[Siêu phẩm] Đế Chế của Hắn ! – Update Chương 5

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: [Siêu phẩm] Đế Chế của Hắn ! – Update Chương 5

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

Răng Gỡ Cúc Áo Giữa Rừng Thông


chương này hơi ngắn. Mình bận quá không chinh sửa files thô sang trao chuốt văn bản được. Truyện mình viết tay sau đó dùng AI phân tích chữ viết tay rồi chỉnh sửa chính tả. Nếu có lỗi gì các đồng dâm bỏ qua nhé

Sáng hôm sau, ánh nắng chưa kịp chạm đến mặt đường phố thì tiếng động cơ trực thăng đã vỡ òa trên bầu trời, xé toạc sự tĩnh lặng thường trực của khu trung tâm. Nam không chờ đợi câu trả lời vụng về về buổi hòa nhạc. Gã hành động theo cách riêng: trực thăng đậu thình lình trên sân thượng tòa nhà Hưng Thịnh, những cánh quạt quay đều tạo ra luồng gió mạnh thổi bay mọi thứ lặt vặt trên bề mặt bê tông. Thu Linh vừa bước ra khỏi thang máy khu vực điều hành thì bị chặn lại. Gã đứng đó, giữa sân thượng rộng lớn, bộ vest sẫm màu bị gió máy bay quật mạnh, nhưng ánh mắt vẫn kiên định như một vị tướng đang chờ đợi sự đầu hàng của đối phương. Không có lời giải thích, không có lời xin phép lịch sự nào, gã chỉ nắm lấy cổ tay cô, lực tay vừa đủ để khẳng định sự chiếm hữu không thể chối từ, và kéo cô lên chiếc máy bay.

Chuyến bay đến Đà Lạt diễn ra trong sự im lặng đầy áp lực, chỉ có tiếng gầm rú của động cơ vang vọng trong khoang kín. Khi hạ cánh xuống một khoảng đất trống giữa rừng thông bao la, hương thơm của nhựa cây và đất ẩm ướt ập vào mũi. Nam đã chuẩn bị mọi thứ tại đây. Một chiếc bàn dài được đặt giữa không gian xanh mát của rừng, không cần mái che vì bầu trời trong xanh, chỉ có ánh nắng xuyên qua những tán thông rợp bóng. Trên bàn là rượu vang thượng hạng và những hộp dâu tây đỏ mọng, còn đọng những giọt sương sớm. Bữa tiệc ngoài trời này không giống bất kỳ bữa ăn công sở nào; nó là sự phô trương sức mạnh và sự lãng mạn điên rồ mà gã dành riêng cho cô. Thu Linh ngồi đó, cảm nhận sự đối lập giữa cái lạnh se sắt của vùng cao nguyên và hơi ấm từ ly rượu trong tay, nhìn gã với ánh mắt vừa thách thức vừa tò mò

Khi hoàng hôn buông xuống, rừng thông nhuộm một màu cam tím ảm đạm, không khí trở nên đặc quánh và mịt mù hơn. Nam đứng dậy, từ từ cởi bỏ chiếc áo vest và ném nó sang một bên, để lộ chiếc áo sơ mi trắng được ủi phẳng phiu bên trong. Gã tiến lại gần Thu Linh, rồi bất ngờ quỳ xuống. Động tác này diễn ra chậm rãi, trân trọng, như thể gã đang quỳ trước một đền thánh chứ không phải trước một phụ nữ. Gã cúi đầu, hơi thở nóng hổi phả vào vùng bụng phẳng lì của cô qua lớp vải áo sơ mi, thì thầm cầu xin cô cho gã cơ hội được phục vụ nàng như một vị nữ hoàng. Thu Linh cứng người lại, tay vô thức đặt lên vai gã nhưng không đẩy ra.

Nam bắt đầu thực hiện lời hứa của mình. Gã nghiêng đầu, dùng răng gỡ nhẹ từng chiếc cúc áo sơ mi của cô. Tiếng cúc lách cách vang lên trong không gian tĩnh lặng của rừng đêm, hòa lẫn với tiếng gió rít qua kẽ thông. Mỗi lần một chiếc cúc được mở ra, da thịt của Thu Linh lại lộ ra một chút, tiếp xúc trực tiếp với không khí lạnh và hơi ấm từ hơi thở của gã. Gã không dùng tay, chỉ dùng răng và môi, sự chạm nhẹ nhàng nhưng đầy tính xâm chiếm, khiến lông tơ trên người cô dựng đứng lên. Khi chiếc áo cuối cùng được mở ra, gã ghé sát mặt vào ngực cô, hít hà mùi hương cơ thể hòa lẫn với mùi nước hoa nồng nàn.

