Tống tình mẹ con cô giáo – Update Chương 4

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tống tình mẹ con cô giáo – Update Chương 4

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

Buổi sáng hôm ấy, khi cô Anh Thi bước vào lớp 12A1, cả lớp đồng thanh chào. Giọng cô ấm áp, mang chất giọng miền Bắc rõ ràng, chậm rãi giải thích từng định luật vật lý. Cô viết bảng bằng nét chữ đẹp, giải thích bằng ngôn ngữ gần gũi, đôi khi lấy ví dụ đời thường để học sinh dễ hình dung. Ngọc Hân ngồi nghe, thỉnh thoảng gật đầu, ghi chép cẩn thận. Ánh mắt cô hướng về phía mẹ với sự kính trọng pha lẫn tình cảm thân thuộc. Không ai trong lớp biết rằng người phụ nữ đang đứng trên bục giảng ấy chính là mẹ ruột của Ngọc Hân, vì cô Anh Thi chưa từng công khai điều đó để tránh sự chú ý không cần thiết. Cô muốn con mình được đối xử bình đẳng như mọi học sinh khác.

Giờ học trôi qua trong không khí nghiêm túc mà gần gũi. Khi có học sinh giơ tay hỏi về một công thức khó, cô Anh Thi bước xuống dưới, ngồi cạnh em ấy, giải thích từng bước một cách kiên nhẫn. Không một lời trách móc, chỉ có sự tận tình. Một học sinh khác còn lúng túng, cô bảo cả lớp: “Các em cứ hỏi thoải mái, cô không bao giờ ngại giải thích lại. Hiểu bài mới là quan trọng.” Những lời ấy khiến không khí lớp học trở nên thoải mái. Học sinh yếu dần tự tin hơn, học sinh giỏi thì nhiệt tình giúp bạn.

Tan học buổi sáng, vài học sinh ở lại hỏi thêm. Cô Anh Thi không vội vàng, ngồi lại giải đáp đến khi nào các em hiểu thì thôi. Ngọc Hân cũng ở lại, không phải vì cần hỏi bài, mà để giúp mẹ thu dọn sách vở và dụng cụ thí nghiệm. Cô lặng lẽ sắp xếp lại các hộp dụng cụ, lau bảng sạch sẽ. Cô Anh Thi nhìn con gái, mỉm cười nhẹ: “Con về nhà ăn cơm trước đi, mẹ còn việc.” Ngọc Hân lắc đầu: “Con ở lại giúp mẹ được mà. Mẹ đừng làm việc quá nhiều.” Giọng cô nhẹ nhàng, tôn trọng, không hề suồng sã.

Trong mắt đồng nghiệp, cô Anh Thi là hình mẫu của người giáo viên tận tụy. Trong mắt học sinh, cô là người thầy không vụ lợi, hết lòng vì người học. Trong mắt Ngọc Hân, cô vừa là mẹ vừa là tấm gương sáng về nghề nghiệp. Những đức tính ấy – sự công bằng, lòng vị tha, tinh thần trách nhiệm – đã được hun đúc qua bao năm tháng đứng trên bục giảng, và vẫn tiếp tục tỏa sáng mỗi ngày trong ngôi trường lớn giữa lòng thành phố.

Buổi chiều hôm ấy, khi trời bắt đầu dịu nắng, cô Anh Thi vẫn còn ngồi trong phòng học, soạn giáo án cho buổi dạy thêm miễn phí cuối tuần. Ngọc Hân ngồi đối diện, làm bài tập, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn mẹ. Không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng bút viết trên giấy và tiếng gió nhẹ thổi qua cửa sổ. Những khoảnh khắc bình dị ấy chính là phần thưởng lớn nhất đối với một người giáo viên đã cống hiến cả đời mình cho sự nghiệp trồng người.

