Tôi luyện từ nghịch cảnh

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tôi luyện từ nghịch cảnh

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 29/07/2026

Chương 8

Những ngày sau khi thả Minh Thư và Ngọc Trân về, Quốc Hùng không hề buông lỏng. Hắn cho người theo dõi từng bước chân của hai cô gái. Mỗi khi chúng vừa có ý định kể với ai đó hoặc tìm cách xa lánh, một tin nhắn ngắn kèm vài giây clip cũ lại xuất hiện trong điện thoại. Chỉ cần thế là cả hai lại im bặt, mặt cắt không còn giọt máu.

Hùng bắt đầu tính đến việc sử dụng chúng một cách có hệ thống hơn. Không chỉ để thỏa mãn dục vọng cá nhân mà còn để gia tăng vị thế của mình trong mắt Khang và những người xung quanh.

Một buổi chiều, hắn gửi tin nhắn cho Minh Thư.

“Tối nay bảy giờ có mặt tại nhà hàng Hoàng Gia. Mặc cái áo khoét ngực tao gửi hôm trước. Không được trễ.”

Minh Thư nhận tin nhắn thì cả người run lên. Cô ta nhìn vào tủ quần áo, tay run run lấy ra chiếc áo dây màu đen khoét sâu đến tận gần rốn. Bộ đồ ấy để lộ gần như toàn bộ khe ngực sâu và phần trên của hai bầu vú đầy đặn. Cô ta không dám chống đối. Sáu giờ rưỡi cô đã có mặt trước cửa nhà hàng.

Khi được dẫn vào phòng riêng tầng hai, Minh Thư thấy Hùng đang ngồi cùng Khang và hai người đàn ông trung niên. Cả hai đều mặc vest đắt tiền, khí chất quan chức rõ rệt. Hùng chỉ liếc cô một cái rồi bảo.

“Lại đây. Đứng sau lưng tao. Có ai cần rượu thì rót.”

Minh Thư cúi đầu bước tới. Chiếc áo khoét ngực khiến mỗi bước đi hai bầu vú lại hơi nảy lên. Hai quan chức nhìn không chớp mắt. Một người cười ha hả.

“Thằng Hùng này biết cách. Con này đúng gu tao. Vú đẹp, da trắng.”

Người còn lại cũng gật gù.

“Khe ngực sâu thế này nhìn phát muốn vùi mặt vào luôn.”

Trong lúc bàn bạc chuyện làm ăn, hai người đàn ông không ngại ngùng với tay. Một người sờ mạnh vào mông Minh Thư qua lớp váy mỏng, bóp nhẹ rồi cười. Người kia thì thò tay vào từ phía trước, trực tiếp nắm lấy một bầu vú đang bị áo khoét lộ ra, ngón tay miết nhẹ lên núm ti.

Minh Thư chỉ biết đứng im, mặt đỏ bừng, môi cắn chặt. Trong lòng cô ta thì thầm.

“Nhịn. Nhịn đi. Chỉ cần xong buổi này là được về.”

Nhưng buổi bàn bạc kéo dài hơn hai tiếng. Khi mọi chuyện đã chốt xong, Khang đứng dậy vỗ nhẹ vào vai Hùng.

“Mày ở lại tiếp đãi hai vị này. Tao về trước.”

Cửa phòng đóng lại. Không khí lập tức đổi khác. Hai quan chức nhìn nhau rồi nhìn Minh Thư như nhìn món thịt. Người lớn tuổi hơn lên tiếng trước.

“Thằng Hùng, cho tao chơi trước được không?”

Hùng chỉ gật đầu, ngồi xuống ghế sofa, lit điếu thuốc.

“Tùy hai anh. Con này ngoan.”

Minh Thư vừa định lùi thì đã bị người đàn ông kéo mạnh vào lòng. Hắn không thèm cởi áo, chỉ kéo mạnh phần vải khoét ngực xuống, để cả hai bầu vú đầy đặn bật ra. Hắn vùi mặt vào khe ngực, hít hà rồi há miệng ngậm lấy một bên ti bú mạnh.

“Aaaaa! Nhẹ… nhẹ thôi… ư ư ư!”

Người thứ hai không đứng yên. Hắn đứng sau lưng, kéo váy Minh Thư lên, xé phăng quần lót rồi thọc hai ngón tay vào lồn. Nước dâm đã bắt đầu chảy vì sợ hãi và sự nhục nhã.

“Lồn đã ướt rồi. Thích bị sờ trước mặt người khác à?”

“Không… không phải… a ư ư ư đừng thọc sâu…!”

Hai người đàn ông thay phiên nhau. Một người bú vú, cắn nhẹ núm ti, bóp mạnh đến mức da thịt biến dạng. Người kia thì quỳ xuống, vùi mặt vào lồn Minh Thư, lưỡi liếm mạnh từ dưới lên, ngậm lấy hạt le hút mạnh. Chỉ ít phút sau Minh Thư đã cong người, nước bắn tung tóe vào mặt người đàn ông.

“Aaaaaaaaa! Không… không kiểm soát được… a ư ư ư bắn…!”

