Tình thân
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tình thân
Tác Giả: Quang Linh
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Ông Già, Sex Ngắn, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan
Ngày Cập Nhật : 06/09/2026
Thùy Tiên Làm Dâu: Gia Định Kỳ Lạ
Lời Mở Đầu phần 1
Ngày Thùy Tiên bước chân vào nhà họ Vũ, cô đã nghe không ít lời đồn đại về sự kỳ lạ của gia đình này. Người ta nói họ có những quy tắc riêng, những thói quen khó hiểu, khác hẳn mọi gia đình trong vùng. Có người bảo họ quá phóng khoáng, có người lại nói họ theo một lối sống đặc biệt, nơi vẻ đẹp cơ thể được xem là thứ thiêng liêng và đáng trân trọng nhất. Nhưng vì yêu Vũ Hoàng – con trai duy nhất của gia đình, người mà cô đã gắn bó từ thời sinh viên, Thùy Tiên vẫn quyết tâm bước qua cánh cổng cao lớn, trang nghiêm kia, tin rằng tình yêu và sự dịu dàng, khéo léo của mình sẽ giúp cô thích nghi và hòa nhập.
Thùy Tiên năm nay hai mươi tuổi, sở hữu vẻ đẹp ngọt ngào, thanh khiết nhưng cũng đầy sức hút khó cưỡng. Cô có vóc dáng cân đối hoàn hảo, đường nét cơ thể mềm mại, uyển chuyển như được tạo hóa chạm khắc tỉ mỉ đến từng chi tiết: làn da trắng mịn như tuyết, mát rượi và căng bóng; vòng ngực đầy đặn căng tròn, hai bầu vú săn chắc và mềm nhũn; vòng eo thon gọn đến kinh ngạc, có thể ôm gọn trong vòng tay; và đôi chân dài miên man, thẳng tắp như cột sen, trắng ngần và mịn màng đến từng đầu ngón chân. Từ nhỏ, cô đã được nuôi dạy trong sự nghiêm chỉnh, lễ nghĩa, luôn ý thức giữ gìn vẻ ngoài kín đáo, trang trọng, đặc biệt là khi ở trước mặt người lớn. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc sống làm dâu của mình lại bắt đầu bằng những điều bất ngờ và thay đổi đến tận gốc rễ như vậy.
Phần 1: Bữa Ăn Khác Thường
Ngày đầu tiên về làm dâu, sau những nghi thức cưới hỏi trang trọng và đông đủ khách mời, Thùy Tiên đã chuẩn bị tâm lý để thể hiện sự đảm đang, ngoan ngoãn và kính trọng. Cô mặc một bộ váy áo dài truyền thống kín đáo, lịch sự, tóc búi gọn gàng theo đúng phong cách con gái gia đình giáo dưỡng, cử chỉ lời nói đều giữ vẻ khiêm tốn, đúng mực. Đến giờ cơm tối, khi mọi người đã tề tựu đông đủ tại phòng ăn lớn – một căn phòng rộng rãi, được bài trí sang trọng, cổ kính với những bộ bàn ghế gỗ quý và đèn chùm pha lê lấp lánh – cô tưởng tượng mình sẽ ngồi vào bàn với bộ trang phục đó như mọi gia đình bình thường khác, cùng ăn những món ăn ngon và trò chuyện vui vẻ.
Nhưng chính vào khoảnh khắc ấy, mẹ chồng – bà Vũ, một phụ nữ còn rất trẻ so với tuổi, vẻ mặt lạnh lùng nhưng có nét quyến rũ khó tả, với vóc dáng vẫn còn rất đẹp và cân đối – quay sang cô, nói với giọng điệu bình thản như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời:
– “Thùy Tiên, con hãy thay đồ ăn đi. Ở nhà này, quy tắc là phải mặc đồ bơi khi dùng bữa. Đây là cách chúng ta giữ gìn sự thoải mái, tự nhiên và cũng là cách tôn vinh vẻ đẹp cơ thể – một món quà quý giá của tạo hóa. Con là người mới, chưa biết, nhưng từ nay phải nhớ kỹ quy tắc này, không được phép quên hay vi phạm.”
Thùy Tiên ngỡ ngàng, mắt mở to kinh ngạc, không tin vào những gì mình vừa nghe. Cô ngước nhìn chồng, cầu cứu, mong anh sẽ nói gì đó để giúp cô thoát khỏi tình huống khó hiểu này, nhưng Vũ Hoàng chỉ mỉm cười gật đầu, vỗ nhẹ vai cô trấn an như thể đó là chuyện hết sức bình thường:
– “Đây là nét đặc trưng của gia đình anh, em hãy yên tâm làm theo mẹ nói. Dần dần em sẽ quen thôi, rồi em sẽ thấy nó thật thoải mái và tự nhiên.”
Không còn cách nào khác, giữa sự nhìn chờ đợi của tất cả thành viên trong gia đình, Thùy Tiên đành nghe theo. Cô được người giúp việc dẫn đến phòng thay đồ, nơi đã chuẩn bị sẵn cho cô một bộ bikini hai mảnh màu hồng phấn, chất liệu lụa mỏng mềm mại, vừa vặn và đầy sự gợi cảm. Đứng trước gương lớn, cô ngượng ngùng đến mức mặt đỏ bừng bừng, hai tay vô thức ôm lấy cơ thể như muốn che giấu. Bộ đồ này quá ít vải, quá hở hang, phơi bày ra hầu hết những đường nét cơ thể mà cô vốn luôn che giấu kỹ lưỡng từ nhỏ: làn da trắng mịn như tuyết giờ đây hoàn toàn lộ ra, sáng rực và mát rượi dưới ánh đèn; vòng ngực đầy đặn, tròn trịa được nâng niu, tôn lên đến mức hoàn hảo, hai bầu vú căng mọng nhô cao quyến rũ, núm vú nhỏ xinh màu hồng nhạt hơi hiện rõ qua lớp vải mỏng gần như trong suốt; vòng eo thon gọn được khoe trọn vẻ mềm mại, mảnh mai, cong cong mê hoặc; còn vòng hông nở nang, săn chắc và đôi chân dài miên man, trắng ngần thì hoàn toàn phơi bày ra, tạo thành những đường cong mê hoặc lòng người đến nghẹt thở.
Thùy Tiên hít một hơi dài, cố gắng lấy hết can đảm, bước ra khỏi phòng thay đồ và đi về phía phòng ăn. Mỗi bước chân của cô đều nặng nề, ngượng ngùng, tim đập nhanh đến nghẹt thở. Cô cảm thấy như mọi ánh nhìn trong nhà đều đang đổ dồn vào mình, như đang soi mói, đánh giá từng tấc da thịt, từng đường nét trên cơ thể. Cảm giác trần trụi, bất an và một chút hồi hộp lạ lùng bao trùm lấy cô.