Những lời khen ngợi về cô giáo Anh Thi vẫn tiếp tục lan truyền trong trường, nhưng bên cạnh đó cũng tồn tại những ánh mắt ganh ghét và những lời thì thầm đố kỵ. Một số đồng nghiệp lớn tuổi, vốn quen với cách làm việc cũ kỹ, không chịu nổi sự tận tâm quá mức của cô. Họ ngồi trong phòng giáo viên vào giờ nghỉ, nói nhỏ với nhau rằng cô Thi làm vậy chỉ để lấy tiếng, rằng nhà giàu nên mới dám phung phí thời gian và tiền bạc giúp học sinh nghèo. Có người còn bảo cô cố tình làm quá để che giấu việc mình được ưu ái vì ngoại hình. Những lời lẽ ấy bay đến tai cô không ít lần qua cửa sổ phòng họp hay từ miệng học sinh vô tình kể lại. Anh Thi nghe hết, nhưng không bao giờ phản ứng. Cô chỉ lặng lẽ sắp xếp giáo án, chuẩn bị bài giảng cho buổi chiều. Với cô, con đường dạy học mới là điều quan trọng. Những viên đá nhỏ dưới chân chẳng thể làm cô chùn bước. Cô đến trường mỗi ngày chỉ để đứng trên bục giảng, nhìn thấy ánh mắt học sinh sáng lên khi hiểu bài, và thế là đủ.

Một buổi chiều cuối tuần, sau giờ dạy thêm miễn phí, cô Anh Thi đi dọc hành lang tầng hai để về phòng đồ dùng. Tiếng nói chuyện của vài học sinh lớp khác vọng ra từ góc cầu thang vắng. Cô định bước nhanh hơn, nhưng những từ ngữ tục tĩu bất ngờ đập vào tai khiến bước chân khựng lại.

“Mày thấy chưa, cô Thi hôm nay mặc váy ôm, đít to thế cơ mà. Nhìn cái mông hơi xệ một chút nhưng vẫn căng, tát vài cái chắc sướng lắm.”

“Vú bự thật, nhìn dưới áo sơ mi trắng là biết. Cơ thể này mà đụ thì không biết chán. Tao muốn bú vú cô ấy, ngậm lấy núm rồi hút đến khi cô ấy rên. Rồi bú lồn, liếm cho ướt đẫm rồi đụ mạnh vào.”

“Đúng rồi, đụ cô giáo vật lý nổi tiếng ấy, tưởng tượng cảnh cô ấy nằm dưới, chân dang rộng, kêu rên vì sướng. Tao sẽ vừa đụ vừa nặn vú, vừa tát mông. Chắc lồn cô ấy chặt và nóng lắm.”

Những lời nói dâm ô, tục tĩu khốn nạn tuôn ra từ miệng lũ học sinh đang tuổi ăn học khiến máu trong người Anh Thi bỗng sôi lên. Cô đứng im trong bóng tối hành lang, lưng tựa vào tường, nghe rõ từng chữ. Tim đập mạnh, hơi thở nặng nề. Không hiểu vì sao ở cái tuổi còn ngồi trên ghế nhà trường mà chúng có thể nói về cơ thể một người giáo viên bằng thứ ngôn ngữ bẩn thỉu đến vậy. Hình ảnh thân thể mình – bầu ngực đầy đặn, vòng ba hơi to và chảy xệ nhẹ, eo có chút mỡ thừa, làn da trắng mịn – bị chúng lột tả một cách trần trụi, biến thành đối tượng của dục vọng thô thiển. Cô cảm thấy khó chịu, tức giận, nhưng cũng có một dòng máu nóng khó giải thích lan tỏa khắp người. Cô không muốn quan tâm. Những đứa ấy không phải học sinh lớp mình. Chúng chỉ là vài hòn đá nhỏ cản chân trên con đường dạy học mà cô đã chọn. Cô hít một hơi thật sâu, chỉnh lại áo sơ mi, rồi bước đi thật nhanh, không nhìn lại.
Truyện đã full ib tlegram ngocviettruyen bấm vào phần tác giả để xem thêm khác truyện khác nhận viết truyện theo yc