Thế Giới Ngầm Của Người Vợ Ngoại Tình – Update Chương 5

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Thế Giới Ngầm Của Người Vợ Ngoại Tình – Update Chương 5

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 15/08/2026

Chương 4 

Tôi vội tắt hết đèn trong phòng, lao đến cửa sổ nhìn xuống dưới. Một lúc sau người phụ nữ tóc dài bước ra, đi thẳng tới xe. Hử? Người tóc ngắn đâu rồi? Hai đứa lẽ ra phải đi cùng nhau chứ? Xe của người tóc dài chạy đến tận cửa tòa nhà thì một bóng người mặc váy đỏ đội mũ lớn mới ló ra, vội vàng leo lên xe. Cô ta hành động nhanh như cắt, xe phóng đi mất hút. Tôi biết trò chơi hôm nay đã kết thúc. Ngẩng đầu nhìn đồng hồ, hả? Đã bảy rưỡi rồi, tôi mê mẩn xem cảnh chịch đến mức quên cả thời gian. Nhưng vợ sao vẫn chưa về? Tôi vội bấm số gọi, “Em ơi, em đến đâu rồi? 

Sao vẫn chưa về?” 

“Anh à, em vừa ra khỏi cơ quan, đang lái xe đây, lát nữa về.” 

“Tối nay mình ăn gì?” 

“Hôm nay em mệt chết, không muốn nấu nữa. Không được thì anh xuống dưới mua hai món, tủ lạnh còn cơm thừa hôm qua.” 

“Ừ, em đang lái xe thì thôi, anh đi mua.” 

Trong điện thoại của cô đúng là nghe rõ tiếng còi xe ngoài đường. Tôi xuống lầu, vào quán trước cổng khu gọi hai món. Lúc mang về thì xe của cô cũng vừa vào khu. “Hôm nay em làm sao thế, về muộn thế?” 

Hai chúng tôi bước vào thang máy. “Thôi đừng nhắc nữa anh, sắp tan sở thì có thằng đến đối chiếu sổ, lệch có tám xu mà sao cũng không khớp. Em cáu muốn chết.” 

“Có mỗi tám xu thôi mà? Không được thì anh đưa cho nó.” Tôi cố tình trêu, “Ghét quá, nếu đưa được thì em đưa sớm rồi, còn phải về muộn thế này, mệt muốn chết.” Đúng là lúc nãy cô đi đứng chân còn loạng choạng, bảo ngồi cả ngày chân tê hết. “Vậy không để mai đối à?” 

“Mai là thứ Bảy, sáng thứ Hai phải nộp thuế rồi, hôm nay không xong thì mai còn phải tăng ca. Em nghĩ thà hôm nay xong luôn, dù muộn một chút thì mai khỏi phải đi.” 

“Vậy em cũng chẳng gọi một tiếng, anh đợi sốt ruột lắm.” 

“Trời ơi, bận quá quên mất.” 

Hai chúng tôi vào nhà, “Em, bụng còn đau không?” 

“Hả? Ồ… vẫn đau.” 

“Không thì đi khám đi?” 

“Thôi không cần. Chỉ là đau bụng kinh thôi, vài ngày sẽ khỏi.” 

“Ừ.” Việc hỏi cô bụng có đau không là điều tôi tự nhắc mình cả ngày. Không phải vì tôi nóng lòng muốn đụ cô. Tôi chỉ sợ không hỏi thì cô lại bảo tôi không quan tâm. “Anh đi hâm cơm đi, ăn trước đi, em tắm trước.” 

“Hả? Vừa về đã tắm? 

Ăn xong rồi tắm cũng được mà.” 

“Trời ơi, lúc nãy đối sổ không khớp, cáu quá đổ mồ hôi hết người, em tắm xong rồi ăn.” 

“Ừ, vậy anh đi hâm cơm, em tắm nhanh lên, đợi em cùng ăn.” 

“À… được rồi.” 

