Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Chương 12

Tin thắng trận đầu tiên trong giải bóng đá sinh viên toàn thành lan nhanh trong trường chỉ sau một đêm. Đội của trường vốn bị đánh giá trung bình khá bỗng nhiên đánh bại đối thủ được xếp hạng cao hơn nhờ đúng vào những điểm yếu mà bản phân tích của Khanh chỉ ra. HLV ôm chặt lấy vai anh sau trận, nói lớn trước cả đội rằng nếu không có phần phân tích chi tiết về cách đối phương triển khai bóng bên cánh và thói quen đá phạt góc thì hôm nay chưa chắc đã có ba điểm. Các cầu thủ cũng bắt đầu nhìn anh khác đi. Không còn ai xem anh chỉ là đứa con trai bị gãy tay đến xin việc lặt vặt nữa.

Khanh cảm thấy vui thật sự. Cảm giác được công nhận bằng năng lực chuyên môn khiến anh nhớ lại những ngày còn đứng trong khung thành. Dù không còn bắt bóng được, ít nhất anh vẫn còn giá trị trên sân theo một cách khác.

Sáng hôm sau khi bước vào lớp, không khí có phần ồn hơn mọi ngày. Nhiều bạn biết tin đội bóng thắng và biết lớp trưởng chính là người phân tích. Có người chủ động lại hỏi han. Khanh chỉ cười nhạt đáp vài câu rồi ngồi xuống chỗ cũ.

Diễm Quỳnh hôm nay mặc áo thun trắng ôm. Anh để ý kỹ hơn so với hôm casting. Eo cô không thon gọn kiểu siêu mẫu nhưng vừa vặn, tạo đường cong rõ khi ngồi. Điều nổi bật nhất vẫn là vòng một. Dù áo không quá bó, nhưng kích thước khiến phần ngực luôn căng tròn, mỗi lần cô cúi xuống lấy sách hoặc xoay người nói chuyện với bạn bên cạnh là đường dẫn lại hiện rõ dưới lớp vải. Anh nhớ lại cảm giác nắm và liếm chỗ ấy trong mơ đêm trước. Dương vật anh cứng ngay lập tức. Anh phải kéo balo che đi và ngồi hơi khom người.

Cả buổi học anh gần như không tập trung. Mỗi lần Quỳnh cử động, thoảng mùi cơ thể lại bay đến. Hôm nay cô ngồi gần hơn một chút so với hôm qua. Mùi không nồng như lúc đổ mồ hôi sau khi nhảy, nhưng vẫn đủ để mũi anh nhận ra. Mùi da sạch lẫn với chút hương sữa tắm và giấy vở mới. Chỉ vậy thôi cũng đủ làm anh cương cứng suốt cả tiết. Anh phải giả vờ ghi chép liên tục để che giấu.

Giọng nói trong đầu đột ngột xuất hiện giữa giờ ra chơi, khi cả lớp ồn ào.

“Lâu rồi ngươi mới được thưởng thức một giấc mơ ướt át đến vậy. Từ khi con bé kia bay ra Bắc đến nay, ngươi toàn làm những việc nhạt nhẽo.”

Khanh ngồi im, đáp trong đầu.

“Mày xuất hiện đúng lúc.”

“Vì ngươi đang hưng phấn. Ta thích cảm giác ấy. Ngươi muốn nâng cấp chứ?”

“Nói rõ đi.”

“Trong vài ngày tới, nếu ngươi có thể khiến con bé Diễm Quỳnh ấy rơi vào một giấc mơ ướt át hơn đêm qua, đủ sâu, đủ mạnh, đủ để ám thị rõ hơn ngoài đời, thì ta sẽ mở thêm một tầng. Ngươi sẽ bắt đầu thao túng được nhận thức của đối phương rõ ràng hơn trong mơ. Họ sẽ dễ thú nhận hơn, dễ chủ động hơn, và ký ức ngoài đời sẽ đậm hơn.”

Khanh cảm thấy cổ họng khô.

“Điều kiện cụ thể là gì?”

“Ngươi tự nghĩ. Ta chỉ gợi ý: lần trước ngươi chỉ vỗ vai và ngửi được mùi nhẹ. Lần này nếu muốn nâng cấp, ngươi cần nhiều hơn thế. Mùi phải đậm hơn, hoặc sự chạm phải sâu hơn. Tự xử lý đi. Ta chờ kết quả.”

