Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Chương 10

Hai tháng sau ngày thi đại học, một buổi sáng giữa tháng tám, Khanh đang ngồi tập cử động nhẹ cho bàn tay phải thì điện thoại rung. Tin nhắn từ cổng thông tin tuyển sinh hiện lên. Anh mở ra, mắt đọc đi đọc lại nhiều lần. Điểm tổng kết đủ để trúng tuyển nguyện vọng một ngành anh đã đăng ký từ trước. Anh ngồi im khoảng một phút, rồi mới thở dài. Cảm giác nhẹ nhõm lan ra toàn thân. Sau một năm mất mát, sau những đêm trống rỗng và những giấc mơ hỗn loạn, ít nhất anh vẫn còn một tương lai rõ ràng phía trước.

Ba anh đang pha trà ở dưới nhà. Khi nghe con trai nói kết quả, ông đứng sững vài giây rồi cười, nước mắt cứ thế trào ra. Ông lấy tay áo lau nhanh nhưng không kịp. Khanh chưa từng thấy ba khóc nhiều như vậy kể từ đêm bị chủ nợ đánh.

“Con làm được rồi… ba mừng… ba mừng lắm.”

Ông ôm chặt lấy vai con, bàn tay già run run. Khanh chỉ biết đứng yên chịu đựng cái ôm ấy. Chiều hôm đó, ba gọi điện cho mẹ. Mẹ anh lúc này đang sống ở bên ngoại cùng Ngọc Ánh. Khi biết tin, giọng mẹ vui hẳn lên. Ngọc Ánh cũng nói chuyện với em trai vài câu, giọng nhẹ nhàng hơn mọi lần.

“Em giỏi lắm. Chị mừng cho em.”

Câu nói ngắn nhưng đủ để Khanh thấy ngực mình ấm hơn một chút. Dù gia đình đã chia cắt, dù chị đã theo mẹ, ít nhất tin vui này vẫn khiến tất cả cùng vui.

Những ngày còn lại của tháng tám, Khanh chuẩn bị nhập học. Anh mua vài bộ quần áo mới, sửa lại balo cũ, tập đi lại bằng cả hai tay dù tay phải vẫn chưa lấy lại được hoàn toàn sức mạnh. Cảm giác lạ dưới da vẫn còn đó, âm ỉ, như đang chờ đợi điều gì đó mới.

Ngày đầu tiên bước vào giảng đường đại học, Khanh đến sớm. Phòng học lớn, sức chứa khoảng sáu mươi người. Anh chọn chỗ ngồi gần giữa, để có thể quan sát cả lớp. Sinh viên bắt đầu đổ vào dần. Khi chuông báo hết giờ vào lớp, anh đếm sơ. Tổng cộng năm mươi người. Trong đó chỉ có năm nam sinh. Ba người trong số đó nói chuyện và cử chỉ mềm mại, tóc dài hoặc nhuộm màu, ăn mặc khá nổi. Một người nữa đeo kính dày, ôm một chồng sách, vẻ mặt nghiêm nghị. Còn lại là anh.

Nhưng điều khiến Khanh choáng váng nhất lại là các bạn nữ. Năm mươi người thì có đến bốn mươi lăm bạn nữ. Họ bước vào phòng học như đang tham gia một buổi trình diễn thời trang. Áo croptop để lộ eo, áo sơ mi mỏng cài lỏng vài nút trên, váy ngắn trên gối, quần jeans rách đùi, áo thun ôm sát tôn vòng một. Có cô mang áo hai dây, vai trần trắng trẻo. Có cô buộc tóc cao, để lộ rõ phần gáy và đường cong cổ. Mùi nước hoa, mùi dầu gội, mùi sữa tắm và thoảng qua mùi cơ thể lẫn vào nhau trong không gian máy lạnh. Khanh ngồi im, mũi anh bắt đầu làm việc mạnh hơn bình thường. Khứu giác dường như nhạy hơn kể từ những lần kích hoạt với Quyên. Anh phân biệt được từng tầng mùi khác nhau từ các hướng khác nhau.

Cô giáo chủ nhiệm bước vào, giới thiệu ngắn gọn về khoa, về chương trình học, rồi đến phần bầu ban cán sự. Khi hỏi có ai xung phong làm lớp trưởng không, cả lớp im lặng vài giây. Khanh đứng dậy.

“Em xin xung phong.”

Cả lớp quay lại nhìn. Anh đứng thẳng, giọng nói rõ ràng.

“Em tên Khanh. Em thi lại đại học sau một năm nghỉ vì chấn thương tay. Em biết nhiều bạn ở đây mới bước chân vào môi trường này lần đầu. Em cũng vậy. Nhưng em nghĩ một tập thể cần người đứng ra chịu trách nhiệm, kết nối mọi người, và dám đối mặt với khó khăn. Em từng mất gần như tất cả, rồi đứng dậy ôn thi lại từ đầu. Em tin mình có thể làm tốt vai trò lớp trưởng nếu được các bạn tín nhiệm.”

