Trò đùa tạo hoá – Update Chương 10

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Trò đùa tạo hoá – Update Chương 10

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 07/08/2026

Chương 6

Nợ đến chân tường

Sáng hôm sau Phúc trở về nhà đúng như lời hứa. Cánh cổng vừa kêu ken két, mẹ đã chạy ra ôm chầm lấy con trai, nước mắt lưng tròng.

“Con về rồi! Trời ơi con về rồi! Ba mẹ tưởng con bỏ đi luôn.”

Ba cũng đứng dậy, giọng nghẹn ngào: “Về là tốt rồi. Có gì ba mẹ lo. Con đừng bỏ nhà nữa.”

Phúc để mặc mẹ ôm, ánh mắt liếc về phía Trúc đang đứng im trong góc bếp. Cô không nói gì. Nụ cười trên môi ba mẹ làm lòng cô lạnh toát. Cô biết rõ ác mộng chỉ mới bắt đầu.

Cả nhà ngồi ăn sáng trong không khí tưởng như ấm áp. Mẹ gắp thức ăn cho Phúc liên tục, ba thì hỏi han chuyện làm ăn. Trúc chỉ lặng lẽ xúc vài miếng rồi đứng dậy dọn dẹp. Khi ba mẹ chuẩn bị đi làm thuê ở rẫy, mẹ còn dặn:

“Con ở nhà với anh. Anh mới về, con nấu cơm trưa ngon ngon nghe không. Ba mẹ về muộn.”

Cổng đóng lại. Nhà chỉ còn hai anh em.

Phúc đứng dậy, bước vào phòng Trúc không gõ cửa. Cô đang ngồi trên giường gấp chăn thì bị hắn nắm tóc kéo ngửa ra sau.

“Nằm xuống,” hắn ra lệnh. “Hai tay để sau đầu. Không được bỏ xuống.”

Trúc run. “Anh… ban ngày mà anh làm gì vậy? Ba mẹ chỉ đi một lúc…”

“Im. Làm theo.”

Cô buộc phải nằm ngửa, hai tay chắp sau gáy. Ánh sáng ban mai lọt qua khe cửa sổ chiếu lên thân thể cô. Phúc ngồi bên cạnh, mắt nhìn chằm chằm. Hắn cúi xuống, mũi hít sâu vùng cổ Trúc.

“Mùi sáng sớm của mày… khác hôm qua. Ngon.”

Lưỡi hắn bắt đầu rê từ thái dương xuống mang tai, liếm chậm rãi vành tai, thở nóng vào bên trong. Rồi xuống cổ, hõm xương đòn, lưỡi đi từng đường nhỏ. Hắn kéo áo ngủ của Trúc lên tận nách, để lộ toàn bộ thân trên. Hai bầu vú trắng ngần nổi gân xanh nhẹ dưới da. Nhưng hắn không đụng ngay vào đó.

Lưỡi hắn liếm xuống nách trái. Vùng da mềm mại, hơi ẩm vì mồ hôi sáng sớm, mang mùi hương tự nhiên của cơ thể con gái. Phúc hít mạnh, rồi liếm dài từ hõm nách ra ngoài, lưỡi đẩy qua từng nếp da.

“Thơm… mày không biết mùi này kích thích tao thế nào đâu.”

Hắn chuyển sang nách phải, làm y như vậy, thậm chí dùng răng cạo nhẹ. Trúc đỏ mặt, muốn khép tay lại nhưng bị hắn nhìn một cái lạnh lẽo.

“Đừng bỏ tay xuống. Tao thích mày nằm thế này.”

Lưỡi tiếp tục đi xuống. Hắn liếm vòng quanh hai bầu vú mà không ngậm lấy núm, chỉ rê lưỡi quanh quẩn, thỉnh thoảng thổi hơi mát vào chỗ vừa liếm ướt. Rồi xuống bụng, lưỡi thọc vào rốn, xoay tròn. Khi đến vùng mu, hắn kéo quần ngủ và quần lót xuống một mạch, vứt sang góc giường.

Hai chân Trúc bị hắn tách rộng. Âm hộ vẫn còn hơi sưng từ hôm trước, màu hồng nhạt, lông mu mỏng. Phúc cúi xuống, không nói gì thêm, há miệng ngậm trọn lấy toàn bộ phần giữa hai mép.

“Ư…!” Trúc giật mình.

Lưỡi hắn không liếm nhẹ nhàng. Hắn bú mạnh, hút như muốn rút hết dịch bên trong, lưỡi thì thọc sâu, quét mạnh lên thành trước nơi nhạy cảm nhất. Tiếng chùn chụt ướt át vang rõ trong phòng sáng.

“Anh… anh dừng lại… tôi chịu không nổi… ư ư ư…”

Trúc cầu xin, hai tay vẫn phải giữ sau đầu, người cong lên theo từng nhát hút. Phúc không dừng. Hắn càng bú mạnh hơn, hai tay giữ chặt đùi cô ép sát xuống giường. Lưỡi xoay nhanh quanh hạt le, rồi thọc sâu vào trong, rồi lại hút.

“Mày càng xin tao càng làm. Rên đi. Tao muốn nghe.”