Khi cô xuất hiện ở ngưỡng cửa phòng ăn, không khí trong phòng như ngừng lại trong giây lát. Ông Vũ – bố chồng, một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ, vẻ ngoài nghiêm nghị, chững chạc và đầy quyền lực với mái tóc đen pha vài sợi bạc và đôi mắt sâu thẳm – đang ngồi ở vị trí chủ tọa, lập tức dừng đũa, ánh mắt dán chặt vào người con dâu mới. Đôi mắt ông mở to, thoáng qua vẻ ngỡ ngàng rồi nhanh chóng chuyển thành sự ngưỡng mộ, tham lam và đắm đuối mãnh liệt. Ánh mắt ấy lướt từ mái tóc đen dài óng ả buông xõa trên vai, xuống chiếc cổ cao trắng ngần, đôi vai tròn trịa mịn màng, rồi chậm rãi, tỉ mỉ khám phá từng đường nét trên cơ thể cô: từ vòng ngực căng đầy, phập phồng theo nhịp thở ngượng ngùng, qua vòng eo nhỏ xinh cong cong, đến vòng hông mê hồn và đôi chân dài miên man xếp chồng lên nhau đầy gợi cảm.
Làn da Thùy Tiên trắng trẻo, mịn màng như ngọc trai, dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ trong phòng ăn càng trở nên sáng rực, trong trẻo và hấp dẫn đến nghẹt thở. Mỗi đường cong, mỗi chỗ lồi lõm trên cơ thể cô đều hoàn hảo đến từng chi tiết, đều tỏa ra sức hút kỳ lạ, vừa ngây thơ vừa quyến rũ, vừa trong sáng vừa đầy đam mê. Ông Vũ đã thấy nhiều người đẹp, nhiều phụ nữ trong đời, nhưng chưa bao giờ gặp ai có vẻ đẹp hoàn hảo, có sức hút mãnh liệt đến thế này. Đôi mắt ông không rời khỏi cô, ánh nhìn chăm chú, đắm đuối và đầy sự đánh giá, chiếm hữu, khiến Thùy Tiên càng thêm ngượng ngùng, cúi gằm mặt xuống, mặt đỏ bừng như gấc chín, tai nóng bừng lên.
– “Được lắm, con gái.” – Ông Vũ lên tiếng, giọng nói trầm ấm, vang dội nhưng trong đó lại chứa đựng cả sự ngưỡng mộ và đam mê được che giấu khéo léo – “Con đẹp, rất đẹp. Cơ thể con hoàn hảo, là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ. Da con trắng mịn như tuyết, ngực con tròn trịa như những quả đào chín mọng, eo con nhỏ xinh đến nao lòng. Chỉ có như vậy mới xứng đáng với quy tắc của gia đình chúng ta. Hãy ngồi xuống đây, cạnh bố.”
Thùy Tiên khẽ gật đầu, bước từng bước nhẹ nhàng, uyển chuyển đến vị trí được chỉ định. Mỗi lần cô di chuyển, lớp vải mỏng manh của bộ bikini lại trượt nhẹ trên da thịt, càng làm nổi bật rõ ràng hơn mọi đường nét, mọi chỗ lồi lõm gợi cảm. Đôi chân dài miên man, trắng ngần mở ra khép vào khi cô ngồi xuống, vô tình để lộ ra những vùng da thịt kín đáo, mịn màng và non nớt hơn bao giờ hết, khiến ông Vũ phải nuốt nước miếng một cách khó nhọc, cổ họng khô khốc, hơi thở trở nên nặng nề hơn.
Bữa ăn bắt đầu trong không khí yên tĩnh, trang trọng nhưng lại có một luồng điện kỳ lạ lan tỏa khắp phòng. Thùy Tiên ngồi đó, cơ thể trần trụi hầu hết, phơi bày tất cả vẻ đẹp hoàn hảo và sức hút mê hồn của mình, cảm thấy vô cùng bất an và ngượng ngùng. Cô cố gắng giữ tư thế ngay ngắn, cử chỉ lịch sự, mỗi lần gắp thức ăn hay đưa ly nước lên môi đều rất cẩn thận, sợ sơ ý sẽ để lộ ra nhiều hơn, hoặc gây sự chú ý không cần thiết.
Nhưng càng cố gắng, cô càng nhận ra rằng mọi cử chỉ của mình đều như được phóng đại lên, đều trở nên quyến rũ và hấp dẫn hơn bao giờ hết. Khi cô cúi xuống gắp thức ăn, vòng ngực đầy đặn căng tròn càng nhô cao, đường nét mềm mại uốn lượn mê hoặc, hai bầu vú gần như lộ ra hoàn toàn qua lớp vải mỏng; khi cô nghiêng người rót nước, vòng eo thon gọn cong cong, vòng hông nở nang tạo thành những đường nét gợi cảm đến nghẹt thở; khi cô đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc, cánh tay thon dài mịn màng, chiếc cổ cao trắng ngần càng trở nên nổi bật và quyến rũ.
Và trên hết, là ánh mắt của bố chồng. Ông không ăn mấy, mà chủ yếu là ngồi đó, âm thầm quan sát, chiêm ngưỡng và đánh giá từng đường nét, từng phản ứng nhỏ bé của người con dâu. Ánh mắt ông tham lam, đắm đuối và đầy sự chiếm hữu, dán chặt vào làn da trắng mịn, vào vòng ngực căng đầy đang phập phồng, vào vòng hông cong cong và đôi chân dài miên man. Đôi mắt ấy như muốn khắc ghi từng chi tiết, từng vẻ đẹp hoàn hảo ấy vào tâm trí, như muốn nuốt trọn lấy tất cả những gì đang được phơi bày ra trước mắt.
Mẹ chồng thì ngồi bên cạnh, bình thản ăn uống, thỉnh thoảng lại nói vài câu chỉ dạy Thùy Tiên về cách ăn sao cho lịch sự, cách ngồi sao cho đẹp, như thể việc con dâu mặc bikini ngồi ăn trước mặt cả gia đình, trước mặt chồng và bố chồng là điều hết sức bình thường, tự nhiên. Còn Vũ Hoàng, chồng cô, thì chỉ nhìn cô với vẻ tự hào và yêu thương đơn thuần, hoàn toàn không nhận ra những thay đổi trong ánh mắt, trong tâm trí của người cha mình, không hề hay biết rằng vẻ đẹp của vợ mình đã trở thành mục tiêu khao khát lớn lao nhất của người đàn ông có quyền lực nhất nhà.
