Trò đùa tạo hoá – Update Chương 10

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Trò đùa tạo hoá – Update Chương 10

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 07/08/2026

Chương 8

Căn phòng khóa trái

Ba ngày đã trôi qua kể từ cái đêm ấy.

Căn phòng nhỏ của Trúc trở thành một cái hộp kín mít. Cô khóa trái cửa từ bên trong, đẩy chiếc tủ gỗ cũ chắn thêm một lớp. Ánh sáng ban ngày chỉ lọt vào được vài khe mỏng qua lớp rèm đã phai màu. Trúc nằm co ro trên giường, cơ thể vẫn còn đau nhức từng thớ thịt, giữa hai chân vẫn còn cảm giác rát buốt và dính dấp khó chịu dù cô đã cố gắng lau rửa rất nhiều lần trong đêm.

Cô không ăn. Chỉ thỉnh thoảng uống vài ngụm nước lọc từ chai để trên đầu giường. Phần lớn thời gian cô chỉ khóc. Khóc đến khi mắt sưng húp, khóc đến khi không còn nước mắt, rồi lại khóc tiếp bằng những tiếng nấc khô khốc. Mỗi lần nhắm mắt lại, hình ảnh đêm hôm đó lại hiện về rõ mồn một: khuôn mặt Sơn cười khoái trá, những vòng bi lạnh cứng cạ vào bên trong, tiếng cười của đàn em, và đặc biệt là bóng lưng Phúc ngồi ngoài phòng khách hút thuốc như không có chuyện gì xảy ra.

Ba mẹ gõ cửa rất nhiều lần.

“Con Trúc ơi, mở cửa cho ba mẹ với. Con không ăn gì hết thì làm sao chịu nổi?”

Giọng mẹ nghẹn ngào. Ba thì thấp giọng hơn:

“Con mở cửa đi. Ba mẹ không mắng con đâu. Có chuyện gì con cứ nói.”

Trúc không trả lời. Cô vùi mặt vào gối, hai tay bịt chặt tai. Cô sợ nếu mở miệng, tất cả sẽ tuôn ra. Cô sợ nếu ba mẹ biết, họ sẽ lại chỉ biết khóc thương anh trai và bảo cô phải chịu đựng vì gia đình. Cô sợ hơn cả việc bị hành hạ thể xác chính là việc bị chính người thân quay lưng một lần nữa.

Ngày thứ tư, tiếng gõ cửa khác đi. Nhẹ hơn, nhưng kiên trì hơn.

“Trúc, là Uyên đây. Mở cửa cho Uyên với. Uyên lo quá. Mấy hôm nay bạn không đến trường, không nghe máy, Uyên sợ lắm.”

Trúc giật mình. Giọng Phương Uyên làm ngực cô thắt lại. Cô rón rén lại gần cửa, nhưng không mở.

“Uyên… Uyên về đi. Tôi ổn.” Giọng cô khàn đặc vì khóc nhiều.

“Không ổn thì mới nói vậy. Trúc mở cửa đi. Uyên không về đâu. Uyên ngồi đây cả ngày cũng được.”

Im lặng một lúc lâu. Cuối cùng Trúc vẫn mở. Chỉ một khe nhỏ. Phương Uyên nhẹ nhàng đẩy cửa vào, rồi khẽ khàng khép lại phía sau.

Uyên cao hơn Trúc một chút, da ngăm, tóc cắt ngắn gọn gàng, mắt sáng và thẳng thắn. Cô mặc áo thun đơn giản và quần jean, trên tay còn cầm túi nilon đựng vài hộp sữa và bánh. Vừa thấy mặt Trúc, Uyên đã sững lại. Mắt Trúc sưng húp, môi nứt nẻ, khuôn mặt trắng bệch và hốc hác.

“Trúc…” Uyên chỉ kịp thốt lên một tiếng thì Trúc đã lao vào ôm chặt lấy bạn.

Cô ôm đến mức hai vai Uyên phải hơi lùi lại vì sức nặng. Trúc khóc không thành tiếng, chỉ nức nở vào vai áo bạn, nước mắt và nước mũi làm ướt cả vải. Uyên đứng yên, hai tay vòng lấy lưng Trúc, vỗ nhẹ nhàng.

