Tôi luyện từ nghịch cảnh

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tôi luyện từ nghịch cảnh

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 29/07/2026

Chương 3

Từ ngày nhận lời Khang, Quốc Hùng như thay một con người. Ban ngày hắn vẫn đến trường, ngồi nghe giảng, ghi chép đầy đủ. Ban đêm hắn theo Khang làm đủ thứ việc. Có những việc sạch sẽ như thu tiền nợ nhỏ, có những việc khiến hắn phải nhắm mắt làm ngơ. Hắn không còn từ chối. Mỗi lần nhận tiền từ tay Khang, hắn chỉ nghĩ đến bà nội và Nam đang nằm viện.

“Chỉ cần có tiền. Bà được khám bệnh đàng hoàng. Nam có tiền ôn thi lại. Còn tao, tao sẽ không bao giờ để ai coi thường nữa.”

Hùng gửi tiền viện phí đều đặn. Nam dần tỉnh lại nhưng chân tay còn yếu, tinh thần suy sụp. Mỗi lần đến thăm, Hùng chỉ ngồi im nhìn bạn, trong lòng thì thầm.

“Mày chờ tao. Tao sẽ bắt chúng nó trả giá gấp trăm lần.”

Song song với việc kiếm tiền, Hùng bắt đầu theo dõi Minh Thư và Ngọc Trân. Hai đứa sau vụ việc vẫn ngẩng cao đầu như chưa từng xảy ra chuyện gì. Chúng đã vào đại học nhưng chẳng mấy khi xuất hiện ở giảng đường. Phần lớn thời gian chúng dành để tụ tập ở quán cafe sang trọng, bar club ồn ào, hoặc các buổi tiệc tư nhân.

Hùng nhiều lần thuê xe ôm đứng từ xa quan sát. Minh Thư lúc nào cũng chọn những bộ đồ ôm sát. Chiếc áo dây mỏng manh suýt nữa thì không giữ nổi đôi gò bồng đảo đầy đặn. Khe ngực sâu hoắm, da trắng hồng, mỗi lần cúi người là cả một khoảng thịt mềm mại lộ ra khiến đàn ông xung quanh phải nuốt nước bọt. Thân hình cô ta thuộc dạng múp mạp, vòng eo thon nhưng mông và đùi lại tròn trịa, đi lại lúc nào cũng có độ nảy nhất định. Ngọc Trân thì khác. Cô ta mảnh mai hơn, vai nhỏ, eo thon gọn như muốn nắm lấy được trong một bàn tay. Nhưng cặp ngực lại căng tròn một cách bất ngờ, luôn được đẩy cao bằng áo lót dày, tạo thành đường cong quyến rũ dưới lớp vải. Hai đứa thường khoác vai nhau, cười nói lớn tiếng, thỉnh thoảng còn hôn má hoặc ôm eo trước ống kính điện thoại để đăng lên mạng xã hội. Dưới mỗi bức ảnh là hàng trăm lời khen và lời mời gọi. Chúng chẳng từ chối cơ hội nào. Có những tên trai bao đưa đón tận nơi, có những người lớn tuổi sẵn sàng chi tiền chỉ để được ngồi cạnh vài tiếng.

Hùng nhìn chúng từ xa, trong đầu không còn là sự thèm muốn đơn thuần của năm xưa. Giờ đây mỗi đường cong ấy đều gắn với hình ảnh đêm hôm đó, với tiếng la hét cổ vũ khi Nam bị đánh đến bất tỉnh. Hắn nghiến răng.

“Chờ ngày. Tao sẽ bắt hai cái thân xác ấy phải quỳ dưới chân tao.”

Về phần Nhật, Hùng điều tra khá dễ dàng. Thằng này đã nghỉ học, hiện làm giao hàng cho một cửa hàng tiện lợi. Ban ngày chạy xe máy giao đồ, ban đêm vẫn tụ tập với vài thằng cùng hội, đi thu tiền bảo kê mấy đám học sinh cấp dưới ở mấy quán net gần trường cũ. Tính cách vẫn côn đồ, thích ra oai. Hùng tìm hiểu thêm thì biết ông chủ trực tiếp của Nhật chẳng qua chỉ là một đàn em hạng dưới của Khang. Chỉ cần Khang gật đầu là cả đám ấy phải nằm xuống.

Một buổi tối, Khang gọi Hùng vào phòng riêng. Trên bàn đầy giấy tờ và vài ly rượu.

“Có một phi vụ lớn. Bên kia đòi gặp trực tiếp người của tao trong khu vực chúng nó kiểm soát. Mấy thằng cũ tao không yên tâm. Mày dám không?”