Thùy Tiên cảm thấy như mình đang ngồi trên đống lửa. Cô hiểu ra rằng, quy tắc kỳ lạ này của gia đình họ Vũ không chỉ đơn thuần là giữ gìn sự thoải mái hay tôn vinh vẻ đẹp, mà nó còn là một cách để phơi bày, để chiêm ngưỡng và để đánh giá. Vẻ đẹp của cô, sự hoàn hảo của cơ thể cô giờ đây đã trở thành tâm điểm, đã thu hút hết sự chú ý, và đặc biệt là đã khơi gợi lên những ánh mắt, những cảm xúc mà cô chưa bao giờ nghĩ tới.
Bữa ăn kéo dài trong sự ngượng ngùng của Thùy Tiên, trong sự bình thản của mẹ chồng và chồng, nhưng lại trong sự mê đắm, tham lam và đam mê cháy bỏng của bố chồng. Khi bữa ăn kết thúc, Thùy Tiên như được giải thoát, vội vàng đứng dậy định lui vào phòng. Nhưng trước khi cô kịp bước đi, ông Vũ đã lên tiếng, giọng nói trầm thấp và đầy ý vị, vang rõ trong không gian yên tĩnh:
– “Con gái, con có biết không? Con là nàng dâu đẹp nhất, hấp dẫn nhất mà gia đình này từng đón nhận. Vẻ đẹp của con… thực sự khiến người ta khó lòng rời mắt, khó lòng kìm chế được bản thân mình. Từ nay về sau, con hãy luôn nhớ quy tắc này, hãy luôn tự hào và thể hiện hết vẻ đẹp của mình. Vì ở nhà này, vẻ đẹp của con không chỉ là của riêng con, mà là niềm tự hào của cả gia đình, là thứ quý giá nhất chúng ta có được.”
Thùy Tiên cúi đầu đáp lời, tim đập nhanh hơn bao giờ hết. Cô biết rõ, cuộc sống làm dâu trong gia đình kỳ lạ này sẽ không hề đơn giản, sẽ không chỉ dừng lại ở những quy tắc khác thường. Cô cảm nhận được những ánh nhìn, những ham muốn đã bắt đầu nảy nở, và hiểu rằng, từ bữa ăn đầu tiên này, mọi thứ đã bắt đầu thay đổi, và cô – với vẻ đẹp hoàn hảo và sức hút mê hồn của mình – đã vô tình trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý, mọi đam mê và cả những nguy hiểm, cám dỗ mà chính cô cũng chưa thể lường hết được.
Phần 2: Em Dâu Thỏa Thân, Thùy Tiên Bất Ngờ
Sau bữa ăn đầu tiên đầy ngượng ngùng và căng thẳng, Thùy Tiên cố gắng tìm hiểu và làm quen dần với những quy tắc kỳ lạ của gia đình họ Vũ. Cô được biết ngoài vợ chồng cô và bố mẹ chồng, còn có em trai của Vũ Hoàng là Vũ Minh – hai mươi hai tuổi, một người đàn ông trẻ trung, mạnh mẽ và cũng có nét gì đó rất giống bố mình – và cô vợ mới cưới của anh ấy là Hồng Nhung, kém Thùy Tiên một tuổi. Hồng Nhung đã về làm dâu được gần một năm, nên đã hoàn toàn thích nghi và trở nên rất tự nhiên, thoải mái với mọi thói quen, quy định của nhà họ. Mọi người đều nói cô ấy là người con dâu gương mẫu, hiểu rõ và thực hiện đúng tất cả những gì gia đình yêu cầu.
Buổi trưa hôm sau, sau khi nghỉ ngơi, Thùy Tiên được người giúp việc dẫn ra khu vườn sau nhà – nơi có bể bơi lớn và khu vườn cây cảnh rậm rạp, yên tĩnh, được xem là không gian thư giãn riêng tư của gia đình. Người giúp việc nói rằng mọi người thường tụ tập ở đây vào buổi chiều để tắm nắng, trò chuyện và nghỉ ngơi, và nhắc cô vẫn phải tuân thủ quy tắc ăn mặc như trong nhà: luôn mặc đồ bơi khi ở trong khuôn viên gia đình, không có ngoại lệ nào.
Thùy Tiên đã quen với việc này hơn một chút, nhưng vẫn còn rất e dè, ngượng ngùng. Cô chọn một bộ bikini ba mảnh màu trắng kem kín đáo hơn một chút, nhưng vẫn không thể che giấu được làn da trắng mịn như tuyết và những đường nét cơ thể hoàn hảo, mê hoặc lòng người. Khi cô bước ra khu vườn, ánh nắng chiếu xuống làm làn da cô càng trở nên sáng rực, trong trẻo như được dát ngọc, vòng ngực đầy đặn căng tròn phập phồng theo từng nhịp thở, vòng eo thon gọn cong cong mềm mại, và đôi chân dài miên man, trắng ngần bước đi uyển chuyển trên thảm cỏ xanh mướt, tạo nên một hình ảnh đẹp như tiên nữ giáng trần.
Vừa đi được vài bước, từ xa cô đã nghe thấy tiếng nói cười rộn ràng, xen lẫn những tiếng rên nhỏ nhẹ, ngọt ngào và đầy kích thích khiến lòng cô chợt rung lên một cảm giác bất an lạ lùng. Tiếng động phát ra từ phía gốc cây cổ thụ lớn nhất trong vườn, nơi có bóng râm mát mẻ và ít người đi lại. Thùy Tiên bước nhẹ hơn, đi dọc theo lối đi có hàng cây cao che bóng, tò mò và cũng có chút lo lắng nhìn về phía đó.
Cảnh tượng trước mắt khiến cô đứng sững lại, mắt mở to kinh ngạc, miệng suýt thốt lên tiếng ngạc nhiên nhưng kịp đưa tay bịt chặt lại, tim đập nhanh đến nghẹt thở, mặt đỏ bừng bừng như bị lửa đốt. Cô hoàn toàn không tin vào những gì mình đang nhìn thấy, không ngờ rằng mọi chuyện lại vượt quá tưởng tượng của mình đến vậy.
Dưới gốc cây cổ thụ rợp bóng, trên tấm thảm lớn trải trên cỏ, Hồng Nhung – em dâu của cô – đang nằm đó, cơ thể chỉ mặc một bộ bikini hai mảnh cực kỳ ít vải, màu đen bóng ôm sát da thịt, gần như phơi bày ra toàn bộ vẻ đẹp trần trụi của mình. Hồng Nhung cũng rất đẹp, vóc dáng đầy đặn, quyến rũ với làn da nâu mật khỏe khoắn, vòng ngực to tròn, núm vú nâu đậm nhô cao rõ rệt, vòng hông nở nang và đôi chân dài thẳng tắp. Nhưng điều khiến Thùy Tiên sửng sốt không phải là vẻ đẹp của em dâu, mà là những gì đang diễn ra ngay trước mắt cô, một cách công khai và tự nhiên đến kinh ngạc.
