Trò đùa tạo hoá – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Trò đùa tạo hoá – Update Chương 10
Tác Giả: Knight
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: người lớn
Ngày Cập Nhật : 07/08/2026
Chương 4
Đêm chỉ còn hai anh em
Đã hơn một tuần kể từ cái đêm Phúc cướp sạch hòm tiền dưỡng già rồi bỏ đi. Ba mẹ vẫn chưa hết bàng hoàng. Họ quyết định về quê ngoại vài ngày để nhờ dì hai cho mượn ít tiền xoay sở, đồng thời tránh cái không khí ngột ngạt trong căn nhà đã bị đập phá. Trước khi đi, mẹ nắm tay Trúc dặn dò liên tục:
“Con ở nhà coi sóc cửa ngõ cẩn thận. Anh con mà về thì con gọi điện cho ba mẹ ngay. Đừng có cãi nhau với nó. Nó bệnh mà. Con ngoan, con chịu khó nghe không?”
Trúc gật đầu. “Con nhớ ạ.”
Căn nhà vắng tanh từ chiều. Trúc nấu một nồi cháo loãng, ăn lấy lệ rồi ngồi học bài trên chiếc bàn gỗ cũ. Cô mặc bộ đồ ở nhà mỏng manh – áo thun trắng rộng cổ, mỏng đến mức gần như trong suốt khi ánh đèn chiếu vào, bên trong chỉ có một chiếc áo ngực vải cotton mỏng; quần short vải mềm ngắn cũ đã phai màu. Tóc cô buộc cao, để lộ cái cổ trắng dài. Không khí oi bức của mùa hè miền Tây khiến mồ hôi thấm nhẹ sau lưng.
Gần mười một giờ đêm, tiếng xe máy gầm rú ngoài cổng rồi tắt ngấm. Trúc giật mình ngẩng lên. Tim đập thình thình. Cô vừa đứng dậy thì cánh cửa bị đá mở tung.
Phúc xông vào. Người hắn hôi rượu, mắt đỏ ngầu, tóc rối bù. Áo sơ mi nhăn nhúm, túi quần phồng lên như đang nhét gì đó. Hắn nhìn quanh nhà một lượt rồi nói ngay:
“Ông già bà già đi đâu rồi? Đưa chìa khóa tủ cho tao. Tao cần tiền.”
Trúc đứng chắn giữa phòng khách. Giọng cô run nhưng cố giữ vững:
“Anh về lúc này làm gì? Ba mẹ không có nhà. Trong nhà không còn tiền nữa. Anh đừng có lấy đồ.”
Phúc cười khẩy, bước tới. “Mày bảo không còn à? Tao biết mày giấu. Học bổng, tiền làm thêm, đồ đạc… đưa hết ra đây. Nhanh!”
“Tôi không đưa,” Trúc lùi lại. “Đó là tiền của tôi. Anh đã lấy hết của ba mẹ rồi còn chưa đủ sao?”
Hắn không nói nữa. Phúc xông tới nắm cổ áo Trúc kéo mạnh. Cô kháng cự, hai người giằng co dữ dội. Trúc đẩy ngực hắn, hắn thì kéo mạnh hơn. Tiếng vải xé toạc vang lên. Chiếc áo thun mỏng bị xé rách từ cổ xuống gần hết ngực, lộ rõ lớp áo ngực trắng và phần da thịt trắng ngần bên dưới. Phúc sững lại một giây. Ánh mắt hắn đổi màu. Hơi thở trở nên nặng nề.
“Mày…” hắn nuốt nước bọt. “Cái thân mày… càng ngày càng nở.”
Trúc hoảng sợ, dùng hai tay che ngực. “Anh buông tôi ra! Anh điên rồi à?!”
