[Siêu phẩm] Đế Chế của Hắn ! – Update Chương 5

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: [Siêu phẩm] Đế Chế của Hắn ! – Update Chương 5

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

Nụ Cười Của Con Mồi

Cánh cửa kính khép lại sau lưng Nam, cắt đứt không khí ngột ngạt trong phòng họp, nhưng cũng như một đường kẻ chấm dứt một màn kịch và mở ra một màn khác. Gã không quay đầu lại. Bước chân của Nam vững chãi, đều đặn trên sàn đá cẩm thạch sáng loáng của khách sạn Sapphire, mỗi bước đều mang theo sự tính toán lạnh lùng vừa được thực thi. Vẻ mặt gã không hề thay đổi, vẫn là nụ cười nhẹ thoáng qua nơi khóe môi, một nụ cười của kẻ săn mồi đã thành công trong việc khơi mào cuộc chơi.

Về đến căn hộ áp mái của mình, Nam không một phút giây nghỉ ngơi. Gã ném chiếc áo vest màu tro xám lên ghế sofa, cởi bỏ hai cúc cổ áo sơ mi trắng, rồi thẳng tiến đến bàn làm việc. Màn hình máy tính đã sáng, ánh sáng xanh dương hắt lên gương mặt gã, làm nổi bật những đường nét góc cạnh. Các ngón tay của Nam lướt trên bàn phím, không một tiếng động, chỉ có tiếng bấm nhẹ và khẽ khi gã mở một tập tin. Sơ yếu lý lịch đầy đủ của Thu Linh hiện ra trên màn hình, chi tiết đến từng con số, từng dấu mốc.

Họ và tên: Lê Thu Linh. Tuổi: 23. Vị trí: Trợ lý Kỹ thuật & Mật vụ cho Chủ tịch Hưng Thịnh. Bằng cấp: Cử nhân loại ưu ngành An ninh mạng của một trường đại học danh tiếng tại Singapore, tốt nghiệp sớm hai năm. Lịch sử làm việc: Gần ba năm gắn bó với Hưng Thịnh, thăng tiến với tốc độ chóng mặt. Kỹ năng: Thâm nhập hệ thống, giải mã, phân tích dữ liệu, thành thạo năm ngôn ngữ lập trình và ba ngôn ngữ ngoại giao. Ghi chú đặc biệt: Có khả năng làm việc dưới áp lực cực lớn, thường xuyên thức khuya để xử lý các lỗi hệ thống, được ghi nhận là đã ngăn chặn nhiều vụ tấn công mạng nhắm vào công ty. Một bức ảnh nhỏ đính kèm, chụp từ camera an ninh của tòa nhà, cho thấy cô gái với mái tóc khói màu xám rối, khuôn mặt không trang điểm, ánh mắt tập trung cao độ vào màn hình máy tính xách tay lúc 2 giờ sáng.

“Hừ,” một tiếng khẽ bật ra từ cổ họng Nam. Gã ngả người ra ghế, hai tay đan sau gáy. “Quyền lực và sức mạnh sao?” Gã lặp lại câu nói của Thu Linh trong đầu, nhưng giờ đây, nó không còn là một lời thách thức, mà chỉ là một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh toàn cảnh mà gã đã vẽ ra. Gã đã nắm được đặc điểm của cô, nghiên cứu con mồi một cách triệt để. Cô ấy không chỉ là một trợ lý, cô là một bộ não, một người bảo vệ tường lửa cho đế chế của Chủ tịch Hưng Thịnh. Và chính sự tự tin, sự kiêu hãnh ẩn sau vẻ ngoài thờ ơ ấy lại là điểm yếu lớn nhất của cô. Cô khao khát một người có thể hiểu và vượt qua mình.

Cuộc hẹn đã được ấn định. Nam bấm số nội bộ. “Gửi bản fax xác nhận cho Peridot Grand Luxury Boutique Hotel. Gói ưu tiên của tôi. Đặt bàn bên hồ bơi.” Giọng thư ký ở đầu dây bên kia vang lên trong trẻo. “Vâng, thưa giám đốc.” Bản fax đã được thư ký gã gửi đi, một mệnh lệnh không thể đảo ngược. Peridot Grand Luxury Boutique Hotel trên đường Hoàng Kiếm. Khi đến sẽ có người dẫn đường. Mọi thứ đã được sắp đặt sẵn, như một ván cờ mà gã đã tính trước từng nước đi.

Tối hôm đó, Nam đến trước. Gã mặc một chiếc quần bơi tối giản, nhảy xuống làn nước xanh trong của hồ bơi vô cực trên sân thượng. Nước lạnh bao bọc lấy cơ thể, xoa dịu những căng thẳng còn sót lại. Gã bơi một vòng, động tác dứt khoát và mạnh mẽ, để lại những gợn sóng lan tỏa trên mặt nước phẳng lặng. Lên bờ, gã khoác lên mình chiếc choàng tắm trắng, ngồi vào bàn đã được đặt sẵn. Một ly rượu vang đỏ Merlot đã được rót sẵn, hương thơm của trái cây chín và gỗ sồi lan tỏa trong không khí mát lành của đêm. Gã nhâm nhi một ngụm, ánh mắt nhìn ra thành phố lung linh dưới chân, chờ đợi.

Chính xác chín giờ, Thu Linh xuất hiện. Cô vẫn mặc chiếc áo khoác có mũ đen rộng thùng thình, quần bò rách một cách nghệ thuật, mái tóc khói xộc xệch. Sự tương phản giữa cô và không gian sang trọng, lấp lánh xung quanh tạo ra một hình ảnh đầy nghịch lý. Một nhân viên phục vụ nhanh chóng tiến lại, lịch sự dẫn cô đến bàn của Nam. Trên bàn, ngoài ly rượu vang của gã, còn có một chai đang ướp đá, một đĩa thịt nguội thượng hạng được bày trí tinh tế, và một đĩa sườn cừu Pháp vẫn còn bốc khói nhẹ.

