Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20
Tác Giả: Knight
Thể Loại: " Người lớn "
Ngày Cập Nhật : 26/08/2026
Chương 11
Buổi họp lớp đầu tiên sau ngày khai giảng diễn ra vào chiều thứ ba. Cô giáo chủ nhiệm đi thẳng vào vấn đề bầu ban cán sự. Khi đến phần lớp trưởng, cả lớp im lặng vài giây. Khanh đứng dậy từ chỗ ngồi gần giữa phòng.
Anh không nói dài dòng. Chỉ kể ngắn gọn về việc phải nghỉ một năm vì chấn thương tay, rồi quyết định ôn thi lại từ đầu. Giọng anh ổn định, không khoa trương. Những gì anh nói đều là sự thật, nhưng cách anh nhìn mọi người và cách anh chọn từ khiến câu chuyện trở nên thuyết phục. Nhiều bạn nữ nhìn anh với ánh mắt có thiện cảm rõ. Khi cô giáo cho bỏ phiếu, gần như cả lớp giơ tay. Kết quả không bất ngờ. Khanh chính thức trở thành lớp trưởng.
Tan họp, vài bạn gái chủ động lại gần bắt chuyện. Có người hỏi về chuyện thi lại, có người chỉ đơn giản muốn làm quen. Khanh đáp lại lịch sự, đúng mực, đủ để tạo thiện cảm nhưng không để ai cảm thấy anh quá gần gũi. Trong đầu anh đã bắt đầu ghi nhận những nguồn mùi khác nhau trong phòng học. Khứu giác của anh nhạy hơn trước rất nhiều. Mỗi lần một bạn nữ giơ tay chỉnh tóc hoặc kéo balo, thoảng mùi cơ thể lại lọt vào mũi anh.
Hai ngày sau, CLB nhảy hiện đại của trường mở đợt tuyển thành viên mới. Khanh đăng ký. Anh đến sớm, thay đồ tập trong phòng thay riêng. Khi bước vào phòng tập lớn, âm nhạc đã mở. Khoảng hai mươi người đang khởi động. Phần lớn là nữ.
Diễm Quỳnh đứng ở góc phòng. Cô là bạn cùng lớp, nhưng từ đầu năm đến giờ ít nói chuyện với anh. Hôm nay cô mặc bộ đồ nhảy màu đen ôm sát. Áo ống để lộ vai và phần trên ngực, chất vải mỏng tôn rõ đường cong vòng một khá đầy so với thân hình nhỏ nhắn. Quần legging ngắn trên gối, ôm chặt lấy vòng ba và đôi chân thon. Da cô trắng, mặt nhỏ, mắt hơi xếch, môi mỏng. Khi cô cúi xuống chỉnh dây giày, đường dẫn của ngực hiện rõ dưới lớp vải.
Khanh đến gần, chào nhẹ.
“Quỳnh cũng đăng ký à?”
Cô ngẩng lên, có chút ngạc nhiên rồi mỉm cười.
“Em đăng ký từ hôm qua. Anh cũng nhảy sao?”
“Anh nhảy được một chút. Chủ yếu muốn thử.”
Họ đứng nói chuyện thêm vài câu. Buổi casting bắt đầu. Mỗi người hoặc mỗi nhóm trình bày một đoạn ngắn. Khi đến lượt Quỳnh, cô bước ra giữa phòng. Nhạc nổi lên. Cơ thể nhỏ nhắn của cô uyển chuyển theo từng nhịp. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên da sau khoảng một phút. Khi cô giơ hai tay lên cao rồi xoay người, phần nách lộ rõ. Mùi cơ thể lẫn với mùi nước hoa nhẹ bay đến chỗ Khanh đứng. Không phải mùi hôi. Đó là mùi da thịt ấm sau khi vận động, hơi mặn, hơi ngọt, quyện với chút hương xà phòng còn sót. Mũi anh tự khắc hít sâu hơn.
Quỳnh kết thúc phần trình diễn trong tiếng vỗ tay. Cô bước về phía mép phòng, thở hơi gấp, da ửng hồng. Khanh đi tới, đưa chai nước.
“Uống đi. Em nhảy ổn lắm.”