Nhưng Phúc không buông. Hắn đẩy Trúc ngã xuống chiếc ghế dài, đè mạnh lên người. Một bàn tay bịt chặt miệng cô, bàn tay kia xé nốt phần áo còn lại. Chiếc áo ngực mỏng bị hắn giật mạnh, hai bầu vú trắng ngần, căng tròn, nặng trĩu bật ra ngoài. Núm vú hồng nhạt vì sợ hãi hơi dựng lên. Phúc nhìn như bị thôi miên.
“Im miệng,” hắn gằn giọng, mặt sát vào mặt Trúc. “Mày la một tiếng là tao đốt nhà này. Ông già bà già đang ở quê, không ai cứu mày đâu. Mày sinh ra để cứu tao, nhớ không? Bây giờ tao cần cái lỗ của mày.”
Trúc mắt mở to, nước mắt ứa ra. Cô cố gắng cắn vào bàn tay bịt miệng nhưng hắn ấn mạnh hơn. Tiếng ú ớ nghẹn lại trong cổ họng. Phúc dùng đầu gối tách hai chân cô ra, một tay kéo quần short xuống tận mắt cá chân. Chiếc quần lót cotton trắng cũng bị xé toạc. Âm hộ Trúc lộ ra – lông mu chỉ một đường mỏng, hai mép môi hồng hào, khép chặt vì sợ.
“Nhìn nè…” Phúc thở hổn hển. “Mày còn zin. Tốt. Tao sẽ lấy cái đầu tiên của mày.”
Hắn cúi xuống. Lưỡi hắn liếm từ cái cổ trắng của Trúc xuống hõm xương đòn, rồi đến bầu vú. Hắn há miệng ngậm lấy bầu vú bên trái, hút mạnh đến mức phát ra tiếng chùn chụt ướt át. Lưỡi xoay quanh núm vú, cắn nhẹ, kéo ra rồi lại hút sâu. Bầu vú mềm mại bị hắn nhồi nhét trong miệng như muốn nuốt chửng.
“Ư… ư ư…!” Trúc khóc thành tiếng nghẹn. Cơ thể cô giãy giụa nhưng bị đè chặt.
Phúc chuyển sang bầu vú bên phải, bú còn mạnh hơn. Hai tay hắn bóp chặt lấy hai bầu sữa, ngón tay ấn mạnh vào phần thịt mềm, để lại dấu đỏ. Hắn vừa bú vừa nói những lời đứt quãng:
“Ngon… vú mày to, mềm, thơm quá. Tao thèm từ lâu rồi. Mày tưởng tao không để ý hả? Mỗi lần mày mặc áo mỏng là tao cứng hết cả người.”
Trúc lắc đầu liên tục, nước mắt chảy thành dòng. “Anh… anh tha cho tôi… tôi là em gái anh… xin anh…”
Hắn không nghe. Miệng vẫn dính chặt vào bầu vú, lưỡi liếm vòng quanh núm, thỉnh thoảng cắn nhẹ làm Trúc giật bắn. Sau một lúc, hắn buông hai bầu vú đã ửng đỏ và đầy dấu răng, liếm xuống bụng, lưỡi đi dọc đường giữa, thọc vào rốn, rồi xuống thấp hơn.
“Bây giờ đến cái lỗ này,” Phúc nói, giọng khàn đặc. Hắn dùng hai tay tách rộng hai đùi Trúc, nhìn chăm chú vào âm hộ đang run rẩy. “Khép chặt vậy? Sợ hả? Mày sẽ quen thôi.”
Lưỡi hắn đụng vào mép ngoài. Trúc gào lên một tiếng rồi bị hắn bịt miệng trở lại bằng bàn tay. Lưỡi Phúc liếm dọc hai mép môi, từ dưới lên trên, rồi thọc mạnh vào khe, tìm lấy cái hạt nhỏ phía trên. Hắn liếm sì sụp, hút mạnh, lưỡi xoay tròn. Nước bọt hắn làm ướt hết cả vùng mu. Tiếng liếm chùn chụt lẫn với tiếng khóc nghẹn của Trúc.
