Tôi luyện từ nghịch cảnh

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tôi luyện từ nghịch cảnh

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 29/07/2026

Dưới đây là một bộ truyện tôi lấy cảm hứng từ gợi ý của một bạn đọc giả, mọi người xem qua nếu có chỗ nào chưa ưng có thể comment góp ý nhé. Tôi xin tiếp nhận, cảm ơn anh em.

Chương 1

Những ngày tháng ấy luôn bắt đầu bằng tiếng gà gáy vọng từ phía nhà ông Tư bán thuốc lá góc phố. Quốc Hùng mở mắt khi trời còn chưa sáng rõ. Căn phòng nhỏ chỉ đủ kê một chiếc giường gỗ cũ và chiếc tủ sắt sơn bong tróc. Bên cạnh giường là chỗ bà nội ngủ, tấm phản mỏng trải chiếu hoa đã bạc màu. Mùi cơm sườn từ đêm hôm trước vẫn còn thoang thoảng trong không khí ẩm thấp.

Hùng ngồi dậy, nhẹ nhàng kéo tấm mền đắp lại cho bà. Ông bà già đã ngoài bảy mươi, lưng còng, đôi tay gân guốc vì cả đời làm lụng. Từ khi ba mẹ Hùng lần lượt vào trại vì tội nghiện ngập và trộm cắp, bà là người duy nhất còn lại. Hùng chẳng bao giờ dám than thở điều gì. Trong lòng cậu chỉ có một suy nghĩ lặp đi lặp lại mỗi sáng.

“Mình phải làm được nhiều hơn. Bà già rồi. Không thể để bà bán cơm đến hết đời như thế này.”

Cậu rón rén ra góc bếp, đun nước, vo gạo. Nồi cơm điện cũ kêu lạch bạch. Trong lúc chờ cơm chín, Hùng ra sân sau giặt đống khăn trải bàn và tạp dề của quán. Nước giếng lạnh buốt tận xương nhưng cậu chẳng kêu một tiếng. Làm xong xuôi, trời vừa hửng sáng thì bà cũng dậy.

“Hùng ơi, hôm nay con đi học về sớm giúp bà nhé. Cuối tuần rồi, khách đông.”

“Con biết rồi bà. Con sẽ về trước năm giờ.”

Giọng bà khàn khàn nhưng ấm áp. Hùng mỉm cười, bưng chén cơm nguội với chút cá kho tiêu bà để dành từ hôm qua. Ăn xong cậu khoác balo, dặn bà giữ ấm rồi phóng xe đạp xuống phố.

Con đường từ nhà đến trường chỉ hơn hai cây số nhưng Hùng thuộc lòng từng vết nứt trên mặt đường. Khu phố này lắm thành phần. Đại ca giang hồ, gái làng chơi, đám đâm thuê chém mướn sống chen chúc nhau trong những căn nhà cấp bốn lụp xụp. Thế mà kỳ lạ thay, họ lại quý Hùng. Cậu thật thà, chịu khó, lại hết lòng với bà nội. Nhiều lần có người say xỉn định tìm chuyện, chỉ cần ai đó lên tiếng “Đừng động vào thằng Hùng, nó là cháu bà Năm bán cơm” là yên ngay.

Khang là người quyền lực nhất khu này. Ông ta sở hữu mấy tiệm cầm đồ, quán karaoke và vài đường dây không mấy trong sạch. Hùng làm phục vụ cho một quán của Khang từ năm mười sáu tuổi. Công việc chỉ là lau bàn, bê rượu, dọn phòng sau khi khách về. Khang nhìn cậu làm việc lanh lẹ, không tham của, lại luôn dành tiền lương về phụ bà, nên dần quý mến.

Một lần Khang gọi cậu vào phòng riêng.

“Mày làm được việc. Tao muốn cho mày làm thêm vài việc khác. Tiền nhiều hơn.”

Hùng lắc đầu ngay.

“Em cảm ơn anh. Em chỉ muốn làm những việc sạch sẽ thôi. Bà em già rồi, em không muốn bà phải lo.”

