Trò đùa tạo hoá – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Trò đùa tạo hoá – Update Chương 10
Tác Giả: Knight
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: người lớn
Ngày Cập Nhật : 07/08/2026
Chương 3
Khách VIP sòng bạc
Nhã Trúc về nhà vào một buổi chiều cuối tuần mưa phùn. Cô vừa tan ca làm thêm ở quán, người còn nặng mùi cà phê và mồ hôi. Chiếc áo mưa mỏng dính ướt sát thân, làm nổi rõ đường cong của vòng ngực căng tròn và vòng ba nở nang. Cô đứng trước cánh cổng tôn cũ kỹ, hít một hơi thật sâu rồi đẩy cửa bước vào.
Căn nhà cấp bốn vẫn như mọi khi – tối, ẩm, mùi mắm kho lẫn mùi thuốc lào. Ba đang ngồi ghế mây hút thuốc, mẹ thì lúi húi trong bếp. Không thấy bóng Phúc.
“Con về rồi hả?” mẹ ngẩng lên, giọng mệt. “Ăn cơm chưa? Mẹ để phần.”
“Con ăn rồi ạ,” Trúc trả lời nhỏ. Cô cởi áo mưa, treo lên móc, rồi tự động lấy chổi quét sân. Trong lòng cô lúc nào cũng mang một nỗi lo lắng mơ hồ mỗi khi về nhà. Phúc đã nhiều ngày không xuất hiện. Lần trước hắn gọi điện đòi tiền, giọng gắt như muốn đấm xuyên ống nghe.
Trúc đang quét thì nghe tiếng xe máy gầm rú ngoài cổng. Tiếng thắng kêu rít. Cánh cổng bị đá mạnh đến mức kêu ken két. Phúc xông vào, người ướt sũng, mắt đỏ ngầu, hơi rượu nồng nặc. Áo sơ mi xộc xệch, có vết bẩn như vừa đánh nhau.
“Ông già! Bà già!” Phúc gầm lên ngay từ ngoài sân. “Đưa tiền đây! Nhanh!”
Ba giật mình, thuốc lào rơi xuống đất. Mẹ chạy từ bếp ra, mặt tái mét.
“Con… con về rồi hả? Con đói không? Mẹ nấu cơm cho con ăn.”
“Tôi không đói!” Phúc quát. “Tôi cần tiền. Nợ đến chân tường rồi. Đưa hết ra đây!”
Trúc đứng dựa cửa bếp, nắm chặt cán chổi. Tim cô đập thình thình. Cô nhìn anh trai – người đàn ông cao lớn, vai rộng, nhưng khuôn mặt lúc này méo mó vì tức giận và tuyệt vọng. Trong đầu Phúc lúc ấy đang quay cuồng những hình ảnh vừa xảy ra ở sòng bạc. Hắn thua sạch. Bị mấy thằng chủ sòng khinh như con nợ rách. Một thằng còn chỉ vào mặt hắn cười: “Thằng khùng này về nhà hỏi ông già bà già xin sữa mẹ đi.” Phúc đã đấm nó một quả, rồi bị đá cho nhừ. Hắn về nhà với đầy sự căm giận. Căm cái nhìn khinh bỉ của thiên hạ. Căm cái số phận “trời đày”. Và hắn đổ hết lên đầu ba mẹ.
“Con… nhà mình hết tiền rồi,” ba nói, giọng run. “Ba mẹ chỉ còn ít tiền dưỡng già. Để dành lúc ốm đau.”
“Hết tiền?” Phúc cười nhạt, bước tới gần. “Ông già bà già giấu tiền à? Đưa ra đây! Tôi biết có hòm sắt dưới gầm giường!”
Mẹ hoảng hốt xua tay. “Con ơi, đó là tiền ba mẹ để dành lúc già. Con đừng… con thương ba mẹ thì đừng lấy.”
Phúc không nghe. Hắn xô mẹ sang một bên. Mẹ loạng choạng, suýt ngã. Ba đứng dậy định ngăn thì bị Phúc đẩy mạnh một cái. Ông già lưng còng ngã ngồi xuống sàn, ho khục khặc.
“Con… con điên rồi sao?” ba vừa ho vừa nói. “Con đẩy ba?”
“Tôi đẩy thì đã sao?” Phúc gầm. “Ông già bà già sinh ra tôi để làm gì? Để tôi bị đời khinh như con chó à? Người ta chửi tôi là thằng khùng, thằng bệnh hoạn. Tại ai? Tại ông bà sinh ra tôi như vầy! Đưa tiền đây!”
Trúc không chịu nổi nữa. Cô bỏ chổi, lao tới đỡ mẹ dậy, rồi đứng chắn trước mặt Phúc.
“Anh dừng lại!” giọng Trúc run nhưng quyết liệt. “Anh đừng có đẩy ba mẹ! Anh muốn tiền thì từ từ, đừng làm vậy!”
