Trò đùa tạo hoá – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Trò đùa tạo hoá – Update Chương 10
Tác Giả: Knight
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: người lớn
Ngày Cập Nhật : 07/08/2026
Chương 1
Đứa con trời đày
Nhã Trúc ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ ở góc bếp, hai tay ôm lấy đôi chân trần đã bẩn vì đất sân. Căn nhà cấp bốn mái tôn nóng bức giữa mùa hè miền Tây, tường vôi vàng ố, sàn xi măng lồi lõm. Mùi cơm cháy nhẹ lẫn với mùi mắm kho nồng nặc lan khắp không gian chật hẹp. Cô mới mười hai tuổi, nhưng đã biết im lặng đến mức gần như biến mất trong chính ngôi nhà mình sinh ra.
Trúc nhớ rất rõ những gì mẹ từng kể, những buổi tối mẹ ngồi bên chiếc giường gỗ, vừa quạt vừa thì thầm như muốn đổ hết gánh nặng lên đôi vai nhỏ bé của con gái.
“Con sinh ra là để cứu cả nhà mình đó,” mẹ nói, giọng ngọt như đường nhưng nặng như đá. “Ba mẹ già rồi, sức yếu lắm. Anh Phúc thì… trời không thương nó, dù gì nó cũng con trai của ba mẹ. Con phải ngoan ráng cố gắng nhé.”
Trúc gật đầu. Cô luôn gật đầu.
Hữu Phúc hơn cô đúng tám tuổi. Khi Phúc lên tám, ba mẹ đã quyết định sinh thêm một đứa. Không phải vì muốn có thêm tiếng cười trẻ thơ, không phải vì tình yêu thương vô điều kiện. Mà vì sợ. Sợ cái ngày mình nằm xuống, không còn ai lo cho đứa con trai “trời đày” ấy.
Trúc từng nghe mẹ kể lại rất nhiều lần, giọng vừa thương vừa oán.
“Lúc anh con còn nhỏ xíu, mới bốn tuổi thôi, đã làm ba mẹ sợ hết hồn. Hôm đó bà Tư hàng xóm chạy sang khóc ầm ĩ, bảo anh con tốc váy con gái bà lên nhìn. Ba mẹ chỉ biết ôm anh con vào lòng mà khóc. ‘Trời ơi, ông trời lại cho nó cái gì thế này, sao lại đày đoạ con trai tôi rồi.’ Rồi dỗ dành, rồi xin lỗi hộ. Không ai được mắng anh con một tiếng.”
Phúc lớn lên trong vòng tay bao bọc ấy. Cậu bé to xác hơn bạn bè cùng trang lứa, da ngăm, mắt hơi lé, cái miệng luôn méo mó như đang nghĩ điều gì đó không ai hiểu. Nhà trường gửi giấy về liên tục. “Em Hữu Phúc có hành vi sàm sỡ bạn học,” “Em Phúc trộm đồ lót trong toilet nữ,” “Em Phúc đánh bạn vì bị trêu.” Mỗi lần giấy về, ba chỉ ngồi hút thuốc lào im thin thít, mẹ thì ôm Phúc mà khóc.
“Con không có lỗi,” mẹ nói với Phúc, giọng run run. “Con hơi khác các bạn một chút, ông trời cớ sao lại phạt gia đình mình. Ba mẹ sẽ lo cho con.”
Còn Trúc thì ngồi bên cạnh, im lặng nhìn. Cô bé da trắng, mắt to, tóc dài mềm, thân hình tròn trịa khác hẳn anh trai. Từ năm lên sáu, ngực đã bắt đầu nhô lên rõ. Năm lên tám, vòng ba đã cong. Hàng xóm hay khen: “Con Trúc nhà này xinh quá, da trắng, người lại nở nang.” Nhưng trong nhà, lời khen ấy biến thành gánh nặng.
“Con xinh thì phải biết dùng cái xinh đó lo cho nhà,” mẹ từng nói vậy, vừa vuốt tóc Trúc vừa nhìn xa xăm. “Anh con không làm được gì đâu. Con phải thay ba mẹ nuôi anh con sau này.”
Trúc không hiểu hết, nhưng cô hiểu một điều: mình sinh ra đã mang nợ.
