Trò đùa tạo hoá – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Trò đùa tạo hoá – Update Chương 10
Tác Giả: Knight
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: người lớn
Ngày Cập Nhật : 07/08/2026
Chương 2
Kẻ bị đời khinh
Nhã Trúc năm nay mười chín tuổi.
Cô đứng trước chiếc gương cũ kỹ trong phòng trọ sinh viên nhỏ xíu gần trường Đại học Y, ánh đèn vàng le lói soi lên thân hình vừa tắm xong còn ẩm ướt. Làn da trắng hồng như sữa, mịn màng đến mức chỉ cần chạm nhẹ là thấy mát lạnh. Vai nhỏ, eo thon, nhưng vòng ngực đã phát triển vượt bậchai bầu sữa trắng ngần, căng tròn, nặng trĩu, núm hồng nhạt hơi dựng lên vì hơi lạnh. Phía sau, cặp mông nở nang, tròn trịa, cong quyến rũ dưới lớp khăn tắm mỏng. Đôi chân dài vừa phải, đùi trắng muốt. Gương mặt hiền lành, mắt to màu nâu đen, môi mỏng tự nhiên hơi ửng hồng. Tóc dài ngang lưng, luôn buộc gọn thành đuôi ngựa mỗi khi đến lớp.
Trúc nhìn mình một lúc rồi vội vàng mặc áo. Cô không thích ngắm mình quá lâu. Mỗi lần nhìn vào thân hình ấy, trong đầu lại văng vẳng lời mẹ từng nói:
“Con xinh thì phải biết dùng cái xinh đó lo cho nhà. Gia đình này trông cậy hết vào con đó con gái ngoan của mẹ.”
Căn phòng trọ chỉ rộng chưa đến tám mét vuông, giường tầng, bàn học nhỏ, vài bộ quần áo treo trên móc. Trúc sống ở đây từ ngày trúng tuyển ngành Điều dưỡng. Học bổng toàn phần vì điểm số xuất sắc và hoàn cảnh khó khăn. Nếu không có học bổng, cô chẳng bao giờ được bước chân vào cổng trường.
Cô nhớ như in cái ngày cầm giấy báo đỗ về nhà.
Ba ngồi hút thuốc lào, mẹ đang phơi quần áo. Phúc nằm dài trên ghế, mắt dán vào điện thoại. Trúc đưa giấy báo cho mẹ, giọng run run vì hạnh phúc:
“Mẹ ơi, con đậu rồi. Học bổng toàn phần ngành Điều dưỡng ạ.”
Mẹ cầm giấy, đọc lim dim, rồi thở dài.
“Thôi con… ngành đó học phí đắt lắm, nhà mình làm gì có tiền. Dù có học bổng thì ăn ở, đi lại cũng tốn. Con không thấy hoàn cảnh gia đình mình sao? Ba mẹ sau này già thì ai lo mà con còn chưa đi làm?”
Ba phụ họa, giọng khàn:
“Con gái lớn rồi phải biết lo. Anh Phúc thì… thôi khỏi nói. Nhà đang nợ nần. Con đi làm sớm, mỗi tháng đưa tiền về là tốt rồi.”
Trúc đứng sững. Nước mắt ứa ra. Cô quỳ xuống trước mặt hai người:
“Ba mẹ ơi, con cầu xin ba mẹ. Con hứa sẽ đi làm thêm. Con sẽ tự trả tiền phòng, tiền ăn. Con không lấy một đồng nào của nhà. Con chỉ muốn học thôi. Con muốn làm điều dưỡng, sau này chăm sóc người già, chăm sóc ba mẹ. Ba mẹ cho con đi học đi mà.”
Mẹ nhìn con gái quỳ dưới đất, mắt đỏ hoe, rồi thở dài dài.
