Sự dơ bẩn của gái nhà giàu – Update Chương 3

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Sự dơ bẩn của gái nhà giàu – Update Chương 3

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

Cơn tức giận dồn nén bùng nổ vào một buổi tối. Sau khi anh Đức lại một lần nữa từ chối, lấy cớ “mai phải dậy sớm sửa xe”, Mộng Nguyệt quát lớn, đuổi anh ra khỏi nhà. “Mày ra tiệm mà ngủ đi! Tao không cần loại chồng vô dụng như mày nữa!” Anh Đức cúi đầu, mặt đỏ bừng xấu hổ, đành xách vài bộ quần áo ra tiệm sửa xe ngủ tạm. Hai ngày nay, biệt thự chỉ còn Mộng Nguyệt với  em gái và người giúp việc.

Cô cảm thấy buồn chán, cơ thể nóng bổng tuổi đôi mươi của cô càng thêm rạo rực,cô cần một ai đó sưởi ấm nó hơn hết là một con cặc to bự có thể lắp đầy khoảng trống trong cô. Tối hôm đó, trời se lạnh, Mộng Nguyệt mặc chiếc váy ngủ mỏng màu hồng nhạt, ôm sát lấy thân thể. Bộ ngực đồ sộ của cô căng tròn, hai đầu ti nhô cứng dưới lớp vải mỏng. Vòng mông cong vút lắc lư theo từng bước chân. Cô rủ em út Ánh Duyên đi dạo quanh khu biệt thự để giải tỏa.

Em gái út, Ánh Duyên, 20 tuổi, là “công chúa” được cả nhà cưng chiều nhất. Cô nhỏ nhắn hơn hai chị, cao khoảng 1m62, nhưng thân hình lại vô cùng xinh xắn và gợi cảm theo kiểu đáng yêu. Khuôn mặt Ánh Duyên như búp bê: má phúng phính, đôi mắt to tròn ngây thơ, mũi nhỏ xinh, đôi môi cherry mọng nước luôn hơi chu ra. Thân thể cô tuy nhỏ nhưng các đường cong lại đầy đặn bất ngờ. Vòng một của Duyên tròn trịa, căng mọng như hai quả chanh non, cao vút và săn chắc, luôn phập phồng nhẹ nhàng dưới lớp áo. Eo cô thon thả, vòng ba nhỏ nhắn nhưng cong cong, mông tròn lẳn, săn chắc như hai quả bóng nhỏ. Đôi chân cô ngắn hơn chị nhưng mịn màng, trắng trẻo, với phần bắp chân đầy đặn và đôi đùi mũm mĩm. Da Ánh Duyên trắng hồng như em bé, mịn màng nhờ chăm sóc kỹ lưỡng. Cô thường mặc váy ngắn hoặc đồ ngủ hai dây, lộ ra phần vai tròn trịa, cổ thon dài và khe ngực sâu hun hút. Toàn thân cô toát lên vẻ đẹp tươi mới, non nớt nhưng đầy sức sống, khiến ai nhìn cũng muốn che chở và… chiếm hữu.

Cuộc sống trong biệt thự diễn ra êm đềm, yên bình. Những buổi sáng nắng vàng rọi qua tán cây, ba chị em dạo bước trong vườn, thân thể uyển chuyển dưới ánh sáng, toát lên vẻ đẹp gợi cảm của những bông hoa đang độ xuân thì. Không khí trong nhà luôn ngập tràn hương hoa quả chín và mùi nước hoa thoang thoảng từ các cô gái.

Hai chị em dạo bước trên con đường đất dẫn ra sau vườn, gần bãi rác công cộng của xóm. Nơi đây là khoảng đất trống, ban ngày người ta đổ rác thải, tối đến vắng vẻ. Gần đó có một lão ăn mày thường trú ngụ. Lão khoảng 60 tuổi, thân hình gầy guộc, quần áo rách rưới, nhưng mọi người trong xóm đều thương tình. Lão có một chú chó to lớn, lông xám xù, được kể là kỷ niệm với con gái đã mất vì bệnh nặng. Lão nuôi nó để bầu bạn. Mộng Nguyệt từng nghe chuyện, nên thỉnh thoảng khi có đồ ăn thừa gần hết hạn, cô hay bảo người giúp việc mang ra đặt gần đó cho lão. Cô chưa từng gặp lão trực tiếp vì lão thường đi xin ăn đến khuya mới về.