Hùng không ngần ngại.

“Em nhận. Nhưng em có một điều kiện.”

Khang nhướn mày.

“Nói.”

“Nếu em làm được, anh giúp em trả thù hai con Minh Thư và Ngọc Trân. Còn Nhật và mấy thằng hôm đó, tùy anh xử lý.”

Khang nhìn Hùng lâu. Ông ta thấy trong mắt cậu không còn chút do dự nào của ngày trước.

“Được. Coi như bài test. Mày làm tốt thì tao giúp. Làm hỏng thì đừng trách tao không giữ lời.”

Hùng gật đầu. Ba ngày sau, hắn một mình bước vào khu vực đối phương. Không mang theo người, không mang theo vũ khí lộ liễu. Chỉ có sự bình tĩnh và khả năng quan sát nhanh nhạy. Hắn nói chuyện vòng vo, đưa ra những con số có lợi cho cả hai bên, đồng thời khéo léo để lộ vài thông tin khiến đối phương tin rằng phía Khang đang ở thế mạnh. Cuối cùng thỏa thuận được ký kết. Số tiền về túi Khang lớn gấp nhiều lần dự kiến.

Khi Hùng trở về, Khang đã ngồi chờ sẵn. Ông ta vỗ vai cậu mạnh.

“Giỏi. Từ nay mày được ngồi vào bàn họp chính. Bây giờ nói kế hoạch của mày đi.”

Hùng trình bày rõ ràng từng bước. Bắt đầu từ việc điều động Nhật và đồng bọn đi làm nhiệm vụ xa, khiến chúng phải bỏ rơi hai cô gái. Sau đó theo dõi, chọn thời điểm vắng người, dùng thuốc mê, đưa về căn cứ bí mật. Khang lắng nghe rồi gật đầu.

“Làm được. Tối nay tao ra lệnh luôn.”

Đêm ấy, Minh Thư và Ngọc Trân ngồi trong quán cafe tầng hai khu trung tâm. Cả hai mặc áo dây màu đen mỏng, váy ngắn vừa đủ che vòng ba. Minh Thư nghiêng người cười nói với Ngọc Trân, khe ngực sâu lộ rõ dưới ánh đèn vàng. Ngọc Trân thì ngồi vắt chân, đôi gò bồng đảo căng tròn nhô lên mỗi khi thở. Chúng đang chờ Nhật và vài thằng khác đến đón đi bar. Nhưng điện thoại reo. Nhật nói giọng vội.

“Bận việc đột xuất. Mai tính.”

Hai cô gái giận dữ nhưng vẫn quyết định ra về. Chúng đi bộ một đoạn về phía bãi đỗ xe hơi vắng. Đúng lúc đó, vài bóng người xuất hiện từ góc tối. Một chiếc khăn ướt áp mạnh vào mũi Minh Thư. Cô ta chỉ kịp kêu lên một tiếng đã mềm nhũn. Ngọc Trân quay lại định chạy thì cũng bị khống chế tương tự. Chỉ trong vòng một phút, cả hai đã bị trói tay chân, bịt miệng, khiêng lên xe.

Khang đứng từ xa nhìn qua ống nhòm. Ông ta huýt sáo nhẹ.

“Thật sự ngon. Hai cái thân hình này nếu không phải vì thằng Hùng thì tao cũng muốn giữ lại chơi vài bữa.”

Xe chạy về hướng căn cứ nằm sâu trong khu nhà kho cũ của Khang. Bên trong, Hùng đang ngồi chờ. Tim hắn đập nhanh nhưng khuôn mặt vẫn lạnh. Khi hai thân thể bất tỉnh bị đặt xuống sàn nhà, hắn bước tới, nhìn từng đường cong dưới lớp quần áo rối bời.

Minh Thư nằm ngửa, ngực đầy đặn phập phồng theo nhịp thở yếu ớt, khe sâu vẫn lộ rõ. Ngọc Trân nằm nghiêng, vòng eo thon gọn, nhưng cặp vú căng tròn bị ép vào nhau tạo thành đường nét quyến rũ đến mức hắn phải nuốt nước bọt.

Hùng cúi xuống, giọng thì thầm nhưng đủ để bản thân hắn nghe rõ.

“Từ đêm nay, trò chơi bắt đầu.”

Bên ngoài, trời đã về khuya. Trong căn phòng tối, hai cô gái vẫn còn mê man. Còn Quốc Hùng thì ngồi trên ghế, mắt không rời khỏi chúng. Trong lòng hắn không còn chút do dự nào. Con đường trả thù đã mở. Và hắn sẵn sàng bước đi đến tận cùng.