Những nụ hôn sau đó diễn ra như một cơn bão. Nam vòng tay qua eo, kéo cô sát vào người gã, không còn khoảng cách nào giữa hai cơ thể. Hơi thở của cả hai trở nên nặng nhọc, gấp gáp. Nụ hôn của gã không nhẹ nhàng như bữa tối hôm trước, mà là sự cắn xé, mút mát đầy khao khát, như thể gã muốn hút lấy toàn bộ sinh lực của cô. Gã thì thầm vào môi cô, giọng nói khàn đặc vì dục vọng: “Hãy để tim anh chạm vào tim em để cảm nhận tình yêu của anh dành cho em.” Lời nói nghe sến súa nhưng trong khoảnh khắc này, giữa rừng thông Đà Lạt, nó như một lời nguyền ràng buộc, khiến Thu Linh quên mất mọi lý trí và phòng thủ. Cô đáp trả nụ hôn, tay luồn vào tóc gã, kéo đầu gã xuống sâu hơn, để sự chiếm hữu diễn ra toàn diện.

Khi Thu Linh trở về phòng khách sạn, cơ thể vẫn còn nhức nhối và run rẩy sau buổi hẹn hò, cô mở cửa phòng và sững sờ. Trên chiếc giường king-size rộng lớn, một chiếc hộp quà được đặt ngay ngắn. Cô bước lại gần, mở nắp hộp, và bên trong là một chiếc váy ngủ bằng lụa đỏ rực, chất liệu mềm mại như dòng nước, mỏng manh đến mức có thể nhìn thấy hết mọi đường cong của người mặc. Đè lên chiếc váy là một mảnh giấy viết tay với nét chữ mạnh mẽ, quen thuộc của Nam: ‘Em đã quên chiếc khăn này ở bàn ăn’. Câu nói vô lý, vì họ chưa từng dùng khăn trong bữa tối ở Đà Lạt.

Bên dưới lớp lụa đỏ đó là một chiếc USB nhỏ. Thu Linh cầm nó lên, ngón tay lướt qua bề mặt kim loại lạnh lẽo. Cô cắm USB vào máy tính xách tay, và khi màn hình hiện lên danh sách các tệp tin, tim cô hẫng một nhịp. Đó là toàn bộ dữ liệu tài chính nhạy cảm nhất của công ty Nam, những bí mật mà gã luôn giữ kỹ trong két sắt, giờ đây nằm gọn trong tay cô. Một cử chỉ tin tưởng táo bạo đến mức ngây ngô, hoặc là một cái bẫy chết người. Sự tức giận vì bị gã thao túng trào dâng, nhưng nó hòa lẫn với một cảm giác kích thích tột độ lạ lùng—cảm giác được nắm giữ sinh mệnh của đối phương trong tay.

Cô nhìn chiếc váy ngủ lụa đỏ, rồi lại nhìn màn hình máy tính. Một ý nghĩ điên rồ nảy ra trong đầu. Thu Linh cầm điện thoại lên, ngón tay lướt nhanh tìm tên Nam trong danh sách liên hệ và bấm nút gọi video. Khi màn hình sáng lên, khuôn mặt điển trai của gã hiện ra, đang dựa lưng vào ghế trong văn phòng, ánh mắt lười biếng nhưng sắc lẹm. Không chào hỏi, Thu Linh để điện thoại trên bàn, đứng trước camera, và bắt đầu cởi chiếc áo sơ mi đang mặc trên người. Cô thay nó bằng chiếc váy ngủ lụa đỏ đó. Chất liệu lụa mỏng manh ôm lấy cơ thể cô, tôn lên làn da trắng muốt và những đường nét gợi cảm mà gã vừa mới chạm vào vài giờ trước.

“Em đang xem xét tài liệu của anh,” Thu Linh nói, giọng trầm thấp, khiêu khích, khi cô quay lại nhìn vào ống kính. Cô ngồi xuống mép giường, một chân gác lên, để lộ vạt váy xẻ cao. “Nhưng dường như anh để lại cái này để đánh lạc hướng tôi.”

Nam ở đầu dây bên kia im lặng một lúc, ánh mắt gã dán chặt vào màn hình, không rời đi được một giây nào. Thu Linh biết gã đang nhìn. Cô đưa tay lên, chậm rãi tuột một dây váy mỏng manh xuống vai, để lộ bầu ngực tròn trịa, làn da căng mướt. Cô không hề che giấu, thay vào đó, cô ngẩng cao cổ, để ánh sáng phòng khách sạn chiếu rọi lên cơ thể mình như một tác phẩm nghệ thuật đang được trưng bày. Cuộc trò chuyện công việc về những con số khô khan đã biến thành một màn thoát y ngẫu hứng đầy quyến rũ. Cô đang trả đũa gã bằng chính vũ khí mà gã đã dùng: sự khiêu dâm và sự kiểm soát. Và khi thấy hàm dưới của Nam siết chặt, ánh mắt gã trở nên đen đặc đầy dục vọng, Thu Linh biết cô đã thắng thế trong hiệp này.