Tôi Đã Khiến Người Chị Đồng Nghiệp, Trở Thành Món Đồ Chơi Tình Dục Của Tôi – Update Chương 5

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tôi Đã Khiến Người Chị Đồng Nghiệp, Trở Thành Món Đồ Chơi Tình Dục Của Tôi – Update Chương 5

Ngày Cập Nhật : 10/08/2026

Chị không nói gì thêm, chỉ nhìn tôi một lúc lâu rồi mới nằm xuống.

 

Sáng dậy ăn sáng xong, bốn chị một anh thẳng tiến công ty. Đêm nằm ghế khiến tôi đau lưng, cổ còn bị vẹo. Chị Lan trêu cả ngày, tôi chỉ cười cho qua.

 

Nhưng ánh mắt chị Hương nhìn tôi đã khác đi một chút – dịu dàng hơn, gần gũi hơn. Tôi cảm thấy khoảng cách giữa hai người đã thu hẹp rõ rệt.

 

Tháng bảy, phòng cử tôi và chị Hương ra Đà Nẵng họp. Tôi biết cơ hội đã đến. Đúng vào những ngày đó cũng là sinh nhật chị.

 

Ngày đầu tiên đến Đà Nẵng, tôi đã tìm sẵn một tiệm hoa gần khách sạn, đặt một bó hồng đỏ lớn, hẹn tám rưỡi tối ngày sinh nhật giao tận phòng. Đó sẽ là tín hiệu bắt đầu.

 

Ngày sinh nhật, họp mãi đến sáu rưỡi mới xong. Tôi nóng lòng, gọi xe về khách sạn. Chị Hương ngồi bên cạnh, nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng trầm:

 

“Khoa, mình ra ngoài ăn gì đó đi. Em đói không?”

 

Tôi biết chắc anh nhà không gọi, không nhắn gì. Tôi liền nói:

 

“Hôm nay em không muốn ăn ngoài. Mấy ngày nay chưa được ăn ngon. Về khách sạn ăn đi chị.”

 

Chị quay đi, giọng hơi ngạc nhiên:

 

“Về khách sạn? Tốn tiền lắm. Không được thanh toán đâu em.”

 

(Mấy chị em trong công ty vẫn bảo chị Hương biết lo, đúng là vậy. Hơn hai mươi tuổi, bụng mang dạ chửa cùng chồng từ quê lên Sài Gòn, tay trắng dựng nên nhà cửa, giờ có căn bảy mươi mét vuông trả hết tiền, không dễ.)

 

Tôi nhìn hình phản chiếu của chị trên kính xe, nói nhẹ:

 

“Hôm nay em mời. Không cần thanh toán đâu chị. Em mời chị mà.”

 

“Em tiết kiệm tí đi. Đây là đi công tác chứ đâu phải đi chơi.”

 

Tôi thầm nghĩ, đúng là một người phụ nữ biết lo toan, từ những năm tháng tay trắng dựng nghiệp đến giờ vẫn giữ được thói quen tính toán từng đồng.

 

Nhưng miệng vẫn đáp nhẹ nhàng:

 

“Chị đừng lo. Ăn một bữa thôi mà phá sản được à? Em mời chị mà.”

 

Thấy tôi quyết thế, chị Hương cũng không nói thêm gì, chỉ thở dài nhẹ rồi im lặng.

 

Xe dừng trước khách sạn, chị vừa xuống đã vội lao về phía thang máy như muốn chạy trốn khỏi cái cảm giác khó chịu vì tôi đã chi tiêu quá đà.

 

“Chị đi đâu vậy?”

 

“Lên phòng thay đồ, tắm rửa rồi xuống ăn chứ. Em đợi chị một chút.”

 

Tôi nắm lấy bàn tay trắng mềm của chị, kéo ngược về phía nhà hàng. Làn da chị mịn và hơi nóng vì men rượu còn vương, khiến lòng bàn tay tôi như bị điện giật nhẹ.

 

“Đi ăn trước đã. Em đói chết được rồi. Chị đi với em đi.”

 

Chị bị kéo bất ngờ, hơi lúng túng, má ửng hồng một cách dễ thương:

 

“Thôi được rồi, được rồi. Em đừng kéo nữa. Chị đi với em đây.”

 

Chị rút tay ra, bước nhanh đến cạnh tôi, nhưng ánh mắt vẫn còn một chút bối rối.

 

Vào nhà hàng, tôi chọn bàn khuất phía trong cho tiện nói chuyện. Nhân viên chạy tới:

 

“Hai anh chị dùng gì ạ?”

 

“Cho em xem thực đơn với.”

 

Chị Hương cầm menu, liếc giá rồi nhíu mày, giọng lo lắng:

 

“Khoa, ở đây đắt quá. Mình đi chỗ khác đi em.”

 

Tôi nhìn thẳng vào mắt chị, cố tình nói chậm rãi:

 

“Khách sạn bốn sao, giá này bình thường thôi chị. Ra ngoài mấy ngày rồi, chưa được ăn gì tử tế. Thưởng cho mình một bữa đi. Đừng nghĩ nhiều nữa.”

 

Thấy tôi cứng rắn, chị đành gập menu, để tôi quyết định.

 

Tôi kéo ghế ngồi sát bên chị, giả vờ cùng xem thực đơn.

 

Đùi tôi “tình cờ” áp sát vào đôi chân chị đang đi tất da màu da. Cảm giác mềm mại và ấm áp từ dưới lớp vải mỏng truyền sang, khiến tôi phải nín thở một giây để giữ bình tĩnh.

 

“Ăn món Âu được không chị? Bít tết, thêm chút rượu?”

 

Tôi khẽ đụng nhẹ đùi chị một cái, cảm nhận rõ sự căng thẳng thoáng qua nơi cơ thể chị.

 

“Em tự chọn đi. Đừng gọi đồ quá đắt nghe không?”

 

“Vậy em gọi đại vài món nhé.”

 

Tôi gọi hai phần bít tết, một tô súp cà chua, một đĩa hàu nướng, một phần tôm rang bơ tỏi, một đĩa salad trộn.

 

Khi tôi còn định gọi thêm, chị Hương đè tay tôi xuống, giọng van nài:

 

“Thôi đi Khoa, đủ rồi. Nhiều quá ăn không hết đâu.”

 

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé

 

Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.