Trò đùa tạo hoá – Update Chương 10

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Trò đùa tạo hoá – Update Chương 10

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 07/08/2026

Chương 9

Giấy nợ và bản ghi âm

Mười ngày đã trôi qua kể từ cái đêm Trúc khóa trái cửa phòng.

Cô buộc phải trở lại buổi thực tập vì không muốn bị đuổi học. Mỗi sáng cô đến bệnh viện với khuôn mặt tái nhợt, mắt thâm quầng, làm việc máy móc như một cái xác không hồn. Không ai hỏi han nhiều. Mọi người chỉ nghĩ cô đang ốm.

Buổi chiều hôm ấy, Trúc vừa bước ra khỏi cổng bệnh viện thì một bóng người đứng dựa vào cột đèn phía đối diện. Sơn. Hắn mặc áo sơ mi đen, quần âu, tóc chải gọn, trông chẳng khác gì một người đàn ông bình thường đến đón người yêu. Nhưng ánh mắt hắn thì không bình thường chút nào.

Trúc dừng bước. Máu trong người như đóng băng.

Sơn mỉm cười nhẹ, giọng nói không lớn nhưng đủ rõ:

“Đi với anh một chút. Chỉ nói chuyện thôi. Không làm gì đâu.”

Trúc muốn bỏ chạy. Chân cô đã sẵn sàng bước, nhưng rồi hình ảnh ba mẹ, hình ảnh căn nhà, hình ảnh Phúc lại hiện về. Cô cắn môi đến mức gần chảy máu và đi theo.

Họ ngồi ở một quán cà phê nhỏ cách bệnh viện hai con đường. Sơn chọn bàn góc khuất, quay lưng ra đường. Hắn gọi hai ly cà phê đá rồi ngồi đối diện Trúc, tư thế thong thả như đang nói chuyện làm ăn.

“Em gái nhìn hốc hác quá,” Sơn mở lời, giọng nhẹ nhàng đến mức gần như quan tâm. “Mấy hôm nay không ăn uống gì à?”

Trúc không trả lời. Hai tay cô nắm chặt mép bàn đến trắng khớp.

Sơn không vội. Hắn lấy trong túi ra một phong bì mỏng, đặt lên bàn, rồi nhẹ nhàng đẩy về phía Trúc.

“Đây là giấy nợ của anh trai em. Tổng cộng cùng lãi là bốn trăm tám mươi triệu. Em xem đi.”

Trúc không đụng vào. Tim cô đập loạn nhịp.

Sơn cười nhẹ, giọng vẫn êm:

“Anh không đến đây để dọa em. Anh chỉ muốn em hiểu rõ tình hình thôi. Anh trai em đã ký nhận nợ, đã đồng ý phương án trả. Em cũng có mặt trong phương án đó từ lâu rồi.”

“Tôi không liên quan,” Trúc nói, giọng khàn. “Anh đừng kéo tôi vào.”

Sơn gật gù như đang lắng nghe một đứa trẻ giận dỗi. Hắn lấy điện thoại ra, mở một file ghi âm, chỉnh âm lượng vừa đủ hai người nghe, rồi nhấn phát.

Giọng Phúc vang lên rõ ràng, hơi khàn vì rượu nhưng không thể nhận nhầm:

“Tôi đồng ý. Em gái tôi, Nhã Trúc. Dùng nó trừ nợ cũng được. Nó ngoan, nó chịu được. Tôi sẵn sàng làm mọi thứ miễn là xóa nợ.”

Trúc cứng đờ.

Từng chữ trong bản ghi âm như những lưỡi dao mỏng, sắc bén, lần lượt cứa vào lồng ngực cô. Không phải dao đâm một nhát chết người, mà là từng nhát nhỏ, chậm rãi, chính xác, cắt đứt từng sợi dây cuối cùng cô còn níu giữ.

Sơn tắt máy, nhìn Trúc với ánh mắt gần như thương hại.

“Em nghe rõ chứ? Anh trai em nói vậy đó. Không phải anh ép. Chính miệng nó đồng ý.”

Trúc cảm thấy họng mình khô khốc. Cô muốn cười, muốn gào thét, muốn đập nát cái điện thoại ấy, nhưng cơ thể không cử động được. Trong đầu cô lúc ấy chỉ còn một biển hỗn loạn.

Anh trai mình. Người mà ba mẹ bảo là trời đày. Người mà cô đã chịu đựng bao nhiêu năm. Người mà cô từng nghĩ dù sao cũng là máu mủ. Chính miệng anh ta đã đem cô ra trả nợ như đem một món đồ.