“Khóc đi. Khóc hết đi. Uyên ở đây.”

Trúc vẫn không nói gì. Cô chỉ ôm chặt hơn, sợ nếu buông ra sẽ mất đi cái ấm áp duy nhất còn sót lại. Trong đầu cô lúc ấy chỉ có một suy nghĩ lặp đi lặp lại: Đừng kể. Đừng nói. Nếu Uyên biết, Uyên sẽ nguy hiểm. Mình không thể kéo thêm một người nữa xuống địa ngục này.

Hai người ngồi xuống mép giường. Uyên không hỏi gì thêm. Cô chỉ lặng lẽ đưa khăn giấy, mở hộp sữa, rồi ngồi cạnh. Sự im lặng ấy làm Trúc vừa biết ơn vừa đau lòng.

Trong khoảnh khắc ấy, ký ức ùa về.

Ba năm trước, ngày đầu tiên Trúc bước chân vào trường Cao đẳng Y tế. Cô mang theo chiếc balo cũ và bộ đồng phục hơi rộng vì mua lại. Trong giờ thực hành đầu tiên, vì vụng về, cô làm đổ khay dụng cụ. Tiếng kim loại vang lên giữa phòng thực hành im lặng. Vài bạn trong lớp cười khúc khích. Một bạn nam ngồi cuối lớp còn nói to:

“Con này chắc chỉ hợp ở nhà nấu cơm, không hợp cầm ống tiêm.”

Trúc cúi đầu, mặt đỏ như lửa, vội vàng nhặt từng món. Tay cô run đến mức làm rơi thêm cái kẹp. Đúng lúc ấy, một bóng người cúi xuống bên cạnh. Phương Uyên nhặt cái kẹp, đặt lại vào khay, rồi ngẩng lên nhìn thằng bạn nam kia và nói giọng lạnh tanh:

“Mày giỏi thì lên làm mẫu đi. Nói nhiều không giúp được ai hết.”

Cả lớp im bặt. Uyên quay sang Trúc, đưa khay đã nhặt xong và nói nhỏ:

“Đừng để ý. Lần đầu ai cũng vậy. Để tớ chỉ.”

Từ ngày đó, hai người trở thành bạn. Uyên không phải kiểu người nói nhiều lời hoa mỹ. Cô thể hiện tình cảm bằng hành động: chia sẻ ghi chú, để phần cơm thừa cho Trúc những hôm cô quên mang, đứng ra nhận lỗi thay khi Trúc vô tình phạm quy trong giờ thực hành. Có lần Trúc bị ốm nặng, Uyên bỏ buổi thực tập để ở lại phòng trọ chăm, đút từng thìa cháo và nói:

“Cậu chỉ cần tập trung khỏe lại. Việc trường tớ lo được.”

Trúc từng hỏi vì sao Uyên tốt với mình vậy. Uyên chỉ cười và trả lời:

“Vì nhìn cậu giống em gái tớ. Và vì tớ không thích thấy người tốt bị bắt nạt.”

Những kỷ niệm ấy giờ đây như con dao cứa vào lòng Trúc. Cô ôm chặt Uyên hơn, nước mắt lại ứa ra. Cô muốn nói tất cả. Muốn kể hết từng chi tiết tồi tệ. Nhưng cổ họng cô như bị ai bóp nghẹt. Cô chỉ biết khóc.

Không biết đã bao lâu thì có tiếng gõ cửa nhẹ.

“Con Trúc, ba mẹ vào được không?” Giọng mẹ yếu ớt.

Uyên nhìn Trúc hỏi ý. Trúc gật đầu nhẹ. Cửa mở. Ba mẹ bước vào. Mẹ mắt đỏ hoe, ba thì lưng còng hơn. Họ nhìn thấy con gái hốc hác trong vòng tay bạn bè thì cả hai cùng đến gần.

Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, mẹ ngồi xuống và ôm Trúc vào lòng. Hai cánh tay gầy guộc nhưng chặt đến mức Trúc cảm nhận được nhịp tim già nua của mẹ.

“Con ơi… dù sao con vẫn là con của mẹ. Có chuyện gì nặng nề đến mấy, con cứ nói với ba mẹ. Ba mẹ sẽ nghe.”