Phúc quay sang nhìn em gái, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
“Mày đứng ra làm gì? Mày cũng như tụi nó. Khinh tao phải không? Mày tưởng mày học điều dưỡng, được thiên hạ khen ngoan là hơn tao hả?”
“Tôi không khinh anh,” Trúc nói, nước mắt ứa ra. “Tôi chỉ xin anh đừng đánh ba mẹ. Ba mẹ già rồi.”
“Ba mẹ già?” Phúc cười phá lên. “Ba mẹ già nhưng vẫn còn sức sinh ra mày để mày đứng đây chống đối tao. Mày sinh ra để cứu tao, nhớ không? Bây giờ tao cần tiền thì mày phải đưa. Không đưa thì tao phá banh nhà này!”
Hắn quay sang đá ghế, hất bàn. Chén bát trên bàn rơi xuống sàn vỡ tan. Mẹ khóc òa.
“Con ơi… con đừng phá. Ba mẹ xin con.”
Phúc không dừng. Hắn xông vào phòng ba mẹ, lục tung. Trúc chạy theo cản. Hắn hất tay một cái mạnh đến mức Trúc ngã ngửa xuống sàn, đầu đập vào chân giường. Cô ôm đầu, choáng váng.
“Anh… anh đẩy tôi?” Trúc ngồi dậy, giọng nghẹn.
“Tao đẩy thì đã sao?” Phúc cúi xuống, nắm cổ áo em gái kéo lên. “Mày cản tao lần nữa là tao không tha. Mày nhớ kỹ: cái nhà này, ông già bà già này, kể cả cái thân mày, đều phải lo cho tao. Tao bệnh. Tao trời đày. Mày mà chống lại tao thì tao sẽ cho mày biết thế nào là bi đát.”
Trúc nhìn thẳng vào mắt anh, nước mắt chảy dài. Trong lòng cô lúc ấy vừa sợ vừa thương vừa giận. Thương ba mẹ đang khóc ở ngoài. Giận anh trai đã mất hết lương tri. Nhưng sâu hơn cả là cái cảm giác biết ơn kỳ lạ – biết ơn vì ba mẹ đã sinh ra cô, dù chỉ để cô làm công cụ. Cô nghĩ: Nếu không có tôi, ba mẹ sẽ khổ hơn. Ít nhất tôi còn ở đây để đỡ họ.
“Anh buông tôi ra,” Trúc nói, giọng khàn. “Anh muốn tiền thì lấy. Nhưng đừng đánh ba mẹ nữa.”
Phúc thả cổ áo cô ra, rồi quay sang kéo hòm sắt dưới gầm giường ra. Ổ khóa cũ bị hắn đập vỡ bằng chân. Bên trong là những tờ tiền mệnh giá nhỏ được xếp cẩn thận – tiền dưỡng già ba mẹ dành dụm cả chục năm, từng đồng từ việc bán rau, bán trứng.
Mẹ thấy vậy thì gào lên:
“Con ơi… đó là tiền ba mẹ để dành lúc chết. Con đừng lấy hết. Con để lại chút cho ba mẹ với.”
Phúc không thèm nhìn. Hắn nhét hết tiền vào túi, đứng dậy, chỉ vào mặt ba mẹ và Trúc:
“Tôi lấy rồi. Đừng có ai đuổi theo. Nếu thiếu, tôi sẽ về lấy thêm. Ông già bà già nhớ kỹ: sinh ra tôi thì phải lo cho tôi đến cùng. Còn mày,” hắn nhìn Trúc, “mày mà còn cản lần nữa, tao sẽ cho mày biết thế nào là hậu quả. Mày sinh ra để cứu tao, đừng có quên.”
Nói xong, Phúc đá cửa bước ra, xe máy gầm rú rồi biến mất trong mưa.
Căn nhà chìm trong tiếng khóc. Ba ngồi trên sàn, ôm ngực thở dốc. Mẹ thì khóc nức nở, nắm lấy tay Trúc như người sắp chết đuối.
“Con ơi… anh con lấy hết rồi. Ba mẹ không còn gì. Con ơi…”
Trúc quỳ xuống, ôm cả hai người vào lòng. Cơ thể cô run bần bật. Cô vỗ về mẹ, lau nước mắt cho ba. Trong lòng cô lúc ấy rối như tơ vò. Cô thương ba mẹ đến đau thắt. Cô giận Phúc đến run người. Nhưng cô vẫn không thể nào bỏ được cái suy nghĩ đã bị gieo từ bé:
Ba mẹ sinh ra tôi. Dù họ sinh tôi vì anh, dù họ luôn bênh anh, dù họ để tôi gánh mọi thứ… thì họ vẫn là người cho tôi được sống trên đời. Tôi phải biết ơn. Tôi phải thương họ.
