Thỏa Mãn Sở Thích NTR Của Bạn Trai, Nào Ngờ Nghiện Luôn Cảm Giác Bị Hiếp Dâm – Update Chương 6

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Thỏa Mãn Sở Thích NTR Của Bạn Trai, Nào Ngờ Nghiện Luôn Cảm Giác Bị Hiếp Dâm – Update Chương 6

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

Chương 6
Vừa thủ dâm vừa bị thằng khác nhìn chằm chằm, cảm
giác này đúng là kỳ quặc thật sự.
“A a a~~ ư ~~~”
Dù tôi cố kiềm chế tay lại, nhưng mấy ngón tay cứ như
không nghe lời tôi nữa…
Cảm giác sục lồn… cũng phê phết phết thật…
Thôi chết rồi, hỏng bét, rõ ràng đang ở trường học mà…
bị Tưởng Bình nhìn… thậm chí còn bị thằng Điền Vĩ
quay lén làm tư liệu sống luôn chứ…!
Chuyện xấu hổ thế này cơ mà… sao tôi lại thấy sướng
đến mức muốn lên đỉnh thế chứ…
Tay tôi không dừng lại nổi nữa, cứ miết liên tục lên hột
le, tay kia thì tự động trườn lên ngực, luồn qua lớp áo
thủy thủ véo mạnh núm vú.
Không chịu nổi… càng lúc càng phê… kệ mẹ hết
luôn…!
“Ê a nha ~~~~!!!”
“Á đù! Chạy mau!”
Tôi không nhịn được nữa, lên đỉnh luôn… bị nhìn mà
vẫn lên đỉnh… chắc tôi hết thuốc chữa thật rồi, mặt lúc
này chắc như con dở hơi luôn quá…
Quần lót ướt nhẹp, tôi vội lấy khăn lau sạch dâm thủy
tràn ra váy với đùi, chỉnh lại quần áo cho tử tế.

Quay lại nhìn thì thấy thằng Điền Vĩ sợ bị phát hiện nên
chuồn mất dạng rồi.
Tôi lấy lại bình tĩnh, tầm vài phút sau thì cầm điện thoại
gọi cho nó.
“Quay được chưa?”
“Quay hết mẹ nó rồi! Con Liễu Tình lẳng lơ kia thủ dâm
ngay trong lớp! Còn quay cả lồn lúc lên đỉnh luôn chứ!
Đúng là đĩ thõa!”
“Thế là có video thủ dâm của nó rồi, anh tha hồ dùng để
uy hiếp nó, rồi muốn đùa bỡn cơ thể nó thế nào cũng
được.”
“Hắc hắc hắc, y chang phim luôn, cảm ơn đại ca! Em đi
địt chết con hoa khôi lẳng lơ này đây!”
“Anh tưởng chỉ cái video này là đủ để Liễu Tình nghe lời
anh chắc?”
“Hả? Thế còn chưa đủ à?”
“Đương nhiên chưa đủ. Chỉ mỗi cái video thủ dâm thì
không ép nó phục vụ anh lâu dài được đâu. Ngược lại,
nếu nó làm căng với anh, anh ở cái trường này đừng
hòng yên thân.”
“Thế… em phải làm sao?”
“Tao không có ảnh lúc Liễu Tình làm gái, nhưng tao biết
mã số của nó trên mấy trang web gái gọi.”
“Mã số? Cái đó để làm gì?”