Cô tắm xong, hai chúng tôi ngồi ăn. Tôi ngẩng đầu nhìn cô một cái, trong đầu đột nhiên nảy ra ý nghĩ: nếu vợ mình bị trói treo lên cái giá kia thì sẽ trông như thế nào nhỉ? Tôi giật mình, nghĩ bậy, đây là vợ ruột của mình, thương còn không kịp sao lại nghĩ đến chuyện treo lên. Nhưng tôi vẫn vô thức cúi nhìn xuống đôi chân cô, “Em, sao lại mặc quần ngủ thế này?” Bình thường ở nhà cô toàn mặc váy ngủ, giờ lại đổi sang quần. 

“Ồ, váy bẩn rồi, em giặt rồi.” Đúng là máy giặt trong nhà vệ sinh đang ù ù. Cô ăn xong trước, “Anh dọn đi nhé, em mệt quá, đi nằm trước.” 

“Ừ, được.” Cô vào phòng ngủ. Tôi dọn xong nhìn đồng hồ đã hơn chín giờ, liền vào phòng làm việc tiếp tục xem trận chiến hôm nay. 

Buổi sáng hai người phụ nữ vẫn lần lượt bò vào, cởi hết quần áo bò đến trước cái giá. Người đàn ông đang buộc dây lên giá, lúc thì kéo thử bằng tay, lúc thì vặn bằng cờ lê, hình như chưa xong hẳn. Hai đứa khỏa thân quỳ trước cửa sổ, mặt hướng vào trong nhìn hắn làm việc. Đến trưa cả ba rời đi, hai người phụ nữ vẫn bò ra. Chiều hơn hai giờ, hắn lại ra tiếp. Cuối cùng hắn tự nắm xà ngang làm mấy cái hít xà, hình như đã chắc chắn, rồi bắt đầu dựng máy quay. Hơn ba giờ hai người phụ nữ mới bò ra, hắn bắt đầu trói. 

Không hiểu sao tôi càng lúc càng không muốn xem nữa. Tôi bấm tạm dừng. Trong đầu toàn là hình ảnh cô bị trói treo trên cái giá đó. Cũng chẳng trách tôi nghĩ nhiều, chuyện này quá trùng hợp. Hôm nay bên đối diện kết thúc muộn thì cô không về. Bình thường bên kia kết thúc sớm thì cô về đúng giờ. Tôi nhìn thấy hai đứa đi, rồi gọi điện cho cô, trong máy có tiếng còi xe. Hôm qua… đúng rồi, hôm qua. Hôm qua tôi về sớm, cô còn về sớm hơn tôi. Tôi vội mở video hôm qua. Hôm qua chỉ có một mình người tóc ngắn, cô ta rời đi lúc bốn rưỡi, trước đây toàn hơn năm giờ. 

Trong lòng tôi càng lúc càng hoảng. Tôi bắt đầu nhớ lại mấy ngày trước. Tôi phát hiện cửa sổ đối diện vào thứ Bảy tuần trước, lúc đó là người tóc dài. Từ thứ Hai đến thứ Sáu cô đi làm thì người tóc ngắn đều ở đó. Tại sao người tóc dài lại phóng khoáng thế, chẳng bao giờ sợ ai nhìn thấy mặt, còn người tóc ngắn lại che mặt kín mít, trong cửa sổ cũng luôn cúi đầu hoặc dùng tóc che mặt. Ra ngoài đường che mặt thì hiểu được, việc cô ta làm vốn không thể để người ta biết, nhưng trong nhà thì hoàn toàn không cần thiết chứ? Chẳng lẽ cô ta biết tôi đang nhìn? Hay sợ tôi nhìn? Nhưng cô ta làm sao biết tôi đang nhìn? Hôm nay cô ta bị treo lên, không thể chủ động che mặt nữa, nếu quay lại tôi chắc sẽ nhìn thấy. Chẳng lẽ người tóc dài cố ý đứng chắn ở đó? 

