bị ảnh hưởng hơn.”
Khanh im lặng một lúc.
“Nhưng không phải lúc nào cũng thành công?”
“Đúng. Nếu đối phương chưa đủ gắn kết, hoặc ý chí của họ còn vững, họ vẫn có thể từ chối ngươi ngoài đời. Giấc mơ chỉ là công cụ. Nó không biến người ta thành nô lệ ngay lập tức. Ngươi muốn điều khiển được họ ngoài đời thật thì phải xây dựng thêm nhiều lớp. Mùi, chạm, ám thị, rồi mới đến thao túng sâu hơn.”
“Vậy với con bé Diễm Quỳnh?”
“Ngươi đang đi đúng hướng. Nhưng vẫn còn nông. Nếu chỉ dừng ở mức hiện tại, cô ta có thể xấu hổ, có thể né tránh, thậm chí có thể ghét ngươi vì những gì xảy ra trong mơ. Muốn biến xấu hổ thành sự phụ thuộc, ngươi phải làm mạnh hơn nữa.”
Giọng nói dịu đi một chút, như đang mỉm cười.
“Ngủ đi. Mai còn phải đối mặt với ánh mắt của cô ta sau đêm nay. Ta chờ xem ngươi xử lý ra sao.”
Rồi im bặt.
Khanh nằm nhìn trần nhà. Hình ảnh Quỳnh trong phòng tập vẫn còn rõ. Anh biết ngày mai khi gặp lại cô, ánh mắt của cô sẽ khác. Và anh cần tận dụng đúng cái khác biệt ấy.