Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Trong cái rủi có cái may – Update Chương 20

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Chương 1
Trận đấu cuối cùng của vòng loại U23 khu vực phía Nam diễn ra dưới ánh đèn sân vận động còn khá đầy khán giả. Không khí nóng bức của buổi tối tháng tư khiến mồ hôi ướt đẫm lưng áo các cầu thủ. Khanh đứng trong khung thành, găng tay trắng đã nhuốm đất và cỏ. Cao một mét tám mươi hai, vai rộng, thân hình săn chắc nhưng vẫn giữ được sự linh hoạt đặc trưng của thủ môn. Khuôn mặt góc cạnh, da ngăm khỏe khoắn, đôi mắt sắc và lạnh khi tập trung. Mỗi lần bóng đến gần, phản xạ của anh vẫn còn nguyên vẹn như những ngày đỉnh cao.
Phút thứ bảy mươi tám, đối phương dứt điểm từ cự ly mười một mét. Khanh lao người hết cỡ, ngón tay chạm được bóng, đẩy ra ngoài đường biên ngang. Khán giả vỗ tay. Trên khán đài có vài cô gái hét tên anh. Từ thời cấp ba Khanh đã được gọi là nam thần của trường. Không chỉ đá bóng giỏi, anh còn nhảy đẹp, nói chuyện khéo, luôn biết cách khiến người đối diện cảm thấy dễ chịu. Nhiều bạn nữ từng chủ động làm quen, nhưng anh hiếm khi giữ mối quan hệ lâu. Mỗi lần nhìn thấy nách họ khi giơ tay hoặc thay áo sau giờ thể dục, anh lại thấy một thứ gì đó nóng ran trong người. Những đêm về nhà anh từng thủ dâm với hình ảnh ấy, dù chưa bao giờ dám thừa nhận với ai.
Trận đấu kết thúc với tỉ số hai đều. Khanh bắt chính toàn bộ chín mươi phút, cản phá được bốn cú dứt điểm nguy hiểm. HLV vỗ vai anh khi xuống đường hầm.
“Cậu vẫn là thủ môn tốt nhất lứa này. Giữ sức, tuần sau còn trận nữa.”
Khanh chỉ gật đầu. Tay phải anh hơi tê sau pha cứu thua cuối cùng, nhưng anh không để ý. Anh thay đồ, tắm nhanh, rồi lên xe buýt cùng đồng đội về nhà nghỉ. Điện thoại anh có vài tin nhắn từ các bạn nữ hỏi thăm trận đấu. Anh trả lời qua loa rồi tắt máy.
Nhà Khanh nằm trong một con hẻm nhỏ ở ngoại ô. Căn nhà hai tầng cũ kỹ nhưng sạch sẽ. Ba mẹ anh mở quán cơm bình dân nhiều năm, nuôi anh ăn học và theo đuổi bóng đá. Chị gái Ngọc Ánh hơn anh năm tuổi, đã đi làm văn phòng được hai năm. Mọi thứ tưởng chừng ổn cho đến nửa năm trước, khi ba anh vay một khoản tiền lớn từ nhóm người không rõ nguồn gốc để mở rộng quán. Khoản vay ấy giờ đã biến thành món nợ với lãi suất cắt cổ.
Đêm đó Khanh về đến nhà khoảng mười giờ hơn. Anh vừa mở cửa thì nghe tiếng ồn ào phía trong. Ba người đàn ông mặc đồ đen đứng giữa phòng khách. Một người cầm ống nước sắt, hai người còn lại tay không nhưng vẻ mặt dữ tợn. Ba anh ngồi trên ghế, mặt tái mét. Mẹ anh đứng nép vào tường, hai tay run.
“Ông già này hẹn đến hôm nay trả đủ. Không có tiền thì đừng trách chúng tôi nặng tay.”
Khanh buông balo xuống, bước tới.