Giọng nói biến mất. Khanh ngồi nhìn về phía Quỳnh. Cô đang cười nói với bạn bên cạnh, hoàn toàn không biết mình đang bị soi xét. Anh nhận ra rằng nếu chỉ dừng ở mức hiện tại thì mãi mãi chỉ là những giấc mơ vụn. Muốn tiến xa hơn, muốn có được nhiều hơn, anh phải chủ động tạo ra điều kiện khó hơn.

Cả ngày hôm ấy anh quan sát Quỳnh nhiều hơn. Anh để ý giờ tan học của cô, để ý cô thường đi với ai, để ý cô có hay mang áo khoác hay không. Buổi chiều có tiết thể dục chung. Anh đăng ký hỗ trợ giám sát sân với lý do lớp trưởng. Khi các bạn nữ chạy xong, mồ hôi nhễ nhại, anh đứng gần khu vực để đồ. Quỳnh chạy về, thở hơi gấp, áo thun dính sát người. Phần nách ướt đậm. Mùi cơ thể sau khi vận động bay lên rõ ràng. Anh bước tới, đưa chai nước như hôm trước.

“Uống đi. Hôm nay chạy nhiều.”

Quỳnh nhận chai, cảm ơn. Anh cố tình đưa tay nhận lại chai nước sau khi cô uống, ngón tay chạm nhẹ vào ngón tay cô. Đồng thời anh đứng gần hơn một chút, mũi hướng về phía nách đang ướt. Mùi mặn và nóng lọt vào mũi rõ hơn đêm casting. Lòng bàn tay phải nóng ran ngay. Nhưng anh biết vẫn chưa đủ mạnh để kích hoạt mức cao hơn.

Tan học, anh không về ngay. Anh đứng chờ ở góc hành lang. Khi Quỳnh đi ra một mình, anh gọi.

“Quỳnh, tối nay CLB nhảy có buổi phụ đạo cho người mới. Em có tham gia không?”

“Em có đăng ký. Anh cũng ở lại à?”

“Ừ. Anh sẽ ở đến cuối.”

Cô gật đầu rồi đi tiếp. Khanh nhìn bóng cô khuất cầu thang. Trong đầu anh đang tính toán. Buổi tập tối nay sẽ có nhiều mồ hôi hơn. Nếu anh tìm được cách chạm lâu hơn, hoặc thậm chí tạo ra tình huống để mũi được áp gần hơn, thì đêm nay có thể đạt được điều kiện giọng nói đưa ra.

Về phòng thay đồ, anh đứng dưới vòi sen lâu hơn bình thường. Nước nóng xối lên người nhưng không làm giảm được sự cương cứng. Hình ảnh Quỳnh trong mơ đêm trước liên tục hiện về: nách mở rộng trên tường, tiếng khóc khi bị lấy mất trinh, cảm giác siết chặt khi phóng vào trong lần hai. Anh tự hỏi lần này nếu mơ được mạnh hơn thì mình sẽ làm gì với cô. Có lẽ sẽ bắt cô thú nhận nhiều hơn. Có lẽ sẽ khiến cô chủ động xin được liếm nách. Có lẽ sẽ để lại ám thị đủ mạnh để ngày mai khi gặp nhau cô không còn nhìn anh bình thường được nữa.

Giọng nói lại thì thào nhẹ trước khi anh thay đồ xong.

“Đừng vội. Làm tốt đêm nay, phần thưởng sẽ xứng đáng. Ngươi đã mất quá nhiều thứ. Đến lúc lấy lại theo cách của riêng ngươi rồi.”

Khanh nhìn mình trong gương. Đôi mắt không còn giống như thời còn đứng trong khung thành. Chúng lạnh hơn, tính toán hơn. Anh biết mình đang thay đổi. Và anh không có ý định dừng lại.

Buổi tối, khi bước vào phòng tập nhảy, anh đã chuẩn bị sẵn tâm thế. Diễm Quỳnh đang đứng khởi động ở góc phòng, bộ đồ đen ôm sát như hôm trước. Anh nhìn vào phần nách đang bắt đầu có chút ẩm và mỉm cười nhạt. Đêm nay sẽ là một đêm dài.