Tái sinh trả thù bằng cách địt tất cả nữ nhân trong thôn – Update Chương 5
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tái sinh trả thù bằng cách địt tất cả nữ nhân trong thôn – Update Chương 5
Tác Giả: Địa Ngục Dưới Chân
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: nô lệ
Ngày Cập Nhật : 04/07/2026
Chương 3:
Ngô Thần nhìn đống bài tập trên bàn, hai mắt phát ra tiếng ong ong.
Đây là gì? Sao từng chữ ta đều hiểu mà ghép lại lại thành mật mã?
Không đúng, vấn đề quan trọng nhất chẳng phải là tại sao mắt ta lại phát ra tiếng ong ong sao?
“Đi ra ngoài!”
Tiếng gầm đầy giận dữ khiến tầm nhìn của Ngô Thần được cố định lại.
“Được cứu rồi!”
Liếc nhìn cô toán tức giận trên bục giảng, Ngô Thần rụt cổ chạy khỏi lớp.
“Quay lại! Cầm sách vở ra ngoài mà làm bài tập cho tôi!”
Ngô Thần nhe răng cười ngượng quay lại lấy sách vở rồi ra cửa.
Cả lớp được một trận cười to.
“Xì, cô nên may mắn vì không có tên trên Death Note!” Ngô Thần lẩm bẩm.
Giở Death Note, từng cái tên ngay ngắn như Tử Thần điểm danh, yên lặng trên trang giấy.
Tô Gia… Ngô Trường Vũ… Hắc Long Bang… Gia đình Liễu Như Yên… Đến cuối cùng Ngô Thần dừng mắt tại một cái tên từng bạo lực học đường hắn.
Bạch Thuần Phong!
“Hừ hừ, để bạn gái mày cho tao chơi để trả nợ đi!” Ngô Thần híp mắt.
Sẽ có kẻ nói Ngô Thần là tên ngụy quân tử, tên súc vật.
Bạch Thuần Phong bắt nạt ngươi thì liên quan gì đến bạn gái hắn? Bạn gái hắn chứ đâu phải vợ hắn!
Ngươi muốn trả thù thì đi tìm chính chủ đi, bắt nạt bạn gái kia thì có bản lĩnh gì? Làm vậy ngươi có khác gì tên Bạch Thuần Phong đó sao?
Ngô Thần sẽ trả lời: À, ta có là người tốt sao? Sao ngươi lại bất ngờ hỏi câu ngớ ngẩn vậy?
Ngay từ đầu Ngô Thần trả thù phần lớn vì tận hưởng khoái cảm trả thù, chứ chả phải vì đòi lại công bằng, công lý gì cho kham.
Vậy nên hãy cứ ghét Ngô Thần đi! Bởi tên súc sinh này không đáng để thương hại!
Ngô Thần suy nghĩ bay bổng, kiến thức rơi rụng hết sạch, thứ quay về với hắn khi trùng sinh chỉ có kinh nghiệm mà thôi.
Nếu giờ cho hắn kiểm tra, chắc chỉ được 10 điểm là cùng, thậm chí còn không đến.
Quay lại vấn đề chính.
Muốn tính kế một nhỏ học sinh chưa trải sự đời thực sự rất đơn giản.
Hôm đó…
Ngô Thần đóng tiền học cho giáo viên, thừa 2 vạn —> Hạ Tiểu Nguyệt, bạn gái Bạch Thuần Phong bị mất 1 vạn, mà nàng rất cần số tiền này —> Hạ Tiểu Nguyệt đánh liều trộm 2 vạn trong cặp Ngô Thần —> Quá trình phạm tội đều bị Ngô Thần quay lại.
Hạ Tiểu Nguyệt cầm xấp tiền nóng bỏng trong tay, tim đập thình thịch, ngay cả đếm cũng không thèm đếm mà rón rén chuồn mất.
Lúc này đã là giờ tan trường, Ngô Thần bị bắt nạt phải ở lại dọn dẹp vệ sinh thay bọn chúng, trong quá trình đi giặt giẻ lau, Hạ Tiểu Nguyệt lén vào trộm tiền.
Kế hoạch thô sơ nhưng không để lại dấu vết.
Chí ít bản thân Hạ Tiểu Nguyệt nghĩ vậy.
Và Hạ Tiểu Nguyệt thuận lợi lấy được số tiền này chuồn mất.
Mãi tầm hơn chục phút sau, Ngô Thần mới phát hiện bản thân mất tiền, đi báo giáo viên.
Giáo viên chủ nhiệm của Ngô Thần là lão Trương, đầu hói chỉ còn vài sợi tóc, là một người thầy rất tốt bụng, từng giúp đỡ hắn rất nhiều.
