Tôi luyện từ nghịch cảnh
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tôi luyện từ nghịch cảnh
Tác Giả: Knight
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: truyện người lớn
Ngày Cập Nhật : 29/07/2026
Chương 2
Buổi sáng hôm ấy trời âm u. Quốc Hùng đạp xe đến trường với tâm trạng nặng nề hơn mọi khi. Đêm qua hắn ngủ không ngon, những hình ảnh vòng ngực căng tròn của Minh Thư và Ngọc Trân cứ hiện về khiến hắn phải thức dậy giữa đêm tự giải quyết. Xong rồi lại tự mắng mình như thường lệ.
“Mày hèn. Chỉ biết tưởng tượng. Chúng nó nhìn mày như nhìn đồ bỏ đi.”
Trong lớp, Nam đã ngồi sẵn. Thằng bạn mỉm cười khi thấy Hùng.
“Mày hôm nay trông mệt vậy?”
“Không ngủ được. Thôi kể gì làm gì.”
Hai đứa mở sách. Tiết học trôi qua êm ả cho đến gần giờ ra chơi. Minh Thư bỗng đứng phắt dậy, giọng lớn.
“Túi xách của tao đâu? Ai lấy của tao?”
Cả lớp xôn xao. Ngọc Trân đứng dậy ngay, mắt nhìn thẳng về phía bàn Hùng và Nam.
“Chắc chắn là chúng nó. Lâu nay vẫn thèm thuồng đồ hiệu của chị em mình.”
Nam tái mặt.
“Tao không lấy. Mày đừng có vu.”
Minh Thư bước tới, tay chống nạnh.
“Không lấy thì ai lấy? Trong lớp có ai nghèo đến mức nhìn thấy túi hiệu là mắt sáng như mày không?”
Hùng đứng dậy, giọng lạnh.
“Mày nói rõ ràng vào. Vu oan cho người khác vui lắm hả?”
“Tao nói đúng thì sao? Đồ ăn trộm.”
Không khí căng như dây đàn. Đám con trai trong lớp vốn muốn lấy lòng hai cô gái lập tức hùa theo.
“Đúng rồi. Lục túi nó xem.”
“Bọn nghèo thường vậy mà.”
Hùng nắm chặt tay. Nam kéo nhẹ tay áo hắn.
“Thôi Hùng. Đừng có làm to.”
Nhưng Hùng không thể nhịn.
“Mày và cái túi của mày. Nếu không tìm thấy thì phải xin lỗi Nam.”
Minh Thư cười khẩy.
“Xin lỗi cái bọn này á? Mơ đi.”
Giáo viên chủ nhiệm kịp bước vào khi hai bên đã lời qua tiếng lại nặng nề. Cô cố gắng trấn an nhưng chẳng ai nghe. May lúc đó thầy giám thị cầm túi xách của Minh Thư đi vào.
“Ai để quên túi ở căn tin. Tôi nhặt được.”
Cả lớp im bặt. Minh Thư tái mặt nhưng vẫn ngẩng cao đầu. Hùng không buông tha.
“Bây giờ mày xin lỗi Nam.”
“Tao không.”
Ngọc Trân đứng bên cạnh tiếp lời.
“Có mỗi cái túi thôi mà làm lớn chuyện. Bọn mày nghĩ mình quan trọng lắm hả?”
Cô giáo chủ nhiệm phải lên tiếng nghiêm khắc. Dưới sức ép, Minh Thư cuối cùng cũng mở miệng.
“Xin lỗi.”
Giọng cô ta lạnh lẽo, mắt thì ném sang Hùng và Nam một ánh nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống. Hùng biết chuyện chưa kết thúc. Trong lòng hắn eng eng một dự cảm xấu.
Tan học, Nam đưa điện thoại cho Hùng xem. Trong nhóm lớp vừa có một bức ảnh. Ảnh chụp từ trên xuống, để lộ rõ khe ngực trắng nõn cùng dòng chữ.
“Tao và Trân sẵn sàng thưởng cho những ai dám đứng lên đòi lại công lý.”
Nam run giọng.
“Chúng nó điên thật rồi. Mày thấy không?”
Hùng nhìn ảnh lâu. Trong đầu hắn vừa giận vừa có một cảm giác khác lạ đang trỗi dậy. Cảm giác muốn thống trị, muốn nhìn hai cô gái kiêu ngạo ấy quỳ xuống.
“Đừng lo. Về đi. Mai tính.”
Hai đứa chia tay ở cổng trường. Hùng đạp xe về hướng quán của Khang như mọi ngày. Đi được một đoạn thì một đám người chặn đường. Đi đầu là Nhật, thằng lưu ban hai năm, chuyên đầu gấu. Phía sau là năm sáu đứa nữa. Và đứng hơi chếch về sau là Minh Thư cùng Ngọc Trân.
Nhật cười toe toét.
“Nghe nói có đứa đòi công lý. Đứng ra đây.”
Hùng nhìn quanh. Nam cũng bị chặn luôn từ phía bên kia. Hắn bước lên trước.
“Việc của tao. Có gì cứ nhắm vào tao.”
Minh Thư cười lớn.
“Tối nay ai thay trời hành đạo thì được thưởng. Tao với Trân sẵn sàng cho cả bọn hái đào tiên.”
Ngọc Trân thêm vào.
“Nhật được coi phim riêng với hai đứa tao. Còn lại mỗi đứa được sờ và thơm một cái qua áo.”
