Tớ Thích Cậu Mất Rồi – Update Chương 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tớ Thích Cậu Mất Rồi – Update Chương 4
Tác Giả: em ngoi canh nh
Danh Mục: Truyện Teen, Truyện Tình Cảm
Thể Loại: truyen teen, tuoi hoc tro
Ngày Cập Nhật : 18/08/2026
Mình đã thêm đầy đủ dấu câu, dấu tiếng Việt và chỉnh nhẹ một số lỗi đánh máy, đồng thời giữ nguyên giọng kể trẻ trung, hài hước của bản gốc.
Xin chào các anh chị em. Tớ là Thanh Nhi. Cái tên nghe dịu dàng thế thôi, chứ thật ra tớ như một thằng con trai. Suốt ngày đi đá bóng, tóc ngắn, mặc quần áo đá bóng và đặc biệt là rất ghét trang điểm. Mấy cái thứ kiểu “cute” hay này nọ là tớ chỉ muốn vứt vào sọt rác.
Do đó, tớ quen cũng khá nhiều con trai, mà toàn là mấy thằng đẹp trai. Nên mấy đứa con gái trong lớp cứ ghen tị suốt.
Trời ơi, nhìn mấy thằng đực rựa chỉ muốn đấm! Tớ chơi với bọn nó chỉ vì tớ đá bóng giỏi thôi, chứ cũng không thiết tha gì bọn nó.
Ấy vậy mà bọn con trai đứa nào cũng coi tớ như đại ca của chúng nó. Làm đại ca của chúng nó có cái lợi, cái hại. Cái lợi là rất ngầu, sai gì là chúng nó làm luôn. Còn cái hại là bị bọn con gái ghen tị.
Ghen tị đến đâu thì tớ vẫn chơi cùng bọn nó thôi.
Trong đám con trai, người chơi thân nhất với tớ chắc là thằng Hiếu.
Nó là lớp trưởng của lớp, ngồi cùng bàn, nhà lại cùng xóm, cho nên thân nhau cũng là chuyện đương nhiên.
Ngày nào chúng tớ cũng đi về cùng nhau, học bài cùng nhau. Vì thế, bọn nó hay ghép đôi hai đứa. Nhưng tớ không quan tâm. Tớ chỉ coi nó như anh em chí cốt, không có hứng yêu đương.
Hôm nay, tự nhiên nó rủ tớ đi chơi.
– Ê Nhi, đi chơi không?
– Chơi ở đâu?
– Mình đi thử quán cà phê ILY đi.
– Mày điên à? Đây là quán cà phê dành cho các cặp đôi yêu nhau. Mình đến đấy, bọn nó tưởng mình yêu nhau rồi đồn đại thì chết.
– Có sao đâu, kệ mẹ chúng nó. Tao muốn lên đấy xem có gì chơi. Ba giờ đi nhé.
Tớ cũng đồng ý. Ba giờ, hai đứa có mặt ở đó.
Nước ở đây đắt lắm, một cốc tận năm mươi nghìn. Mấy đứa cấp ba như tớ làm gì có tiền. À mà có tiền thì cũng không ngu gì đi mua một cốc nước đắt lòi họng như thế. Thà lấy tiền đi ăn tô mì cay còn hơn.
Nhưng thật may là bạn Hiếu yêu dấu của tớ lại bao. Thế là được uống miễn phí.
Nhà tớ thuộc dạng khá giả, còn nhà thằng Hiếu thì thuộc kiểu giàu to. Giàu đến mức tài sản nhà nó chia cho ba đời dùng còn không hết. Vì vậy, nó hay bao tớ.
Nhiều đứa bảo tớ đào mỏ nó. Nhưng nó toàn tự nguyện bao tớ, chứ tớ có bao giờ đòi hỏi nó cái gì đâu.
Hôm nay, nó sang nhà tớ:
– Ê Nhi, đi đá bóng không?
– Bố mẹ tao không cho tao đi. Có cần mày đi xin giúp không?
Nói xong, nó đi xin mẹ tớ thật. Mẹ tớ lại đồng ý ngay. Tớ há hốc miệng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cũng phải cảm ơn bạn. Ở nhà chán vãi luôn.
Hóa ra hôm nay là đá bóng với mấy anh lớp trên. Tớ được vào đội cùng với mấy anh to cao, lực lưỡng. Thì ra có hai anh bị thương nên tớ mới được vào thay. Được vào sân, tớ vui lắm. Vì đội này được đại diện cho trường đi thi, nên chỉ cần được đá cùng thôi cũng khiến tớ vô cùng sung sướng.
Vì tớ bắt gôn giỏi nên được làm thủ môn.
Tớ vào trận. Từ nãy đến giờ cũng bắt được khá nhiều bóng. Đột nhiên, đội tớ phạm lỗi và đội kia được đá phạt đền.
Áp lực dồn hết về phía tớ.
Khi anh mặc áo số 30 đá bóng, tớ lập tức di chuyển theo hướng quả bóng. Bỗng nhiên, vai tớ đau nhói. Tớ nghe một tiếng “rắc”.
Nhìn lại, vai đau vô cùng nên tớ phải rời khỏi sân. Dù đã chặn được quả bóng, nhưng tớ lại bị trật khớp vai.
Anh mặc áo số 30 tên là Quốc. Anh Quốc chạy đến hỏi tớ:
– Em có sao không? Anh xin lỗi nhé, vừa rồi anh đá mạnh quá.
– Dạ, em không sao. Chỉ hơi đau thôi. Đá bóng bị chấn thương là chuyện bình thường mà anh.
Hiếu liền nói:
– Sao anh đá mạnh thế? Đây chỉ là đá vui thôi. Thua hay thắng cũng không sao, còn chấn thương thì chết đấy.
Tớ nói:
– Không sao đâu mà.
– Không sao cái gì mà không sao? Để tao chở mày đến bệnh viện.
Ngồi trên xe, tay tớ đau hết cả. Đến nơi, bác sĩ nắn chỉnh chấn thương, bó nẹp các kiểu, rồi bảo khoảng mười ngày là khỏi.
Tớ về nhà nhưng không muốn cho thằng Hiếu đi.
– Hiếu ơi, ở đây chơi với tao một tí đi.
– Ô-kê. Nhưng sao mày bắt tao ở lại chơi làm gì?
– Vì mày học giỏi. Có mày ở đây thì bố mẹ tao sẽ không chửi nữa, tại có khách mà.
Bố mẹ tớ về đến nhà, thấy tay tớ bị như vậy cũng không chửi nhiều. Chỉ nói này nói nọ một lúc thôi. Vì biết con mình có bạn thân là lớp trưởng nên bố mẹ tớ vui hết sảy. Hai người cứ sợ tớ kết bạn với mấy đứa ăn chơi lêu lổng.
Còn chương hai nữa nhé. Mỏi tay quá, để ngày mai tớ viết tiếp.
Mong các bạn góp ý để phần hai hay hơn ạ. Cảm ơn các bạn vì đã đọc truyện của tớ.
Bản này đã dễ đọc hơn nhưng vẫn giữ cách xưng hô “tớ – mày – tao” và chất kể chuyện học đường của nhân vật.