Trò Chơi Dâm Loạn – Update Chương 5

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Trò Chơi Dâm Loạn – Update Chương 5

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 18/07/2026

Chương 2

Tiếng nói từ camera vang lên ngay sau lời chào mừng, trầm và rõ ràng, như một người dẫn chương trình đang điều khiển một trò chơi truyền hình bệnh hoạn nào đó.

 

“Người chơi nữ, hãy hôn vào má người chơi nam. Ngay lập tức.”

 

Thư giật bắn người, mắt to tròn nhìn Nam, rồi nhìn lên camera. Cô run run, giọng nhỏ xíu, đầy hoảng loạn: “Hôn… hôn má á? Sao… sao lại…”

 

Nam ngẩng phắt lên, mắt đỏ ngầu vì tức giận và sợ hãi. Cặc cậu vẫn còn cương cứng từ lúc trước, nhưng giờ đây cơn giận lấn át. Cậu đứng dậy, chỉ thẳng vào camera, giọng gằn từng chữ:

 

“Đồ khốn nạn! Mày là thằng nào? Thả chúng tao ra ngay! Nếu mày dám động vào Thư tao sẽ…”

 

Câu nói chưa dứt, hai chiếc vòng đen trên cổ tay Nam và Thư đồng loạt phát ra tiếng kêu “bíp” ngắn. Một dòng điện mạnh đột ngột chạy dọc theo dây thần kinh. Nam cảm giác như hàng triệu mũi kim đang đâm xuyên qua da thịt, cơ bắp co giật dữ dội, toàn thân cứng đờ rồi co giật như bị ai đó kéo mạnh từ bên trong. Cậu ngã gục xuống sàn, miệng há ra nhưng không thành tiếng, nước dãi chảy dài. Bên cạnh, Thư cũng đang co quắp, thân hình liễu yếu run bần bật, tiếng khóc thét lên vì đau.

 

Điện giật kéo dài chừng năm giây, nhưng với họ thì như cả một đời. Khi dòng điện tắt, hai người nằm thở hổn hển, mồ hôi túa ra như tắm, da thịt vẫn còn giật giật từng cơn.

 

Tiếng nói lại vang lên, vẫn giữ nguyên giọng điệu bình thản:

 

“Nếu các người chơi kháng lệnh hoặc không tuân thủ đầy đủ, vòng tay sẽ kích hoạt chế độ trừng phạt. Xin hãy tuân thủ để tránh đau đớn không cần thiết. Bây giờ, hãy đứng dậy và hôn môi nhau.”

 

Nam cắn chặt răng, tay vẫn còn run rẩy, nhưng cậu buộc phải đứng dậy. Thư cũng cố bò dậy, nước mắt giàn giụa, má cô đã ửng đỏ vì khóc và sợ. Hai người đứng đối diện nhau trong căn phòng kín mít, camera đỏ chớp chớp phía trên như đang thưởng thức.

 

“Nam…” Thư thì thầm, giọng run rẩy, “Tao không muốn lợi dụng mày đâu… nhưng nếu không…”

 

Nam nuốt nước bọt. Cặc cậu dù vừa bị giật điện vẫn đang cứng ngắc trong quần, đầu khấc ướt át dịch nhờn. Cậu ghét bản thân mình đến chết. Nhưng cậu cũng không muốn Thư bị giật thêm lần nữa.

 

Cậu đưa tay nâng cằm Thư lên. Đôi môi mỏng đỏ tự nhiên của cô run run. Nam cúi xuống, chạm nhẹ môi vào môi cô. Mới đầu chỉ là cái hôn qua da, nhưng tiếng nói ngay lập tức nhắc nhở:

 

“Hôn sâu hơn. Dùng lưỡi. Thời gian bắt đầu từ bây giờ, năm phút.”

 

Nam cắn môi, rồi ép lưỡi mình vào miệng Thư. Cô há miệng ra vì bất ngờ, lưỡi nhỏ nhắn hồng hào của cô bị lưỡi Nam xâm chiếm ngay lập tức. Hai lưỡi quấn lấy nhau, nước miếng hòa quyện. Thư phát ra tiếng “ưm… ưm…” nghẹn ngào, mắt cô mở to, nước mắt lưng tròng. Nam hôn sâu hơn, lưỡi cậu thọc sâu vào họng cô, quấy rối, hút lấy nước miếng của cô. Nước bọt hai người tạo thành những sợi dài khi họ tách ra một chút để thở, rồi lại dính vào nhau khi Nam ép chặt hơn.