“Các anh có chuyện gì cứ nói với tôi. Ba tôi già rồi.”
Người cầm ống nước sắt quay sang nhìn anh từ đầu đến chân.
“Thằng này là con trai hả? Thủ môn U23 nghe đồn. Đẹp trai đấy. Nhưng đẹp trai không trả được nợ.”
Khanh đứng chắn trước mặt ba.
“Tôi sẽ tìm cách. Các anh cho thêm thời gian.”
“Thời gian đéo gì nữa. Ba tháng rồi.”
Một người trong nhóm bước tới, đẩy mạnh vai Khanh. Anh loạng choạng nhưng không lùi. Người đó lại đẩy lần nữa. Khanh nắm cổ áo hắn, định nói gì thì ống nước sắt đã vung xuống. Anh giơ tay phải đỡ bản năng. Tiếng xương nứt vang rõ trong phòng. Cơn đau cháy bùng lên từ cổ tay lan đến tận vai. Anh quỳ xuống, mặt trắng bệch. Ống nước tiếp tục nện vào cánh tay đã gãy, rồi vào vai, vào lưng. Ba anh lao tới bị một người khác đạp ngã. Mẹ anh khóc thét. Ngọc Ánh từ tầng trên chạy xuống, bị một thằng trong nhóm túm tóc kéo ra.
“Nhìn cho rõ. Lần sau không có tiền sẽ không chỉ là tay.”
Chúng đập phá thêm vài thứ trong nhà trước khi rời đi. Bàn thờ nghiêng, tủ kính vỡ, chén bát rơi lóc cóc. Khanh nằm trên sàn, tay phải sưng vều, biến dạng, máu thấm qua áo. Anh cắn răng không kêu thành tiếng, chỉ thở hổn hển. Ngọc Ánh quỳ xuống bên cạnh, nước mắt chảy dài.
“Em… em làm sao thế này…”
Ba mẹ anh gọi xe cấp cứu. Đêm đó tại bệnh viện, bác sĩ cho biết xương cổ tay và hai đốt ngón tay bị nát, cần phẫu thuật và thời gian phục hồi rất dài. Có thể không bao giờ lấy lại được sự linh hoạt như trước. Khanh nằm trên giường, nhìn trần nhà trắng, trong đầu trống rỗng. Sự nghiệp thủ môn xem như kết thúc trong một đêm.
Ba ngày sau khi xuất viện, căn nhà đã trở nên lạnh lẽo. Món nợ vẫn còn đó. Chủ nợ gọi điện mỗi ngày. Ba mẹ anh bắt đầu cãi nhau. Lúc đầu còn nhỏ tiếng, dần dần thành hét vào mặt nhau. Mẹ anh bảo ba không biết lượng sức. Ba anh bảo mẹ chỉ biết khóc. Ngọc Ánh cố khuyên nhưng không ai nghe. Một buổi tối, mẹ anh nói thẳng:
“Tôi không thể ở đây nữa. Tôi về bên ngoại. Ánh đi với tôi.”
Ngọc Ánh nhìn em trai. Cô đứng im một lúc lâu rồi gật đầu. Cô thu dọn quần áo trong im lặng. Khanh ngồi trên ghế, tay phải bó bột nặng nề, không nói gì. Khi chị bước ra cửa, cô dừng lại, nhìn em.
“Em ở với ba nhé. Chị sẽ liên lạc.”
Cánh cửa đóng lại. Căn nhà chỉ còn hai cha con.
Những ngày tiếp theo trôi qua trong sự im ắng đến nghẹt thở. Ba anh đi làm thuê đủ việc, từ phụ hồ đến chạy xe ôm. Khanh ở nhà, tập cử động nhẹ nhàng theo hướng dẫn của bác sĩ. Mỗi lần nhìn xuống bàn tay phải biến dạng, anh lại nhớ đến cảm giác bóng chạm găng, nhớ đến tiếng vỗ tay, nhớ đến ánh mắt của các bạn nữ khi anh cản phá thành công. Tất cả đã biến mất.