Cảm giác dâng trào quá nhanh. Trúc lắc đầu liên tục, nước mắt ứa ra. “Anh… thật sự… tôi sắp… không kiểm soát được… xin anh dừng… ư ư ư ư…”

Phúc không những không dừng mà còn dùng hai ngón tay mở rộng hai mép, lưỡi tấn công trực diện vào điểm nhạy nhất. Cơ thể Trúc bỗng cứng đờ, lưng ưỡn cao khỏi giường, hai chân giật liên hồi. Một dòng nước trong vọt ra mạnh, bắn vào mặt và miệng Phúc. Cô đạt đỉnh trong tiếng khóc nghẹn, toàn thân co giật không ngừng.

Phúc ngẩng lên, miệng còn ướt, cười. “Bắn nước rồi. Mày sướng đến mức này cơ à. Tao chưa từng thấy.”

Hắn đứng dậy, cởi quần, dương vật đã cứng đến mức đầu khấc bóng loáng. Hắn ngồi lên ngực Trúc, nắm tóc cô.

“Há miệng. Mút. Làm cho tao ướt.”

Trúc còn đang thở dốc sau cơn cực khoái thì dương vật đã bị nhét vào miệng. Phúc không để cô làm chủ nhịp. Hắn giữ đầu cô, đẩy vào ra theo ý mình, mỗi lần đều chạm họng.

“Hút mạnh. Dùng lưỡi quét dưới đầu cu. Đúng rồi. Nhìn tao khi mút.”

Sau một lúc, hắn rút ra, kéo Trúc nằm sấp, nâng mông lên cao. Dương vật không cần thêm gì nữa, đâm thẳng vào âm đạo còn đang ướt nhẹp từ cơn bắn nước.

“Ư… sâu quá… anh…”

“Im. Chịu đi.”

Phúc đụ mạnh từ phía sau, hai tay nắm eo Trúc kéo giật về phía mình mỗi nhát. Tiếng da thịt va chạm nhanh và mạnh. Hắn cúi xuống, miệng ghé vào lưng cô, vừa đụ vừa nói liên tục:

“Lỗ này sáng sớm còn chặt hơn. Mày bắn nước xong rồi giờ bị tao đụ tiếp. Thích không? Nói đi.”

“Tôi… không… ư ư ư… anh chậm… quá mạnh…”

“Mạnh mới sướng. Rên to lên. Tao muốn cả xóm nghe thấy em gái tao đang bị anh đụ.”

Hắn thay đổi góc, đâm vào điểm làm Trúc lại run lên. Một tay luồn xuống trước, day mạnh vào hạt le đang còn nhạy cảm. Cô lại đạt thêm một lần nữa trong tư thế bị đụ từ sau, người gục xuống gối, tiếng rên dài kéo thành chuỗi đứt quãng.

Phúc không xuất ngay. Hắn rút ra, lật Trúc nằm ngửa, đè lên, đâm vào lần nữa và tiếp tục nhịp độ điên cuồng. Hai bầu vú bị hắn bóp và cắn nhẹ. Mãi đến khi Trúc gần như không còn sức rên, hắn mới ghim sâu và xuất tinh bên trong, từng đợt nóng hổi tràn vào.

Hắn nằm đè lên người em một lúc, thở hổn hển. “Sáng nào cũng vậy. Từ nay nhớ để sẵn.”

Rồi hắn đứng dậy mặc quần, như chưa từng làm gì.

Buổi tối cùng ngày, khi ba mẹ vừa về đến nhà, tiếng xe máy ầm ầm ngoài cổng. Cửa bị đá mở. Một nhóm năm sáu người xông vào, đầu đàn là một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi, vai rộng, mặt đầy sẹo cũ, tên Sơn.

“Hữu Phúc!” Sơn hét. “Nợ đến hạn. Đi với chúng tao.”

Ba mẹ hoảng loạn quỳ xuống. “Các anh tha cho nó! Nó bệnh! Ba mẹ xin các anh!”

Phúc thì lùi vào tường, la lớn: “Ông già bà già làm gì đi! Có tiền thì đưa ra! Không thì chúng nó bắt tôi!”

Đúng lúc hỗn loạn, tiếng còi xe công an vang lên ngoài đường. Ba bốn chiến sĩ xông vào. Hóa ra Trúc đã lén gọi báo từ chiều, khi cảm thấy nguy hiểm. Đám giang hồ bị giải tán, bị cảnh cáo. Sơn trước khi bị đẩy ra, ánh mắt liếc nhanh về phía Trúc đang đứng nép sau ba mẹ. Hắn nhìn cô vài giây, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười khó hiểu.

Hôm sau, Sơn hẹn Phúc ra quán cà phê vỉa hè.

“Tao xóa nợ cho mày,” Sơn nói thẳng. “Tất cả.”

Phúc mắt sáng lên. “Thật không? Anh nói thật chứ?”

Sơn gật, ánh mắt sáng đặc biệt. “Thật. Mày sẵn sàng làm mọi thứ chứ?”

Phúc gật liên tục, không kịp nghĩ gì thêm. “Sẵn sàng! Tôi làm gì cũng được!”

Sơn nhìn hắn, cười chậm rãi. Ánh mắt hắn sáng hơn.

Câu chuyện chưa kết thúc ở