“Con gái là niềm hy vọng của ba mẹ… con ráng lên nha vì ba vì mẹ. Nhưng con phải nhớ, học thì học, đừng có quên nhà. Kệ anh đi con, dù gì vẫn là con ba mẹ mà. Ba mẹ cũng thương con lắm. Nhưng con phải cố gắng để sau này còn phụng dưỡng ba mẹ, còn lo cho anh nữa.”
Ba gật gù:
“Ừ. Con muốn học thì ba mẹ cũng không cản. Nhưng con phải tự lo. Nhà không có tiền trợ cấp. Anh Phúc đang cần tiền nhiều.”
Phúc ngồi dậy, cười khẩy:
“Mày học gì thì học. Đừng có lấy cớ học hành mà trốn việc nhà. Nhìn mày là tao biết kiểu gì lên đó cũng đua đòi, còn lạ gì mấy đứa con gá.”
Trúc chẳng để tâm đến lời hắn, cô gật đầu liên tục với nhà vì lời hứa để mình được theo đuổi giấc mơ. “Con nhớ. Con hứa sẽ lo.”
Và cô giữ lời.
Ban ngày đến lớp, tối về phòng trọ lại tranh thủ đi làm thêm ở quán cà phê gần đó, rồi cuối tuần về nhà giúp việc, đưa hết tiền tiết kiệm cho mẹ. Mỗi lần đưa tiền, mẹ đều vuốt tóc cô và nói những câu ngọt như đường:
“Con ngoan quá. Con mới là đứa biết lo cho ba mẹ. Anh con thì… trời đày nó. Con ráng lên, sau này ba mẹ nhờ con hết.”
“Con đừng so sánh với anh. Anh bệnh từ nhỏ. Con thì lành lặn, xinh đẹp, nên con phải gánh vác nhiều hơn. Ba mẹ thương con, nhưng thương theo cách này.”
“Có con thì nhà mới còn hy vọng. Con phải khỏe, phải học giỏi, để sau này có cái mà nuôi ba mẹ già.”
Những lời ấy như sợi dây mềm mại nhưng chắc chắn, quấn lấy cổ Trúc mỗi ngày. Cô mang ơn. Cô tự trách. Cô tin rằng mình sinh ra đúng là để làm điều đó.
Trong khi đó, Hữu Phúc ngày càng trở thành cơn bão trong nhà.
Phúc năm nay hai mươi bảy tuổi, cao gần một mét tám, vai rộng, tay chân to khỏe như người làm nghề nặng. Nhưng khuôn mặt luôn khó chịu, ánh mắt lé nhẹ khiến người khác không muốn nhìn lâu. Sau khi bị đuổi việc lần thứ tư vì sàm sỡ đồng nghiệp, Phúc bỏ luôn ý định đi làm ổn định. Cậu lao vào cờ bạc.
Có lần giữa đêm, chủ nợ kéo đến tận nhà đập cửa. Tiếng la ó inh ỏi. Ba mẹ chạy ra van xin. Phúc thì đứng trong nhà gầm lên:
“Tôi thua thì tôi thua. Ông già bà già có tiền thì đưa ra. Không có thì bán nhà!”
Trúc lúc ấy đang về nhà cuối tuần, đứng trong bếp run bắn. Mẹ khóc òa:
“Con ơi, con đừng nói vậy. Ba mẹ sẽ lo. Ba mẹ bán hết cũng lo cho con.”
Rồi mẹ quay sang Trúc, giọng tuyệt vọng:
“Con Trúc, con có tiền không? Cho mẹ mượn tạm. Anh con đang nguy. Con thương ba mẹ, thương anh thì giúp một tay.”
Trúc đưa hết tiền làm thêm tháng đó. Mẹ nắm lấy tay cô, nước mắt lưng tròng:
“Con mới là điểm tựa của ba mẹ. Con ráng lên nghe không? Kệ anh con đi, nó bệnh mà. Ba mẹ vẫn thương con, thương rất nhiều.”
Phúc sau khi xong chuyện, nhìn Trúc cười nhạt:
“Nhìn thế mà kiếm tiền cũng giỏi nhờ, có cặp thằng nào để nó cho không đấy ?”