Cô nhận chai, cảm ơn. Anh đưa tay vỗ nhẹ vào vai cô một cái, đúng chỗ gần nách. Lớp da ấm và ẩm dưới đầu ngón tay khiến lòng bàn tay phải anh nóng ran ngay lập tức. Luồng điện nhẹ chạy ngược lên cánh tay. Dấu hiệu kích hoạt xuất hiện rõ ràng.
Quỳnh chỉ cười nhạt, không để ý gì nhiều.
“Anh cũng cố lên nhé.”
Khanh gật đầu. Anh biết đêm nay sẽ có giấc mơ.
Về đến phòng trọ, anh tắm nhanh rồi nằm lên giường. Mùi cơ thể của Quỳnh vẫn còn vương trong ký ức. Anh nhắm mắt. Giấc ngủ đến rất nhanh.
Trong mơ, trời đã tối. Khanh thấy mình đứng ở khu vực phía sau giảng đường, chỗ ít đèn. Quỳnh đang đi một mình, vẫn mặc bộ đồ nhảy đen ôm sát, da còn lấm tấm mồ hôi. Anh bước tới từ bóng tối, nắm lấy cổ tay cô kéo vào góc tường sau bụi cây.
“Anh Khanh? Anh làm gì vậy?”
Giọng cô vừa sợ vừa ngạc nhiên. Anh không trả lời. Một tay gạt mạnh hai cổ tay cô lên tường trên đầu, khiến hai bên nách mở rộng hoàn toàn. Mùi mồ hôi sau khi nhảy vẫn còn rất nồng. Anh cúi xuống, áp mặt vào nách trái, hít dài rồi thè lưỡi liếm. Vị mặn và ấm lan trên đầu lưỡi. Quỳnh giật mình mạnh, cố rút tay.
“Anh… đừng… bẩn lắm… anh thả em ra…”
“Đứng yên.”
Anh liếm chậm từ dưới nách lên, hút lấy từng giọt mồ hôi. Lưỡi đi theo đường cong của da, cảm nhận từng sợi lông tơ mỏng. Quỳnh khóc nhẹ, hai chân khụy xuống nhưng bị anh giữ chặt. Anh chuyển sang bên nách phải, làm y như vậy. Mỗi lần lưỡi chạm vào da ẩm, cô lại rùng mình và thở đứt quãng.
“Anh Khanh… em xin anh… đừng làm vậy… ai nhìn thấy thì sao…”
Anh kéo áo ống xuống, để lộ vòng một trắng và đầy. Núm vú đã hơi dựng. Anh ngậm lấy bên trái, hút mạnh trong khi tay kia vẫn giữ cổ tay cô trên đầu. Quỳnh ưỡn người, tiếng rên nghẹn lại trong họng.
“Anh… nhẹ thôi… em nhạy lắm… á…”
Anh không nhẹ. Anh chuyển sang bên phải, dùng răng cắn nhẹ đầu núm rồi liếm vòng quanh. Một tay anh kéo quần legging cùng quần lót xuống đến đầu gối. Ngón giữa xoa lên khe đã ướt, rồi thọc vào. Quỳnh siết chặt, khóc thành tiếng.
“Đau… anh… em chưa từng… rút ra…”
Anh quỳ xuống, đẩy hai chân cô ra, lưỡi liếm thẳng vào hạt le. Đồng thời hai ngón tay vẫn cử động bên trong. Quỳnh mất sức gần như ngay lập tức. Hai chân run, thân trên trượt xuống theo tường. Anh giữ cô đứng bằng cách ép chặt vào tường và liếm không ngừng. Chỉ sau hơn một phút cô đã lên đỉnh lần đầu, nước dâm chảy ra ướt cả cằm anh. Người cô co giật, miệng kêu thành tiếng nhỏ.
“Anh… em lên rồi… chịu không nổi nữa… anh dừng lại đi…”
Anh không dừng. Anh liếm nhanh hơn, thêm ngón thứ ba, làm cô lên đỉnh lần nữa chỉ ít phút sau. Lần này Quỳnh khóc thật sự, nước mắt chảy dài, hai tay yếu ớt đẩy đầu anh nhưng không còn sức.
