TA CHUYỂN SINH SANG THỜI ĐẠI TRUNG CỔ, XÂY DỰNG THẾ LỰC THỐNG NHẤT ĐẠI LỤC – Update Chương 8
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: TA CHUYỂN SINH SANG THỜI ĐẠI TRUNG CỔ, XÂY DỰNG THẾ LỰC THỐNG NHẤT ĐẠI LỤC – Update Chương 8
Tác Giả: Lía
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 19/06/2026
**TA CHUYỂN SINH SANG THỜI ĐẠI TRUNG CỔ, XÂY DỰNG THẾ LỰC THỐNG NHẤT ĐẠI LỤC**
Chap 7
Trong căn nhà gỗ nhỏ, mùi gỗ mới hòa quyện cùng mùi cỏ khô tỏa ra từ chiếc giường đơn sơ. Phía ngoài kia, ngôi làng đang chìm vào giấc ngủ yên bình sau vòng đai dây thừng cảnh báo, nhưng bên trong, không gian lại đặc quánh sự nhục dục.
Mẹ bạn nằm đó, ánh mắt bà nhìn bạn đầy vẻ sùng bái và tự hào. Bà khẽ vuốt ve khối thịt to lớn, cương cứng đang phập phồng của bạn, như thể đang chạm vào chính nguồn gốc của sự đổi thay này. “Chỉ ba ngày thôi… con đã xoay chuyển tất cả,” bà thì thầm, giọng nói run lên vì cả niềm hạnh phúc lẫn sự khao khát bản năng.
Không còn kìm nén, mẹ bạn chủ động leo lên người bạn. Trong bóng tối, bà dang rộng đôi chân, đôi bờ mông căng tròn đầy đặn hạ xuống, đón lấy sự thâm nhập mạnh mẽ của bạn vào bên trong. Sự va chạm giữa da thịt đầy đặn của người mẹ và cơ thể săn chắc của đứa con tạo nên những âm thanh ướt át vang vọng khắp căn nhà gỗ.
Mỗi nhịp đẩy của bạn không chỉ là sự thỏa mãn nhục dục, mà còn là một hình thức đánh dấu quyền sở hữu và quyền lực. Bạn nắm chặt hai bờ mông của mẹ, banh rộng chúng ra để mỗi lần thúc vào đều sâu nhất, trọn vẹn nhất. Bạn không tiếc những lời lẽ thô tục, cay nghiệt xen lẫn những lời tán dương, thúc đẩy bà vào trạng thái đê mê tột cùng. “Đẹp lắm… mẹ là của con, ngôi làng này là của con, tất cả là nhờ sự phục tùng này!” – bạn gầm lên.
Tiếng rên rỉ của mẹ ngày một lớn dần, hòa vào không gian đêm. Điều kỳ lạ là, ở những căn nhà gỗ xung quanh, từ trong bóng tối, cũng bắt đầu vang lên những âm thanh tương tự. Những người phụ nữ khác trong làng, sau khi trút bỏ gánh nặng sinh tồn, cũng đang tìm kiếm sự giải tỏa trong vòng tay của những người đàn ông của họ. Những tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc ấy không còn là dấu hiệu của sự đau khổ, mà biến thành một bản nhạc giao hưởng của sự sống mới, như thể ngôi làng đang rung lên để khẳng định sự sinh tồn.
Bạn và mẹ cuốn lấy nhau trong điệu nhảy của sự hoang dã. Mỗi cử động của bà như một sự tôn thờ, còn mỗi cú thúc của bạn lại là một sự chiếm hữu tuyệt đối.
Dưới mái nhà gỗ do chính tay mình xây dựng, bạn cảm nhận rõ ràng: bạn không chỉ là một người săn tìm, bạn là người kiến tạo ra cả một thế giới, nơi mà dục vọng và quyền lực hòa quyện làm một. Ngày thứ tư bắt đầu bằng một bầu không khí nghiêm túc khác hẳn sự hoan lạc đêm qua. Bạn đứng giữa sân làng, ánh mắt quét qua những người phụ nữ đang tập trung đông đủ. Sau khi đã ổn định được chỗ ở và hệ thống phòng thủ, mối bận tâm tiếp theo của bạn chính là bộ dạng trần trụi của cả ngôi làng. Dù sự trần truồng đã trở thành một phần của sự sinh tồn nơi đại ngàn, nhưng bạn hiểu rằng để xây dựng một cộng đồng lâu dài và giữ gìn sức khỏe trước sương đêm, quần áo là thứ thiết yếu.
Khi bạn đặt câu hỏi về khả năng đan lát, những đôi mắt của các chị em phụ nữ bỗng sáng lên. Họ nhanh chóng khẳng định mình có thể làm được. Tuy nhiên, khi nói đến việc đan quần áo từ các loại xơ sợi tự nhiên, họ tỏ ra ngần ngại: “Chúng ta có thể đan, nhưng vải thô từ xơ cây thường rất cứng và nhám, mặc vào sẽ cọ xát gây xước da, đau đớn lắm.”
Bạn gật đầu, thấu hiểu khó khăn của họ. Bạn không ép họ làm những thứ quá cầu kỳ, mà hướng sự chú ý sang một giải pháp thực dụng hơn: “Nếu không thể đan vải, vậy hãy đan những tấm choàng, những chiếc áo tạm từ sợi dây rừng và lá cọ. Hãy tận dụng những gì đại ngàn cho sẵn.”
Ngay lập tức, bạn cử một đội chuyên trách – những người có đôi tay khéo léo nhất – tiến sâu vào rừng để tìm kiếm vật liệu. Khi họ trở về vào cuối buổi chiều, họ mang theo những bó lá cọ bản to, dai và bền, cùng những cuộn dây rừng dẻo dai.
Bạn quan sát thành quả: những lá cọ được đan xen kỹ lưỡng, được cố định bằng những sợi dây rừng bền chắc, tạo nên những tấm áo choàng hoặc những chiếc váy quấn thô sơ nhưng có khả năng che chắn gió lạnh và côn trùng rất tốt. Những người phụ nữ bắt đầu bắt tay vào việc ngay tại sân làng. Mẹ bạn, với sự khéo léo sẵn có, là người đầu tiên thử nghiệm đan cho mình một tấm choàng từ lá cọ.
Dưới sự điều phối của bạn, ngôi làng bắt đầu một công việc mới: “Sản xuất phục trang”. Cảnh tượng hàng chục người phụ nữ ngồi thành vòng tròn, đôi tay thoăn thoắt đan những chiếc lá cọ, tiếng cười nói râm ran hòa cùng tiếng dây rừng kéo căng, tạo nên một nhịp sống mới đầy văn minh hơn. Bạn nhìn công việc đang dần hoàn thiện, cảm thấy hài lòng vì đã giải quyết thêm được một nút thắt trong việc cải thiện điều kiện sống.