Một buổi chiều mùa mưa năm Phúc mười lăm tuổi, Trúc mười hai. Cơn mưa làm mái tôn kêu lộp bộp. Phúc ngồi trong phòng riêng, cửa đóng then cài. Trúc đi ngang qua thì nghe tiếng mẹ khóc nức nở ngoài sân.
Ba đứng dựa cột, hút thuốc, mặt đen như mực.
“Lại nữa rồi,” ba nói, giọng mệt mỏi. “Thằng đó trộm đồ lót của mấy đứa con gái hàng xóm. Bà Tám bắt quả tang, cầm dép đánh. Tao phải chạy sang kéo về.”
Mẹ vừa khóc vừa nói:
“Thôi ông đừng có la nó mà, chả lẽ ông không biết nó khổ thế nào sao. Thằng Phúc không có lỗi. Nó bệnh tự kỷ, nó trầm cảm từ nhỏ. Ba mẹ chỉ biết thương.”
Trúc đứng sau cánh cửa bếp, nghe rõ từng chữ. Trong lòng cô nổi lên một cảm giác lạ vừa thương mẹ, vừa sợ anh, vừa tự hỏi tại sao mình lại ngồi đây mà không được khóc như vậy.
Phúc được ba mẹ dắt vào nhà. Áo ướt sũng, tóc dính bẩn. Cậu nhìn Trúc một cái, ánh mắt lạnh lẽo.
“Mày nhìn gì?” Phúc nói, giọng khàn. “Mày tưởng mày hơn tao hả?”
Trúc cúi đầu. “Tôi không nhìn anh.”
“Đúng rồi, mày nên biết ơn vì được có mặt trong cái nhà này. Đừng có mà kiêu.”
Mẹ vội vàng xua tay. “Thôi con, đừng nói với em như vậy. Em nó còn nhỏ.” Nhưng giọng mẹ không có chút trách móc nào dành cho Phúc. Chỉ có sự bao che.
Tối đó, sau khi Phúc đã ngủ, mẹ gọi Trúc vào phòng.
“Con ngồi đây,” mẹ nói, chỉ chỗ bên cạnh. “Ba mẹ muốn nói chuyện với con.”
Trúc ngồi xuống. Đôi chân nhỏ bé đung đưa.
“Con biết tại sao ba mẹ sinh con ra không?” mẹ hỏi.
Trúc gật đầu nhẹ. “Để… lo cho gia đình ạ.”
Mẹ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy làm Trúc lạnh sống lưng.
“Đúng rồi. Anh con từ nhỏ đã khác người. Ba mẹ đi khám hết bệnh viện này đến bệnh viện khác. Bác sĩ bảo trầm cảm, tự kỷ, rối loạn hành vi. Có lần anh con mới năm tuổi đã sờ vào chỗ riêng của cô giáo mầm non. Cô giáo đòi đuổi học. Ba mẹ phải quỳ xuống xin. Rồi đến trường tiểu học, anh con tốc váy bạn gái, trộm quần lót mang về giấu dưới gối. Ba mẹ chỉ biết khóc và dọn dẹp. Không ai được mắng anh con. Vì anh con bệnh. Số nó khổ.”
Ba ngồi ghế đối diện, phụ họa:
“Con phải hiểu. Nhà mình nghèo. Ba mẹ già rồi. Nếu không có con, sau này ai lo cho anh Phúc? Ai đưa cơm, ai giặt đồ, ai chịu đựng những cơn giận của nó? Con sinh ra là cứu tinh của cả nhà.”
Trúc nghe, từng chữ đóng đinh vào đầu. Cô thì thầm:
“Con… con sẽ cố gắng ạ.”
“Con ngoan lắm,” mẹ vuốt tóc cô. “Con phải thương anh con. Dù anh con có làm gì đi nữa, con cũng đừng giận. Vì nó bệnh. Còn con thì lành lặn, xinh xắn, nên con phải gánh vác.”
Đêm ấy Trúc nằm trên chiếc phản gỗ, nhìn lên mái tôn tối om. Cô nhớ những lần Phúc về nhà với giấy phạt, với lời mắng của hàng xóm. Mỗi lần như vậy, ba mẹ chỉ ôm Phúc mà khóc. Còn cô, nếu làm vỡ một cái chén, mẹ đã thở dài:
“Con làm ba mẹ thêm khổ. Anh con đã vậy rồi, con đừng có làm khó thêm.”