“Em xin anh… em thật sự không chịu nổi… chân em hết lực rồi…”
Anh đứng dậy, lột hết phần quần còn lại của cả hai. Dương vật cứng và nóng áp vào cửa mình cô. Anh nhìn thẳng vào mắt Quỳnh.
“Em còn trinh?”
Cô gật đầu yếu ớt, mặt đầy nước mắt. Anh đẩy vào từ từ. Cảm giác màng trinh căng rồi rách khiến cô thét lên. Anh không dừng. Anh đâm sâu hết mức rồi bắt đầu vận động. Hiệp một anh đâm chậm nhưng rất sâu, mỗi nhịp đều chạm đến tận cùng. Một tay giữ hai cổ tay cô trên đầu, tay kia bóp ngực. Miệng anh luân phiên liếm nách và hôn môi.
“Đau quá… anh… chậm thôi… em là lần đầu… á…”
“Em siết anh chặt quá. Em nghe tiếng nước của em không?”
Quỳnh khóc và rên lẫn lộn. Mỗi lần anh đâm mạnh, cô lại kêu nhỏ. Hiệp một kéo dài khá lâu. Anh cố tình giữ nhịp ổn định, vừa đâm vừa liếm nách liên tục. Quỳnh lên đỉnh lần thứ ba trong tư thế đứng, người mềm nhũn hoàn toàn, chỉ còn cách bám vào anh mới không ngã. Anh mới chịu phóng ra ngoài, tinh trùng bắn lên bụng và ngực cô.
Anh chưa xong. Anh để cô trượt xuống đất, quỳ gối trên nền xi măng lạnh. Tự mình đưa dương vật còn cứng vào miệng cô.
“Ngậm vào. Liếm sạch.”
Quỳnh khóc nhưng vẫn há miệng. Anh giữ đầu cô, đâm nhẹ vào họng. Cảm giác ấm ướt khiến anh rùng mình. Sau khi bắt cô nuốt hết phần còn lại, anh kéo cô dậy, đẩy nằm sấp lên bệ cửa sổ thấp. Kéo hông lên cao, anh đâm vào lần nữa từ phía sau. Hiệp hai bắt đầu.
Lần này anh không còn chậm. Anh nắm tóc cô, đâm nhanh và mạnh. Tiếng da thịt va vào nhau vang rõ trong góc tối. Quỳnh khóc vào cánh tay mình.
“Anh… mạnh quá… em sắp chết… đau… nhưng… sâu quá…”
“Em thích bị đụ từ phía sau hơn à? Nách em vẫn còn mùi. Anh thích.”
Anh cúi xuống, lưỡi liếm nách cô mỗi khi cô giơ tay chống tường. Hiệp hai thô hơn, nhanh hơn, ít nói hơn. Chủ yếu là tiếng da thịt và tiếng khóc rên của Quỳnh. Anh đâm đến khi cô lên đỉnh lần nữa trong tư thế ấy, người co giật mạnh, rồi mới chịu phóng sâu vào trong. Cảm giác siết chặt và nóng khiến anh phải giữ chặt hông cô mới không mất thăng bằng.
Anh nằm đè lên lưng cô một lúc lâu, mũi vẫn vùi trong nách, hít lấy mùi hỗn hợp của mồ hôi, nước dâm và tinh dịch. Quỳnh thở hổn hển, giọng khàn đặc, không còn sức nói gì ngoài tiếng thở đứt quãng.
“Anh… em ra rồi… em bị anh …ưmmm…”
Khanh thì thầm sát tai cô.
“Làm tình với em thật là thích đó bé”
Mọi thứ dần mờ.
Khi tỉnh dậy, trời vẫn còn tối. Cơ thể anh ướt đẫm. Lòng bàn tay phải vẫn còn dư nhiệt. Anh ngồi dậy, thở chậm. Trong đầu vẫn còn mùi mồ hôi nách của Diễm Quỳnh và tiếng khóc rên của cô trong góc trường.
Anh nằm trở xuống. Cảm giác thỏa mãn lẫn một chút trống rỗng lan ra. Đây mới chỉ là bạn đầu tiên trong lớp. Phía trước còn rất nhiều. Và lần này, anh sẽ không vội.