 

Mùi hương cơ thể Thư lúc này rất mạnh, mồ hôi sợ hãi hòa với nước hoa nhạt còn sót lại, và mùi đặc trưng từ cái nách cô. Khi cô giơ tay lên chống vào ngực Nam để giữ thăng bằng, hai cái nách trắng mịn lại lộ ra dưới ánh sáng trắng chói. Da mịn bóng, mồ hôi đọng thành những giọt nhỏ lăn dài xuống sườn. Mùi ấy xộc thẳng vào mũi Nam, khiến cặc cậu giật mạnh một cái, dịch nhờn lại tiết ra thêm, ướt cả quần lót. Cậu ghét bản thân, nhưng không thể ngừng. Lưỡi cậu quấn chặt lấy lưỡi Thư, đẩy sâu, ép cô phải nuốt nước dãi của cậu. Thư khóc trong miệng cậu, nước mắt chảy xuống má, nhưng cô không dám đẩy ra vì sợ bị giật điện.

 

Năm phút trôi qua như một kiếp nạn. Khi camera báo “Hết thời gian hôn”, hai người tách ra, sợi nước miếng dài nối giữa hai môi họ, đứt ra rơi xuống cằm. Thư ho sặc sụa, lau nước miếng và nước mắt, vai nhỏ run lên. Má cô đỏ bừng, đôi môi sưng nhẹ vì bị hôn mạnh.

 

Tiếng nói lại vang lên:

 

“Quy tắc mới: Hai người chơi sẽ chơi oản tù tì. Người thua sẽ phải liếm ngón chân người thắng trong năm phút. Nếu không tuân thủ, sẽ bị trừng phạt bằng điện. Bắt đầu.”

 

Nam và Thư nhìn nhau, cả hai đều không muốn. Nhưng họ không có lựa chọn. Họ giơ tay ra.

 

Nam ra bao. Thư ra búa. Thư thua.

 

Cô đứng chết trân, nước mắt lại trào ra. “Không… Nam… tao không muốn liếm chân mày…”

 

Nam cắn răng. “Thư… tao biết nhưng mày buộc phải làm. Nếu không…”

 

Thư run run quỳ xuống sàn. Nam ngồi xuống sàn nhà, cởi giày sneaker và tất ra. Đôi chân cậu khá to, ngón chân dài, da hơi rám nắng. Thư cúi thấp người, mái tóc ngắn rơi xuống che một bên mặt. Cô đưa lưỡi nhỏ nhắn hồng hào chạm vào ngón chân cái của Nam. Lưỡi cô run, nhưng vẫn liếm từ từ, từ ngón chân cái sang các ngón khác, liếm kẽ ngón, rồi bú lấy ngón giữa. Nước miếng cô chảy dài xuống mu bàn chân Nam.

 

Nam nhìn xuống, cặc cậu căng cứng đến mức đau điếng. Hình ảnh Thư, cô bạn thân khác giới xinh đẹp, đang quỳ dưới chân cậu, lưỡi liếm ngón chân cậu một cách miễn cưỡng, khiến dục vọng sôi sục. Cậu nhớ những lần trước chỉ cần thoáng thấy cái nách cô là đã thủ dâm, giờ đây cô đang liếm chân cậu trước camera. Cặc cậu giật mạnh, dịch nhờn thấm ướt cả đùi trong. Khi Thư cúi thấp để liếm kẽ ngón út, cái nách trái của cô lại lộ ra hoàn toàn. Da trắng mịn, mồ hôi đọng lấp lánh, mùi hương quyến rũ bay lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nam suýt nữa thì rên lên. Cậu muốn vùi mặt vào cái nách ấy, muốn liếm sạch mồ hôi của cô ngay lúc này.

 

Năm phút kết thúc. Thư ngẩng lên, môi ướt át, nước mắt giàn giụa. Cô lau miệng bằng tay áo, nhưng không dám nhìn Nam.

 

Ván thứ hai bắt đầu ngay sau đó.

 

Lần này Nam lại thắng. Quy tắc cũng mới được thay đổi:

 

“Người thắng sẽ tát vào mặt người thua. Vòng tay sẽ đo lường lực tác động. Nếu không dùng hết sức, sẽ bị giật điện ngay lập tức.”

 

Nam nhìn Thư, cậu không nỡ. “Thư… tao sẽ tát nhẹ thôi.”

 

Cậu giơ tay, tát một cái rất nhẹ vào má trái của Thư. Tiếng “bíp” vang lên từ vòng tay cậu. Dòng điện lại tràn vào cơ thể. Nam co giật mạnh, ngã ngửa ra sau, miệng há ra kêu rên vì đau. Thư hoảng hốt lao tới đỡ, nhưng cậu đẩy cô ra, giọng khàn đặc:

 

“Thư… tao xin lỗi. Làm ơn tha thứ cho tao…”

 

Thư run như cầy sấy, nhưng cô gật đầu, nước mắt chảy dài. “Tao… tao chịu được… mày đánh đi…”

 

Nam đứng dậy, cắn chặt răng đến mức chảy máu môi. Cậu giơ tay phải, dùng hết sức tát một cái vào má phải của Thư. Tiếng “bốp” vang lên khô khan và mạnh mẽ. Đầu Thư ngoặt sang một bên, má cô lập tức biến dạng, ửng đỏ rồi sưng vù lên. Nước mắt và nước mũi bắn ra. Cô ngã khuỵu xuống sàn, tay ôm má, khóc nức nở.

