Tái sinh trả thù bằng cách địt tất cả nữ nhân trong thôn – Update Chương 5

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tái sinh trả thù bằng cách địt tất cả nữ nhân trong thôn – Update Chương 5

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 04/07/2026

Trùng sinh trở về, trả thù tuy quan trọng nhưng cũng không thể quên làm giàu kiếm tiền được. Ngô Thần hào hứng nghĩ xem 2009 làm sao để kiếm tiền nhanh chóng.

1 phút… 2 phút… 10 phút…

“Con mẹ nó!” Ngô Thần văng tục.

Bản thân kiếp trước cũng chỉ là người bình thường, có chút sự nghiệp ở nước ngoài mà thôi.

Mấy cách kiếm tiền như bitcoin thì không kiếm nhanh được, cổ phiếu cũng căn bản không hiểu.

“Chẳng lẽ tích trữ vàng? Hay mua nhà?” Ngô Thần suy tư rồi lắc đầu:

“Không có vốn!”

Cuối cùng gần nửa tiếng trôi qua, Ngô Thần chỉ còn lựa chọn duy nhất:

“Đào lửa!”

Kiếp trước trước khi có chút sự nghiệp ở nước ngoài, bản thân cũng là kẻ chăm chỉ chạy kpi đấy.

Nhớ lại ngày tháng bị trích điện đó, Ngô Thần nghiến răng ken két:

“Hừ, kiếp trước một phát súng cho ngươi là quá hời rồi! Kiếp này cứ đợi đấy cho ta!”

Tới quán nét, mở một máy ở góc khuất.

Kỹ thuật của 1 lập trình viên 2050 trở về không phải loại nói chơi đâu.

Từng dòng code như tường đồng vách sắt đối với kẻ khác kia, ở trong mắt Ngô Thần lúc này chẳng khác nào một mỹ nữ khỏa thân, chỉ cần mở mắt liền thấy được rõ ràng đến tận từng nếp gấp trong lồn đó, chẳng hề có thứ gì che giấu được cả.

Nếu cho hắn một cái máy chủ tốt, hack vào doanh nghiệp nhà nước cũng chẳng hề vấn đề.

Phải biết hiện tại lưu trữ đám mây còn chưa ra đời đâu, cấu hình máy chủ cũng rất thấp, một vài dòng lệnh while cũng đủ khiến CPU cháy rồi.

Ngón tay thoăn thoắt trên bàn phím lạnh lẽo, Ngô Thần chỉ đơn giản gửi vài dòng mã độc, cho dù chỉ là trojan lạc hậu năm 2026 thôi cũng out-trình bảo mật bây giờ.

Kiểm soát được máy tính, tiền còn là vấn đề gì sao?

Đương nhiên số tiền không thể quá lớn, lách qua kiểm tra tự động là được, nếu không bị sờ gáy kê khai thì lại công dã tràng.

Dù tự tin sẽ không tra được tới mình nhưng làm vậy thật mất thời gian.

Có tiền rồi, Ngô Thần đương nhiên là muốn mua cái máy chủ, tạo đám mây riêng để bản thân tùy thời có thể dùng laptop cầm tay hack trực tiếp vào các máy tính khác.

“Ta thật ngốc!” Ngô Thần vỗ chán.

Thế mạnh của bản thân là thuật toán lập trình vượt thời đại.

Thử nghĩ mà xem, năm 2009 này chỉ cần mang ra một con AI thôi cũng đủ khiến các nước trên thế giới phát cuồng, tường lửa mạnh nhất cũng chỉ là rác rưởi.

“Đáng tiếc internet chưa phủ rộng, điện thoại cũng thuộc dạng… Đợi chút…” Ngô Thần đột nhiên nghĩ ra:

“Sao không làm game nhỉ?”

“Flappy bird, Clash of Clans, Temple Run, cái game gì mà xếp hình rồi vô số trò khác nữa.” Ngay lúc Ngô Thần gần như đã sa đọa, hắn liền tự tát mình một cái:

“Bình tĩnh, bình tĩnh! Làm tỷ phú chỉ là chuyện phụ, trả thù mới quan trọng!”

Lúc này Ngô Thần đã có năng lực khiến Tô Gia và mấy kẻ thù lớn kia chao đảo rồi, nhưng hắn không muốn làm vậy.

Hắn muốn từ từ hành hạ, dồn đám khốn khiếp đó vào đường chết.