Bạn bè trong đội lần lượt nhắn tin hỏi thăm rồi im luôn. Có đứa còn nói xa xôi rằng đội cần thủ môn khỏe mạnh cho giải tiếp theo. Khanh không trách. Anh hiểu. Trong giới thể thao, một khi đã mất giá trị thi đấu thì chẳng ai muốn giữ quan hệ.
Đêm nào anh cũng nằm nhìn trần nhà. Những hình ảnh cũ trỗi dậy. Nách của các bạn nữ sau giờ thể dục, mùi mồ hôi lẫn với nước hoa nhẹ, làn da ẩm ướt. Anh từng nhiều lần thủ dâm với những hình ảnh ấy. Bây giờ, trong căn phòng tối, anh vẫn làm vậy bằng tay trái. Cảm giác tội lỗi và trống rỗng trộn lẫn. Anh ghét bản thân vì ngay cả lúc này vẫn nghĩ đến thứ đó.
Một buổi tối khoảng hai tuần sau khi chị rời đi, ba anh ngồi đối diện con trai. Ông nhìn bàn tay bó bột của Khanh lâu lắm rồi mới mở miệng.
“Ba nghe người ở quê nói có thầy thuốc trên núi. Họ bảo ông ấy chữa được những vết thương khó. Ba muốn đưa con lên đó thử.”
Khanh im lặng. Ông tiếp tục:
“Ở đây chúng ta không còn gì. Con không đá bóng được nữa. Ba cũng không muốn con chỉ ngồi nhà nhìn ngày tháng trôi. Lên đó một chuyến. Nếu không được thì về, ba mẹ con mình tính hướng khác.”
Khanh nhìn ba. Khuôn mặt ông già đi rất nhiều chỉ trong vài tuần. Anh gật đầu.
“Con đi.”
Đêm ấy Khanh nằm trên giường, tay phải đặt trên ngực. Cơn đau vẫn còn, nhưng đã dịu hơn. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh ngôi đền cổ mà ba từng kể. Anh không tin vào thần thánh hay thuốc nam. Anh chỉ muốn rời khỏi căn nhà này một thời gian. Muốn tránh những ánh mắt thương hại, những tin nhắn hỏi thăm giả tạo, và cả những ký ức về mùi mồ hôi nách mà anh không thể quên.
Sáng hôm sau, ba anh thu xếp ít quần áo và tiền bạc còn lại. Họ lên xe khách về quê, rồi từ đó thuê xe máy leo núi. Khanh ngồi sau, một tay ôm chặt ba, tay phải vẫn bó bột. Gió núi lạnh cắt da. Anh nhìn những hàng cây hai bên đường, trong lòng chẳng còn cảm xúc gì rõ ràng.
Chuyến đi ấy kéo dài gần nửa ngày. Khi mặt trời bắt đầu nghiêng về phía tây, họ đến được chân núi. Người dẫn đường chỉ lên một con dốc nhỏ:
“Ngôi đền nằm trên ấy. Thầy ở đó nhiều năm rồi. Ít người lên.”
Ba anh quay sang nhìn con.
“Con lên trước. Ba đợi dưới này. Nếu cần gì thì gọi.”
Khanh gật đầu. Anh leo từng bước. Bột nặng nề khiến anh mất thăng bằng đôi lần. Khi đến nơi, ngôi đền hiện ra giữa đám cây cổ thụ. Mái ngói rêu phong, tường đá ẩm mốc, không có biển hiệu. Mùi hương lạ lan tỏa từ bên trong, vừa nồng vừa khó tả.
Anh đứng trước cửa một lúc lâu rồi bước vào.
Bên trong tối và mát. Một ông già mặc áo nâu ngồi cạnh lư hương đồng đen. Ông nhìn Khanh từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại khá lâu ở bàn tay bó bột.
