Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20
Tác Giả: Knight
Thể Loại: " Người lớn "
Ngày Cập Nhật : 26/08/2026
Chương 13
Tiết toán cao cấp diễn ra vào sáng thứ năm. Khanh bước vào phòng học sớm hơn mọi ngày. Anh chọn hàng ghế thứ ba từ dưới lên, chỗ còn trống khá nhiều. Khi Diễm Quỳnh đi vào, anh đứng dậy nhẹ, chỉ vào ghế bên cạnh.
“Em ngồi đây được không? Chỗ này gần bảng hơn.”
Quỳnh khựng lại một giây. Ánh mắt cô thoáng tránh né, má hơi ửng. Cô do dự rồi vẫn gật đầu, kéo ghế ngồi xuống. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một gang tay. Khanh nhận ra ngay sự khác biệt so với hôm trước. Cô không nhìn thẳng vào anh, chỉ khẽ chào rồi cúi xuống mở sách. Những cử chỉ nhỏ đều mang vẻ ngại ngùng rõ rệt. Anh biết nguyên do. Giấc mơ đêm qua đã để lại dấu vết.
Anh không thúc ép. Cả giờ đầu gần như không chủ động bắt chuyện. Chỉ khi cô loay hoay với một bài toán khó, bút xoay liên tục trên trang giấy mà không viết được dòng nào, anh mới khẽ nói.
“Chỗ này em thử đổi cách đặt ẩn phụ xem. Để anh chỉ.”
Anh kéo vở mình sang, viết vài dòng gợi ý ngắn. Quỳnh nhìn theo, lúc đầu còn e dè, sau đó mắt sáng dần. Cô vốn học tốt môn toán, nhưng bài này đúng vào điểm cô chưa từng gặp. Chỉ sau hai phút gợi ý, cô đã tự giải tiếp được. Khi viết xong dòng đáp án, cô quay sang anh, giọng nhỏ.
“Cảm ơn anh. Em nghĩ mãi không ra.”
“Không có gì. Em giỏi sẵn rồi. Chỉ thiếu đúng một bước thôi.”
Từ đó không khí đỡ căng hơn. Họ bắt đầu nói chuyện nhỏ về môn học, về cách cô giáo ra đề khó. Rồi chuyện dần chuyển sang CLB nhảy. Quỳnh kể rằng cô thích nhảy từ cấp ba nhưng ít khi dám đăng ký vì ngại thân hình nhỏ. Khanh chỉ lắng nghe và thỉnh thoảng đáp lại. Anh không nhìn cô quá lâu, cũng không để ánh mắt dừng lại ở chỗ nhạy cảm. Sự lịch sự vừa đủ khiến cô dần nới lỏng phòng vệ.
Buổi chiều hai tiết còn lại họ vẫn ngồi cạnh nhau. Quỳnh không còn tránh ánh mắt quá rõ như sáng, nhưng vẫn giữ khoảng cách nhất định. Khi giờ ra chơi cuối cùng bắt đầu, cô đưa hai tay lên sau gáy để buộc lại mái tóc dài. Chiếc áo thun tay ngắn hôm nay để lộ hoàn toàn phần cánh tay và một phần nách khi cô giơ tay. Dù cô tế nhị quay mặt đi một chút, khứu giác của Khanh đã nâng cấp sau những lần trước vẫn bắt trọn được mùi. Mùi cơ thể ấm sau cả ngày ngồi lớp, lẫn chút mồ hôi nhẹ và hương sữa tắm. Không nồng nhưng đủ rõ để dương vật anh cứng ngay lập tức. Anh phải khom người, lấy balo che đi.
Biết mình đang vào thế khó, anh khẽ vỗ vào vai cô một cái.
“Anh đi vệ sinh một chút. Em giữ chỗ giúp anh với.”
Cái chạm ấy nhẹ nhưng đủ. Lòng bàn tay phải nóng ran tức thì. Luồng điện nhỏ chạy dọc cánh tay. Dấu hiệu kích hoạt đã xuất hiện. Quỳnh chỉ gật đầu, không để ý gì thêm. Anh đứng dậy đi ra ngoài, tìm góc vắng hít thở sâu. Cảm giác vừa kích thích vừa nguy hiểm khiến anh phải đứng khá lâu mới đủ bình tĩnh quay lại.
Tan học, anh không níu kéo thêm. Chỉ chào nhẹ rồi về phòng. Trước khi ngủ, giọng nói trong đầu vang lên rõ ràng hơn mọi lần.
“Ngươi đã lấy được chìa khóa. Bây giờ hãy nghĩ cho kỹ. Muốn nâng cấp thì giấc mơ đêm nay phải đủ sâu, đủ mạnh, đủ để lại dấu ấn. Đừng phí cơ hội.”
Khanh nằm trên giường, mắt nhìn trần nhà. Anh chủ động dựng lên từng khung cảnh trong đầu: phòng tập nhảy lúc vắng người, mồ hôi, tường kính, sàn gỗ. Anh giữ mùi cơ thể của Quỳnh trong ký ức càng rõ càng tốt. Giấc ngủ đến nhanh sau đó.
Trong mơ, ánh đèn phòng tập còn sáng. Quỳnh vừa kết thúc buổi tập phụ, người ướt đẫm mồ hôi. Bộ đồ nhảy đen dính sát da, tóc bết vào gáy, hơi thở còn gấp. Cô đang thu dây nhảy thì Khanh bước tới từ cửa. Cô ngẩng lên, mắt mở to.
“Anh Khanh? Sao anh còn ở đây?”