“Bạn trai Liễu Tình là con nhà giàu. Nếu anh nói với nó
rằng Liễu Tình là đứa bán thân kiếm tiền, lại còn thủ
dâm trong lớp, chắc chắn nó sẽ đá bay con nhỏ ngay.”
Tôi liếc nhìn cái tủ bên cạnh, dù mấy lời này nghe hơi
vô lý, nhưng đó là Tưởng Bình nói, tôi cũng chẳng nghĩ
nhiều nữa.
“Thế nên, chỉ cần anh tung ra mã số của nó, nó sẽ nghĩ
anh biết hết bí mật làm gái của nó, cộng thêm cái video
thủ dâm, nó sẽ sợ mất mặt với bạn trai, buộc phải nghe
lời anh thôi.”
“Má nó! Hay vãi đại ca, đại ca đúng là trùm! Cho em xin
mã số của con đĩ đó đi!”
Đúng là thằng tham lam. Nếu thả tự do cho nó, chắc nó
cưỡng hiếp tôi luôn ấy chứ?
Không khống chế được nó thì khó, nên phải đặt giới
hạn, để nó không dám làm bậy.
“Khoan đã. Trước khi cho anh, anh phải hứa với tao ba
điều.”
“Đại ca cứ nói! Điều gì em cũng nghe!”
“Thứ nhất, mỗi lần anh ra tay với Liễu Tình, phải quay
phim lại toàn bộ, bất kể tình huống nào.”
“Sao lại thế? Mất công quá!”
“Chỉ một cái video thủ dâm không khống chế được Liễu
Tình lâu dài đâu. Đây là vì lợi ích của anh thôi, còn lý do
khác anh khỏi cần biết.”

“Được rồi…”
“Thứ hai, ảnh với video chụp được phải gửi hết cho tao,
sau đó xóa sạch, không được giữ lại.”
“Cái gì? Sao phải xóa hết?!”
“Anh không hiểu à? Để mấy thứ đó trong tay là bom nổ
chậm. Ngày nào Liễu Tình liều mạng với anh, điện thoại
hay máy ảnh bị lộ ra, đó chính là bằng chứng anh chụp
ảnh dâm loạn nó, đủ để tống anh vào tù đấy!”
“Á?! Vào tù á? Nghiêm trọng vậy sao…?”
“Nên anh đừng ngu mà giữ lại. Để tao giữ hộ, lúc nào
cần tao sẽ đưa cho. Như vậy dù sau này Liễu Tình
muốn kiện anh cũng chẳng có chứng cứ.”
“À à! Hay quá, em sẽ gửi hết cho đại ca rồi xóa sạch
luôn! Không để con chó đó được việc đâu!”
“Thứ ba, cũng là điều quan trọng nhất: anh không được
hôn Liễu Tình, không được phá trinh nó, và không được
để ai trong trường phát hiện.”
“Sao được! Không cho địt con chó đó thì em uy hiếp nó
kiểu gì?”
“Nếu anh cướp trinh của Liễu Tình, nó sẽ liều mạng với
anh. Hơn nữa với thế lực của nó ở trường, cộng thêm
bạn trai nhà giàu, nếu anh ép quá, anh bị phạt tội cưỡng
hiếp thì tao cũng không cứu nổi.”
“Cái…”
Điền Vĩ im lặng một lúc, nhưng tôi biết nó sẽ đồng ý.

“Mấy điều tao nói cũng vì tốt cho anh thôi, không muốn
anh dính pháp luật. Chỉ cần làm theo là anh muốn làm
gì Liễu Tình cũng được mà không sợ nó phản dame.”
“Ngược lại, nếu anh cố chấp làm bừa, cuối cùng không
những thân bại danh liệt, mà còn ngồi tù. Lợi hại thế
nào anh tự hiểu chứ?”
“Ách… được rồi, em hiểu rồi. Chỉ cần không cắm vào và
không hôn là được đúng không? Em hứa với đại ca.”
Nghe tôi dụ ngon ngọt, nó gật đầu cái rụp, dù chưa chắc
có giữ lời không, nhưng bị dọa luật pháp thì nó cũng
phải sợ.
“Tốt. Mã số người mẫu của Liễu Tình là 16892. Đi đi,
làm gì anh muốn thì làm, nhớ kỹ, đừng cãi lời tao.”
“Vâng đại ca, em nghe đại ca hết!”
Điền Vĩ gửi video vừa quay cho tôi, tôi nhận xong thì nó
xóa luôn.
“Đại ca, em xóa video rồi, giờ em đi sỉ nhục con chó đó
đây!”
Đến đây kế hoạch của tôi đã thành công. Từ việc gửi
ảnh nặc danh để lấy lòng tin nó, từng bước khiến nó
oán hận tôi, rồi dùng thân phận khác sai khiến.
Cuối cùng bịa ra một đống lời dối trá, đưa ra kế hoạch
“uy hiếp” dù đầy lỗ hổng, nhưng với cái đầu của Điền Vĩ
thì làm sao phát hiện được.