Nếu nói cô ta không chỉ sợ tôi nhìn mà sợ bất kỳ ai nhìn thấy, nhưng cô ta ở tầng mười ba, dù đứng trước cửa kính thì người dưới đường cũng không thể nhìn rõ mặt. Hai tòa nhà cách xa thế, dù dùng ống nhòm hai mắt tối đa cũng chỉ thấy bóng người, muốn nhìn rõ mặt trừ khi là ống nhòm lớn như của tôi. Còn hôm đó sáng tôi chưa đi, cố tình đợi xem hai cái váy đỏ, người tóc dài đậu xe ngay cạnh xe tôi. Tối về cô hỏi tôi sáng đi đâu, cô làm sao biết tôi chưa đi? Cô bảo chủ tạp hóa nói, nhưng tôi suốt không xuống xe, chủ tạp hóa làm sao thấy tôi? Nhà rõ ràng còn nước tương, cô vẫn mua. Chẳng lẽ cô cố ý tìm cớ để hỏi tôi? 

Cô đâu biết tôi có xuống xe hay không. 

Đầu tôi sắp nổ tung vì những câu hỏi này. Không nhìn thấy mặt tôi cũng phải biết rốt cuộc có phải cô không. Tôi lật lại video, hy vọng tìm được manh mối. Tóc đúng là rất giống. Cô bảo muốn để tóc dài nên gần đây không đi uốn, tóc phía trên thẳng, phía dưới vẫn còn cong do uốn cũ. Nhưng từ video nhìn cũng chỉ là tóc hơi giống, vẫn chưa rõ lắm, vì người tóc ngắn lúc nào cũng hoặc nằm sấp hoặc ưỡn mông, chẳng có tư thế đứng thẳng nào. 

Nhìn chỉ cảm thấy giống, hoàn toàn không phân biệt được. Chưa bao giờ nhìn thấy mặt, thân thể cũng không nhận ra. Những dấu hiệu đặc biệt như nốt ruồi, mụn cóc dù ống nhòm lớn của tôi cũng không thấy. Về vóc dáng tôi cũng không phân biệt nổi, vì tôi nhìn cô toàn khi mặc quần áo. Còn cái váy đỏ kia lại khác hẳn những bộ đồ khác của cô, hoàn toàn không thể so. Nữa là cô không bao giờ đi giày cao gót, bảo mỏi chân, nhưng người tóc ngắn đi giày cao gót thì tôi cũng chẳng so được chiều cao. 

Hay là tôi nghĩ nhiều? Thật sự chỉ là trùng hợp? Tôi tổng không thể đi hỏi cô được. Chuyện không có mà vu oan thì tôi chết chắc. Hơn nữa cô ngày nào cũng đi làm, sớm đi tối về, cũng chẳng nên có thời gian đó chứ? Đi làm? Đi làm? Đúng rồi! Tôi xem cô có đi làm không là biết ngay. Nghĩ đến đây tôi lấy chìa khóa dự phòng xe của cô, mặc quần áo xuống lầu. Tiếng mở cửa cô nghe thấy, “Anh đi đâu vậy?” 

“Ồ, có ngôi sao rơi, anh xuống tìm.” 

“Thần kinh, sao rơi được à, mau về đi.” 

Tôi đứng đợi thang máy, tim đập thình thịch. Thang chậm kinh khủng. Cuối cùng đến tầng một, cửa vừa mở tôi lao ra ngoài, nhưng vừa chạy ra tôi lại chậm lại. Không thể nào… không thể nào… không phải vợ mình. Cô đi làm rồi, là tôi nghĩ nhiều. Tôi tự nhủ như vậy. Cuối cùng đến bên xe cô, mở cửa ngồi vào. Tim đập càng mạnh hơn. Tôi dùng tay run rẩy lấy máy ghi hình hành trình. Xe hai chúng tôi đều lắp cái này, đều do tôi lắp, cùng một kiểu. Tôi mở máy xem video bên trong. Tôi cảm thấy tay mình đang run, run dữ dội. 

Trống rỗng? Sao lại trống rỗng? Không có một đoạn ghi hình nào. Tôi ngồi sụp xuống ghế. Tại sao trống rỗng? 