Cả hai cười lớn. Chúng bắt Minh Thư quỳ xuống, dùng hai bầu vú đầy đặn kẹp chặt cặc lần lượt sục. Mỗi lần đầu khấc ló ra khỏi khe ngực lại bị miệng cô ta phải ngậm lấy liếm. Sau đó chúng đẩy cô ta nằm trên bàn tiệc, một người đâm mạnh vào lồn, một người nhét cặc vào miệng.

“Aaaaa! To… cặc to quá… miệng… lồn… ư ư ư không thở được…!”

Chúng đụ tập thể không thương tiếc. Có lúc cả hai cùng bú hai bên vú, có lúc một người đụ lồn còn người kia thì dùng cặc xát vào mặt và miệng. Tinh trùng bắn vào miệng, vào lồn, vào ngực. Minh Thư bị buộc phải nuốt hết. Khi cả hai thỏa mãn, cô ta nằm gục trên bàn, toàn thân đầy những vệt trắng, lồn chảy hỗn hợp tinh dịch và nước dâm.

Hùng đứng dậy, vỗ nhẹ vào mông cô ta.

“Dọn sạch rồi về. Mai còn việc.”

Minh Thư chỉ biết gật đầu, run rẩy nhặt từng mảnh quần áo mặc lại rồi bước ra khỏi phòng trong tình trạng bết bát.

Ba ngày sau, đến lượt Ngọc Trân. Lần này Hùng gọi cô ta đến một căn hộ cao cấp ở trung tâm. Trong phòng đã có mặt bốn người đàn ông nước ngoài, tất cả đều cao lớn, khí chất nguy hiểm. Đây là những đối tác đang bàn việc buôn chất cấm với phía Khang.

Hùng đẩy Ngọc Trân vào giữa phòng. Cô ta mặc váy ngắn và áo hai dây mỏng. Bốn người đàn ông nhìn cô từ đầu đến chân rồi cười nói bằng tiếng nước ngoài. Một người trong số họ nói tiếng Việt giọng hồ.

“Con này body đẹp. Đặc biệt là nghe nói nách có mùi.”

Hùng chỉ gật đầu.

“Tùy các anh. Chơi thỏa thích.”

Ngọc Trân vừa định van xin thì đã bị hai người đàn ông kéo mạnh. Chúng không thèm chậm rãi. Một người nâng hai tay cô ta lên cao, áp mũi vào nách hít sâu rồi lưỡi liếm dài. Mùi hôi nách nồng nặc khiến hắn càng kích thích.

“Mùi này ngon. Liếm sạch đi.”

“Aaaaa! Đừng… đừng liếm nách… bẩn… ư ư ư a a a!”

Người khác thì đã xé quần lót, nhét một chiếc sextoy to bản vào lồn Ngọc Trân rồi bật chế độ mạnh nhất. Rung động mạnh khiến cô ta gượng người, nước mắt chảy dài.

“Aaaaaaaaa! Mạnh quá… rút ra… rút ra… a ư ư ư không chịu nổi…!”

Bốn người đàn ông thay phiên nhau. Có người thích dùng nách sục cặc đến khi bắn trắng cả vùng dưới cánh tay. Có người thì bú vú vừa cắn vừa kéo núm ti. Có người thì thay đổi các loại sextoy, lúc thì dương vật giả to, lúc thì máy rung gắn vào hạt le, lúc thì nhét vào cả đít. Ngọc Trân bị hành hạ đến mức chỉ biết gào thét, thân thể co giật liên tục vì lên đỉnh không kiểm soát.

“A ư ư ư aaaaa! Điên… điên mất… lồn… nách… vú… tất cả… a a a!”

Chúng đụ tập thể dã man. Có lúc hai người cùng đâm vào lồn và miệng, có lúc bắt cô ta nằm sấp để một người đụ đít còn người kia thì dùng nách sục. Tinh trùng bắn đầy mặt, đầy nách, đầy lồn. Đến khi cả bốn người thỏa mãn, Ngọc Trân đã nằm bất động trên sàn, mắt mở trắng, miệng há ra chỉ còn biết rên rỉ yếu ớt.

Hùng đứng nhìn từ đầu đến cuối, không một lời ngăn cản. Khi mọi người đã mặc lại quần áo và rời đi, hắn mới bước tới, nhìn xuống thân thể tan nát của Ngọc Trân.

“Về đi. Nhớ giữ miệng.”

Đêm đó, sau khi giải quyết xong hai việc, Hùng đến gặp Khang. Trong phòng riêng chỉ có hai người. Hùng ngồi xuống, giọng chắc chắn.

“Anh Khang, em muốn trà trộn vào nhóm của thằng Nhật. Em muốn tự tay xử lý nó.”

Khang nhìn Hùng lâu, rồi cười.

“Mày chắc chứ? Thằng đó không nhận ra mày thì tốt. Nhưng nếu lộ thì phiền phức.”

“Em sẽ cẩn thận. Chỉ cần anh đồng ý cho em vào.”

Khang lit điếu thuốc, suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.

“Được. Mai tao sắp xếp. Mày vào với danh tính khác. Đừng vội lộ. Từ từ mà chơi.”

Hùng gật đầu. Trong lòng hắn đã hình dung ra từng bước tiếp theo. Minh Thư và Ngọc Trân chỉ là bàn đạp. Nhật và chị gái hắn mới là mục tiêu lớn hơn. Cuộc chơi vẫn còn dài, và hắn sẽ không bỏ lỡ bất kỳ phần nào.