Lúc này lão Trương đang an ủi Ngô Thần, vận động giáo viên khoanh vùng nghi phạm.
Chỉ là thời điểm tan trường này, người thực sự rất đông, căn bản không làm nổi.
Mà trường cũng chả phải trường trọng điểm, camera chỉ có hai cái không đáng kể ở cổng trường.
Căn bản không thể tìm được thủ phạm!
Lão Trương là người ngay thẳng, nghe tin tức đến run người, xấu hổ cúi mặt khi đứng cùng giáo viên khác.
Học sinh trong lớp mất tiền, kẻ trộm phần lớn cũng là bạn học cùng lớp, nếu không trong thời gian ngắn như vậy làm sao có thể biết rõ Ngô Thần mang tiền, còn gan lớn tới nỗi vào thẳng trong lớp lục cặp chứ?
Thảo luận rất lâu, cuối cùng không thể đưa ra kết quả, Ngô Thần thì về trước.
Sáng hôm sau.
Ngô Thần thất thểu ngồi chỗ cầu thang, ánh mắt bơ phờ cầm cái màn thầu gặm từng miếng.
Trùng hợp là Hạ Tiểu Nguyệt đi qua.
Thấy Ngô Thần hồn lìa khỏi xác như vậy, nàng thực sự sinh lòng áy náy, dẫu sao cũng chỉ là một đứa trẻ.
Vốn định lảng tránh đi ngang qua, lại nghe thấy tiếng thút thít của Ngô Thân, bước chân nàng nặng nề như đổ chì, căn bản không sao nhấc lên nổi.
“Cậu không sao chứ? Có cần giúp đỡ gì không?” Hạ Tiểu Nguyệt cắn môi quay lại, ngồi xuống bên cạnh Ngô Thần hỏi.
Ngô Thần quay lại nhìn, thấy người đến thì khóc nức hơn, sau một đoạn thời gian ổn định cảm xúc mới kể lại.
“Ý cậu là camera bị hỏng không thể trích xuất?”
Ngô Thần giả vờ cúi đầu để che đi khóe miệng giật giật.
Ngu xuẩn, ngươi làm thế khác gì có tật giật mình không?
“Đúng vậy… Đó là tiền mà tớ tiết kiệm mấy năm trời chỉ để dành cho sinh hoạt đại học…” Ngô Thần nói dối không chớp mắt.
Trò chuyện rất nhanh bị Ngô Thần kết thúc, dẫu sao điều cần nói cũng đã nói rồi.
Đến giờ vào học.
Lão Trương đứng trên bục giảng, mắt liếc xuống toàn lớp, lộ vẻ thất vọng.
Một tràng tâm sự dài khơi gợi cảm xúc học sinh, đây là kỹ năng cơ bản của một giáo viên.
Sau đó là nói về việc bạn học Ngô bị trộm tiền, rồi camera đã quay lại chứng cứ nhưng do sắp thi, mọi người đều không muốn đình chỉ thi bạn ấy nên cho bạn ấy một cơ hội cuối giờ đến gặp thầy.
Nếu có khó khăn gì thì cứ nói ra để thầy còn biết để giúp đỡ.
Mấy người chúng ta giải quyết trong bí mật.
Đây là phương pháp thường thấy để ém nhẹm tin xấu trong trường.
Hạ Tiểu Nguyệt bị cảm xúc dẫn dắt, khi nghe thầy Trương nói đã biết hung thủ là ai, trái tim của nàng gần như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
May mắn nàng đã biết camera trường đã bị hỏng, nên sau đó liền bình ổn cảm xúc lại.
“May quá…”
Nàng nhìn về phía Ngô Thần, trong ánh mắt tràn đầy biết ơn, rồi day dứt và hối hận đủ loại cảm xúc mâu thuẫn xuất hiện.
Ngô Thần diễn tốt vai nạn nhân, chỉ là trong khoảnh khắc liếc nhìn Hạ Tiểu Nguyệt, hắn liền xác định kế hoạch này đã thành công.
Chẳng cần biết đó là hảo cảm hay ác cảm, chỉ cần mục tiêu thường xuyên nhớ tới mình, vậy quá trình công lược thành công bước đầu rồi.
Cuối buổi học.
Hạ Tiểu Nguyệt định hẹn Ngô Thần ra trò chuyện, trong lúc do dự, Bạch Thuần Phong lại gửi tin nhắn tới.
Vốn chưa thể quyết định được có nên tâm sự với Ngô Thần không, đọc đoạn tin nhắn này, Hạ Tiểu Nguyệt như thể đã nhờ người khác làm ra lựa chọn vậy.