Sáng hôm sau, Trúc dậy sớm nấu cơm. Phúc ngồi ăn, hốc hác. Cậu nhìn em gái một lúc rồi nói:
“Học cho lắm làm gì, tới tuổi này rồi thì ra ngoài kiếm gì đó làm đi. Nhìn mày trông cũng được, có gì cặp đại mẹ thằng nào giàu vào cho nó nuôi cái nhà này. Mẹ nó cái nhà gì đâu nghèo xơ nghèo xác, số tao xui đầu thai vô đúng cái chuồng heo.”
Trúc đỏ mặt, kéo áo. “Anh… đừng nói vậy.”
“Tao muốn nói gì thì nói. Mày là em tao đừng có mà dạy đời.”
Mẹ đi ngang qua, nghe thấy nhưng chỉ cười khổ. “Thôi con, đừng trêu em. Em nó còn nhỏ.” Không một lời trách Phúc.
Trúc cúi đầu xúc cơm. Trong lòng cô tự nhủ: Anh bệnh nên tôi không chấp. Tôi thương ba mẹ. Tôi phải chịu đựng.
Những năm tháng tiếp theo trôi qua trong cái vòng lặp ấy. Phúc ngày càng to lớn, sức vóc như người lớn, nhưng hành vi vẫn kỳ lạ. Có lần Trúc vào phòng anh lấy đồ giặt, thấy dưới gối anh cả chục cái quần lót nữ có cái của chính cô. Cô đứng sững.
Phúc đi vào, đóng cửa.
“Mày thấy rồi hả?”
Trúc run. “Anh… anh lấy đồ của tôi?”
“Tao thích thì tao lấy. Mày định mách ba mẹ à? Mách đi. Ba mẹ sẽ bảo tao bệnh. Rồi lại khóc. Rồi lại bảo mày phải thương tao.”
Trúc không mách. Cô chỉ âm thầm giặt sạch, trả lại tủ đồ của mình, rồi khóc thầm trong nhà vệ sinh.
Một lần khác, Phúc bị đuổi việc vì sàm sỡ đồng nghiệp nữ. Về nhà đập bàn đập ghế. Ba mẹ chạy theo dỗ.
“Con ơi, con đừng giận,” mẹ nói. “Người ta không hiểu con. Con bệnh mà. Ba mẹ sẽ cho con tiền. Con muốn gì ba mẹ cũng lo.”
Phúc gầm lên: “Tôi chán cái nhà này rồi! Ông già bà già chỉ biết khóc. Có mỗi thằng tôi là con trai mà không ai bênh!”
Ba vội vàng: “Ba bênh con mà. Ba mẹ luôn bênh con. Còn thằng… à con Trúc, nó sẽ lo cho con sau này.”
Trúc đứng trong bếp, nghe rõ. Cô tự hỏi: Vậy còn con thì sao hả ba mẹ ?
Năm Trúc mười bốn, Phúc hai mươi hai. Một đêm mưa to, Phúc bị công an đưa về vì bị tố cáo trộm đồ lót trong khu trọ sinh viên. Ba mẹ phải chạy tiền lo lót. Về nhà, mẹ ôm Phúc khóc như đứa trẻ.
“Con trai của mẹ… các anh tha cho nó… từ nhỏ nó mắc bệnh … nó không bình thường. Có gì tôi xin chịu trách nhiệm, con dại thì cái mang.”
Phúc thì thở dài: “Tôi không có lỗi. Tại mấy con đĩ đó để đồ lung tung.”
Trúc ngồi góc phòng, im lặng. Mẹ quay sang cô:
“Con Trúc, con đun nước cho anh con uống. Rồi lau nhà giúp mẹ. Ba mẹ mệt quá.”
Trúc làm theo. Trong lúc lau nhà, cô nghe mẹ thì thầm với ba:
“May mà có con Trúc. Nếu không, nhà này tan mất. Nó ngoan, nó biết lo. Sau này để nó nuôi anh Phúc.”
Ba gật. “Ừ. Sinh nó ra đúng rồi. Không thì chết.”