Anh không trả lời. Một bước tới trước mặt cô, đẩy mạnh lưng cô áp vào tường kính. Hai tay nắm cổ tay cô kéo lên cao, khiến cả hai bên nách mở rộng. Mùi mồ hôi sau khi tập nồng và nóng bốc lên thẳng vào mũi. Anh cúi xuống, áp mặt vào nách trái, hít dài rồi thè lưỡi liếm. Vị mặn đậm lan trên đầu lưỡi. Quỳnh giật mình, cố rút tay.
“Anh… đừng… bẩn… em vừa tập xong… anh thả em ra…”
“Đứng yên.”
Anh liếm chậm, kỹ, từ dưới lên trên, hút lấy từng lớp ẩm. Lưỡi đi vòng quanh rồi nhấn mạnh vào hố nách. Quỳnh run, tiếng thở đứt quãng. Anh chuyển sang bên phải, làm y như vậy. Mỗi lần lưỡi quét qua, chân cô lại khụy xuống một chút. Anh kéo áo ống xuống, miệng ngậm lấy núm vú còn phủ mồ hôi, hút mạnh. Tay kia lướt xuống giữa hai đùi, xoa mạnh lên lớp vải đã ướt.
“Anh… nhẹ thôi… em nhạy… á…”
Anh không nhẹ. Anh kéo quần legging xuống đến đầu gối, quỳ xuống, đẩy hai chân cô ra và liếm thẳng vào hạt le. Lưỡi nhanh và có lực, hai ngón tay thọc sâu bên trong. Quỳnh mất sức gần như ngay. Người cô trượt xuống theo tường, chỉ còn cách bám vào tóc anh mới đứng được. Chỉ hơn một phút cô đã lên đỉnh lần đầu, đùi kẹp chặt, nước chảy ra ướt cả miệng anh. Anh không dừng. Tiếp tục liếm và thêm ngón, khiến cô lên lần nữa chỉ ít phút sau. Lần này cô khóc thật, nước mắt hòa với mồ hôi.
“Em xin anh… chân em hết lực… anh dừng lại đi…”
Anh đứng dậy, lột hết quần áo cả hai. Dương vật cứng áp vào cửa mình cô rồi đẩy vào một mạch. Cảm giác màng trinh không còn, lần này chỉ còn sự siết chặt nóng ẩm. Anh đâm sâu ngay từ đầu. Vì cô dẻo, anh kê một chân cô lên cao, đâm theo góc khiến mỗi nhịp đều chạm rất sâu. Quỳnh khóc và rên lẫn lộn, hai tay bám tường kính để chống đỡ.
“Sâu quá… anh… chạm đến hết… em chịu không nổi…”
Anh đổi tư thế liên tục. Bế cô lên, để hai chân quặp vào hông, đâm đứng. Sau đó đặt cô xuống sàn, kéo hông lên cao, đâm từ phía sau. Mỗi tư thế đều tận dụng sự mềm dẻo của cô để đưa vào sâu nhất có thể. Quỳnh lên đỉnh thêm hai lần trong các tư thế ấy, người mềm nhũn, chỉ còn biết rên và năn nỉ yếu ớt.
“Anh… em mỏi quá… để em nghỉ… xin anh…”
Anh rút ra, đẩy cô quỳ xuống. Dương vật còn bóng nước dâm đưa vào miệng cô.
“Há ra. Ngậm chặt.”
Quỳnh khóc nhưng vẫn há miệng. Anh giữ đầu cô, đâm nhẹ vào họng. Cảm giác ấm ướt khiến anh rùng mình. Chỉ sau vài chục giây anh đã phóng vào miệng. Cô sặc nhẹ nhưng bị anh giữ chặt cho đến khi nuốt hết. Nước mắt cô chảy dài.
Anh vẫn chưa xong. Anh kéo cô dậy, đẩy nằm ngửa trên sàn gỗ, hai chân gác lên vai. Lưỡi lại liếm vào hạt le đang sưng và nhạy cảm. Quỳnh giãy giụa yếu ớt, nhưng cơ thể đã quá kích thích, chân tay như không còn sức. Chỉ một lúc sau cô lại lên đỉnh lần nữa, lần này gần như không thành tiếng, chỉ còn tiếng thở đứt quãng và nước mắt. Anh không dừng ngay. Tiếp tục liếm nhẹ nhàng hơn nhưng dai dẳng, kéo dài cảm giác đến khi cô lên thêm một lần cuối cùng, người co giật mạnh rồi nằm im hoàn toàn, chỉ còn thở mạnh.
Anh phủ lên người cô, mũi vùi vào nách còn đẫm mồ hôi, hít dài. Quỳnh nằm dưới anh, mắt khép hờ, giọng khàn đặc đến mức gần như không thành lời.
“Anh… em thật sự hết sức… đừng làm nữa… em xin anh…”
Khanh thì thầm sát tai.
“Em nhớ lấy. Mai nhìn anh sẽ không còn bình thường nữa.”
Mọi thứ mờ dần.
Khi tỉnh dậy, trời vẫn tối. Cơ thể anh ướt đẫm. Lòng bàn tay phải còn dư nhiệt rõ. Anh ngồi dậy, thở chậm. Trong đầu vẫn còn mùi mồ hôi nách của Diễm Quỳnh và những tiếng năn nỉ yếu ớt khi cô liên tục lên đỉnh mà không còn sức chống cự.
Anh nằm trở xuống. Cảm giác thỏa mãn lần này đậm hơn đêm trước rất nhiều. Ám thị chắc chắn đã để lại dấu ấn sâu hơn. Ngày mai, khi gặp lại cô trong lớp, mọi thứ sẽ khác.