Trò đùa tạo hoá – Update Chương 10

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Trò đùa tạo hoá – Update Chương 10

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 07/08/2026

Chương 5

Bình thường hóa

Ba mẹ trở về nhà vào buổi chiều muộn. Chiếc xe ôm vừa dừng ngoài cổng, mẹ đã vội vàng bước vào, mắt đỏ hoe, điện thoại vẫn nắm chặt trong tay. Ba đi phía sau, lưng còng hơn, mặt nặng trĩu.

“Con Trúc!” mẹ gọi ngay khi vừa đẩy cửa. “Anh con có về nhà không? Mẹ nghe hàng xóm nói nó ghé. Nó nói gì với con? Nó có lấy thêm đồ gì không? Nó có ăn gì không? Con kể hết cho mẹ nghe đi!”

Trúc đang ngồi trên ghế, mặc bộ đồ dài tay dù trời nóng. Cô đã thay hết quần áo, đã tắm đi tắm lại nhiều lần, nhưng cảm giác bẩn vẫn dính chặt lấy da thịt. Nghe câu hỏi của mẹ, trái tim cô như bị ai đó dùng dao cứa từng nhát.

“Anh… anh có về,” Trúc trả lời, giọng khàn đặc. “Anh hỏi tiền. Con nói không còn. Rồi anh đi.”

Mẹ không hỏi thêm gì về trạng thái của con gái. Không nhìn vào đôi mắt thâm quầng, không để ý cách Trúc ngồi khép chặt hai chân, không thấy những vết bầm mờ trên cổ tay. Mẹ chỉ liên tục gọi điện cho Phúc, giọng khóc nức:

“Con ơi, con về đi. Ba mẹ về rồi. Ba mẹ thương con. Con đừng bỏ nhà. Con về với ba mẹ đi con…”

Ba ngồi hút thuốc lào, thỉnh thoảng phụ họa:

“Nó bệnh mà. Gọi nó về đi. Có gì ba mẹ lo.”

Trúc ngồi im, nhìn mẹ khóc vì người anh trai đã hãm hại mình. Lòng cô lúc ấy như bị xé nát thành trăm mảnh. Ruột thịt đã làm điều tồi tệ nhất với cô, vậy mà ba mẹ vẫn chỉ quay lưng về phía anh, vẫn chỉ khóc vì anh, vẫn chỉ gọi anh. Cô tự hỏi tại sao mình lại sinh ra trong ngôi nhà này. Tại sao mình phải chịu đựng. Nhưng khi nhìn thấy vai mẹ run lên vì khóc, nhìn thấy ba già yếu ngồi đó, một cảm giác mủi lòng lại trỗi dậy.

Họ vẫn là ba mẹ. Họ vẫn là người đã sinh ra cô. Dù họ thương anh hơn, dù họ không nhìn thấy nỗi đau của cô, cô vẫn không thể ngồi yên nhìn họ khổ.

Đêm đó, sau khi ba mẹ mệt quá nằm gục trên ghế, Trúc lén lấy điện thoại, nhắn tin cho Phúc theo số cũ:

“Anh, ba mẹ về rồi. Mẹ khóc nhiều lắm. Anh về đi. Tôi muốn gặp anh, khuyên anh về.”

Tin nhắn được trả lời rất nhanh:

“Mày đến chỗ tao. Địa chỉ tao gửi. Đến thì nói chuyện.”

Trúc nhìn địa chỉ phòng trọ rẻ tiền ở vùng ven. Tim đập thình thình. Cô biết nguy hiểm. Cô biết mình sắp phải trả giá. Nhưng hình ảnh mẹ khóc vẫn hiện rõ. Cô thay đồ, để lại tờ giấy ngắn “Con đi một chút, về ngay”, rồi lặng lẽ ra khỏi nhà.

Phòng trọ của Phúc nằm trong một dãy nhà trọ cũ, cửa gỗ mục, mùi ẩm mốc và rượu nồng. Khi Trúc gõ cửa, Phúc mở ra ngay. Hắn mặc mỗi chiếc quần đùi, thân trên trần, trên người còn vài vết thâm mới. Ánh mắt hắn tối om, nhìn Trúc từ đầu đến chân.