Vũ Minh – chồng Hồng Nhung, đang ngồi dựa vào gốc cây, còn Hồng Nhung thì nằm ngả người vào lòng anh ấy, hoàn toàn thoải mái, tự nhiên và không chút ngượng ngùng hay che giấu. Hai người họ như không còn biết đến khái niệm riêng tư hay e lệ. Đôi tay của Vũ Minh hoàn toàn tự do, thoải mái di chuyển khắp nơi trên cơ thể vợ mình, khám phá và chiếm hữu một cách công khai. Một tay anh đặt trọn gọn trên vòng ngực đầy đặn, tròn trịa của Hồng Nhung, lòng bàn tay rộng lớn ôm trọn lấy hai bầu vú căng mọng, nhào nặn nhẹ nhàng nhưng đầy đòi hỏi và tham lam, ngón tay cái liên tục cọ xát, xoay vòng vào điểm nhạy cảm nhất khiến Hồng Nhung phải ngả đầu ra sau, nhắm mắt lại, miệng phát ra những tiếng rên ngọt ngào, đứt quãng và đầy khoái cảm, tiếng rên vang vọng khắp khu vườn yên tĩnh.
Tay còn lại của Vũ Minh thì luồn xuống thấp hơn, đi vào bên trong dây quần bikini mỏng manh, len lỏi vào khoảng trống giữa hai đùi dài rộng, tròn trịa và săn chắc của vợ. Những ngón tay anh di chuyển linh hoạt, khéo léo và táo bạo, chạm vào những vùng kín đáo, thiêng liêng nhất, miết nhẹ, xoay vòng và chà xát liên tục, khiến cơ thể người phụ nữ trong lòng anh rung rẩy không ngừng. Hồng Nhung thì hoàn toàn thỏa thân, cô mở rộng hai chân ra hết cỡ, hoàn toàn phơi bày ra tất cả, không hề che giấu hay e dè một chút nào. Cơ thể cô uốn lượn, cong lên theo từng cử động của chồng, mông tròn trịa, săn chắc nâng lên hạ xuống nhịp nhàng, da thịt ửng hồng lên vì xúc động và khoái cảm, trông thật quyến rũ và đầy sức sống.
– “Anh yêu… mạnh hơn một chút nữa đi… đúng chỗ đó… đừng ngừng lại anh ơi…” – Hồng Nhung thì thầm, giọng nói ngọt ngào, mê đắm và đầy đòi hỏi, hoàn toàn tự nhiên như thể đó là những lời nói bình thường nhất trên đời, như thể họ đang nói chuyện về thời tiết hay công việc. Cô quấn hai tay quanh cổ chồng, kéo mặt anh sát vào mình, trao cho anh những nụ hôn sâu đậm, cuống cuồng và đòi hỏi, trong khi cơ thể vẫn không ngừng rung rẩy, phản ứng lại từng cái chạm, từng cử chỉ của anh.
Đôi mắt Hồng Nhung nhắm chặt, đầu ngả ra sau, cổ dài căng ra, ngực ưỡn lên hết cỡ đón nhận những vuốt ve, nhào nặn tham lam của chồng. Cô hoàn toàn thỏa thân, hoàn toàn buông xuôi, để cho người đàn ông trước mặt muốn làm gì thì làm, khám phá bao nhiêu cũng được. Cô không còn chút ngượng ngùng, không còn chút e dè nào, trái lại còn chủ động đáp trả, chủ động uốn cong cơ thể để anh dễ dàng chạm vào những vị trí mong muốn, còn miệng thì không ngừng phát ra những tiếng rên, những lời nói ngọt ngào đầy kích thích.
Điều khiến Thùy Tiên kinh ngạc và sốc nhất chính là sự bình thản, tự nhiên của họ. Họ đang ở ngay trong khuôn viên nhà, giữa vườn cây, nơi ai đó cũng có thể đi ngang qua và nhìn thấy, vậy mà họ lại hoàn toàn thoải mái, hoàn toàn mở ra, phơi bày mọi hành vi thân mật, mọi khoái cảm một cách công khai, như thể đó là một phần của cuộc sống bình thường, như thể đây chính là cách mọi người trong gia đình này sinh sống và yêu thương nhau. Không có sự giấu giếm, không có sự ngại ngùng, chỉ có sự hòa hợp, đam mê và tự do tuyệt đối.
Thùy Tiên đứng nép sau hàng cây, tim đập thình thịch, mặt đỏ bừng bừng vừa xấu hổ vừa ngỡ ngàng, hai tay ôm chặt lấy ngực như muốn giữ lấy sự bình yên còn lại. Cô chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng như vậy, chưa bao giờ nghĩ rằng một cặp vợ chồng lại có thể công khai, thoải mái đến mức này, lại có thể thỏa thân, quấn quýt nhau ở bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào. Cảnh tượng trước mắt cô quá mới mẻ, quá khác biệt so với những gì cô từng được dạy dỗ, từng biết đến về lễ giáo và phép tắc gia đình.
Cô nhìn thấy Vũ Minh nâng bổng vợ mình lên, để cô ngồi vắt ngang trên đùi anh, hai bộ phận nhạy cảm áp sát hoàn toàn vào nhau qua lớp vải mỏng manh gần như trong suốt. Hồng Nhung quấn chặt chân quanh eo chồng, cơ thể nhỏ nhắn mềm mại quấn quýt lấy cơ thể to lớn, rắn chắc của anh, uốn lượn, cọ xát và nâng lên hạ xuống theo từng nhịp điệu, hoàn toàn thỏa thân trong đam mê và khoái cảm. Tiếng rên của cô ngày càng lớn hơn, rõ ràng hơn, hòa cùng tiếng cười khẽ và những lời thì thầm ngọt ngào của Vũ Minh, tạo nên một không gian đầy đam mê, ấm nóng và riêng tư ngay giữa khu vườn rộng mở.
– “Em yêu, em đẹp quá… cơ thể em ngọt ngào và mê hoặc anh đến điên cuồng mất thôi.” – Thùy Tiên nghe rõ tiếng Vũ Minh thì thầm bên tai vợ, trong khi tay anh vẫn không ngừng vuốt ve, khám phá và chiếm hữu từng tấc da thịt trần trụi, mịn màng của cô – “Em xem này, chỉ cần chạm nhẹ thôi là em đã phản ứng mạnh mẽ thế này, đã thỏa thân và mê đắm đến thế này rồi. Da em mịn màng, ngực em căng đầy, hông em cong cong, tất cả đều là của anh. Ở nhà này, em hoàn toàn có quyền được sống thật với cảm xúc của mình, được thỏa thân, được yêu thương và được hưởng thụ mọi khoái cảm, mọi vẻ đẹp mà em có. Không có gì phải xấu hổ, không có gì phải che giấu cả. Tất cả những gì thuộc về bản thân, tất cả những gì ngọt ngào và đam mê đều là tự nhiên, đều là điều nên có và đáng được trân trọng.”