Ba cũng đặt tay lên vai con gái, giọng khàn:

“Ba mẹ biết thời gian qua nhà cửa khó khăn, làm con khổ. Nhưng con đừng nhốt mình như vậy. Ba mẹ thương con.”

Trúc cứng người trong vòng tay mẹ. Nước mắt cứ thế tuôn ra không kiểm soát. Đây là lần đầu tiên cô được ba mẹ ôm như một đứa con thật sự, không phải như một công cụ, không phải như người phải gánh vác. Cái ôm ấy vừa ấm áp vừa đau đớn đến mức cô muốn khóc thét lên. Cô muốn tin. Muốn dựa vào. Muốn kể hết mọi thứ.

Nhưng rồi hình ảnh Phúc, hình ảnh Sơn, hình ảnh giấy nợ và đêm hôm ấy lại hiện về. Cô nhớ rõ nếu mình nói ra, ba mẹ sẽ lại chỉ biết khóc và bảo “anh con bệnh”, rồi mọi gánh nặng lại đổ lên vai cô. Cô nhớ rõ mình sinh ra để làm gì.

Vì vậy Trúc chỉ khóc. Không nói một lời.

Mẹ vỗ về lưng con, giọng nghẹn:

“Khóc đi con. Khóc hết đi. Ba mẹ ở đây.”

Uyên ngồi im một bên, mắt cũng đỏ. Cô không hỏi thêm điều gì. Chỉ lặng lẽ quan sát, lòng đầy lo lắng.

Buổi chiều hôm ấy trôi qua trong không khí lạ lùng. Ba mẹ nấu cháo, Uyên đút từng thìa cho Trúc. Mọi người ngồi trong căn phòng nhỏ như một gia đình bình thường. Mẹ còn cố nói chuyện vui, kể chuyện quê, hỏi Uyên về việc học. Ba thì ngồi hút thuốc lá ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng quay vào nhìn con gái.

Trúc ăn được vài thìa. Cô nhìn cảnh tượng trước mắt và cảm thấy một nỗi sợ lạnh lẽo bò dọc sống lưng. Cô sợ cái sự ấm áp giả tạo này. Cô sợ mình sẽ yếu đuối mà nói ra. Cô sợ hơn cả việc bị hành hạ chính là việc làm hại đến Uyên và làm ba mẹ thêm khổ.

Khi trời tối, Uyên phải về. Trước khi đi, cô nắm chặt tay Trúc và nói nhỏ:

“Nếu cậu cần, gọi Uyên bất cứ lúc nào. Uyên không hỏi gì đâu. Nhưng đừng có nhốt mình mãi như vậy.”

Trúc gật đầu. Cô muốn nói “cảm ơn”, nhưng chỉ kịp khẽ môi.

Cửa đóng lại. Ba mẹ cũng dần trở về phòng họ. Căn nhà lại chìm vào im lặng.

Trúc nằm trên giường, nhìn lên trần nhà tối om. Cái ôm của mẹ vẫn còn vương trên vai. Lời nói “dù sao con vẫn là con của mẹ” vẫn còn vang trong tai. Lần đầu tiên trong đời, cô được đối xử như một đứa con thật sự. Và chính vì vậy mà nỗi đau càng thêm nhức nhối.

Cô biết rõ.

Cái ôm ấy không đủ sức bảo vệ cô.

Lời nói ấy không đủ sức chống lại Sơn và Phúc.

Và Phương Uyên, người bạn duy nhất còn lại, sẽ càng nguy hiểm hơn nếu biết sự thật.

Trúc quay mặt vào tường, nước mắt lại chảy. Cô thì thầm một mình trong bóng tối:

“Tôi sẽ im. Tôi sẽ chịu. Chỉ cần Uyên không bị kéo vào… chỉ cần ba mẹ còn được sống yên ổn…”

Nhưng sâu thẳm trong lòng, một tiếng nói nhỏ bé đang run rẩy:

Liệu mình còn chịu được bao lâu nữa?

Căn phòng khóa trái.

Ngoài kia cuộc sống vẫn trôi.

Còn bên trong, Trúc đang dần chôn vùi chính mình trong im lặng.