 

“Đau… quá…”

 

Nam đứng đó, tay vẫn còn run rẩy. Cậu ghét bản thân đến mức muốn đập đầu vào tường. Nhưng nhìn Thư ngồi đó, má sưng đỏ, nước mắt chảy dài, cái nách lại lộ ra khi cô giơ tay lau nước mũi… cậu lại thấy rạo rực đến mức chóng mặt.

 

Ván thứ ba bắt đầu. 

 

Nam lại là người thắng cuộc. Quy tắc mới: người thắng đấm bụng người thua mạnh hết cỡ. Nếu không, sẽ bị giật điện.

 

Thư đứng dậy, run rẩy, hai tay ôm bụng. “Nam ơi… mày làm ơn đấm nhẹ nhẹ thôi nhé… tao sợ lắm đau lắm mày ơi…”

 

Nam nhìn cô, giọng khàn đặc: “Thư… tao không muốn làm mày đau… nhưng cái vòng tay này nó biết… nó sẽ giật tao nếu không dùng hết lực…”

 

Nam siết chặt nắm đấm. Cậu đấm một phát hết cỡ vào bụng dưới của Thư. Tiếng “bốp” trầm và nặng nề. Nắm đấm chìm sâu vào lớp da bụng mềm mại của cô. Thư há miệng ra, không thành tiếng, mắt trợn trắng, cơ thể cong lại như con tôm. Cô ngã gục xuống sàn, ôm bụng, rồi ói ra một búng nước trong suốt. Nước mắt, nước mũi, nước bọt hòa quyện trên sàn nhà. Cô khóc lóc, khổ sở van xin. 

 

Nam đứng đó, thở hổn hển, trong lòng bỗng nhiên trỗi lên một loại dục vọng kỳ lạ. Cậu nhìn Thư nằm co quắp dưới chân mình, má sưng tấy, bụng đỏ, nước dãi chảy ra. Cặc cậu giật mạnh, dịch nhờn chảy dài xuống đùi. Cậu muốn kéo quần xuống ngay lúc này, muốn địt vào miệng cô đang há ra vì đau, muốn bắn tinh dịch đặc quánh đầy họng cô…

 

Tiếng nói từ camera vang lên, vẫn bình thản:

 

“Cho các người nghỉ giải lao năm phút. Tuy nhiên, người chơi nữ phải há miệng ra trong suốt thời gian nghỉ. Người chơi nam sẽ liên tục phun nước bọt vào miệng. Sau năm phút, cô ấy phải nuốt sạch mọi thứ.”

 

Thư nằm trên sàn, vẫn còn ôm bụng, nhưng cô buộc phải ngồi dậy, há miệng thật to. Đôi môi mỏng sưng đỏ há rộng, lưỡi nhỏ hồng hào lộ ra, nước mắt vẫn chảy. Nam đứng trước mặt cô, cúi người, há miệng, phun một ngụm nước bọt đặc sệt vào miệng Thư. Nước bọt rơi thẳng vào lưỡi cô, tạo thành một vũng nhỏ. Thư nhắm mắt, nhưng không dám đóng miệng.

 

Nam tiếp tục phun, từng ngụm một. Nước bọt cậu đặc và nhiều vì cậu đang cực kỳ hứng khởi. Những sợi nước miếng dài nối từ miệng cậu xuống miệng Thư. Thư há miệng giữ, nước bọt tích tụ thành một vũng trắng đục trong miệng cô. Cô khụt khịt mũi, nước mắt chảy dài xuống má, nhưng vẫn giữ miệng há. Mùi nước bọt của Nam và mùi cơ thể Thư hòa quyện trong không khí ngột ngạt.

 

Khi năm phút kết thúc, tiếng nói vang lên:

 

“Hết giờ nghỉ giải lao.”

 

Thư nuốt mạnh một cái. Tiếng “ực” khàn khàn vang lên khi cô nuốt hết vũng nước bọt đặc quánh của Nam. Cô ho sặc sụa, nhưng vẫn nuốt sạch. Nước mắt cô rơi xuống sàn.

 

Camera đỏ chớp nhanh hơn. Trò chơi vẫn chưa kết thúc.