Trúc lau sàn, nước mắt rơi xuống đất bẩn. Cô không khóc thành tiếng. Vì cô biết, nếu khóc, mẹ sẽ bảo:
“Con làm ba mẹ thêm lo. Anh con đã khổ lắm rồi.”
Những hình ảnh đối lập ấy khắc sâu trong tâm trí Trúc. Một bên là Phúc – đứa con trời đày, được bao bọc, được tha thứ mọi thứ, được xem là nạn nhân của số phận. Một bên là cô – đứa con “bình thường”, xinh xắn, hiền lành, bị xem là công cụ, là người phải trả nợ thay cho cả nhà.
Trúc nhớ cái ngày mẹ kể về quyết định sinh cô.
“Lúc anh con lên tám, ba mẹ ngồi bàn với nhau cả đêm,” mẹ nói. “Ba bảo: ‘Mình già rồi, thằng Phúc thì như vậy, sau này ai lo?’ Mẹ bảo: ‘Sinh thêm một đứa đi. Đứa đó lành lặn thì nó sẽ lo cho anh nó và lo cho mình.’ Rồi mẹ mang thai con. Lúc sinh con ra, nhìn con da trắng, mắt mở to, mẹ đã mừng lắm. ‘Xong rồi. Có người lo.’”
Trúc nghe, cảm giác như mình không phải là một đứa trẻ được chào đón, mà là một món hàng được đặt trước.
Cứ như vậy, từng ngày, từng tháng, Trúc lớn lên trong cái nhà “dột từ nóc”. Ba mẹ không bao giờ nhìn nhận Phúc sai. Mọi lỗi lầm của anh đều được quy về “bệnh”, về “trời đày”. Còn mọi trách nhiệm, mọi hy sinh, đều được đặt lên vai cô.
Một buổi tối cuối năm ấy, khi Phúc lại bị đuổi việc vì hành vi sàm sỡ, ba mẹ ngồi trong phòng khách, mặt nặng trĩu. Phúc nằm ngủ trong phòng riêng sau cơn giận.
Mẹ gọi Trúc đến.
“Con ngồi đây. Ba mẹ muốn nói rõ với con.”
Trúc ngồi. Tim đập nhanh.
“Con đã lớn rồi,” ba nói. “Ba mẹ không giấu nữa. Anh con ngày càng khó. Ba mẹ không biết lo đến bao giờ. Con phải chuẩn bị tinh thần. Sau này con đi làm, con phải để tiền nuôi anh con. Nuôi ba mẹ. Đó là lý do con sinh ra.”
Mẹ nắm tay Trúc. “Con đừng nghĩ ba mẹ không thương con. Ba mẹ thương con lắm. Nhưng thương anh con hơn, vì nó khổ. Con thì lành, nên con phải chịu. Con hiểu không?”
Trúc gật đầu. Nước mắt chảy, nhưng cô không lau.
“Con hiểu ạ.”
“Con ngoan,” mẹ nói. “Con là cứu tinh của nhà mình. Đừng bao giờ quên điều đó.”
Đêm hôm đó, Trúc nằm trên phản, nhìn lên trần nhà tối om. Cô thì thầm một mình:
“Tôi sinh ra để cứu anh. Tôi sinh ra để gánh nhà này. Tôi phải ngoan. Tôi phải chịu.”
Nhưng sâu thẳm trong lòng, một câu hỏi cứ lặp lại không ngừng:
Vậy còn tôi thì sao? Ai sẽ cứu tôi?
Căn nhà mái tôn vẫn nóng bức. Tiếng Phúc ngủ ngáy vọng ra từ phòng bên. Tiếng ba mẹ thì thầm bàn về tiền nợ, về tương lai. Và Trúc, đứa con được sinh ra như một giải pháp, nằm im trong bóng tối, mang trên vai cả một gia đình đã dột từ nóc từ lâu.
Cô không biết rằng, những gì đang chờ phía trước còn đen tối hơn rất nhiều so với những gì cô đã từng tưởng tượng.
Nhưng lúc ấy, Trúc chỉ biết một điều duy nhất mà ba mẹ đã dạy từ ngày cô còn nhỏ:
Phải biết ơn.
Phải chịu đựng.
Vì anh con trời đày.
Và vì con sinh ra là để cứu