Đây là khoái cảm trả thù!

Đây là mục đích trả thù!

Thực ra cho dù Ngô Thần có công khai tài liệu đen của mấy gia tộc lớn kia, cũng chỉ là trị ngọn không trị gốc.

Vì dù tập đoàn đó phá sản, thì Tô Gia cũng thừa sức đẩy 1 kẻ ngu ngơ đứng ra chịu tội thay rồi chuồn lẹ ra nước ngoài.

Cho dù gia chủ Tô Gia chết, đám con cháu đời hai đời ba cũng không thể toàn bộ đều chết được.

Ngô Thần cũng nghĩ tới điểm này nên không manh động.

Số tài liệu đen kia sẽ là nhát dao cuối cùng kết thúc tính mạng đám đại gia tộc đó.

“Cứ chờ đi!”

Phù Quan Quán.

Đạo quán này vốn là của một đạo sĩ giang hồ nọ, chỉ là sau này vì bị phanh phui lừa gạt, hiếp dâm người tham quán mà phải vào tù.

Đương nhiên đó là chuyện của sau này.

Lúc này, gã đạo sĩ giang hồ kia mặc một bộ đồ đạo giáo, như cao nhân thế ngoại bấm đốt tay tính toán:

“Thí chủ thật đáng tiếc, đường tình duyên của ngươi vốn rất viên mãn, lại bị người ta yểm bùa lúc nhỏ, chém thẳng một đường vào đó.”

“Đạo trưởng ý ngài là sao? Ta bị yểm bùa là chuyện gì?” Nữ du khách sửng sốt hỏi.

“Cái gọi là tiền định kết cục, độc lịch nhất kiếp, độ tận hồng trần viên mãn.”

“Tuy bị yểm bùa, nhưng thủ đoạn yếu kém, ta có thể xóa!”

“Nhưng vết chém kia ta sẽ không nối lại, dù sao vạn sự vạn vật đều phải chừa lại một đường, không thể hoàn mỹ, không tất sinh biến. Vết chém này có thể dùng như kiếp số, vượt qua liền viên mãn, từ nay đến tóc bạc răng long.”

“Chỉ là một kiếp này… chính là đại kiếp! Khó!”

Nhìn đạo sĩ lắc đầu tiếc nuối, nữ du khách càng là hoảng loạn:

“Cầu đạo trưởng giúp đỡ.”

Ngô Thần nhìn tên này, nhịn không được tặc lưỡi.

Chính là tên này, kiếp trước giam cùng phòng với hắn.

Thú thực nhờ cái lưỡi ba tấc kia mà thời gian trong tù không còn nhàm chán nữa.

Tên này không có tài năng gì nhiều ngoài tài lừa đảo, cũng chính nhờ hắn dạy dỗ mà sau này Ngô Thần ra nước ngoài mới chạy đủ kpi.

“Haha…” Ngô Thần cười nhạt nhìn tên này lừa gạt cô gái kia mua vòng cổ đã khai linh, rồi còn kết bạn nữa.

“Nhớ lời ta nói, chính là cần người khai quang, mệnh cách người đó còn phải thuần dương. Trước phải giữ bí mật tránh thiên cơ rối loạn, chờ khi thiên số có khuyết, ta sẽ trực tiếp nói với bạn trai cô!”

Ngô Thần im lặng nhìn cảnh này, đợi sau khi không còn khách đến tham quan nữa, hắn mới chậm rãi bước tới.

“Cư sĩ tới đây muốn bói một quẻ sao?” Đạo sĩ khẽ động thân mình, ra vẻ cao thâm hỏi.

“Lâm Trường Cửu?” Ngô Thần cười nhạt, đây là tên trước khi thay đổi của gã.

“Lâm Trường Cửu? Là muốn bói tên sao?” Đạo sĩ làm ngơ như không.

Ngô Thần lười nói nhảm, dao kề cổ.

“Đại ca bình tĩnh! Giờ xã hội pháp trị rồi, làm vậy là đi tù đó!” Lâm Trường Cửu hoảng sợ đầu hàng, mồ hôi lạnh thấm ướt áo.

Đây là ai? Ta cũng đâu quen hắn? Chẳng lẽ là bạn trai của ai đó ta từng ngủ qua?

“Nói cho ngươi biết, ta chưa 18!”

Lâm Trường Cửu đang định tích lực, nghe thấy lời này liền không dám manh động nữa.