“Ư… ư ư ư… anh… thôi… đau…!”
Phúc ngẩng lên, miệng còn dính đầy nước. “Đau gì mà đau? Tao mới liếm thôi. Đợi tí nữa mày biết thế nào là đau.” Hắn lại cúi xuống, lần này há miệng rộng, ngậm cả hai mép âm hộ vào miệng, hút mạnh như muốn hút sạch. Lưỡi thọc sâu vào bên trong, liếm thành trước, thành sau. Trúc khóc nấc, hai chân đá loạn xạ nhưng bị hắn kẹp chặt.
Sau khi liếm đến khi vùng kín Trúc ướt nhẹp vì nước bọt và một ít dịch tiết ngoài ý muốn vì kích thích cưỡng bức, Phúc đứng dậy, cởi quần. Dương vật hắn bật ra – to, dài, gân xanh nổi rõ, đầu khấc sưng đỏ đã chảy sẵn một ít dịch. Hắn nắm lấy nó, xoa vài cái rồi áp vào khe của Trúc.
“Nhìn nè,” hắn nói, vừa xoa đầu khấc lên xuống dọc hai mép. “Cái này sẽ vào trong mày bây giờ. Mày là em gái tao, nhưng từ nay mày cũng là lỗ đụ của tao.”
Trúc khóc thành tiếng. “Anh đừng… xin anh… tôi còn trinh… ba mẹ biết sẽ chết mất… anh tha cho tôi…”
Phúc bịt miệng cô bằng một tay, tay kia giữ chặt hông. Hắn đẩy mạnh. Đầu khấc tách hai mép, nhưng chưa vào được. Hắn rút ra, nhổ nước bọt vào lòng bàn tay, bôi lên dương vật và lên âm hộ Trúc cho ướt, rồi đẩy lần nữa. Lần này đầu khấc lún vào được một đoạn. Cảm giác bị nong ra làm Trúc khóc thét trong lòng bàn tay hắn.
“Chặt quá…” Phúc rít lên. “Mày còn zin thật. Tao sẽ lấy hết.”
Hắn ấn mạnh hơn. Dương vật từ từ tiến vào. Mỗi centimet đều làm Trúc cảm giác như bị xé toạc. Máu trinh chảy ra, loãng đỏ, bôi lên thân dương vật. Khi hắn đã vào được một nửa, hắn dừng lại, thở hổn hển:
“Cảm giác này… ngon vãi. Lỗ em gái chặt hơn bất kỳ con đĩ nào tao từng đụ.”
Rồi hắn đẩy hết lực. Dương vật cắm phập đến tận gốc. Đầu khấc chạm vào cổ tử cung. Trúc ưỡn người lên, mắt trợn ngược, tiếng rên đau đớn bị nghẹn lại thành tiếng ú ớ dài:
“Ư… ư ư ư… đau… đau quá… anh rút ra… xin anh…”
Phúc không rút. Hắn nằm đè lên người em gái, bắt đầu rút ra rồi đâm vào mạnh mẽ. Mỗi nhát đều sâu, mạnh, phát ra tiếng “ịch… ịch…” ướt át vì máu và dịch. Hai bầu vú Trúc bị hắn vừa đụ vừa bú, miệng hút chùn chụt, lưỡi liếm liên tục.
“Rên đi,” hắn vừa đụ vừa nói. “Rên to lên cho tao nghe. Mày là lỗ của tao rồi. Từ nay muốn đụ lúc nào cũng được. Ông già bà già mà biết thì cũng chỉ biết khóc thôi. Chúng nó luôn bênh tao mà.”
Trúc khóc nấc, nước mắt và nước mũi chảy hết mặt. Cơ thể cô bị hắn nhấc lên từng nhát. Dương vật to làm âm đạo cô bị nong căng đến mức đau buốt, nhưng sau nhiều nhát, một cảm giác lạ bắt đầu len lỏi – cái cảm giác bị ma sát liên tục vào những điểm nhạy cảm mà cô chưa từng biết. Cô ghét nó. Cô sợ nó. Nhưng cơ thể vẫn phản ứng.