“Người nhà đưa lên?”
“Dạ.”
“Ngồi xuống.”
Khanh ngồi. Ông già không hỏi gì thêm về vết thương. Ông chỉ mở nắp lư hương, lấy ra một thứ bột màu xám đen, trộn với ít nước, rồi bôi trực tiếp lên chỗ da hở quanh bột. Cảm giác lạnh buốt lan tỏa. Khanh rùng mình.
“Ở lại đây đêm nay. Sáng mai sẽ biết.”
Ông già nói vậy rồi đứng dậy đi vào hậu cung. Khanh ngồi một mình trong ngôi đền vắng. Mùi hương từ lư hương ngày càng rõ. Anh tự hỏi không biết mình đang làm gì ở đây. Một thủ môn từng được kỳ vọng, giờ ngồi trong ngôi đền giữa núi với bàn tay nát.
Đêm xuống nhanh. Khanh nằm trên tấm chiếu cũ. Cơn sốt đến lúc nào không hay. Người anh nóng dần, rồi lạnh run. Trong cơn mê, anh nghe thấy một giọng nói thì thầm ngay trong đầu. Giọng không rõ ràng là nam hay nữ, chỉ thì thào từng đoạn ngắn.
“Mùi… mồ hôi… chỗ ấy… sẽ mở ra…”
Anh cố mở mắt nhưng mí mắt nặng như chì. Giọng nói tiếp tục:
“Ngươi đã mất đi một thứ… ta sẽ cho ngươi thứ khác…”
Khanh muốn hỏi nhưng không thành lời. Cơ thể anh như bị nhấn chìm trong nước ấm. Những hình ảnh lộn xộn hiện lên: khung thành, bóng bay, nách của các bạn nữ ướt đẫm mồ hôi, tiếng xương nứt, khuôn mặt ba mẹ khi cãi nhau. Tất cả xoay vòng.
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, cơn sốt đã lui. Ông già ngồi sẵn bên cạnh, nhìn anh.
“Cảm thấy thế nào?”
Khanh cử động nhẹ ngón tay phải. Vẫn đau, nhưng có gì đó khác. Một cảm giác lạ lan tỏa từ lòng bàn tay lên cánh tay.
“Con không biết.”
Ông già chỉ gật đầu.
“Về đi. Thứ gì cần đến sẽ đến.”
Khanh không hỏi thêm. Anh xuống núi, gặp ba, rồi cả hai im lặng trở về thành phố. Trên xe khách, anh nhìn bàn tay phải. Bột đã được thay bằng lớp băng mỏng hơn. Dưới lớp băng, da vẫn còn vết thâm tím, nhưng anh cảm nhận được một thứ gì đó đang thay đổi. Giọng nói trong đầu không còn, nhưng dư âm của nó vẫn còn đó.
Khi về đến căn nhà trống trải, ba anh nói:
“Con nghỉ ngơi vài ngày. Rồi tính chuyện học hành. Bóng đá thì… thôi vậy.”
Khanh gật đầu. Anh lên phòng, nằm dài trên giường. Bên ngoài trời đã tối. Anh đưa tay trái lên che mắt. Trong đầu vẫn còn mùi hương lạ từ ngôi đền, lẫn với ký ức về mùi mồ hôi nách mà anh từng ám ảnh.
Anh không biết rằng từ đêm ấy, mọi thứ đã bắt đầu thay đổi theo một hướng mà anh chưa thể hình dung.
Căn phòng im ắng. Chỉ còn tiếng thở của anh và tiếng đồng hồ tích tắc. Ở đâu đó trong sâu thẳm ý thức, giọng nói thì thầm lần cuối trước khi biến mất hoàn toàn:
“Chờ đi… rồi sẽ được dẫn lối…”
Khanh nhắm mắt. Anh không tin. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều tuần, anh cảm thấy có gì đó không còn trống rỗng hoàn toàn nữa.