Thùy Tiên ngây người ra, cô chợt hiểu ra nhiều điều. Cô hiểu ra tại sao mọi người trong gia đình này đều bình thản, tự nhiên với việc mặc đồ bơi mọi lúc mọi nơi, tại sao họ luôn ngắm nhìn, đánh giá vẻ đẹp cơ thể một cách công khai và thẳng thắn. Hoá ra, đối với gia đình họ Vũ, mọi thứ liên quan đến cơ thể, đến vẻ đẹp, đến tình cảm và đam mê đều là những điều thiêng liêng, tự nhiên và đáng được trân trọng, thể hiện một cách cởi mở và trọn vẹn nhất. Không có ranh giới nào, không có quy tắc nào cấm cản, chỉ có sự tự do, thoải mái và sự hoà hợp giữa người với người.
Cô nhìn Hồng Nhung – người em dâu vốn dịu dàng, ngoan ngoãn mà cô vừa mới quen biết – giờ đây lại hoàn toàn thỏa thân, mở ra và mê đắm trong vòng tay chồng, phơi bày tất cả vẻ đẹp và khoái cảm của mình một cách tự nhiên nhất. Hồng Nhung trông thật hạnh phúc, thật trọn vẹn và thật tự do, không có chút gò bó hay ngượng ngùng nào. Vẻ đẹp của cô ấy, sự mềm mại, quấn quýt của cô ấy đều được thể hiện trọn vẹn, đều được yêu thương và ngưỡng mộ.
Đứng từ xa, Thùy Tiên vô thức đưa tay vuốt nhẹ lên ngực mình, cảm nhận sự căng đầy, mềm mại và mịn màng của chính cơ thể. Cô chợt nghĩ đến vẻ đẹp của mình, đến những ánh mắt đắm đuối, tham lam của bố chồng trong bữa ăn hôm trước, đến những lời khen ngợi đầy ý vị mà ông dành cho cô. Một cảm giác rung động lạ lùng bắt đầu dấy lên trong lòng, xen lẫn giữa sự ngỡ ngàng, e dè và một chút khát vọng mơ hồ, khó hiểu. Cô tự hỏi, liệu một ngày nào đó, cô cũng sẽ có thể thỏa thân và tự do như vậy?
Cô biết rõ, cuộc sống làm dâu ở đây sẽ không chỉ đơn thuần là những quy tắc ăn mặc khác thường. Nó là cả một thế giới khác biệt, nơi mọi ranh giới đều mờ nhạt, mọi cảm xúc đều được phơi bày, và nơi vẻ đẹp cơ thể – như Hồng Nhung đang thể hiện – chính là thứ được trân trọng, được nâng niu và được thỏa thân hưởng thụ một cách trọn vẹn nhất.
Và ngay lúc đó, từ phía sau lưng, một giọng nói trầm ấm, quen thuộc vang lên, khiến Thùy Tiên giật mình quay lại, tim như ngừng đập vì ngạc nhiên và hồi hộp:
– “Con đã thấy rồi phải không, Thùy Tiên? Đây mới chính là cách sống thực sự của gia đình chúng ta – cởi mở, tự do và luôn biết trân trọng, hưởng thụ mọi vẻ đẹp và cảm xúc mà tạo hóa ban tặng.”
Đứng ngay sau cô, chỉ cách vài bước chân, chính là ông Vũ – bố chồng, với ánh mắt đăm đắm, tham lam và đầy sự hiểu biết, đang nhìn thẳng vào cô, nhìn thẳng vào vẻ đẹp trần trụi, hoàn hảo và đang còn ngỡ ngàng của người con dâu mới. Ông đứng đó, cao lớn và đầy quyền lực, như một vị chủ nhân đã biết rõ mọi chuyện, đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.
Phần 3: Ra Mặt Trong Vẻ Đẹp Trọn Vẹn
Lời nói trầm ấm nhưng đầy ý vị của bố chồng vang lên ngay sau lưng khiến Thùy Tiên giật mình, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô chậm rãi quay người lại, đối mặt với ông Vũ – người đàn ông mà chỉ sau một bữa ăn đầu tiên, cô đã cảm nhận được ánh mắt đắm đuối, tham lam và đầy sự chiếm hữu luôn dán chặt vào mình. Ông đứng đó, dáng người cao lớn, vạm vỡ che gần hết ánh nắng chiếu xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cô, từ gương mặt ngỡ ngàng, ngượng ngùng, lướt chậm rãi, tỉ mỉ xuống từng đường nét cơ thể đang được phơi bày trọn vẹn trong bộ bikini trắng kem mỏng manh. Ánh mắt ấy nóng bỏng, đòi hỏi và như muốn nuốt trọn lấy cô ngay lập tức.
– “Thấy rồi thì con nên ra chào hỏi mọi người, chứ đứng đây một mình làm gì?” – Ông Vũ nhắc lại, giọng nói bình thản nhưng có phần thúc giục, trong khi ánh mắt vẫn không rời khỏi làn da trắng mịn như tuyết, vòng ngực đầy đặn căng tròn đang phập phồng theo nhịp thở gấp gáp, và đôi chân dài miên man, thẳng tắp của cô – “Ở nhà này, không có gì phải giấu giếm, cũng không có gì phải xấu hổ. Đã là người nhà, thì mọi sự cởi mở, thân mật đều là điều tự nhiên và đáng quý. Con càng cởi mở, càng thể hiện rõ vẻ đẹp của mình, càng được mọi người yêu thương và trân trọng.”
Thùy Tiên cúi gằm mặt xuống, hai tay vô thức đặt nhẹ lên ngực như muốn che bớt đi phần da thịt đang lộ ra, mặt đỏ bừng bừng vì ngượng ngùng và bối rối. Cô biết mình không có lựa chọn nào khác. Quy tắc của gia đình này, sự kỳ lạ và khác thường của họ, cô đã cảm nhận rõ từ ngày đầu tiên. Và bây giờ, khi đã được nhìn thấy tất cả, khi đã hiểu ra bản chất của cách sống nơi đây, việc chào hỏi, hòa nhập cũng trở thành một điều bắt buộc, một phần của trách nhiệm làm con dâu.
Cô khẽ gật đầu, giọng nói nhỏ nhẹ, e dè nhưng đã có phần chấp nhận:
– “Vâng… con hiểu rồi, thưa bố. Con sẽ làm theo lời bố dạy.”
