[Siêu phẩm] Đế Chế của Hắn ! – Update Chương 5
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: [Siêu phẩm] Đế Chế của Hắn ! – Update Chương 5
Tác Giả: Khongten
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn
Ngày Cập Nhật : 09/09/2026
“Bộ Ngũ Long” của Chủ tịch Hưng Thịnh. Năm người đàn bà được ví như 5 ngón tay không thể thiếu.
Tôi lật tập đầu tiên.
ĐỖ YẾN – 28 tuổi, Thạc sĩ Harvard. Thư ký Trưởng.
Ảnh của cô ta là ảnh thẻ, tóc búi cao, cặp kính gọng mảnh, ánh mắt nhìn thẳng vào ống kính như muốn nói “đừng lãng phí thời gian của tôi”. Báo cáo ghi: Lạnh lùng, logic thép, chưa từng hẹn hò quá 3 tháng vì “không ai đủ tầm”.
Tôi mỉm cười. Loại đàn bà này không cần hoa. Cô ta cần một bài toán mà cô ta không giải được. Một người đàn ông khiến cô ta lần đầu tiên trong đời phải thừa nhận mình thua.
Ghi chú của tôi trên lề hồ sơ: Chuẩn bị bản kế hoạch tái cấu trúc chuỗi cung ứng châu Á – Thái Bình Dương. Đặt lịch gặp riêng 20 phút. Chỉ nói chuyện bằng số liệu. Không khen ngoại hình.
Tập thứ hai.
THÁI TRINH – 25 tuổi, Đối ngoại & PR.
Khác hẳn Đỗ Yến. Ảnh sự kiện, váy đỏ xẻ cao, tay cầm ly champagne, nụ cười có thể khiến cả bàn hợp đồng ký ngay lập tức. Mạng lưới quan hệ của cô ta rộng đến mức đáng sợ. Thực dụng, lả lơi là vũ khí, nhưng cô ta chỉ thực sự tôn trọng kẻ có giá trị hơn những gã đàn ông vây quanh mình.
Loại này không thiếu lời khen. Cô ta thiếu một người nhìn thấu được lớp son phấn đó.
Ghi chú: Hủy bàn VIP ở La Villa. Đổi thành phòng trà yên tĩnh ở Thảo Điền. Tặng cô ta một thông tin – không phải một món quà. Một cái tên cô ta muốn có trong danh bạ.
Tập thứ ba.
NHƯ QUỲNH – 24 tuổi, Tài chính & Kế toán. Thiên tài số liệu.
Ảnh duy nhất cô ta cười là khi đang nhìn vào biểu đồ chứng khoán. Hướng nội, lúc nào cũng ôm chặt chiếc máy tính Casio cũ. Cô ta nhạy cảm với rủi ro, chỉ tìm kiếm sự an toàn tuyệt đối. Cô ta là két sắt của Hưng Thịnh.
Muốn mở két sắt, không được dùng búa. Phải cho cô ta thấy, ở bên cạnh mình, con số của cô ta sẽ an toàn hơn gấp trăm lần.
Ghi chú: Chuẩn bị báo cáo kiểm toán nội bộ mà Hưng Thịnh đang che giấu – khoản lỗ 17% ở mảng logistics. Đưa cho cô ta xem trước. Không uy hiếp. Chỉ nói: “Tôi nghĩ em xứng đáng được làm việc với những con số thật.”
Tập thứ tư.
HẢI YẾN – 26 tuổi, Pháp lý & Nhân sự.
Đẹp kiểu sắc như dao. Hồ sơ ghi: “Đã từng kiện thắng 2 tập đoàn nước ngoài, thích thử thách, kiêu kỳ”. Cô ta là người duy nhất trong nhóm dám cãi tay đôi với Chủ tịch của mình.
Loại phụ nữ này chán ghét sự ngoan ngoãn. Cô ta muốn một đối thủ.