“Ba mẹ đừng khóc,” Trúc nói, giọng nghẹn. “Còn con. Con sẽ lo. Con sẽ làm thêm nhiều hơn. Ba mẹ đừng sợ.”
Mẹ khóc càng to, ôm chặt con gái:
“Con ngoan quá. Con mới là đứa thương ba mẹ. Anh con thì… trời đày nó. Con ráng lên nghe không? Ba mẹ chỉ còn có con thôi.”
Ba cũng nắm tay Trúc, giọng yếu ớt:
“Con… ba mẹ nợ con nhiều lắm. Sinh con ra rồi bắt con chịu đủ điều. Nhưng con đừng bỏ ba mẹ.”
Trúc gật đầu. Nước mắt cô rơi xuống tóc mẹ. Cô nghĩ: Tôi không bỏ. Tôi không bao giờ bỏ. Dù có phải chịu đến đâu đi nữa.
Tối đến, mưa vẫn rơi lộp bộp trên mái tôn. Ba mẹ không chịu đi ngủ. Họ ngồi ở ghế đá trước nhà, mắt ngoảnh ra cổng như đang ngóng.
“Biết đâu anh con về,” mẹ thì thầm. “Nó giận thì nó giận, chứ nó vẫn là con ba mẹ. Biết đâu nó tỉnh lại, trả tiền lại…”
Ba gật, hút thuốc lào liên tục. “Ừ. Nó bệnh mà. Trời đày nó. Mình phải thương.”
Trúc đứng trong cửa, nhìn hai bóng dáng già nua ngồi trong mưa gió. Lòng cô vừa thương vừa giận. Thương vì ba mẹ già yếu mà vẫn dành hết tình cảm cho đứa con đã đẩy họ ngã, đã cướp hết tiền dưỡng già. Giận vì họ vẫn chưa chịu nhìn ra sự thật. Nhưng rồi cô lại tự trách mình: Tôi là con. Tôi phải hiểu họ. Họ thương anh vì anh khổ. Còn tôi thì lành lặn, nên tôi phải chịu. Đó là lý do tôi được sinh ra. Tôi phải biết ơn.
Cô vào bếp đun nước, pha trà, bưng ra cho ba mẹ.
“Ba mẹ uống trà ấm rồi vào nhà nghỉ,” Trúc nói nhỏ. “Khuya rồi. Anh… anh có về thì con mở cửa.”
Mẹ nắm tay cô, mắt đỏ hoe:
“Con tốt quá. Con thương ba mẹ. Con thương cả anh nữa. Ba mẹ không biết nói gì hơn. Con ráng lên, sau này ba mẹ nhờ con hết.”
Trúc gật. Cô ngồi xuống bên cạnh, cùng ba mẹ nhìn ra cổng tối om. Mưa vẫn rơi. Tiếng xe cộ xa dần. Không có bóng Phúc.
Trong lòng Trúc lúc ấy có một nỗi đau âm ỉ đang lớn dần. Cô thương ba mẹ đến mức muốn ôm họ mà khóc hết nước mắt. Cô biết ơn vì họ đã cho cô sự sống, dù sự sống ấy đi kèm với gánh nặng. Nhưng cô cũng bắt đầu cảm thấy một cái gì đó đang nứt ra trong trái tim mình – cái cảm giác rằng tình thương trong ngôi nhà này luôn chảy về một phía, và phía ấy không bao giờ là cô.
Phúc lúc này đang lái xe trong mưa, túi tiền nuôi già của ba mẹ nằm trong túi áo. Hắn nghiến răng. Trong đầu hắn vẫn còn văng vẳng tiếng cười khinh bỉ ở sòng bạc. Hắn đổ hết cho ba mẹ. “Tại ông già bà già sinh ra tôi như vầy. Tại họ không lo đủ. Tại họ để tôi bị đời khinh.” Hắn không một phút nào nghĩ rằng mình đã đẩy ngã chính người sinh thành. Hắn chỉ nghĩ mình là nạn nhân.
Còn Trúc, cô ngồi bên ba mẹ trong đêm mưa, tay nắm chặt tay mẹ, lòng thì thầm:
Tôi sẽ lo. Tôi sẽ chịu. Vì ba mẹ đã sinh ra tôi. Vì tôi còn thương họ. Vì tôi còn biết ơn.
Nhưng cô không biết rằng, cái đêm mưa ấy chỉ là khởi đầu cho những cơn bão còn dữ dội hơn rất nhiều. Và người anh trai vừa cướp tiền dưỡng già kia, đang mang trong mình một ý định đen tối hơn cả việc đập đồ và đẩy ngã ba mẹ.
Cơn mưa vẫn rơi.
Ba mẹ vẫn ngóng.
Và Trúc vẫn ngồi đó, mang trên vai cả một gia đình đã dột từ nóc, với trái tim vừa đầy tình thương, vừa đầy những vết nứt không tên.