Khang nhìn cậu lâu, rồi cười.

“Được. Tao thích mày thật thà. Cứ làm như cũ. Có gì cần cứ nói.”

Từ đó Hùng càng được nhiều người trong đám của Khang nể. Họ gọi cậu là “thằng cu Hùng bà Năm”, giọng điệu vừa trêu vừa quý.

Trường học của Hùng không phải nơi dành cho dân nghèo. Nhờ thành tích học tập tốt, cậu được vào diện miễn giảm học phí. Trong lớp, Hùng ngồi cùng bàn với Nam. Nam cũng là đứa vượt khó, bố mất sớm, mẹ làm công nhân. Hai đứa quý nhau từ ngày đầu tiên ngồi cạnh. Chúng chia sẻ từng ổ bánh mì, từng trang vở ghi chép.

“Mày thi xong đại học định làm gì?” Nam hỏi một buổi tan học.

“Kiếm việc ổn định, nuôi bà. Còn mày?”

“Giống mày. Chỉ mong thoát khỏi cái nghèo này.”

Hai đứa nhìn nhau, không nói thêm gì nhưng trong lòng đều hiểu. Chúng là điểm tựa của nhau.

Trong lớp còn có hai bóng dáng mà Hùng chẳng bao giờ dám nhìn lâu. Minh Thư và Ngọc Trân. Minh Thư vóc dáng đầy đặn, vòng một căng tròn luôn khiến chiếc áo sơ mi nhà trường phải giật nút. Ngọc Trân thì mảnh mai hơn, eo thon, nhưng đôi gò bồng đảo vẫn nổi rõ dưới lớp vải. Cả hai đều xinh, học cũng chẳng đến nỗi nào, lại có chút tiền bạc từ gia đình. Chúng chơi với nhau thân thiết, luôn ngẩng cao đầu nhìn người khác bằng ánh mắt từ trên xuống.

Hùng biết mình không thuộc thế giới của họ. Cậu chỉ dám nhìn lén khi cả lớp tập thể dục. Mồ hôi nhễ nhại trên làn da trắng, mùi cơ thể lẫn chút nước hoa rẻ tiền bay vào mũi khiến hắn phải quay đi. Đêm về, nằm trên giường cũ, Hùng nhiều lần phải tự giải quyết sinh lý. Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh hai vòng ngực ấy, tưởng tượng bàn tay mình chạm vào, miệng mình hít hà. Xong rồi hắn lại tự mắng mình.

“Đừng có mơ. Chúng nó khinh mày lắm.”

Đúng là vậy. Minh Thư và Ngọc Trân chẳng bao giờ giấu sự khinh bỉ. Mỗi lần Hùng hoặc Nam trả lời được câu hỏi của thầy cô, chúng lại cười khẩy.

“Trời ơi, dân nghèo mà cũng biết học à.”

“Chắc về nhà phụ bán cơm nên nhanh nhẩu.”

Những lời đó khiến Nam chỉ biết cúi đầu. Hùng thì nóng mặt, nhưng cậu biết mình không thể gây sự. Đám con trai trong lớp thấy vậy càng hùa theo để lấy lòng hai cô. Chúng khích đểu, xô đẩy, đủ trò.

Một buổi chiều tan học, Hùng đang dắt xe thì nghe tiếng Minh Thư cười lớn.

“Nhìn kìa, thằng bán cơm với thằng con công nhân. Bộ đôi hoàn hảo.”

Ngọc Trân tiếp lời.

“Biết điều thì tránh ra. Đừng làm bẩn mắt chị.”

Hùng quay lại, giọng lạnh.

“Mày nói gì?”

“Tao nói mày nghe không rõ à? Biết điều thì cút.”

Nam kéo tay Hùng.

“Thôi mà. Về đi.”

Hùng hít một hơi dài, nuốt giận. Cậu biết nếu đánh nhau lúc này chỉ tổ thêm chuyện. Nhưng trong lòng hắn đã ghi tên hai con nhỏ ấy.