Lỡ như kích động tên nhóc này bốc đồng xiên mình thì xong đời. Điều quan trọng hơn là từ giọng điệu nhẹ bẫng cùng sát khí thoang thoảng đó, Lâm Trường Cửu khẳng định, tên này từng giết người.

Ực!

“Đại ca tha mạng, ngài muốn gì ta cũng cho! Tiền bạc? Phụ nữ? Ta đều có!”

Ngô Thần đột nhiên hứng thú đánh giá hắn một lượt, hỏi:

“Tiền bạc bao nhiêu? Nữ nhân như nào?”

Lâm Trường Cửu vội trả lời:

“Trong tài khoản của ta có hơn trăm vạn, nữ nhân… Nữ nhân thì xinh đẹp như người vừa nãy vậy.”

Ngô Thần gật đầu rồi cười nói:

“Ta không cần!”

Tim Lâm Trường Cửu nhảy lên cổ họng.

Câu nói tiếp theo của Ngô Thần mới khiến hắn thả lỏng:

“Nhưng ta cần một thứ từ ngươi.”

“Ngài cần gì? Chỉ cần không phải tim ta, ta có thể tìm cho ngài một khỏa tim khác!” Lâm Trường Cửu vội chứng minh thân phận.

Ngô Thần nhìn hắn, cười khẩy, tên này đang nói nhảm gì vậy? Chẳng lẽ định tạo thủ đoạn bí ẩn? Khiến mình e dè?

Nếu không phải kiếp trước Ngô Thần cực kỳ quen thuộc tên này, Ngô Thần chỉ sợ cũng đã trúng chiêu rồi.

“Tim thì không cần đâu, đưa ta bản gốc Thái Âm Chân Kinh là được.”

Nghe thấy bốn từ này, đồng tử Lâm Trường Cửu co rút lại nhưng không dám từ chối.

Ngô Thần đi theo Lâm Trường Cửu, ký ức tua về những ngày trước khi tử hình.

“Thế giới cổ võ…”

Kiếp trước Ngô Thần ở trong tù, vô tình chứng kiến một ông lão dùng tay búng nát sỏi, lúc ấy hắn còn ngỡ bản thân bị ảo giác.

Sau đó dưới sự gặng hỏi của Ngô Thần, có lẽ vì hắn sắp chết, có lẽ vì buồn chán mà ông lão kia tiết lộ đôi chút.

Ngô Thần lúc này mới hiểu trong quá khứ, bản thân đối với đám gia tộc chẳng khác nào trứng trọi đá cả.

Tuy nhiên còn may mắn là thế giới này chỉ là thế giới cổ võ, cực hạn trong ghi chép cũng chỉ dùng tay bắt đạn súng lục từ xa mà thôi.

Còn nếu ở gần thì tay nát.

Không hề có tông sư hóa khí, dùng lá cây giết người. Vậy nên cổ võ mới dần mai một, thay vì cực khổ cả chục năm rèn luyện, sắm một con dao còn mạnh hơn.

Tuy nhiên đó là cổ võ, còn đối với Thái Âm Chân Kinh thì khác.

Ngô Thần cầm Thái Âm Chân Kinh lật xem, 69 động tác đập vào mắt.

“Mẹ nó tên này, kiếp trước chỉ dạy ta 9 động tác!” Ngô Thần trừng mắt khiến Lâm Trường Cửu không hiểu ra sao vội rụt cổ lại.

Thái Âm… Gọi là Thái Âm nhưng không phải luyện Thái Âm mà là khống chế Thái Âm! Lấy thân giả Thái Dương điều hòa, giao nhau luyện khí…

Luyện tới đại thành, âm dương luân chuyển không ngừng, liên miên không dứt.

Nói một cách ngắn gọn thì…

Khụ khụ, chính là công pháp song tu! Có nó, cho dù quần nhau đến sáng thì thằng nhỏ vẫn sừng sững cao đầu.

“Tốt, tà thư này ta sẽ tiêu hủy!” Ngô Thần nhanh tay cất vào túi áo rồi chuồn đi mất.

“Bảo bối của ta!” Lâm Trường Cửu thấy Ngô Thần rời đi mới dám hét lên một cách tê tâm liệt phế:

“Khốn khiếp! Ta mới chỉ thuộc 17 động tác thôi! Mới thuộc 17 động tác thôi đó!”