“Không… tôi không muốn… anh đừng… ư ư ư…”
Phúc cười. “Mày nói không muốn nhưng bên trong đang siết lấy cu tao kìa. Thấy chưa? Lỗ này sinh ra để chứa cu anh em. Rên đi. Rên dài ra.”
Hắn đổi tư thế, kéo Trúc ngồi lên trên, bắt cô cưỡi. Dương vật vẫn cắm sâu bên trong. Hắn nắm hai bên hông Trúc nâng lên hạ xuống liên tục, mỗi lần hạ xuống đều đâm đến tận cùng. Hai bầu vú trắng bị hắn túm lấy bú luân phiên, miệng phát ra tiếng chùn chụt ướt át.
“Ư… ư ư… anh… chậm lại… đau… ư ư ư…”
“Đau thì rên to hơn,” Phúc nói. Hắn vừa bú vừa đụ, tốc độ ngày càng nhanh. “Tao sẽ xuất tinh vào trong. Mày nhận hết. Đây là lần đầu của mày, phải nhận đầy đủ.”
Trúc lắc đầu liên tục, tóc rối bù, nước mắt nhỏ xuống ngực hắn. Cơ thể cô bắt đầu run không kiểm soát. Âm đạo siết chặt lấy dương vật theo từng nhát. Cơn co thắt ngoài ý muốn ập đến. Cô ưỡn người, miệng há to dù vẫn bị bịt một phần, tiếng rên dài kéo ra thành một chuỗi:
“Ư… ư ư ư ư… không… tôi không… ư ư…”
Phúc cảm nhận được sự siết chặt ấy thì khoái chí hơn. Hắn đâm mạnh vài nhát cuối rồi ghim sâu, xuất tinh. Từng đợt tinh dịch nóng hổi phun thẳng vào tử cung. Trúc cảm giác rõ từng luồng dịch đặc quánh tràn vào bên trong, đầy ắp. Cô khóc thành tiếng khi cảm nhận sự nhục nhã ấy.
Phúc nằm đè lên người em một lúc lâu, dương vật vẫn còn cứng bên trong. Hắn liếm nước mắt trên mặt Trúc rồi nói:
“Xong lần đầu rồi. Từ nay mày là của tao. Muốn đụ lúc nào cũng được. Mày mà kể với ông già bà già thì tao sẽ bảo mày quyến rũ tao. Chúng nó sẽ tin tao. Mày biết mà.”
Trúc nằm im, mắt nhìn lên trần nhà tối om, nước mắt chảy không ngừng. Âm đạo cô vẫn còn đang co thắt nhẹ, tinh dịch từ từ chảy ra ngoài, thấm ướt cả đùi. Cô thì thầm, giọng đứt quãng:
“Anh… anh đã làm hỏng tôi rồi…”
Phúc rút ra, nhìn dòng máu lẫn tinh dịch chảy ra từ giữa hai chân em gái, cười thỏa mãn. Hắn cúi xuống liếm một phát vào bầu vú còn đang ửng đỏ rồi nói:
“Chưa hỏng đâu. Còn lâu mới hỏng. Tao sẽ đụ mày nhiều hơn nữa. Đêm nay chưa xong đâu.”
Và hắn lại đè lên người Trúc lần nữa.
Căn nhà vắng tanh. Chỉ còn tiếng da thịt va chạm, tiếng bú chùn chụt, tiếng rên khóc kéo dài của Trúc, và tiếng cười khẩy của người anh trai vừa biến em gái thành món đồ để xả dục.
Trúc nhắm mắt. Trong lòng cô lúc ấy chỉ còn một suy nghĩ duy nhất:
Ba mẹ ơi… con đã bị hỏng rồi…