Tôi luyện từ nghịch cảnh
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tôi luyện từ nghịch cảnh
Tác Giả: Knight
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: truyện người lớn
Ngày Cập Nhật : 29/07/2026
Chương 4
Căn phòng dưới tầng hầm của khu nhà kho tối om và ẩm thấp. Ánh đèn vàng leo lét chỉ đủ soi rõ hai thân thể bị trói chặt vào ghế sắt. Minh Thư và Ngọc Trân bị bịt mắt, miệng bịt khăn ướt, tay chân bị dây thừng siết đến mức da thịt đỏ ửng. Hơi thở của chúng còn yếu ớt vì thuốc mê chưa hoàn toàn tan.
Khang đứng khoanh tay nhìn, rồi quay sang Hùng.
“Mày muốn xử con nào trước?”
Hùng không ngần ngại.
“Thư. Con kia để sau.”
Khang gật đầu ra hiệu. Hai đàn em lập tức lôi Minh Thư ra giữa phòng, cắt dây trói chân nhưng vẫn giữ tay bị trói sau lưng và bịt mắt. Chúng ném cô ta xuống sàn xi măng lạnh ngắt rồi bước ra ngoài vòng. Khang ngồi xuống ghế sofa cũ, lit điếu thuốc, giọng lạnh.
“Tùy mày. Không cần giữ lại gì hết.”
Hùng bước tới. Tim hắn đập mạnh nhưng khuôn mặt vẫn lạnh như tiền. Hắn cúi xuống, giật phăng miếng vải bịt mắt của Minh Thư. Cô gái vừa mở mắt đã thấy khuôn mặt quen thuộc. Mắt cô ta mở to, miệng há ra định hét thì Hùng đã giật luôn khăn bịt miệng.
“Aaaaaaaaa! Thả tao ra! Mày là Hùng hả? Thả tao ra ngay! Tao van mày!”
Hùng không nói gì. Hắn nắm chặt cổ áo dây mỏng manh của cô ta rồi xé toạc một phát. Vải vải rách ra, đôi gò bồng đảo đầy đặn hơi xệ bung ra trước mắt. Da trắng, núm hồng sẫm đang co lại vì lạnh. Hùng cúi xuống, há miệng ngậm lấy một bên ti, bú mạnh đến mức tiếng mút lục cục vang rõ.
“Ưưưư… đừng… đừng bú… aaaaa!”
Minh Thư giãy giụa nhưng tay bị trói sau lưng chẳng làm được gì. Hùng đổi bên, bú mút bên còn lại, răng cắn nhẹ núm ti khiến cô ta khóc thét.
“Đau… đau quá… buông ra… a ư ư ư!”
Hắn không dừng. Bàn tay lớn xoa nắn mạnh mẽ bầu ngực to tướng, bóp đến mức da thịt biến dạng. Hắn liếm từ khe ngực lên đến nách, nơi còn lẫn mùi mồ hôi nhẹ của cả ngày. Lưỡi hắn liếm dài, hít hà như đang thưởng thức món ăn quý.
“Mày ngày xưa khinh tao. Bây giờ nằm đây để tao nếm từng chỗ.”
“Không… không phải… tha cho tao… ư ư ư aaaaa!”
Hùng kéo váy ngắn lên tận eo, xé phăng quần lót mỏng. Bộ phận dưới của Minh Thư lộ ra, lông thưa, khe thịt đã ướt một phần vì sợ hãi. Hắn không ngần ngại, vùi mặt vào, lưỡi liếm mạnh từ dưới lên, ngậm lấy hạt le liếm hút liên tục.
“Aaaaaaaa! Đừng liếm… bẩn lắm… dừng lạiiiii… ư ư ư a a a!”
Minh Thư cong người lên, đùi kẹp chặt đầu Hùng nhưng chẳng cản được. Lưỡi hắn thọc sâu vào bên trong, liếm hút đến mức nước dâm chảy ra đầm đìa. Chỉ sau vài phút, thân thể cô ta bỗng giật mạnh, nước bắn tung tóe vào mặt Hùng. Cô ta lên đỉnh lần đầu trong tiếng gào thét.
“A ư ư ư aaaaa! Không… không kiểm soát được… aaaaa!”
Khang và vài đàn em ngồi ngoài cười lớn.
“Thằng này làm tốt đấy. Con đĩ này bắn nước nhiều vl.”
Hùng đứng dậy, cởi hết quần áo. Con cặc đã cương cứng, dài và dày. Hắn nắm chân Minh Thư kéo ra hai bên, đặt đầu khấc vào miệng lồn còn đang co bóp. Không một lời cảnh báo, hắn đâm mạnh một phát đến tận gốc.
“Aaaaaaaaa! Đau… đau quá… cặc to quá… rách… rách mất… a ư ư ư!”
Máu tươi chảy ra. Hùng sững lại một giây rồi cười lạnh.
“Trinh à? Ngày xưa mày để bọn Nhật sờ soạng trên áo, hứa thưởng cho chúng nó, giờ cái trinh này lại để tao lấy. Đĩ thỏa.”
Hắn bắt đầu thúc mạnh, mỗi nhịp đều đến tận cùng. Tiếng da thịt va chạm bành bạch vang lên cùng tiếng khóc thét của Minh Thư.