“Vào,” hắn nói ngắn.

Trúc bước vào. Căn phòng chỉ có một chiếc giường đơn, một cái tủ nhựa, vài vỏ chai rượu nằm lăn lóc. Cửa vừa khép lại, Phúc đã khóa trái.

“Mày đến khuyên tao về à?” hắn cười nhạt. “Tao vừa bị mấy thằng ở sòng đánh cho một trận vì chúng nó cười tao không biết chơi gái. Chúng nó bảo tao chỉ biết hì hục, không biết bắt con nhỏ phục vụ. Chúng nó gọi mấy con ra sục cu, sục vú, bú chim rồi phun vào miệng cho tao xem. Tao cay lắm. Bây giờ mày đến đúng lúc.”

Trúc đứng dựa cửa, hai tay nắm chặt vạt áo. “Anh về đi. Ba mẹ khóc nhiều lắm. Mẹ gọi anh suốt. Anh về thì tôi… tôi sẽ lo liệu mọi thứ.”

Phúc bước tới, nắm cằm Trúc ngẩng lên. “Mày muốn tao về thì phải làm cho tao hài lòng trước. Hôm trước tao mới đụ mày lần đầu, chưa đã. Bây giờ mày phải phục vụ tao bằng tay, bằng vú, bằng miệng. Làm xong, xuất vào miệng mày, mày nuốt hết, rồi tao mới về. Không thì cút về, để ông già bà già khóc tiếp.”

Trúc run cầm cập. “Anh… đừng bắt tôi làm vậy. Tôi là em gái anh.”

“Em gái thì đã sao?” Phúc gằn. “Mày đã cho tao đụ rồi. Giờ phải làm tiếp. Cởi đồ. Nhanh.”

Trúc đứng im. Phúc không chờ. Hắn giật mạnh áo cô, xé nút, lột sạch trong vài giây. Bộ ngực trắng ngần, căng tròn lộ ra. Hắn bóp mạnh hai tay, ngón tay ấn sâu vào thịt mềm.

“Vú to thật. Hôm trước bú chưa đã. Hôm nay mày dùng nó sục cho tao.”

Hắn đẩy Trúc ngồi xuống mép giường, kéo quần đùi ra. Dương vật đã cứng ngắc, to hơn hôm trước, gân xanh nổi rõ, đầu khấc sưng đỏ. Hắn nắm tóc Trúc kéo xuống.

“Dùng hai tay cầm lấy. Sục.”

Trúc run rẩy đưa hai tay ra, nắm lấy thân dương vật nóng hổi. Da thịt cứng chắc, mạch đập rõ dưới ngón tay. Cô bắt đầu cử động lên xuống theo nhịp hắn ra lệnh.

“Nhanh hơn. Chặt tay hơn. Đúng rồi. Nhìn cu tao kìa, mày sục giỏi lắm.”

Phúc vừa rên vừa đẩy hông theo. Sau một lúc, hắn kéo hai bầu vú Trúc ép sát vào nhau, nhét dương vật vào giữa khe thịt mềm.

“Dùng vú sục. Ép chặt lại. Ngửa mặt lên nhìn tao.”

Trúc làm theo, nước mắt chảy dài. Hai bầu vú trắng bị hắn dùng làm dụng cụ, dương vật xát lên xuống giữa khe, đầu khấc thỉnh thoảng đụng vào cằm cô. Hắn bóp mạnh hơn, tốc độ nhanh dần.

“Ư… vú mày mềm vãi. Sướng. Tiếp tục.”

Khi hắn thấy đủ, hắn nắm tóc Trúc kéo sát vào dương vật.

“Há miệng. Ngậm lấy. Bú.”

Trúc há miệng. Dương vật đút sâu vào, chạm đến tận họng. Cô ọe lên nhưng bị hắn giữ chặt đầu. Hắn bắt đầu đẩy vào ra, mỗi nhát đều sâu.

“Hút. Dùng lưỡi liếm xung quanh. Đúng rồi. Rên lên. Tao thích nghe mày rên khi ngậm cu.”