Đám đông reo hò. Nhật xông tới đấm thẳng vào mặt Nam. Hùng lao vào cản thì bị bốn thằng khống chế. Chúng đấm liên tiếp vào bụng hắn. Hùng gục xuống, máu tanh ở khóe miệng. Nam bị cả bọn lao vào đá, đấm không thương tiếc. Tiếng xương kêu lục cục. Máu chảy đầm đìa.
Hai cô gái đứng ngoài la lớn.
“Mạnh hơn nữa! Đấm cho nó nhớ đời!”
“Càng mạnh thưởng càng lớn!”
Hùng nằm dưới đất, mắt hoa. Hắn cố bò tới phía Nam nhưng bị một cú đá vào sườn khiến hắn ngất lịm. Trước khi bóng tối phủ kín, hắn còn nghe rõ giọng Minh Thư.
“Xong rồi. Tối nay nhớ qua nhà tao lấy thưởng.”
Khi Hùng tỉnh lại thì đã nằm trong bệnh viện. Bà nội ngồi bên cạnh, mắt đỏ hoe. Bà nắm tay cháu.
“Hùng ơi. Nam nó nặng lắm. Bác sĩ bảo hôn mê. Kỳ thi cuối cấp chắc lỡ rồi.”
Hùng nín lặng. Trong lòng hắn chỉ có một suy nghĩ.
“Vì tao. Vì tao bảo vệ nó nên nó mới thành ra nông nỗi này.”
Những ngày sau đó Hùng không đến trường. Cậu tự nhốt mình trong phòng, không ăn không uống. Bà nội hết lời khuyên nhủ cũng chẳng được. Hùng chỉ ngồi nhìn tường, mắt đỏ ngầu.
“Tao hèn. Tao yếu. Tao không bảo vệ được bạn.”
Đêm thứ ba, cửa phòng bỗng bị đá tung. Khang bước vào, mặt lạnh như tiền. Ông ta nhìn Hùng đang ngồi thu lu trên giường rồi bước tới, tát một cái nghe bốp.
“Mày ngồi đây khóc như con đĩ hả?”
Hùng ngẩng lên, mắt đầy nước.
“Anh để em yên.”
Khang tát tiếp.
“Yên cái đéo gì? Bạn mày nằm viện vì mày yếu. Mày ngồi đây tự thương thân thì có ích mẹ gì?”
Từng tiếng chửi của Khang như dao cứa vào tai Hùng. Cậu khóc to hơn.
“Em biết. Em yếu. Em không làm được gì.”
Khang nắm cổ áo hắn kéo dậy.
“Muốn trả thù không?”
Hùng nhìn ông ta. Trong mắt lần đầu tiên lóe lên một tia gì đó không còn thuộc về cậu con trai nghèo khó năm xưa.
“Muốn.”
“Tao tài trợ cho mày. Tiền bạc, người, quan hệ. Mày học tiếp, xong rồi về làm cho tao. Tao dạy mày cách trở thành người mạnh. Nhưng từ nay mày phải nghe lời tao. Không được yếu đuối nữa.”
Hùng im lặng một lúc lâu. Hình ảnh Nam nằm bất động, hình ảnh hai cô gái đứng ngoài cổ vũ, hình ảnh đám Nhật cười ngạo nghễ cứ hiện về. Cuối cùng cậu gật đầu.
“Em đồng ý.”
Khang buông tay, vỗ nhẹ vào vai Hùng.
“Tốt. Từ ngày mai mày bắt đầu tập. Tao sẽ cho người đến đón.”
Ông ta quay người đi ra, để lại Hùng ngồi giữa căn phòng tối. Cậu đưa tay lên mặt, lau nước mắt. Không còn khóc nữa. Trong lòng chỉ còn lại một khối lửa đang cháy ngày càng lớn.
“Minh Thư. Ngọc Trân. Nhật. Tất cả chúng mày. Tao sẽ bắt từng đứa phải trả giá.”
Bên ngoài, bà nội đứng tựa cửa, nghe hết mọi chuyện nhưng không nói lời nào. Bà chỉ nhìn cháu trai với ánh mắt phức tạp. Bà biết thằng cháu mình đã không còn giống như trước. Và bà cũng biết, một khi đã bước vào con đường của Khang, sẽ chẳng có đường lui.
Hùng nằm xuống giường, mắt vẫn mở. Lần này hắn không tưởng tượng đến vòng ngực của hai cô gái nữa. Hắn tưởng tượng chúng quỳ dưới chân mình, mắt đầy sợ hãi và nước mắt. Hắn tưởng tượng bàn tay mình túm tóc chúng, giọng mình lạnh lùng ra lệnh. Cảm giác ấy khiến hắn cương cứng. Lần đầu tiên Hùng không tự mắng mình sau khi xong việc. Hắn chỉ nằm im, nhìn lên trần nhà, miệng thì thầm.
“Chờ tao. Không còn lâu đâu.”
Trời ngoài kia bắt đầu sáng. Một ngày mới đến. Nhưng với Quốc Hùng, mọi thứ đã khác. Cậu con trai thật thà, có hiếu, chịu khó năm xưa đã chết trong đêm ấy. Thứ sống lại là một con người khác. Một con người sẵn sàng làm tất cả để không bao giờ còn phải yếu đuối nữa.
Và hành trình ấy, chỉ mới bắt đầu.