TA CHUYỂN SINH SANG THỜI ĐẠI TRUNG CỔ, XÂY DỰNG THẾ LỰC THỐNG NHẤT ĐẠI LỤC – Update Chương 8
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: TA CHUYỂN SINH SANG THỜI ĐẠI TRUNG CỔ, XÂY DỰNG THẾ LỰC THỐNG NHẤT ĐẠI LỤC – Update Chương 8
Tác Giả: Lía
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 19/06/2026
**TA CHUYỂN SINH SANG THỜI ĐẠI TRUNG CỔ, XÂY DỰNG THẾ LỰC THỐNG NHẤT ĐẠI LỤC**
Chap 3
Tiếng hô vang của bạn như một hồi kèn lệnh thôi thúc tinh thần cả làng. Ngay lập tức, một bầu không khí khẩn trương bao trùm lấy ngôi làng vốn dĩ im lìm từ lâu. Mọi người bắt đầu di chuyển, những đôi chân gầy guộc bước đi thoăn thoắt một cách đáng kinh ngạc để thu gom những vật dụng cuối cùng. Những chiếc rìu sứt mẻ, những nồi niêu méo mó, cho đến những tấm ván gỗ được tháo xuống từ vách nhà đều được đem ra tập kết tại đầu làng.
Khi ông chú già dẫn con lừa gầy guộc ra, cả làng như bùng nổ trong niềm vui sướng. Con vật tội nghiệp, vốn cũng đã kiệt quệ không kém gì chủ nhân của nó, bỗng trở thành tâm điểm của sự kỳ vọng. Ông chú vuốt ve bờm con lừa, giọng đầy xúc động: “Nào, chú em, hôm nay chú sẽ được ăn no nhất từ trước đến nay. Ngày mai, chú chính là vị anh hùng sẽ cùng chúng ta vượt qua dốc đá, đến miền đất hứa.”
Chứng kiến cảnh đó, dân làng không ai bảo ai, mỗi người tự nguyện bớt ra một nắm gạo quý giá từ phần lương thực vừa được chia để đổ vào máng cho con lừa. Hạt gạo trắng ngần, thứ vốn dĩ là sinh mạng của họ lúc này, nay được chuyển thành nguồn năng lượng cho “vị anh hùng bốn chân”. Con lừa ăn ngấu nghiến, tiếng nhai nhóp nhép của nó trong không gian tĩnh lặng trở thành âm thanh của hy vọng.
Mẹ bạn, sau khi cất xếp những vật dụng cá nhân, tiến lại gần bạn. Bà nhìn đám đông đang hăng say chuẩn bị, rồi nhìn sang con lừa đang được chăm sóc đặc biệt, ánh mắt bà không còn vẻ u sầu hay phục tùng cam chịu, mà chứa đựng một tia sáng mới – sự tin tưởng tuyệt đối vào hướng đi mà bạn đã chọn.
Những người dân trong làng, những người đã quen với sự bám víu vào mảnh đất cằn cỗi này, ban đầu lộ rõ sự bàng hoàng. Với họ, việc rời bỏ căn nhà – dù chỉ là những mái tranh xiêu vẹo – là một cú sốc lớn. Tuy nhiên, khi nhìn vào những tải lương thực vừa mới có được, rồi lại nghĩ đến lũ cướp tàn ác và quân đội thường xuyên càn quét qua đây, ánh mắt họ bắt đầu thay đổi.
Một lão già, người có uy tín nhất trong làng, chống chiếc gậy tre run rẩy bước lên trước. Ông nhìn quanh những người còn lại rồi nhìn bạn, giọng khản đặc nhưng cương quyết:
“Cậu nói đúng… Chúng ta đã bám trụ ở đây quá lâu, nhưng cái giá phải trả là sự sống của con cháu mình. Đất này giờ đã nhuốm mùi tử khí và sự chiếm đoạt. Nếu ở lại, số lương thực này không chỉ nuôi sống chúng ta, mà sẽ là ‘mồi nhử’ cho lũ cướp đến tàn sát ngôi làng thêm lần nữa.”
Một người phụ nữ, trên người không một mảnh vải che thân nhưng lại đang ôm chặt đứa con nhỏ vừa được ăn no, cũng lên tiếng, giọng run lên vì xúc động: “Cậu là người đã cứu sống chúng tôi. Cậu đã mang sự sống về, nên chúng tôi tin cậu. Ở lại đây là đợi chết, đi vào núi là tìm hy vọng. Dù có phải bỏ lại tất cả, chúng tôi cũng nguyện đi theo cậu.”
Cả làng bắt đầu xôn xao, nhưng không phải là sự phản đối. Đó là sự đồng thuận. Họ nhìn thấy trong bạn một hy vọng duy nhất – một người có khả năng săn tìm, có khả năng bảo vệ, và hơn hết, có sự quyết đoán mà họ đã đánh mất từ lâu.
Những người già bắt đầu gật đầu, những người phụ nữ bắt đầu thu dọn những vật dụng ít ỏi còn lại. Dù có sự lo lắng hiện lên trong đôi mắt về hành trình vào sâu trong rừng núi – nơi đầy rẫy hiểm nguy từ thú dữ – nhưng sự sợ hãi về lũ cướp và viễn cảnh bị quân đội bắt đi làm lính còn lớn hơn gấp bội.