Tôi lần theo dây máy ghi hình, đầu cắm hoàn toàn không cắm. Máy này nối nguồn điện trong xe, cắm vào cổng USB, xe khởi động thì tự ghi, xe tắt thì dừng. Là cô cố ý rút ra, hay quên cắm? Nhưng dù quên cắm, bên trong cũng nên còn video trước đây chứ. Chẳng lẽ cô biết tôi sẽ xem máy này nên xóa hết? Cô càng giấu giếm như vậy càng chứng tỏ có vấn đề. Tôi lục xe một lượt, chẳng tìm thấy gì. Tôi xuống xe, trong đầu nghĩ rốt cuộc phải làm sao. 

Tôi đi đến phía sau mở cốp. Bên trong rất sạch sẽ. Xe của đàn bà có phải đều như vậy không? Không giống xe tôi, cốp lung tung đủ thứ. Cốp chỉ có một cái chổi quét xe và một thùng giấy. Thùng giấy tôi biết, lúc trước mua đồ để lại, thấy kích thước vừa nên để trong xe cô làm thùng đựng. Tôi dùng một tay dịch thùng, phía sau chẳng có gì. Nhưng trong thùng hình như có đồ. Tôi mở ra. Bên trong là một thùng nhỏ hơn một cỡ, tôi chưa từng thấy, nắp không trong suốt. Tôi mở thùng. 

Tôi cảm thấy trên trời đánh một tiếng sét, đánh thẳng vào đầu. Màu đỏ… cái váy đỏ. Màu đen… đôi giày cao gót da đen. Màu trắng… cái mũ rộng vành trắng, còn một cái khẩu trang lớn. Bốn thứ này đã nói lên tất cả. Tôi như một thằng ngu còn tưởng xem được cảnh chịch sống được lợi lớn thế nào, ai ngờ diễn viên lại chính là vợ mình. Tôi điên rồi, thật sự điên rồi. Tôi đóng sầm cốp lại. Lúc này thứ gần tôi nhất chính là cốp xe, tôi chỉ có thể dùng nó để giải tỏa. Tôi điên cuồng chạy về nhà. Thằng khốn, con đĩ, tao sẽ giết chết mày. Tôi vừa chạy vừa nghĩ. Tôi chạy đến thang máy, thang đang ở tầng một. Hôm nay thang đặc biệt chậm, tôi ước gì nhảy thẳng lên tầng mười lăm. Con đĩ… con đĩ… còn thằng gian phu kia, tao nhất định sẽ làm cho hai đứa chúng mày chết không có chỗ chôn. 

Phải bình tĩnh… bây giờ càng phải bình tĩnh. Hình như có một giọng nói đang thì thầm với tôi. Trước đây xem tivi thấy những tình tiết như vậy, trong đầu nảy ra hai thằng nhỏ nói chuyện với nhau. Tôi hoàn toàn không tin, đây hoàn toàn là nói bậy. Nhưng không hiểu sao, tôi hình như thật sự nghe thấy có người đang bảo tôi phải bình tĩnh. Thang máy đến tầng mười lăm, tôi thật sự bình tĩnh lại. Tôi phải làm sao? Việc ly hôn không cần nghĩ nữa, hôn nhân đã đến đường cùng, phải ly. Bây giờ tôi nghĩ đến vấn đề là vào nhà phải nói với con đĩ kia như thế nào. Cô không thừa nhận thì sao? Lên đánh cô một trận cô chết không thừa nhận, tôi lại bị quy là bạo lực gia đình. Ly hôn còn phải chia cho cô một phần lớn tài sản. Tôi không phải tiếc tiền, dù tôi chẳng muốn gì, cái hôn nhân này tôi cũng phải ly. Nhưng chia tiền cho cô, cô cầm tiền của tôi đi sống với thằng gian phu thì tôi thật sự thành thằng ngu. Dù bây giờ tôi cũng đã là thằng ngu, nhưng không thể ngu hơn được nữa. 

Thang máy lại xuống tầng một, dưới có người gọi. Tôi bước ra, ngồi bệt trên bậc thềm trước cửa tòa nhà. Tôi cần suy nghĩ. Đây có thể liên quan đến nửa đời còn lại của tôi, nên phải cân nhắc toàn diện. Tôi vốn là người như vậy. Trong công việc tôi cũng thế, bất kể chuyện gì tôi đều nghĩ trước các kết quả và mình phải làm sao. 