Trúc không đáp. Cô chỉ cúi đầu, cảm giác như từng đồng tiền mình đưa đi đều đóng thêm một cái đinh vào số phận mình.
Cuộc sống đại học của Trúc không hề dễ dàng. Ban ngày học lý thuyết, thực hành tại bệnh viện, tối về quán cà phê phục vụ đến khuya. Có những hôm chân cô sưng vù, lưng đau nhức vì đứng quá lâu. Nhưng mỗi khi mệt, cô lại nhớ lời mẹ:
“Con gái là niềm hy vọng. Con ráng lên vì ba vì mẹ.”
Và cô lại cố.
Có lần trong giờ thực hành điều dưỡng, cô được giao chăm sóc một cụ bà nằm liệt. Cụ nắm tay Trúc, giọng run run:
“Cháu ngoan quá. Cháu có trái tim hiền lành. Sau này cháu sẽ là điều dưỡng tốt.”
Trúc cười nhẹ, nhưng trong lòng lại nghĩ đến ba mẹ già ở nhà. Cô muốn trở thành người chăm sóc ba mẹ như vậy. Muốn ba mẹ được nằm trên giường sạch sẽ, được đút cơm, được thay tã mà không phải lo lắng. Ước mơ ấy cháy bỏng trong cô.
Nhưng mỗi lần về nhà, ước mơ ấy lại bị dập tắt dần.
Phúc ngày càng lún sâu. Có lần đánh nhau ở quán nhậu vì bị người ta chửi “thằng khùng”, về nhà mặt mũi bầm dập. Ba mẹ lại khóc, lại dỗ:
“Con bị người ta bắt nạt. Trời ơi số con tôi nó khổ rồi. Ba mẹ sẽ lo thuốc men.”
Rồi mẹ lại gọi Trúc:
“Con ơi, con về chăm anh một chút. Ba mẹ già, không làm được. Con thương anh, thương ba mẹ thì giúp.”
Trúc ngồi bên giường Phúc, lau mặt cho anh bằng khăn ấm. Phúc mở mắt, nhìn em gái từ đầu đến chân, ánh mắt tối om.
“Tao dặn mày thế nào ?” hắn nói, giọng khàn. “Ngực to, mông cong. Đi học về được mấy thằng để ý rồi hả?”
Trúc đỏ mặt, thu tay lại. “Anh đừng nói lung tung.”
“Tao nói gì mà lung tung? Mày là em tao. Tao muốn nói gì thì nói. Mày định lấy cái thân này đi quyến rũ người khác rồi bỏ nhà hả? Đừng có mơ. Mày nên biết ai là người sinh ra mày.”
Trúc im lặng. Trong đầu cô lại văng vẳng lời mẹ:
“Kệ anh đi con. Dù gì vẫn là con ba mẹ. Ba mẹ cũng thương con lắm.”
Cô tiếp tục lau, dù tay run.
Những ngày tháng ấy, Trúc sống như bị kẹp giữa hai thế giới. Ở trường, cô là sinh viên giỏi, hiền lành, được thầy cô khen, được bạn bè quý vì sẵn sàng giúp đỡ. Ở nhà, cô là đứa con phải biết ơn, phải gánh vác, phải im lặng chịu đựng mọi thứ từ người anh trai trời đày.
Có lần Trúc định tâm sự với một người bạn cùng lớp về chuyện nhà. Nhưng vừa mở miệng, cô lại nhớ lời mẹ từng dặn:
“Chuyện nhà không được kể ra ngoài. Người ta sẽ cười. Con phải giữ thể diện cho ba mẹ, cho anh.”
Và cô nuốt lời lại.