“Chậm… chậm lại… đau lắm… đừng… đừng sâu quá… aaaaa! Cặc… cặc to quá… ư ư ư!”
“Ngày xưa mày đứng ngoài cổ vũ chúng nó đánh Nam. Nhớ không? Bây giờ nằm im chịu đụ.”
“Xin… xin lỗi… tha cho tao… không chịu nổi… a ư ư aaaaa!”
Hùng hiếp dâm cô ta như thú dữ. Hắn đổi tư thế liên tục, lúc thì đè xuống sàn đụ từ phía sau, lúc thì kéo tóc dựng dậy vừa đụ vừa tát vào mông. Mỗi lần tát lại kèm lời sỉ nhục.
“Con đĩ già. Vú to mà lồn còn trinh. Giờ tao phá nát cho.”
“Đừng… đừng phá… aaaaa! Chảy máu… chảy máu nhiều quá… ư ư ư!”
Hắn đụ đến khi cảm thấy sắp ra thì rút ra, cầm cặc vỗ vào mặt Minh Thư rồi lại đâm sâu, phóng tinh trùng đặc nóng vào tận bên trong.
“Aaaaaaaaa! Nóng… nóng quá… tinh trùng… nhiều quá… a ư ư ư!”
Minh Thư nằm gục, nước mắt nước dãi chảy đầy mặt, lồn chảy hỗn hợp máu và tinh trùng. Hùng đứng dậy, thở dốc, nhìn Khang.
“Anh tiếp đi.”
Khang đứng lên, cởi quần. Con cặc của ông ta không dài hơn Hùng nhưng ở giữa thân có hai vòng bi sắt được cấy sẵn. Ông ta bước tới, lật Minh Thư nằm sấp, đâm mạnh một phát.
“Aaaaaaaaa! Cái gì… cái gì trong cặc… a ư ư ư đau sướng… không… không chịu nổi!”
Vòng bi sắt cọ mạnh vào thành trong khiến Minh Thư trợn mắt, miệng há to gào thét. Khang đụ mạnh không thương tiếc, mỗi nhịp đều kéo vòng bi ra vào khiến cô ta vừa đau vừa lên đỉnh liên tục.
“Gọi tao là gì?”
“Chủ… chủ nhân… aaaaa! Đụ mạnh… không… đừng mạnh… ư ư ư a a a!”
“Con đĩ này sướng đến mức tự gọi chủ nhân rồi.”
Khang chơi đủ kiểu. Lúc thì đụ lồn, lúc thì ép cô ta ngậm cặc có vòng bi khiến hai má phồng lên. Minh Thư khóc thét van xin nhưng chẳng ai dừng lại.
“Tha… tha cho em… không còn sức… a ư ư ư dừng lạiiiii!”
Khi Khang phóng tinh vào sâu bên trong, ông ta rút ra và ra lệnh.
“Ba đứa mày vào. Chơi cho đã.”
Ba đàn em đã cởi sẵn quần lao vào. Một thằng đút cặc vào miệng Minh Thư, một thằng đâm vào lồn, một thằng ép vào khe mông. Chúng không hề nhẹ nhàng. Cặc đâm liên hồi, tay thì bóp vú, tát mông, kéo tóc.
“Aaaaaaaaa! Nhiều quá… cặc nhiều quá… miệng… lồn… đít… a ư ư ư không thở được…!”
“Đụ con đĩ này mạnh vào. Nó thích lắm.”
“Ư ư ư aaaaa! Dừng… dừng lại… chết mất… tinh trùng… nhiều quá… a a a!”
Chúng thay phiên nhau. Khi một thằng ra thì thằng khác thay thế. Tinh trùng bắn đầy mặt, đầy ngực, đầy tóc, đầy lồn. Minh Thư bị đụ đến mức chỉ còn biết gào thét những tiếng không thành lời.
“A ư ư ư aaaaa… đừng… đừng nữa… xin… xin tha…!”
Đến khi ba thằng cuối cùng cũng phóng hết tinh trùng lên người cô ta thì căn phòng đã ngập mùi nồng nặc. Minh Thư nằm gục trên sàn, toàn thân trắng xóa bởi tinh dịch, lồn và miệng chảy ra không ngừng. Mắt cô ta mở trắng, hơi thở đứt quãng, chỉ còn biết rên rỉ yếu ớt.
“Ư… ư ư… không… còn… gì…”
Hùng đứng nhìn cảnh tượng ấy, cặc lại cương cứng lần nữa. Hắn bước tới, cúi xuống bên tai Minh Thư, giọng thì thầm lạnh lẽo.
“Đây mới chỉ là bắt đầu. Còn lâu mới hết đâu.”
Bên cạnh, Ngọc Trân vẫn bị trói và bịt mắt, thân thể run bần bật vì nghe rõ từng tiếng gào thét của bạn mình. Còn Khang thì lit điếu thuốc mới, nhìn Hùng với ánh mắt hài lòng.
“Mày làm tốt. Giờ nghỉ một chút rồi xử con còn lại.”
Hùng gật đầu. Trong lòng hắn không còn một chút do dự hay thương xót nào. Ngọn lửa trả thù đã cháy thành biển lửa. Và hắn sẵn sàng nhấn chìm tất cả trong đó.