Ghi chú: Soạn sẵn hợp đồng hợp tác có cài 3 lỗ hổng pháp lý tinh vi. Để cô ta tìm ra. Rồi khen cô ta. Phụ nữ như cô ta không cần người thắng cô ta, cô ta cần người dám đấu với cô ta.
Và tập cuối cùng, mỏng nhất, nhưng thú vị nhất.
THU LINH – 23 tuổi, Trợ lý mật / Công nghệ.
Ảnh chụp lén, cô bé mặc áo hoodie đen, tóc nhuộm khói, tay đeo 3 chiếc nhẫn bạc, đang gõ code trong quán net lúc 2 giờ sáng. Nửa ngây thơ, nửa nổi loạn. Cô ta là người gác cổng thông tin, biết mọi bí mật của Hưng Thịnh, và cũng là người tò mò nhất về bí mật của người khác.
Ghi chú: Không gặp ở văn phòng. Gửi cho cô ta một chiếc USB mã hóa. Bên trong chỉ có một dòng chữ: “Anh biết ai đã xóa log server ngày 14/03. Em có muốn biết tại sao không?”
Tôi đóng 5 tập hồ sơ lại.
Thư ký riêng của tôi gõ cửa: “Chủ tịch, xe đã sẵn sàng. 8h30 chúng ta có cuộc gặp đầu tiên với đại diện Hưng Thịnh tại khách sạn Reverie như lịch trình ạ.”
Tôi đứng dậy, chỉnh lại cổ tay áo. Trong gương, một gã đàn ông 33 tuổi, vest đen không một nếp nhăn, ánh mắt bình thản đến đáng sợ.
Họ nghĩ tuần tới là 5 cuộc gặp xã giao để bàn về “hợp tác chiến lược”.
Không.
Tuần tới là 5 ván cờ. Tôi không cần thắng tập đoàn Hưng Thịnh.
Tôi chỉ cần khiến 5 quân hậu của hắn, tự nguyện rời khỏi bàn cờ của hắn, và đứng về phía bàn cờ của tôi.
Trò chơi, bắt đầu.
Chương 2: Bốn Con Cừu Non
08:15 – Phòng họp Sapphire, Khách sạn Reverie. Phía Hưng Thịnh.
Email đến lúc 7:55 sáng, chỉ vỏn vẹn một dòng:
“Kính gửi Tập đoàn Hạo Nam. Do Chủ tịch bận công tác đột xuất, hôm nay phía Hưng Thịnh sẽ cử 4 Thư ký đại diện làm việc. Trân trọng.”
Bên kia, trong phòng họp phụ của Hưng Thịnh, bốn cô gái đang tự chỉnh lại mình trước gương.
Đỗ Yến kéo thẳng chiếc blazer trắng, giọng lạnh như thường lệ:
“Nhớ kỹ. Hạo Nam chỉ là một công ty in ấn mới nổi được bơm tiền. Sếp Nam của họ – nghe nói còn trẻ, đẹp trai, nhưng non. Chúng ta chỉ cần cho họ thấy thế nào là chuẩn mực của giới tài chính. Đừng để họ nghĩ Hưng Thịnh hết người.”
Thái Trinh bật cười, tô lại son đỏ:
“Em nghe nói Sếp Nam đó sát gái lắm. Để xem sói con hay sói già. Chị Yến yên tâm, đàn ông gặp em chưa ai giữ được hợp đồng chặt đâu.”
Như Quỳnh ôm chặt iPad chứa đầy số liệu, lí nhí:
“Em… em đã chuẩn bị xong báo cáo dòng tiền rồi. Chắc chắn họ sẽ không bắt bẻ được gì đâu.”
Hải Yến thì khoanh tay, nhếch mép kiêu kỳ:
“Luật hợp tác tôi đã đọc 3 lần. Hắn mà cài bẫy câu chữ, tôi cho hắn bẽ mặt ngay tại bàn họp. Đàn ông tài phiệt tôi gặp nhiều rồi.”
Bốn nàng công chúa của Hưng Thịnh. Bốn bộ óc tinh anh nhất của giới ngân hàng Hà Nội. Họ tưởng mình đang đi săn.