Trúc khóc, nước mắt và nước dãi chảy hết cằm. Tiếng bú ướt át vang trong phòng. Phúc cứ đụ miệng cô như vậy một lúc lâu, thỉnh thoảng rút ra để cô thở rồi lại nhét vào.

“Mày bú giỏi hơn mấy con ở sòng. Lỗ miệng em gái ngọt thật.”

Sau đó hắn đẩy Trúc nằm ngửa trên giường, tách hai chân ra rộng. Dương vật vẫn bóng loáng vì nước dãi. Hắn không chuẩn bị gì thêm, đẩy mạnh một phát vào âm đạo vẫn còn sưng từ lần trước.

“Ư…!” Trúc gào lên. “Đau… anh chậm lại…”

“Im. Rên là được. Đừng nói nhiều.”

Phúc bắt đầu đâm mạnh, mỗi nhát đều đến tận cùng. Hai tay hắn bóp ngực, miệng thì ghé vào bú luân phiên hai núm vú. Tiếng da thịt va chạm “ịch ịch” lẫn tiếng bú chùn chụt và tiếng rên khóc của Trúc.

“Rên to hơn. Nói mày thích. Nói mày là lỗ của tao.”

“Tôi… tôi không… ư ư ư… anh tha… đau quá…”

“Nói! Mày là lỗ đụ của anh. Nói đi!”

Trúc vừa khóc vừa nói đứt quãng theo ép buộc: “Tôi… là lỗ… của anh… ư ư ư…”

Phúc khoái chí, đụ nhanh hơn. Hắn đổi nhiều tư thế: để Trúc nằm sấp, nâng mông lên đâm từ phía sau; rồi bắt cô ngồi lên trên, nắm hông cô nâng lên hạ xuống liên tục; rồi lại đè cô xuống đâm mạnh. Mỗi hiệp đều kéo dài. Trúc đạt cực khoái ngoài ý muốn vài lần, cơ thể co giật, âm đạo siết chặt, nước mắt chảy không ngừng.

“Thấy chưa? Mày sướng. Lỗ này siết lấy cu anh kìa. Tiếp tục rên.”

Sau nhiều hiệp, Phúc rút ra, kéo Trúc ngồi xuống sàn, nắm tóc cô.

“Há miệng. Tao xuất vào đây. Nuốt hết. Không được nhổ.”

Dương vật đút sâu vào miệng. Phúc đẩy vài nhát cuối rồi ghim chặt, xuất tinh. Từng đợt tinh dịch đặc, nóng, mặn tưới ướt họng Trúc. Cô ọe nhưng bị hắn giữ chặt.

“Nuốt. Nuốt hết. Giơ lưỡi ra cho tao xem.”

Trúc nuốt từng ngụm, nước mắt đầm đìa. Khi há miệng ra, lưỡi còn dính trắng. Phúc gật đầu thỏa mãn.

“Tốt. Từ nay mày biết cách phục vụ rồi. Tao sẽ về. Nhưng nhớ, lần sau tao gọi là mày phải đến. Không thì ông già bà già lại khóc.”

Trúc ngồi trên sàn, người trần trụi, tinh dịch còn dính quanh miệng và chảy ra từ giữa hai chân. Cô gật đầu yếu ớt.

Phúc mặc quần, mở cửa. “Mày về trước. Tao về sau. Đừng có kể gì hết.”

Trúc mặc vội đồ, chân bước không vững. Ngoài trời đã gần sáng. Cô về nhà trong im lặng, lẻn vào phòng tắm rửa lại lần nữa, rồi nằm trên giường cũ. Ba mẹ vẫn đang ngủ, điện thoại để bên cạnh như vẫn còn hy vọng.

Lòng Trúc lúc ấy trống rỗng. Cô đã đổi thân xác để đổi lấy lời hứa anh trai về nhà. Cô đã nuốt hết những gì hắn phun vào miệng. Và ba mẹ sẽ vui khi thấy anh về, sẽ lại khóc thương anh, sẽ lại không hỏi cô một câu.

Cô nhắm mắt, nước mắt chảy âm thầm vào gối.

Trong đêm ấy, Trúc hiểu rõ hơn bao giờ hết: trong ngôi nhà này, nỗi đau của cô không bao giờ được nhìn thấy.