Những ngày sau đó vẫn trôi qua trong êm đềm bề ngoài. Hùng sáng sớm phụ bà thổi cơm, trưa đến trường, chiều về quán của Khang làm đến tối mịt mới về. Tiền kiếm được cậu đưa hết cho bà, chỉ giữ lại ít để mua tài liệu học. Bà nhiều lần bảo cậu giữ lại tiêu, nhưng Hùng lắc đầu.

“Con không cần nhiều. Bà giữ lấy đi khám bệnh.”

Khang thỉnh thoảng vẫn gọi cậu vào phòng, hỏi thăm tình hình.

“Bà mày khỏe không?”

“Vẫn vậy anh. Em cảm ơn anh đã cho em việc.”

“Có gì đâu. Mày làm tốt. Tao cần người như mày.”

Hùng không biết rằng ánh mắt Khang nhìn cậu ngày càng sâu hơn. Ông ta thấy ở cậu cái gì đó khác đám thanh niên quanh đây. Ý chí. Sự nhẫn nại. Và cả chút gì đó đang âm ỉ bên trong, chờ ngày bùng cháy.

Đêm hôm ấy, sau khi dọn quán xong, Hùng đạp xe về nhà. Trời trở gió. Cậu nghĩ đến Nam, nghĩ đến hai cô gái kiêu ngạo, nghĩ đến bà nội đang chờ cơm tối. Trong đầu hắn chợt lóe lên một suy nghĩ kỳ lạ.

“Nếu mình mạnh hơn, liệu chúng nó còn dám nói như vậy không?”

Cậu vội lắc đầu đuổi ý nghĩ ấy đi. Mình không phải loại người đó. Mình chỉ muốn học hành, kiếm tiền nuôi bà, sống bình yên.

Nhưng số phận đôi khi chẳng cho người ta được chọn.

Khi Hùng về đến nhà, bà đang ngồi trước bàn thờ thắp hương. Mùi nhang quyện với mùi cơm sườn. Cậu đặt xe, rửa tay, ngồi xuống cùng bà.

“Hôm nay bán được nhiều không bà?”

“Cũng tạm. Có mấy người quen của chú Khang ghé, họ ăn nhiều.”

Hùng gật đầu. Trong lòng cậu cảm thấy ấm áp. Ít ra vẫn còn bà. Vẫn còn chỗ để về.

Đêm xuống, Hùng nằm trên giường, mắt nhìn lên trần nhà ẩm mốc. Hình ảnh vòng ngực của Minh Thư và Ngọc Trân lại hiện về. Lần này hắn không đẩy chúng đi. Hắn để mặc cho trí tưởng tượng chạy dài. Bàn tay siết chặt, hơi thở nặng dần. Khi mọi thứ kết thúc, hắn nằm im, nhìn lên bóng tối.

“Chỉ là tưởng tượng thôi. Mai vẫn phải dậy sớm.”

Cậu nhắm mắt. Giấc ngủ đến chậm. Trong mơ, hắn thấy mình đứng giữa đám đông, không còn là thằng cu Hùng bán cơm nữa. Có ai đó gọi tên hắn bằng giọng kính sợ. Có tiếng cười của đàn bà. Có mùi máu và mùi nước hoa.

Hùng giật mình tỉnh dậy khi trời vừa sáng. Tim hắn đập nhanh. Cậu ngồi dậy, lau mồ hôi trên trán, rồi lại bắt đầu một ngày mới như bao ngày trước.

Vo gạo. Đun nước. Giặt đồ. Phụ bà dọn quán. Đến trường. Ngồi cạnh Nam. Lén nhìn hai bóng dáng kiêu kỳ phía trước. Về quán Khang. Làm việc đến khuya. Về nhà. Nằm xuống. Tưởng tượng. Rồi ngủ.

Cuộc sống cứ thế trôi. Hùng vẫn là cậu con trai nghèo khó, thật thà, có hiếu. Chẳng ai biết bên trong hắn, một ngọn lửa nhỏ đang âm ỉ cháy. Chỉ chờ một cơn gió đủ mạnh để bùng lên thành bão.

Và cơn gió ấy, chẳng bao lâu nữa sẽ ập đến.