“Em đừng giận anh trai quá,” Sơn nói tiếp, giọng vẫn nhẹ như đang khuyên nhủ. “Nó cũng đang đường cùng. Nó muốn cứu cả nhà. Em là đứa con gái ngoan, chắc em hiểu chứ?”

“Hiểu cái gì?” Trúc ngẩng lên, mắt đỏ ngầu. “Hiểu việc anh trai tôi bán đứng tôi à?”

Sơn không nổi nóng. Hắn chỉ châm một điếu thuốc, thở ra luồng khói mỏng và nói chậm rãi:

“Em nghĩ thử xem. Nếu không có em, căn nhà đó bị siết, ông bà già phải ra đường, anh trai em bị đập gãy chân gãy tay. Em muốn thấy cảnh đó sao? Em thương gia đình lắm mà. Anh biết.”

Từng câu của hắn đều nhẹ nhàng, không một chữ thô tục, nhưng mỗi chữ đều đâm sâu. Trúc cảm giác như có ai đó đang dùng tay không mà bóp nát quả tim mình từ bên trong. Cô thương ba mẹ. Cô sợ ba mẹ phải ra đường. Cô căm thù Phúc đến mức muốn giết chết hắn ngay lúc này. Nhưng cô cũng biết, nếu mình vùng vẫy, người bị hại trước tiên vẫn là ba mẹ.

“Anh muốn gì?” Trúc hỏi, giọng run.

Sơn stub thuốc vào gạt tàn, mỉm cười đúng mực:

“Không muốn gì nhiều. Chỉ cần em ngoan, thỉnh thoảng giúp anh tiếp vài người bạn. Những người có địa vị, có tiền, có quyền. Họ thích sự yên tĩnh, thích hàng sạch sẽ, ngoan ngoãn. Em làm tốt, nợ của anh trai sẽ giảm dần. Ông bà già được yên thân. Đơn giản thôi.”

“Đó không phải là đơn giản,” Trúc nói, nước mắt chảy xuống nhưng cô không lau. “Đó là bán mình.”

Sơn gật đầu, thừa nhận một cách thản nhiên:

“Đúng. Nhưng em đã bị bán từ lâu rồi. Anh chỉ đang nói rõ ràng ra thôi. Em chọn cách khóc lóc chống cự thì cả nhà cùng chết. Em chọn hợp tác thì ít nhất còn cứu được ông bà già. Em thông minh, em tự chọn đi.”

Trúc ngồi im. Trong lòng cô lúc ấy có hàng ngàn tiếng nói đang gào thét. Một bên là căm hận Phúc đến tận xương tủy. Một bên là hình ảnh ba mẹ già nua bị đuổi ra khỏi nhà. Một bên là Phương Uyên. Một bên là chính bản thân cô đang dần không còn là con người.

Sơn đứng dậy, chỉnh lại ve áo, giọng vẫn êm dịu như lúc đầu:

“Anh không ép em trả lời ngay. Em về nghĩ đi. Ba hôm nữa anh sẽ liên lạc. Lúc đó em cho anh câu trả lời. Nhớ suy nghĩ kỹ. Ông bà già đang chờ em quyết định đó.”

Hắn để lại phong bì giấy nợ trên bàn, rồi bước ra khỏi quán không quay lại nhìn.

Trúc vẫn ngồi nguyên chỗ. Ly cà phê đá đã tan thành nước loãng. Phong bì giấy nợ nằm trước mặt như một bản án. Bản ghi âm vẫn còn vang vọng trong đầu cô, giọng Phúc lạnh lùng và dứt khoát:

“Dùng nó trừ nợ cũng được. Nó ngoan, nó chịu được.”

Cô gục mặt xuống bàn, hai vai run lên vì khóc không thành tiếng.

Lần này cô không khóc vì đau đớn thể xác.

Cô khóc vì nhận ra mình đã bị chính máu mủ của mình đem bán từ trước khi mình kịp biết.

Cô khóc vì thương ba mẹ.

Cô khóc vì căm thù người anh trai đến mức muốn chết đi cho rồi.

Và cô khóc vì biết rõ, dù có căm thù đến đâu, cuối cùng cô vẫn sẽ phải cúi đầu.

Vì cô vẫn còn là đứa con gái mang ơn.

Vì cô vẫn còn thương gia đình hơn cả bản thân mình.