Bề ngoài là Điền Vĩ uy hiếp và sai khiến tôi, nhưng tôi tự
tin hoàn toàn có thể điều khiển hành vi của nó.
Nói thẳng ra, dù nó phát hiện kế hoạch của tôi, hoặc
sau này làm gì quá đáng, tôi vẫn có thể biến nó thành
thằng khốn nạn bị cả trường tẩy chay, sống không yên
nổi.
Dù sao những thứ nó dùng để uy hiếp tôi đều là đồ
“không tồn tại” cả.
Để đề phòng bất trắc, tôi mở tủ ra, thấy Tưởng Bình
đang ngạc nhiên nhìn tôi.
“Tình Nhi… vừa nãy… em thủ dâm hả?”
“Đúng vậy.”
“Nhưng sao em lại làm ở đây? Hơn nữa anh vừa thấy
cả Điền Vĩ nữa!”
“Ừ, tất cả đều do em sắp xếp cả.”
Tôi kể lại toàn bộ kế hoạch cho Tưởng Bình nghe. Nghe
xong anh mới vỡ lẽ, rồi lại lộ vẻ lo lắng.
“Nói cách khác… em định để thằng Điền Vĩ kia…”
“Ừ, để anh có thêm chút phúc lợi thôi.”
“Nhưng lỡ thằng đó nổi điên, làm gì em thì sao?!”
“Yên tâm, anh cứ trốn sau cửa mà xem. Lúc nào anh
muốn nó dừng thì ho hai tiếng là được.”
“Vậy cũng được… xin lỗi em… vì cái tính xấu xa của
anh mà em phải làm mấy chuyện này…”

“Đừng nói nữa. Chỉ cần giải quyết được nhu cầu của
anh là tốt rồi. Coi Điền Vĩ như đồ chơi thôi.”
Tưởng Bình im lặng ôm tôi, tôi vỗ nhẹ lưng anh rồi bảo
anh trốn sau cửa phòng học.
“Vậy giờ em đi cho Điền Vĩ hưởng thụ đây.”
“…Ừ.”
Tôi quay lại chỗ ngồi lúc nãy. Chẳng bao lâu sau thấy
Điền Vĩ hớn hở chạy từ cửa sau vào.
“Đây chẳng phải Liễu Tình sao, hoa khôi trường mình
sao lại ở đây thế này ~?”
“Điền Vĩ, anh có chuyện gì không?”
Tôi khoanh tay trước ngực, mặt lạnh tanh nhìn nó, còn
mặt nó thì vênh váo như trúng số.
“Ông đây đi ngang qua thôi, không biết hoa khôi trường
đang làm gì ở đây?”
“Tôi có việc riêng, không liên quan đến anh.”
“À? Mặc cái bộ thủy thủ dâm đãng thế kia thì có việc gì
được? Tao thấy con chó cái như mày chắc lại hẹn thằng
đại gia nào đến chơi rồi chứ gì!”
Thằng chó này… vừa nắm được điểm yếu là giở giọng
châm chọc ngay.
Mắt nó láo liên nhìn từ trên xuống dưới, như muốn nuốt
chửng tôi.
“Nếu không còn gì thì tôi đi đây.”

“Đừng vội chứ con đĩ, vừa nãy mày tự sướng ở đây
đúng không?”
Tôi nhíu mày, giả vờ bối rối né tránh ánh mắt nó.
“Tôi không biết anh đang nói gì.”
“Còn chối à! Mấy cái dáng mày dạng lồn ra, mấy tiếng
rên dâm đãng, tao quay hết rồi nhé!”
“…”
Nó vênh váo giơ máy ảnh lên, dù rõ ràng cái máy có
quay được cái mẹ gì đâu.
“Sao? Đến lúc đó tao tung clip mày lên mạng cho cả
trường biết mày là loại lồn gì nhé!”
“Nói xong chưa?”
“Hả?”
Tôi lạnh lùng nhìn nó, chẳng thèm quan tâm mấy lời đe
dọa.
“Nếu anh nghĩ chỉ một cái clip vớ vẩn là uy hiếp được
tôi, thì anh lầm to rồi đấy.”
Thấy tôi chẳng sợ, mặt Điền Vĩ đỏ lên, nắm chặt tay,
nhưng rồi lại cười đểu.
“16892, còn nhớ cái mã này không?”
“Cái… gì…? Sao anh biết cái này?”
Tôi giả vờ ngạc nhiên. Thấy tôi dao động, mặt nó càng
vênh váo.