Ông Vũ mỉm cười, một nụ cười đầy sự hài lòng và đam mê được che giấu khéo léo, rồi đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vai cô – nơi da thịt trắng trẻo, mịn màng lộ ra trọn vẹn – khẽ siết nhẹ như muốn khẳng định sự dẫn dắt, sự sở hữu:
– “Đi theo bố.”
Dưới bàn tay ấm nóng, mạnh mẽ của bố chồng, Thùy Tiên từng bước từng bước đi ra khỏi bóng cây, tiến về phía gốc cây cổ thụ lớn – nơi Hồng Nhung và Vũ Minh vẫn còn đang quấn quýt, thỏa thân trong đam mê, hoàn toàn không hay biết có người đến gần. Mỗi bước chân của cô đều nặng nề, tim đập nhanh đến nghẹt thở, da thịt toàn thân như có luồng điện chạy qua, vừa ngượng ngùng vừa có một cảm giác rung động lạ lùng khó tả. Bộ bikini ôm sát lấy cơ thể, càng đi càng làm nổi bật rõ ràng hơn mọi đường cong mê hoặc: vòng eo thon gọn cong cong mềm mại, vòng hông nở nang uốn lượn uyển chuyển, và hai bầu ngực căng đầy phập phồng mỗi khi di chuyển, khiến ông Vũ đi bên cạnh không ngừng liếc nhìn, ánh mắt tham lam như muốn khắc ghi từng chuyển động vào tâm trí.
Khi hai người xuất hiện trong tầm nhìn, Hồng Nhung và Vũ Minh mới giật mình dừng lại, nhưng hoàn toàn không có vẻ gì là hoảng hốt hay xấu hổ. Hồng Nhung vẫn ngồi vắt ngang trên đùi chồng, cơ thể trần trụi hầu hết phơi bày ra tất cả vẻ đẹp tròn trịa, săn chắc và gợi cảm, hai chân vẫn mở rộng thoải mái, da thịt ửng hồng còn lưu lại dấu vết của khoái cảm vừa qua. Cô khẽ mỉm cười, nụ cười tự nhiên, ngọt ngào và đầy sự thân mật, vẫy tay chào Thùy Tiên như thể vừa được bắt gặp trong lúc đang nói chuyện bình thường:
– “Chị dâu! Chị đến từ lúc nào vậy? Lại đây ngồi với chúng em đi, ở đây mát mẻ và thoải mái lắm. Chị thấy không khí ở nhà mình tuyệt vời chứ ạ?”
Vũ Minh cũng quay lại nhìn, ánh mắt ngưỡng mộ lướt nhanh qua cơ thể chị dâu mới, từ mái tóc đen dài óng ả, xuống chiếc cổ cao trắng ngần, đôi vai tròn trịa, rồi dừng lại lâu nhất trên vòng ngực đầy đặn, căng tròn và đôi chân dài miên man, trắng ngần của cô. Anh gật đầu cười, giọng nói thân mật và đầy trầm trồ:
– “Chị Thùy Tiên đẹp quá! Đúng là chị dâu xinh nhất nhà chúng ta. Cơ thể chị hoàn hảo đến nao lòng, da trắng như tuyết, ngực căng tròn, eo nhỏ xinh, nhìn là biết là tác phẩm tuyệt mỹ mà tạo hóa ban tặng. Em thật sự ngưỡng mộ anh Hoàng quá.”
Thùy Tiên đứng sững lại, mặt đỏ bừng bừng khi bị em chồng nhìn nhận và khen ngợi một cách thẳng thắn, công khai như vậy, ngay cả khi cô đang trong bộ trang phục hở hang, đang phơi bày tất cả vẻ đẹp của mình. Nhưng sự bình thản, tự nhiên của họ khiến cô không biết phải phản ứng sao, chỉ biết cúi đầu chào nhẹ nhàng, giọng nói ngượng ngùng:
– “Chào em… chào anh. Em… em chỉ vừa đến thôi ạ. Cảm ơn anh em đã khen.”
Ông Vũ đi đến, ngồi xuống một chiếc ghế dài đặt gần đó, rồi chỉ vào chỗ trống ngay bên cạnh mình, nói với giọng điệu như ra lệnh nhưng lại chứa đựng cả sự mong đợi và đòi hỏi:
– “Con ngồi đây, cạnh bố. Đã ra rồi thì phải ngồi cho đúng chỗ, cho mọi người có dịp ngắm nhìn và thưởng thức vẻ đẹp của con một cách trọn vẹn nhất. Ở nhà này, vẻ đẹp không phải để che giấu, mà là để khoe ra, để trân trọng và ngưỡng mộ. Con càng đẹp, càng được bố yêu thương và nâng niu.”
Thùy Tiên chậm rãi bước tới, ngồi xuống bên bố chồng. Khi cô ngồi xuống, lớp vải mỏng manh của bộ bikini càng kéo căng ra, càng trở nên ít vải hơn, phơi bày ra nhiều hơn những đường nét gợi cảm, những vùng da thịt trắng trẻo, mịn màng và non nớt. Vòng ngực đầy đặn căng tròn nhô cao hơn bao giờ hết, hai bầu vú tròn trịa gần như lộ ra hoàn toàn, núm vú nhỏ xinh màu hồng nhạt cứng cáp nhô cao rõ rệt qua lớp vải trong suốt; vòng hông cong cong uốn lượn mềm mại, hai đùi dài miên man mở ra nhẹ nhàng, vô tình để lộ ra vùng kín đáo nhất, thiêng liêng nhất với làn da càng trắng trẻo, càng mịn màng và mềm nhũn hơn bao giờ hết.
Cô ngồi đó, cơ thể trần trụi hầu hết, phơi bày ra trước mắt ba người đàn ông và phụ nữ trong gia đình tất cả vẻ đẹp hoàn hảo, nguyên vẹn và mê hoặc lòng người của mình. Làn da cô trắng mịn như tuyết, dưới ánh nắng chiếu xuống càng trở nên sáng rực, trong trẻo và có vẻ như tỏa ra một thứ ánh sáng huyền ảo, mê hoặc. Mỗi đường cong, mỗi chỗ lồi lõm, mỗi tấc da thịt đều hoàn hảo đến từng chi tiết, đều tỏa ra sức hút kỳ lạ, vừa ngây thơ vừa quyến rũ, vừa trong sáng vừa đầy đam mê.
Ông Vũ ngồi ngay bên cạnh, vai chạm vai, đùi chạm đùi với cô, cảm nhận rõ ràng sự mát rượi, mịn màng và mềm mại tuyệt vời từ làn da cô. Ông hoàn toàn không che giấu ánh mắt đắm đuối, tham lam, đôi mắt mở to chăm chú khám phá từng chi tiết trên cơ thể người con dâu: từ gương mặt ửng hồng, đôi môi đỏ mọng đang hé mở thở gấp, qua chiếc cổ cao trắng ngần, đôi vai tròn trịa, rồi xuống vòng ngực căng đầy phập phồng, vòng eo nhỏ xinh và vòng hông mê hồn, cho đến đôi chân dài miên man xếp chồng lên nhau đầy gợi cảm.