Nàng bước qua Ngô Thần, tới điểm hẹn với bạn trai.
Tâm tình bất an sau buổi đi chơi cũng dần được xoa dịu, Hạ Tiểu Nguyệt bình tĩnh lại, lý trí chọn sẽ không đầu thú.
Hôm sau nàng vẫn đi học như thường lệ, chuyện Ngô Thần mất tiền chả ai bàn tán nữa, cũng không rõ đã tìm ra hung thủ hay bồi thường ra sao chưa.
Mọi chuyện tưởng chừng đã kết thúc.
Ngô Thần tay quay bút, trong đầu hồi tưởng lại kế hoạch một lần nữa.
Bạch Thuần Phong chỉ là dạng tôm tép không đáng chú ý, tiện đường thì thu nhập, nếu bận thì bỏ qua.
Trùng sinh một đời, có một số chuyện hắn nhất định phải làm, một số chuyện lại chẳng cần thiết nữa. Liếc nhìn về phía Liễu Như Yên, nhìn nàng vui vẻ yêu đời như vậy, Ngô Thần cũng cười:
“Tuổi trẻ thật tốt.”
Một bên khác.
Liễu Huyền ngồi trong văn phòng phê chuẩn hợp đồng, mí mắt hắn gần đây cứ giật liên hồi, cảm giác có chuyện không lành sắp ập đến.
Bản thân hắn khởi nghiệp năm tuổi 23 tuổi, đến nay doanh nghiệp tuy không lớn nhưng cũng coi là đứng vững, vợ con đã có, cuộc đời gần như viên mãn.
Lý do gần như viên mãn là vì hắn hơi có tư tưởng trọng nam khinh nữ, rất muốn một đứa con trai sau này kế thừa gia nghiệp, mỗi tội nhiều năm rồi mà vợ hắn vẫn chưa mang thai thêm đứa nữa.
Dạo gần đây sự nghiệp gặp chút trắc trở, bị đối thủ cạnh tranh tính kế, vốn tiền thiếu hụt không trả đủ lương cho nhân viên, còn bị xã hội đen tới uy hiếp.
Tuy sau đó đã sai người dạy dỗ đám côn đồ kia một trận rồi, nhưng cục tức này vẫn nuốt không trôi.
Đúng lúc này, cửa phòng giám đốc bị mở tung, đang định chất vấn thì thư ký đã chạy vào, hớt hả nói trước:
“Giám đốc không xong rồi, Cục công thương và Cục thuế có người tới!”
Liễu Huyền nghe tới đây thì đứng bật dậy, lo lắng đi lại.
Cục công thương đến, nói dễ nghe là xem ngươi có đầy đủ giấy tờ kinh doanh hay không, nói khó nghe thì chính là bắt bẻ, thậm chí được coi là một thanh kiếm của tư bản trên thương trường.
Ví dụ chút, nếu giờ mà đi kiểm tra về phòng cháy chữa cháy, đảm bảo tất cả doanh nghiệp trên cả nước đều không đạt chuẩn!
Nào là cơ sở hạ tầng và trang thiết bị kỹ thuật, nào là giấy phép và thẩm duyệt thiết kế phòng cháy chữa cháy đã phê chuẩn hay chưa, còn có diễn tập phòng cháy khẩn cấp, rồi thì người chịu trách nhiệm chính về an toàn phòng cháy chữa cháy…
Một bình cứu hỏa đủ tiêu chuẩn về chỉ số áp suất, hạn dụng… không?
Cả mỗi khi công ty mở rộng, di chuyển, mấy cái giấy tờ này đều phải cập nhập.
Nhân viên kiểm tra làm việc rất hiệu quả, công ty tạm dừng hoạt động 1 ngày, thuế do chưa đóng nên bị yêu cầu đóng phạt.
Liễu Huyền chịu trận, hắn căn bản không thể chống chính quyền được, chỉ đành quay thù hận sang kẻ tố cáo mình.
Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là công ty đối thủ. Bọn chúng hẳn đã lấy được bằng chứng gì đó.
Liễu Huyền thất thểu trở về nhà, cố điều chỉnh cảm xúc rồi mới bước vào.
Dù công ty có nguy cơ phá sản, trước mặt gia đình vẫn phải giấu đi cảm xúc.
Hắn không muốn con gái phải lo lắng, ảnh hưởng tới kỳ thi Cao Khảo sắp tới.
@$-&#%+)!*;`(π× ¶•∆√ Thôi, mấy tình tiết ngoài sex ta rút gọn nhé! Rõ ràng viết truyện chỉ để giải trí thôi mà, đau đầu quá!
Vẫn giống như mấy bộ trước kia, ta không chú trọng xây dựng thế giới đâu!