Lời nói ngắn gọn nhưng chân thành. Nhiều bạn nữ nhìn anh với ánh mắt có thiện cảm rõ. Có tiếng thì thầm “anh này dễ thương”, “anh cao quá”, “anh nói hay”. Khi cô giáo cho bỏ phiếu, gần như cả lớp giơ tay. Chỉ có vài người không giơ, nhưng không ai phản đối. Kết quả, Khanh chính thức trở thành lớp trưởng. Mọi người bắt đầu gọi anh là “anh Khanh” một cách tự nhiên.

Buổi học đầu tiên trôi qua với các thủ tục hành chính. Khi tan học, cả lớp ùa ra hành lang. Khanh đứng lại gần cửa, thu dọn sách. Các bạn nữ đi ngang qua anh thành từng nhóm. Có cô cười với anh, có cô chủ động chào “anh lớp trưởng”. Khi họ giơ tay chỉnh tóc, khi họ kéo balo lên vai, khi họ đưa tay ra hiệu gọi bạn, phần nách dưới ống áo hoặc áo hai dây thoáng lộ. Mùi cơ thể sau một buổi ngồi máy lạnh lẫn với mùi nước hoa bay đến mũi anh rõ hơn bao giờ hết.

Anh đứng yên, hít nhẹ. Khứu giác lúc này nhạy đến mức anh có thể phân biệt được mùi của từng người đi ngang. Có mùi ngọt nhẹ của sữa tắm. Có mùi nồng hơn một chút của mồ hôi bị nhốt trong lớp vải cả buổi sáng. Có mùi phấn nhẹ. Có mùi da thịt sạch sẽ. Mỗi lần một bạn nữ đi ngang và vô tình để lộ thoáng nách, mũi anh lại ghi nhận thêm một tầng hương mới. Cảm giác lạ ở lòng bàn tay phải âm ỉ nóng lên từng đợt nhỏ, như đang phản ứng với những mùi hương xung quanh.

Anh bước ra khỏi giảng đường sau cùng. Hành lang còn vài nhóm bạn nữ đứng nói chuyện. Mùi hương vẫn còn vương lại trong không khí. Khanh đi chậm, để mũi được làm việc. Trong đầu anh lướt qua hình ảnh Quyên, rồi lại trở về hiện tại. Cô ấy đã ở ngoài Bắc. Những giấc mơ với cô có lẽ sẽ ngày càng thưa dần. Nhưng ở đây, ngay trong lớp học này, có đến hàng chục nguồn mùi khác nhau. Hàng chục cơ hội. Hàng chục khả năng.

Anh xuống cầu thang, bước ra sân trường. Nắng chiều tháng chín còn nhẹ. Anh đứng dưới bóng cây, nhìn dòng sinh viên đổ ra cổng. Nhiều bạn nữ trong lớp đi ngang, có người còn quay lại cười với anh. Anh đáp lại bằng một nụ cười nhạt. Trong lòng đang tính toán. Với vị trí lớp trưởng, anh sẽ có nhiều lý do để tiếp xúc gần, để cầm đồ giúp, để ngồi gần khi họp nhóm, để tạo ra những lần chạm tay tự nhiên. Và với khứu giác đang ngày càng nhạy, anh sẽ không bỏ lỡ bất kỳ tầng hương nào.

Cảm giác lạ dưới da lòng bàn tay phải lại nóng lên một nhịp. Giọng nói trong đầu không xuất hiện, nhưng anh cảm nhận được sự hiện diện của nó. Như đang quan sát. Như đang chờ đợi anh bước vào giai đoạn mới.

Khanh hít một hơi sâu, rồi đẩy xe ra về. Phía trước là bốn năm đại học. Phía trước là một lớp học gần như toàn nữ. Phía trước là những mùi hương mà anh vừa mới bắt đầu ghi nhận. Anh không biết mình sẽ đi đến đâu với năng lực này. Nhưng ít nhất, đêm nay anh sẽ không còn phải nằm nhìn trần nhà trong sự trống rỗng hoàn toàn như những tháng trước.

Trên đường về, gió thổi nhẹ mang theo thoảng mùi cơ thể còn sót lại trên áo anh từ lúc đứng gần các bạn nữ. Anh đưa tay phải lên gần mặt, hít nhẹ. Cảm giác nóng ran lan ra rõ hơn. Anh mỉm cười một mình. Nhiều điều thú vị đang chờ phía trước. Và lần này, anh sẽ không để tuột mất cơ hội như đã từng với Quyên.