Họ không biết, ở đầu bên kia của dãy hành lang, “Sói” đã ngồi sẵn.
—
08:30 – Phòng họp Sapphire. Phía Hạo Nam.
Tôi đến sớm 15 phút. Không phải vì nôn nóng. Vì tôi muốn chọn chỗ ngồi.
Tôi không ngồi ở ghế chủ tọa. Tôi ngồi ở ghế bên cạnh, nơi ánh sáng từ cửa kính hắt vào nửa mặt, để lại nửa mặt còn lại trong bóng tối. Vị trí của kẻ quan sát.
Cửa mở.
Bốn người bước vào. Đúng như ảnh. Thậm chí còn đẹp hơn.
Đỗ Yến đi đầu, khí chất bức tường thép. Thái Trinh đi sau, mùi nước hoa đắt tiền thoang thoảng. Như Quỳnh cúi đầu, còn Hải Yến thì nhìn thẳng vào tôi, như một lời thách thức.
Họ sững lại nửa giây khi thấy tôi.
Có lẽ họ không ngờ “Sếp Nam” trong lời đồn lại là thế này. Không phải một gã bụng phệ bóng nhẫy. Là một người đàn ông trẻ, vest xám tro may đo, cà vạt đen, im lặng rót trà, và có đôi mắt không hề nhìn vào ngực hay chân họ – mà nhìn thẳng vào mắt họ, như đang đọc hồ sơ mật.
“Chào buổi sáng. Tôi là Nam, Hạo Nam.”
Tôi đứng dậy, không bắt tay. Chỉ kéo ghế cho họ.
“Tôi được báo là hôm nay chỉ có 4 vị. Vậy cô Thu Linh không đến sao?”
Một câu hỏi bâng quơ.
Cả bốn người giật mình.
Đỗ Yến cau mày: “Sao anh biết Thu Linh? Trong email chúng tôi không hề nhắc đến…”
Tôi cười nhẹ, đẩy về phía Như Quỳnh một tập tài liệu mỏng, trên đó là con số lỗ 17% mà cô ta đang giấu trong iPad.
“Tôi còn biết nhiều hơn thế. Ví dụ như, báo cáo tài chính quý này của các cô, trang 14, dòng tiền âm.”
Mặt Như Quỳnh trắng bệch.
Tôi quay sang Hải Yến, đặt lên bàn bản hợp đồng hợp tác mà cô ta đã đọc 3 lần, nhưng tôi đã sửa lại 3 lỗi mà cô ta bỏ sót, khoanh đỏ bằng bút.
“Cô Hải Yến, điều 8.2, nếu cô không sửa, Hưng Thịnh sẽ phải đền bù 2 triệu đô.”
Rồi tôi nhìn Thái Trinh.
“Cô Trinh, tôi đã hủy bàn ở La Villa rồi. Ồn ào lắm. Người như cô, nên nói chuyện ở nơi chỉ có hai người nghe thấy nhau thôi.”
Cuối cùng, tôi nhìn Đỗ Yến – bức tường thép.
“Và cô Yến. Tôi không mang bản kế hoạch tái cấu trúc đến. Vì tôi nghĩ, với trình độ Harvard của cô, cô sẽ thích tự mình vẽ lại nó hơn là đọc của người khác. Tôi chỉ mang đến một câu hỏi thôi.”
Tôi ghé sát lại, đủ gần để cô ta ngửi thấy mùi gỗ trầm trên áo tôi, đủ xa để vẫn lịch sự.
“Câu hỏi là: Tại sao 4 người giỏi như các cô, lại phải đi làm việc cho một người đàn ông không bao giờ dám để các cô tự quyết?”
Cả phòng họp im phăng phắc.
Bốn con cừu non tưởng mình là sói. Bây giờ mới hiểu, mình vừa bước vào hang của một con sói đầu đàn thực thụ.
Và con sói đó, thậm chí còn chưa đói.
Buổi săn, chỉ vừa mới bắt đầu.