Tôi đi hỏi cô, cô không thừa nhận, nói tôi vu oan. Tôi đưa video cho cô xem, cô nói không phải cô. Tôi lấy quần áo giày trong xe cô cho cô xem, cô nói là cô mới mua, hoặc bạn bè tặng, cô không muốn mặc nên để trong xe. 

Sau đó cô có thể ầm ĩ với tôi, nói tôi không tin tưởng cô, không thể sống với tôi nữa. Phải ly hôn. Hôn nhân ly rồi, cô cầm tiền đi. 

Cô thừa nhận, khóc lóc với tôi, nói cô sai rồi, xin lỗi tôi, xin tôi tha thứ. Tha thứ là không thể. Cuối cùng vẫn là ly hôn, cô bị tôi đuổi ra khỏi nhà, có lẽ cô sẽ chuyển sang ở tòa nhà đối diện, tôi ngày nào cũng còn có thể nhìn thấy cô trong video. Cô thừa nhận, ầm ĩ với tôi, nói đủ thứ lỗi của tôi, nói tôi lãnh đạm với cô nên cô mới ngoại tình. 

Tôi tát cô mấy cái, cuối cùng vẫn ly hôn, cô vẫn chuyển sang ở đối diện. Tôi nghĩ không ra cô còn trạng thái nào nữa. Nhiều nhất là nói cô làm vậy đều do thằng đàn ông kia ép, là thằng đó hại cô. Nhưng vậy thì sao? Cả tuần này đều là cô chủ động đến, giờ muốn tố cáo hắn cưỡng hiếp cũng không được nữa. Tôi đi quyết đấu với thằng đàn ông, dù ai thắng ai thua, cuối cùng vẫn ly hôn. 

“Này, anh ngồi đây làm gì? Anh ở đâu đến?” Một câu hỏi làm tôi giật mình. Là bảo vệ cửa. Tôi ngẩng đầu, hắn cũng nhìn thấy mặt tôi, “Ồ, anh Tiêu à, sao anh ngồi đây?” 

“Không sao, nhà nóng quá, ra hóng gió.” 

“Ồ, xin lỗi, lúc nãy tôi không nhận ra anh. Vậy anh nghỉ đi, tôi về.” Từ trước đến giờ cũng chưa giới thiệu bản thân. Tôi họ Tiêu, tên Vĩ Cường, năm nay chưa đến ba mươi. Con đĩ kia tên Đình Phương, nhỏ hơn tôi hai tuổi. Hai chúng tôi kết hôn hơn ba năm, giờ coi như đã đến đường cùng. Tôi đi trở lại tòa nhà, không ngồi thang máy, đến cầu thang, ngồi trên bậc. Tôi cần một mình yên tĩnh suy nghĩ. 

Vậy nên bây giờ đi đối chất với con đĩ kia không phải lựa chọn tốt. Tục ngữ có câu bắt trộm bắt tang vật, bắt gian bắt đôi. 

Vậy tôi có nên đợi lúc cô ở nhà thằng đàn ông kia rồi đi chặn cô. Cũng có mấy khả năng. Thằng đàn ông mở cửa, tôi và hắn đánh nhau một trận. Tôi còn không thể đánh chết hắn, vì là nhà hắn, tôi đến nhà tìm thù. Dù sẽ bị xử nhẹ hơn, nhưng tôi không muốn ở tù dù chỉ một ngày. Dù không đánh chết, ít ra cũng là gây thương tích. Đánh nhẹ thì vô nghĩa, đánh nặng cũng phải ngồi tù. Đương nhiên nếu bị người ta đánh thì càng hèn. 

Con đĩ kia thì không còn gì để nói, nhưng dù có nói hay không cuối cùng vẫn ly hôn, ý nghĩa chẳng lớn. 