“Tao biết hết. Con đĩ như mày trước kia làm mẫu ảnh
nude, mặc đồ cosplay, rồi dựa vào cái lồn để quyến rũ
đàn ông kiếm tiền!”
“Không thể nào! Tôi xóa hết ảnh trên mạng rồi, với cả tôi
chưa từng lộ mặt, sao anh biết là tôi?”
“Hừ, mày đừng hỏi nhiều. Nếu tao tung ảnh nude với
clip thủ dâm của mày lên, chắc chắn có cả đống thằng
xếp hàng thủ dâm cho mà xem. Đến lúc đó xem bạn trai
con nhà giàu của mày có dám quen một con đĩ lẳng lơ
không!”
Nó càng nói càng hăng, tôi thấy cũng đến lúc hạ giọng
rồi.
“Anh… muốn gì?”
“Muốn gì á? Nếu mày ngoan ngoãn nghe lời tao, làm
chó cho tao, thì tao còn xem xét tha cho mày.”
“Anh! Thật là hèn hạ…”
“Mày nói gì? Mày nói lại tao tung hết lên bây giờ!”
Tôi cúi đầu, nhục nhã thỏa hiệp.
“Tôi… nghe anh…”
“Ha ha ha ha!!!”
Thấy tôi chịu thua, Điền Vĩ cười như điên, đắc ý vô
cùng.
“Chó! Quỳ xuống cho ông!”

Nó định sỉ nhục ngay, tôi nhìn quanh rồi quỳ xuống,
ngẩng mặt nhìn nó.
Điền Vĩ tiến đến trước mặt tôi, vuốt má tôi, cười gian
không tả xiết.
“Chó, tự cởi quần tao ra, tao muốn dùng cặc trừng phạt
mày!”
Tôi run run cởi quần nó, một mùi hôi thối xộc thẳng vào
mặt, làm tôi choáng váng.
“Ôi! Thối quá…”
“Sao thế chó, vì hôm nay tao nhịn hai tuần không tắm
đấy!”
Mùi kinh khủng kia xộc vào mũi, tôi nhắm mắt một lúc
mới đỡ hơn.
“Cái… này bé thế… sao…?”
Tôi định thần nhìn xuống hạ bộ nó, trước mắt là một con
cặc to kinh khủng, gần bằng bắp tay tôi, dài chắc hơn
20cm…!
Mấy đường gân xanh nổi cuồn cuộn, đầu khấc tím hồng
ứa dịch nhờn, bên dưới là hai hòn dái to như trứng gà.
Con cặc khổng lồ kia chiếm hết tầm mắt tôi, nhìn gần
thế này tôi thấy hơi run…
Sao một thằng ghê tởm thế lại có của quý kinh khủng
vậy chứ…

