Tống tình mẹ con cô giáo – Update Chương 4

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tống tình mẹ con cô giáo – Update Chương 4

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

Buổi sáng hôm ấy, khi cô Anh Thi bước vào lớp 12A1, cả lớp đồng thanh chào. Giọng cô ấm áp, mang chất giọng miền Bắc rõ ràng, chậm rãi giải thích từng định luật vật lý. Cô viết bảng bằng nét chữ đẹp, giải thích bằng ngôn ngữ gần gũi, đôi khi lấy ví dụ đời thường để học sinh dễ hình dung. Ngọc Hân ngồi nghe, thỉnh thoảng gật đầu, ghi chép cẩn thận. Ánh mắt cô hướng về phía mẹ với sự kính trọng pha lẫn tình cảm thân thuộc. Không ai trong lớp biết rằng người phụ nữ đang đứng trên bục giảng ấy chính là mẹ ruột của Ngọc Hân, vì cô Anh Thi chưa từng công khai điều đó để tránh sự chú ý không cần thiết. Cô muốn con mình được đối xử bình đẳng như mọi học sinh khác.

Giờ học trôi qua trong không khí nghiêm túc mà gần gũi. Khi có học sinh giơ tay hỏi về một công thức khó, cô Anh Thi bước xuống dưới, ngồi cạnh em ấy, giải thích từng bước một cách kiên nhẫn. Không một lời trách móc, chỉ có sự tận tình. Một học sinh khác còn lúng túng, cô bảo cả lớp: “Các em cứ hỏi thoải mái, cô không bao giờ ngại giải thích lại. Hiểu bài mới là quan trọng.” Những lời ấy khiến không khí lớp học trở nên thoải mái. Học sinh yếu dần tự tin hơn, học sinh giỏi thì nhiệt tình giúp bạn.

Tan học buổi sáng, vài học sinh ở lại hỏi thêm. Cô Anh Thi không vội vàng, ngồi lại giải đáp đến khi nào các em hiểu thì thôi. Ngọc Hân cũng ở lại, không phải vì cần hỏi bài, mà để giúp mẹ thu dọn sách vở và dụng cụ thí nghiệm. Cô lặng lẽ sắp xếp lại các hộp dụng cụ, lau bảng sạch sẽ. Cô Anh Thi nhìn con gái, mỉm cười nhẹ: “Con về nhà ăn cơm trước đi, mẹ còn việc.” Ngọc Hân lắc đầu: “Con ở lại giúp mẹ được mà. Mẹ đừng làm việc quá nhiều.” Giọng cô nhẹ nhàng, tôn trọng, không hề suồng sã.

Trong mắt đồng nghiệp, cô Anh Thi là hình mẫu của người giáo viên tận tụy. Trong mắt học sinh, cô là người thầy không vụ lợi, hết lòng vì người học. Trong mắt Ngọc Hân, cô vừa là mẹ vừa là tấm gương sáng về nghề nghiệp. Những đức tính ấy – sự công bằng, lòng vị tha, tinh thần trách nhiệm – đã được hun đúc qua bao năm tháng đứng trên bục giảng, và vẫn tiếp tục tỏa sáng mỗi ngày trong ngôi trường lớn giữa lòng thành phố.

Buổi chiều hôm ấy, khi trời bắt đầu dịu nắng, cô Anh Thi vẫn còn ngồi trong phòng học, soạn giáo án cho buổi dạy thêm miễn phí cuối tuần. Ngọc Hân ngồi đối diện, làm bài tập, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn mẹ. Không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng bút viết trên giấy và tiếng gió nhẹ thổi qua cửa sổ. Những khoảnh khắc bình dị ấy chính là phần thưởng lớn nhất đối với một người giáo viên đã cống hiến cả đời mình cho sự nghiệp trồng người.