Thằng đàn ông không mở cửa, tôi ở ngoài đập, rồi tôi báo cảnh sát, hoặc có người báo. Cảnh sát đến, tôi cũng có thể đưa con đĩ đi. Có cảnh sát thì đánh nhau không thể được. Cũng không hay. Tôi trước tiên không lộ vẻ, nắm rõ thói quen hành động của chúng, chờ cơ hội. Đợi thằng đàn ông ra ngoài, tôi lái xe đâm, dù chết hay sống tôi đều nói là tai nạn giao thông. Hoặc tìm chỗ không camera cho hắn một gậy, hoặc đâm một nhát. Rồi mới xử con đĩ, đánh một trận đuổi đi. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn là trước tiên không lộ vẻ tốt. Dù sao cũng chuẩn bị ly hôn rồi, con đĩ đã bị thằng đàn ông đụ bao nhiêu ngày, cũng chẳng ngại để hắn đụ thêm vài ngày. Ít nhất cũng trước tiên thu thập bằng chứng ngoại tình của cô, để cô không thể chối cãi. Về sau tùy cơ ứng biến. Dù sao cũng không thể để hai đứa gian phu dâm phụ này dễ dàng. 

Tôi lại trở lại bên xe của con đĩ, mở cốp, sắp xếp đồ bên trong như cũ. Lên lầu, tôi đứng trước cửa nhà muốn khóc, càng muốn cười. Cuối cùng tôi vẫn bước vào nhà mình. “Anh sao mới về? Em định gọi điện cho anh rồi, anh xem đã hơn một giờ rồi.” 

“Ồ… không sao.” Tôi nén cơn giận trong lòng, bảo bản thân phải bình tĩnh. Tôi vào phòng làm việc. “Anh chưa ngủ à?” Cô vẫn chưa thôi. “Ngay đây.” Tôi thật sự không muốn ngủ chung giường với con đĩ này nữa. Tôi đứng bên giường, cuối cùng vẫn nằm lên. Còn bảo tôi ngủ. Lúc nãy nếu tôi xông vào, hôm nay chắc cô phải đến bệnh viện ngủ rồi. 

Tôi cả đêm không ngủ được. Trong đầu rối bời, nghĩ rất nhiều, nhưng không biết mình nghĩ gì. Sáng hôm sau tỉnh dậy, ngay cả bữa sáng cũng không ăn tôi đã ra khỏi cửa. Con đĩ kia vẫn thản nhiên hỏi, “Thứ Bảy rồi, anh đi đâu vậy?” 

“Công ty có việc.” Tôi ném cho cô bốn chữ rồi đóng cửa. Tôi thẳng tiến đến khu điện tử. Tối qua tôi đã nghĩ kỹ, tôi phải bắt đầu thu thập bằng chứng. Tôi trước tiên đến cửa hàng bán camera. Hệ thống giám sát công ty tôi chính là mua từ nhà hắn, ông chủ này quen tôi lắm. Việc tôi mua camera không cần nói nhiều. Cuối cùng tôi mua một loại trong cửa hàng hắn không bán ra ngoài. 

“Này anh Tiêu, anh đừng lắp cái này vào nhà vệ sinh nữ nhé, không thì tôi cũng theo xui.”“Lắp thì cũng lắp nhà vệ sinh nhà anh.” Lại mấy câu đùa. Hắn giảng cho tôi cách lắp, cách nối điện, cách dùng wifi kết nối máy tính. Chỉ tiếc là loại camera này không thể xem real-time từ xa, chỉ có thể xem trên máy tính kết nối wifi. Hoặc xem video đã ghi xong, nhưng hình ảnh vẫn rất rõ. Cũng ghi được tiếng. Có vật chuyển động hoặc có tiếng thì ghi, không thì dừng, khá thông minh. Mua xong cái này tôi lại hỏi hắn có bán bút ghi âm không. Hắn bảo không bán, nhưng bạn hắn bán. Hắn đưa tôi đến cửa hàng bạn. Tôi chọn loại nhỏ nhất, nhỏ hơn USB thông thường một chút. Mua xong hai thứ này tôi lại tìm một cửa hàng bán định vị vệ tinh, mua một cái định vị có thể kết nối điện thoại, xem vị trí real-time của định vị. 

Liên hệ để có truyện mới nhất nhé

Telegram @Shadow_Syndicate_1102