Đột nhiên, từ bóng tối bên bãi rác, một tiếng sủa vang lên. Chú chó to lớn lao ra, đứng chặn đường hai chị em. Ánh Duyên hoảng sợ né sau lưng chị, tay níu chặt váy. Mộng Nguyệt cũng giật mình, tim đập thình thịch. “Chó… chó dữ!”

Từ trong bóng tối, một giọng nói yếu ớt, khàn khàn vang lên: “Aa…dừng lại , Đen!” Một bóng dáng gầy gò chậm rãi bước ra. Đó là lão ăn mày. Lão mặc chiếc áo khoác rách, quần cũ sờn, tay vẫn đang cặm cụi phân loại vài thứ rác có thể bán ve chai. Chú chó nghe tiếng chủ liền ngoan ngoãn chạy lại, vẫy đuôi.

Lão cúi đầu, miệng cười hiền lành: “Xin lỗi hai cô gái nhiều lắm nó có làm hai cô sợ không. Bình thường tôi về khuya để tránh làm phiền mọi người, hôm nay mệt quá nên về sớm. Con Đen nó không cắn đâu, chỉ hay sủa khi thấy người lạ gần chỗ ngủ của tôi.”

Mộng Nguyệt thở phào, ánh mắt e dè nhìn lão . Lão già trông hiền lành, giọng nói có phần run run vì mệt mỏi. Cô mỉm cười nhẹ: “Không sao đâu ông. Chúng cháu chỉ đi dạo thôi. Ông có đói không để cháu kêu người làm mang gì ra cho ông ăn nhé.”

Nói xong, mắt cô vô tình liếc xuống dưới. Trong ánh trăng mờ và ánh đèn đường xa xa, phần đũng quần rách của lão lỏng lẻo. Một thứ gì đó to lớn, dài dằng dặc đang lủng lẳng bên trong. Dù chưa cương cứng, nó đã gần chục phân, gân guốc rõ nét, nhô thành một khối lớn dưới lớp vải mỏng. Mỗi khi lão di chuyển, thứ đó khẽ đung đưa, khiến Mộng Nguyệt bất giác nuốt nước bọt. Tim cô đập mạnh, một cảm giác nóng ran lan từ bụng dưới lên. “Trời… to… dài quá…” Cô hoảng hồn, mặt đỏ bừng, vội kéo tay Ánh Duyên: “Thôi… mình về thôi em.”

Ánh Duyên ngạc nhiên nhưng vẫn theo chị. Hai chị em vội vã quay về biệt thự, để lại lão ăn mày đứng đó ngẫn ngơ nhìn hai cô gái xinh đẹp vội vả bước đi trong đêm.

Về đến phòng, Mộng Nguyệt đóng cửa, lòng vẫn còn rung động. Cơ thể cô nóng ran, âm hộ ướt át hơn bao giờ hết,nước lồn cô không kiềm được mà rĩ ra từ lúc nhìn thấy thứ to lớn đó. Cô nằm vật ra giường, tay luồn xuống dưới váy ngủ, ngón tay nhanh chóng xoa nắn hột le sưng mọng. Hình ảnh “con cặc” to lớn của lão ăn mày cứ lởn vởn trong đầu. Cô thủ dâm điên cuồng, rên rỉ khẽ, tưởng tượng thứ đó đang đâm sâu vào cô. Khoái cảm dâng trào mạnh mẽ hơn mọi đêm, khiến cô lên đỉnh nhanh chóng, nước nhờn tuôn ra ướt đẫm ga giường.

Nằm thở dốc, Mộng Nguyệt cắn môi, lòng đầy hỗn loạn. “Mình… sao lại nghĩ đến một lão ăn mày chứ?” Nhưng cơ thể cô, sau một năm khao khát không được thỏa mãn, dường như đã tìm thấy một tia hy vọng kỳ lạ.Truyện đã full ib tlegram ngocviettruyen bấm vào phần tác giả để xem thêm khác truyện khác

nhận viết truyện theo yc