Bàn tay to lớn, mạnh mẽ của ông đặt ngay trên lưng ghế, sau lưng Thùy Tiên, rồi từ từ, chậm rãi và tự nhiên vòng ra sau, đặt nhẹ lên vai cô, rồi trượt xuống dọc theo lưng, cảm nhận sự căng mịn, phẳng lì và trơn láng tuyệt vời của làn da. Ngón tay ông lướt nhẹ nhàng, chậm rãi từ vai xuống eo, rồi lại lên vai, những cử chỉ vừa như quan tâm, vừa như khám phá, vừa như chiếm hữu, khiến Thùy Tiên phải rùng mình liên tục, ngượng ngùng đến mức không biết đặt tay chân vào đâu, toàn thân nóng bừng lên.
– “Đẹp quá… đẹp đến mức bố không rời mắt được nữa, Thùy Tiên ạ.” – Ông Vũ thì thầm bên tai cô, giọng nói khàn đi vì đam mê, trong khi tay vẫn không ngừng vuốt ve, miết nhẹ trên làn da mịn màng – “Con xem, mọi đường nét trên người con đều hoàn hảo, đều là tuyệt tác của tạo hóa. Da con trắng trẻo, mịn màng như ngọc trai, mát rượi và căng bóng thế này… ngực con đầy đặn, tròn trịa như những quả đào chín mọng, núm vú nhỏ xinh hồng tươi nhô cao quyến rũ… eo con nhỏ xinh, mềm mại đến mức có thể ôm gọn trong tay… hông con cong cong, uốn lượn mê hồn… và đôi chân dài miên man này, trắng ngần, thẳng tắp như cột sen, mịn màng đến từng đầu ngón chân. Tất cả đều đẹp, đều ngọt ngào, đều mê hoặc lòng người đến điên cuồng. Con chính là món quà quý giá nhất mà tạo hóa ban tặng cho bố, cho gia đình này.”
Bên kia, Hồng Nhung dựa hẳn vào lòng chồng, tay vòng qua cổ anh, cười nói một cách tự nhiên, ngưỡng mộ:
– “Đúng vậy đó chị dâu! Chị mới là người đẹp nhất nhà mình đó. Cơ thể chị mịn màng, trắng trẻo và hoàn hảo quá. Em nhìn là cũng mê đắm rồi, huống chi là các anh, các bố. Chị thật sự là niềm tự hào của gia đình mình đó.”
Vũ Minh cũng gật đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào vòng ngực căng đầy và đôi chân dài miên man của chị dâu, giọng nói đầy sự trầm trồ và ngưỡng mộ:
– “Chị Thùy Tiên có vẻ đẹp hoàn hảo nhất mà em từng thấy. Da trắng, dáng chuẩn, đường nét nào cũng tròn trịa, mềm mại và gợi cảm. Chị biết không, chỉ cần ngồi yên đó thôi, chị cũng đã đủ làm mọi người xao xuyến, đủ làm mọi ánh nhìn phải đổ dồn về mình rồi. Đó là nét đẹp quý giá nhất của phụ nữ đó chị.”
Thùy Tiên ngồi đó, nghe những lời khen ngợi, những lời miêu tả chi tiết, trực tiếp về cơ thể mình, trong khi cảm nhận được những cái chạm, những vuốt ve tham lam, chiếm hữu từ bố chồng ngay bên cạnh, và những ánh mắt đắm đuối, ngưỡng mộ từ em trai và em dâu. Ban đầu cô còn cảm thấy xấu hổ, ngượng ngùng và bất an, nhưng dần dần, trước sự bình thản, tự nhiên của mọi người, trước sự trân trọng, ngưỡng mộ mà họ dành cho vẻ đẹp của mình, cô bắt đầu cảm thấy một cảm giác khác lạ.
Cô cảm thấy tự hào, cảm thấy mình như một nữ thần được tôn vinh, được nâng niu và được yêu thương đến tột cùng. Cô cảm nhận được sự quý giá, sự thiêng liêng của vẻ đẹp cơ thể mình – thứ mà trước nay cô luôn che giấu, luôn e dè, nhưng ở nơi đây, lại được xem là kho báu, là điều tuyệt vời nhất.
Ông Vũ càng ngày càng mạnh dạn hơn, tay ông không còn chỉ vuốt ve trên vai hay lưng nữa, mà từ từ trượt xuống thấp hơn, đi qua vòng eo thon gọn, nhỏ nhắn, quấn quanh eo cô, siết nhẹ kéo cô áp sát hoàn toàn vào người ông. Lòng bàn tay rộng lớn, mạnh mẽ của ông chạm vào làn da bụng trắng trẻo, mịn màng, trơn láng và cực kỳ nhạy cảm, khiến Thùy Tiên phải khẽ ngả đầu ra sau, dựa hẳn vào ngực ông, phát ra những tiếng thở gấp gáp, những tiếng rên nhỏ nhẹ, ngọt ngào và đầy mê đắm.
– “Con xem này, Thùy Tiên…” – Ông thì thầm, trong khi tay tiếp tục di chuyển lên cao hơn, đến ngay dưới vòng ngực đầy đặn, tròn trịa, cảm nhận sự căng mọng, mềm nhũn và đàn hồi tuyệt vời của da thịt – “Ở nhà này, con không bao giờ phải giấu giếm gì cả. Tất cả những gì đẹp đẽ, tất cả những gì thuộc về con đều là của mọi người, đều đáng được chiêm ngưỡng, được yêu thương và được hưởng thụ. Con có vẻ đẹp hoàn hảo này, và con có quyền được thỏa thân, được sống thật với cảm xúc của mình, giống như em dâu con kia vậy.”
Ông chỉ tay về phía Hồng Nhung – người vẫn ngồi thoải mái trên đùi chồng, hai tay quấn quanh cổ anh, hai chân mở rộng, cơ thể hoàn toàn trần trụi, phơi bày tất cả vẻ đẹp và khoái cảm, miệng vẫn trao cho chồng những nụ hôn sâu đậm, ngọt ngào và đòi hỏi.
– “Em dâu con đã hiểu ra điều đó từ lâu rồi. Cô ấy biết cách trân trọng vẻ đẹp của mình, biết cách thỏa thân, biết cách nhận lấy tất cả tình yêu và sự ngưỡng mộ mà cô ấy xứng đáng có được. Và con… với vẻ đẹp hoàn hảo, mê hoặc lòng người đến thế này, con cũng nên như vậy. Con cũng nên mở lòng, mở ra tất cả, để cho mọi người được chiêm ngưỡng, được yêu thương và được chiếm hữu những gì quý giá nhất của con.”