Tiền học bổng chỉ đủ đóng một phần nhỏ. Phần còn lại Trúc phải làm thêm. Có những tháng cô chỉ ăn mì gói và trứng. Có những đêm trực ở quán đến hai giờ sáng, về phòng trọ thì lả đi vì mệt. Nhưng mỗi lần chuyển tiền về nhà, mẹ đều nhắn tin:
“Con nhận được rồi. Con ngoan lắm. Ba mẹ tự hào có đứa con gái như con. Con ráng lên, sau này ba mẹ nhờ con hết đó.”
Những tin nhắn ấy vừa ấm áp vừa nặng nề. Trúc đọc, vừa vui vừa đau. Cô vui vì được khen. Cô đau vì biết rằng lời khen ấy luôn đi kèm với trách nhiệm không bao giờ hết.
Phúc thì ngày càng xem cô như cái máy rút tiền. Có lần hắn gọi điện giữa khuya:
“Mày đang ở đâu? Chuyển tao năm trăm. Tao đang cần.”
“Anh… tôi không còn tiền,” Trúc nói nhỏ.
“Không còn thì kiếm. Mày có thân có xác, không kiếm được à? Đừng có giả nghèo. Mày học điều dưỡng, sau này kiếm nhiều. Bây giờ phải lo cho tao trước.”
Trúc cúp máy, ôm gối khóc. Sáng hôm sau cô xin ứng lương quán, chuyển hết cho anh.
Khi về nhà cuối tháng, mẹ nắm tay cô, giọng cảm động:
“Con giúp anh rồi hả? Con tốt quá. Con mới là người biết nghĩ. Ba mẹ già rồi, chỉ biết dựa vào con. Con cố gắng để sau này còn phụng dưỡng ba mẹ nghe chưa? Còn anh thì… kệ nó. Nó bệnh từ nhỏ mà.”
Ba ngồi bên cạnh gật gù:
“Ừ. Con gái nhà mình ngoan. Sinh con ra đúng rồi. Nếu không có con thì nhà này tan từ lâu.”
Trúc nghe, cảm giác như trái tim mình bị bóp nghẹt. Cô nhìn sang phòng Phúc, nơi anh trai đang nằm ngủ sau cơn say. Cô nhìn ba mẹ già yếu, tóc bạc, lưng còng. Rồi cô nhìn xuống đôi bàn tay mình – bàn tay đang học cách tiêm thuốc, thay băng, chăm sóc người bệnh.
Cô thì thầm trong đầu:
Tôi sẽ trở thành điều dưỡng. Tôi sẽ chăm sóc ba mẹ. Tôi sẽ lo cho anh. Đó là lý do tôi sinh ra. Tôi phải cố. Tôi không được phép mệt. Tôi không được phép giận.
Nhưng sâu thẳm, một tiếng nói nhỏ bé cứ thì thầm:
Còn tôi thì sao? Khi nào mới đến lượt tôi được nghỉ?
Căn phòng trọ đêm ấy lại tối om. Trúc nằm trên giường, nhìn lên trần nhà có vết thấm nước. Bên ngoài, tiếng xe cộ thành phố ồn ào. Còn trong lòng cô, những lời ba mẹ từng nói cứ lặp lại như một bản nhạc cũ:
“Con gái là niềm hy vọng của ba mẹ…”
“Con ráng lên vì ba vì mẹ…”
“Kệ anh đi, dù gì vẫn là con ba mẹ…”
“Con cố gắng để sau này còn phụng dưỡng…”
Trúc nhắm mắt. Cô không biết rằng, những lời thao túng ngọt ngào ấy đang dần biến thành sợi dây xiềng, và người anh trai “trời đày” đang từng ngày tiến gần hơn đến một bi kịch mà cô sẽ không bao giờ thoát ra được.
Nhưng lúc này, cô vẫn còn tin.
Tin rằng chỉ cần mình ngoan hơn, chịu đựng nhiều hơn, làm việc chăm chỉ hơn, thì mọi thứ sẽ ổn.
Tin rằng tình thương của ba mẹ, dù méo mó, vẫn là tình thương.
Và tin rằng ước mơ điều dưỡng của mình, một ngày nào đó, sẽ cứu được cả nhà.