“Ha ha, sao thế chó, chưa thấy cặc nào to thế à? Loại đĩ
như mày gặp cặc tao thì chỉ có nước quỳ xuống đẻ
thôi!”
Thấy tôi tái mặt, Điền Vĩ khoái chí, nó huơ huơ con cặc
vào mặt tôi, làm má tôi rát bỏng.
“Ôi! Anh…”
“Anh cái gì mà anh! Còn không mau bú cặc cho tao?
Đến chó mà cũng không biết điều à? Hả?! Có phải
không?!”
Mặt tôi rát bỏng. Dù chỉ là danh nghĩa, nhưng tôi là hoa
khôi trường mà lại bị một thằng như thế lấy cặc quất
vào mặt, nhục nhã kinh khủng…
Nhưng Điền Vĩ lại thấy sướng, cứ quất qua quất lại con
cặc vào mặt tôi.
Bị sỉ nhục hết lần này đến lần khác, tôi tức điên, nhưng
Tưởng Bình vẫn chưa lên tiếng, tôi đành nhắm mắt
nhắm mũi túm lấy con cặc đó.
“Ưm… nóng quá…”
Ngón tay vừa chạm đã thấy con cặc nóng rực như cục
than, tôi cố ôm trọn rồi vuốt lên vuốt xuống.
“Ô hô hô~~! Con chó này, tay nhỏ mà mềm thật, vuốt
nhanh lên! Sướng!~~”
Điền Vĩ vuốt đầu tôi, thỉnh thoảng còn vỗ bốp bốp như
trêu chó.
Nó coi tôi là chó thật rồi…

Tôi cố sức nắm chặt con cặc, ra sức vuốt, Điền Vĩ ngửa
cổ hưởng thụ, rên rỉ kinh tởm.
“A hô ~~! Sướng ~~! Vù vù ~~!!”
Đầu khấc to tướng chĩa thẳng vào mũi tôi, theo nhịp tay
mà tiết ra càng nhiều dịch nhờn, mùi khai nồng nặc.
Tôi ra sức vuốt mong nó bắn nhanh cho xong, nhưng
vuốt mãi vẫn chưa ra.
Sao thế nhỉ, lúc giúp Tưởng Bình chỉ một hai phút là
xong rồi mà…
Tay tôi bắt đầu mỏi, vuốt chậm lại, Điền Vĩ bực mình
giật con cặc ra, lại quất vào mặt tôi.
“Móa, yếu xìu thế thì làm ăn cái gì? Đã là chó thì phải
dùng mồm liếm cặc cho ông đây!”
Tôi hơi do dự, nhưng Tưởng Bình vẫn im lặng, tôi đành
túm lấy con cặc, vừa vuốt vừa cúi xuống liếm đầu khấc.
Mấy giọt dịch nhờn dính vào lưỡi, tôi nuốt vội cho xong.
“À đúng rồi, phải dạy dỗ chó chứ, suýt quên…”
Điền Vĩ vừa để tôi liếm vừa lôi máy ảnh ra, chĩa thẳng
vào tôi. Tôi giả vờ không thấy, tiếp tục hầu hạ con cặc.
“Hô a~! Cái lưỡi này liếm sướng thật, đúng là loại chó
đẻ sinh ra để quỳ xuống liếm cặc cho đàn ông.”
Tôi bị mùi khai làm đầu óc quay cuồng, hầu hạ nó không
biết bao lâu, bỗng tay tôi giật bắn lên, biết nó sắp bắn.
“Ô hô ~~! Bắn đây! Tao bắn đầy mặt mày này!”

Tôi theo bản năng muốn tránh, nhưng Điền Vĩ túm tóc
tôi, ép mặt tôi vào đầu khấc.
“Ô ô!!”
Lỗ tiểu phun ra từng đợt tinh dịch nóng hổi, nhầy nhầy
dính đầy mặt tôi, tóc cũng ướt sũng.
“Ha ha, băng sơn mỹ nhân cái con cặc! Hoa khôi cái
con cặc! Cũng chỉ là con chó dưới háng tao thôi!
Thường ngày giả bộ thanh cao, dính đầy tinh dịch thế
này mới hợp với mày, con đĩ! Hôm nay ông cho mày
biết tay!”
“Khụ khụ, khụ!”
Đúng lúc Điền Vĩ định làm tới, bỗng có tiếng ho, làm nó
giật mình.
“Mẹ kiếp! Ai đấy!”
Nó vội kéo quần lên, chắc nhớ lời hứa không để ai phát
hiện.
“Móa, chó, coi như mày may mắn, lần sau tao đè chết
mày!”
Điền Vĩ chụp máy ảnh rồi ba chân bốn cẳng chạy khỏi
lớp, bỏ lại tôi quỳ đó với mặt đầy tinh dịch.

 

Liên hệ để có truyện mới nhất nhé

Telegram @Shadow_Syndicate_1102