Thùy Tiên nhắm chặt mắt lại, cảm nhận rõ ràng sự nóng bỏng, mạnh mẽ từ cơ thể bố chồng, cảm nhận những cái chạm, những vuốt ve ngày càng táo bạo, tham lam đi qua mọi vùng da thịt, mọi ranh giới, và cảm nhận cả sự tự do, thoải mái, sự trân trọng bao quanh lấy mình. Cô hiểu ra rằng, khi đã ra chào hỏi, khi đã hòa nhập vào không khí này, cô không chỉ đơn thuần là người con dâu mới nữa. Cô đã trở thành một phần của thế giới kỳ lạ này, nơi vẻ đẹp là tất cả, nơi mọi ranh giới đều mờ nhạt, và nơi cô – với cơ thể hoàn hảo, làn da mịn màng và đường nét mê hoặc của mình – sẽ được chiêm ngưỡng, được yêu thương, được chiếm hữu và cũng sẽ được thỏa thân trong những đam mê, những khoái cảm mà trước đây cô chưa bao giờ dám nghĩ tới.
Và ngay lúc đó, tay ông Vũ càng di chuyển cao hơn, đặt trọn vẹn lên vòng ngực đầy đặn, tròn trịa của cô, lòng bàn tay rộng lớn ôm trọn lấy từng đường cong hoàn hảo, nhào nặn nhẹ nhàng nhưng đầy đòi hỏi, khiến Thùy Tiên phải khẽ rên lên một tiếng dài, rõ ràng và đầy cảm xúc, hoàn toàn buông xuôi, hoàn toàn khuất phục trước sức hút mãnh liệt, trước tình cảm và đam mê đang bao bọc lấy cô trong gia đình kỳ lạ này.
Phần 4: Quyền Lực Và Lời Răn Của Cha
Khi những ngón tay to lớn, mạnh mẽ của ông Vũ hoàn toàn ôm trọn lấy vòng ngực căng đầy, tròn trịa của Thùy Tiên, nhào nặn nhẹ nhàng nhưng đầy đòi hỏi và chiếm hữu, không gian xung quanh như chìm vào im lặng. Chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp, những tiếng rên nhỏ nhẹ ngắt quãng từ cổ họng người con dâu, hòa cùng hơi thở nóng bỏng, nặng nề của người đàn ông bên cạnh. Ông không che giấu gì nữa, ánh mắt ông bây giờ không còn chỉ là sự ngưỡng mộ hay đắm đuối, mà đã mang đầy vẻ uy quyền, như một vị chủ nhân đang khẳng định sở hữu đối với kho báu quý giá nhất vừa nằm trong tay.
Ông siết nhẹ lòng bàn tay, cảm nhận rõ ràng sự mềm nhũn, căng mọng và đàn hồi tuyệt vời của da thịt non trẻ, trong khi giọng nói trầm thấp, vang dội và đầy quyền lực vang lên, đủ để mọi người có mặt đều nghe rõ từng chữ, từng lời như một luật lệ thiêng liêng:
– “Thùy Tiên, con phải nhớ rõ một điều, khắc ghi vào tâm trí này: ở nhà này, tất cả mọi thứ, từ không khí con thở, đến từng viên gạch, từng gốc cây, và kể cả… tất cả vẻ đẹp, tất cả những gì quý giá của các con dâu, đều thuộc về bố. Quyền lực tuyệt đối ở đây nằm trong tay bố. Điều bố nói là luật, điều bố muốn là lẽ phải. Không ai được phép cãi lại, không ai được phép che giấu hay từ chối bất cứ điều gì khi bố yêu cầu. Các con tồn tại ở đây, chính là để làm đẹp cho gia đình, để phục vụ bố và để bố được hưởng thụ tất cả những gì tốt đẹp nhất.”
Ông chậm rãi rút tay ra, nhưng không phải để buông lỏng, mà là để chuyển sang một cử chỉ mạnh mẽ, rõ ràng hơn. Ông quay sang nhìn về phía Hồng Nhung – người con dâu thứ hai, người đã quen thuộc với mọi quy tắc, mọi sự sắp đặt của gia đình từ lâu. Ánh mắt ông thay đổi, trở nên nghiêm nghị, ra lệnh mà không cần nói một lời, nhưng Hồng Nhung đã hiểu ngay lập tức, như một thần dân hiểu ý vua của mình. Cô biết rõ, để cho người mới hiểu và tin vào quyền lực tuyệt đối của bố chồng, cần phải có một minh chứng rõ ràng, một hành động thực tế ngay trước mắt.
Hồng Nhung nhẹ nhàng đẩy Vũ Minh ra một chút, đứng dậy từ lòng chồng mình. Cô không có chút ngượng ngùng, không có chút do dự hay phản kháng. Ngược lại, trong ánh mắt cô còn thoáng qua một nét tự hào và trung thành tuyệt đối. Cô bước đến trước mặt ông Vũ, rồi quỳ xuống ngay trên thảm cỏ xanh mướt, giữa không gian mở rộng của khu vườn, ngay trước mắt Thùy Tiên đang ngỡ ngàng đến mức tim ngừng đập. Cô quỳ thẳng người, tư thế trang trọng và kính cẩn như đang thực hiện một nghi thức thiêng liêng.
– “Đây là cách các con thể hiện sự kính trọng, sự tuân phục và lòng biết ơn của mình.” – Ông Vũ nói, mắt nhìn thẳng vào Thùy Tiên, từng lời như khắc sâu vào tâm trí cô – “Hồng Nhung đã hiểu và thực hiện rất tốt từ ngày đầu tiên về làm dâu. Cô ấy biết, vẻ đẹp và cơ thể của mình là món quà, và món quà đó phải được dâng tặng cho người có quyền sở hữu cao nhất trong gia đình – chính là bố. Cô ấy không giữ lại gì cho riêng mình, vì tất cả đều là của bố.”
Dưới ánh mắt kinh ngạc, mở to tròn của Thùy Tiên, Hồng Nhung bắt đầu hành động. Cô từ từ tháo bỏ hoàn toàn bộ bikini mỏng manh còn đang mặc trên người, để cơ thể mình hoàn toàn trần trụi, phơi bày ra tất cả vẻ đẹp tròn trịa, săn chắc, làn da nâu mật khỏe khoắn và những đường nét quyến rũ đến nghẹt thở trước mặt mọi người, nhưng đặc biệt là chỉ hướng về phía bố chồng như một nghi thức dâng hiến thiêng liêng, trang trọng.