Cô ngồi xuống, không nói gì, chỉ lướt mắt qua những món ăn trên bàn. “Kiểu Pháp?” Giọng cô điềm đạm, không một chút cảm xúc, như thể đang nhận xét một đoạn mã.

Nam nghiêng đầu, đôi môi mím lại một cái gần như không thể nhận ra, rồi gã nhún vai. Một nụ cười nhẹ thoáng qua, một nụ cười vừa khiêu khích vừa thăm dò. “Em không thích sao?” Gã hỏi, giọng nói trầm ấm hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ hồ bơi. “Mời ngồi.”

Gã ngồi thẳng dậy ngay lúc đó, và như một tín hiệu đã được dàn dựng từ trước, một người chơi nhạc vĩ cầm ở góc sân thượng bắt đầu kéo những nốt nhạc đầu tiên của bản “Nơi tình yêu bắt đầu”. Giai điệu du dương, lãng mạn vang lên, bao trùm lấy không gian.

“Chào,” Nam mở lời, ánh mắt không rời khỏi cô. “Anh không nghĩ em sẽ không thích nhỉ, hay là…” Gã cố tình ngắt quãng, để lại một khoảng lặng đầy ẩn ý, một cái bẫy tinh vi.

Cô không đáp lời ngay lập tức. Thay vào đó, nàng im lặng quan sát gã, một cái nhìn sâu thẳm, như thể đang phân tích, quét dữ liệu, tìm kiếm một lỗ hổng trong hệ thống phòng thủ của gã. Ánh mắt cô đi từ mái tóc ẩm ướt của gã, đến chiếc choàng tắm, rồi dừng lại ở đôi mắt đang nhìn cô không chớp.

Sau một khoảng lặng kéo dài, một nụ cười bất ngờ nở trên môi Thu Linh, một nụ cười rạng rỡ, phá vỡ vẻ điềm đạm vừa rồi. “Cũng lãng mạn đấy,” cô nói, giọng nói giờ đây đã mang theo sự chơi vơi. “Nhà hàng bar sân thượng cao cấp, hồ bơi sân thượng. Xem ra anh không thể nào là một tổng tài xoàng.” Câu nói của nàng như một mũi dao găm, nhưng được bọc bằng lụa, vừa trêu chọc vừa công nhận.

Tim Nam thét lên. Một cú sốc điện chạy dọc sống lưng gã. Gã đang rung động hay chỉ là nhất thời? Sự tự tin, sự kiểm soát mà gã đã xây dựng cẩn thận bỗng nhiên nứt ra một đường nhỏ. Nụ cười của cô, ánh mắt của cô, nó không nằm trong bất kỳ kịch bản nào gã đã tính toán. Đây không phải là con mồi bị dồn vào chân tường. Đây là một đối thủ xứng tầm, đang chơi lại nước cờ của gã với một cách riêng. Và gã, lần đầu tiên sau rất lâu, cảm thấy một thứ gì đó ngoài tầm kiểm soát. Gã đang rung động, thật sự.

“Không vội!” Nam giơ tay chặn lại ý định chạm vào dao nĩa của Thu Linh, giọng trầm xuống nhưng không mất đi sự dịu dàng vốn có. “Chúng ta cùng nhau dùng bữa nhẹ đã. Công việc để sau, bây giờ là lúc thưởng thức hương vị của Pháp.”

Thu Linh khẽ nhếch mép, rút tay về, ánh mắt lóe lên một tia thích thú trước sự ra lệnh không cần tranh luận của gã. Cô cầm ly rượu vang đỏ lên, xoay nhẹ chân ly, ngắm nhìn dòng chất lỏng màu đỏ hồng ngọc bám vào thành thủy tinh trước khi đưa lên môi. Một ngụm nhỏ, cô nhắm mắt lại, lưỡi liếm nhẹ môi dưới để nếm vị chát của tanin chát nhẹ nhưng hậu vị ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng. Nam không rời mắt khỏi cô, gã quan sát từng chuyển động nhỏ nhất. Cách cô cầm ly không phải kiểu cầm nách thô lỗ của người mới tập uống, cũng chẳng phải kiểu cầm cuống kiêu sa của quý tộc giả tạo, mà là một cái cầm chắc chắn, ngón cái đặt nhẹ trên đĩa ly, thong thả và tận hưởng.

[Sản phẩm của tác giả khongten ]

Bữa ăn diễn ra trong khoảng một giờ đồng hồ, không gian bên hồ bơi vô cực dần lắng đọng lại, chỉ còn tiếng nước vỗ ì oạp và tiếng vĩ cầm vọng lại từ phía xa. Họ ăn, nói chuyện vui đùa về những chuyện phiếm, từ gu âm nhạc cho đến những trải nghiệm điên rồ nhất từng làm. Nam cắt một miếng cừu, đưa lên miệng nhâm nhi, nhưng sự chú ý của gã hoàn toàn tập trung vào người phụ nữ đối diện. Thu Linh ăn rất có quy tắc nhưng không gò bó. Cô không xé toạc thịt mà cắt từng miếng vừa ăn, đưa lên miệng một cách nhã nhặn, đôi khi khẽ cong môi khi hương vị bò bít tết thấm đẫm. Cô uống rượu không ừng ực, từng ngụm là một lần thưởng thức, cổ họng nuốt trôi, đôi má ửng hồng nhẹ lên vì cồn nhưng ánh mắt vẫn sáng quắc và tỉnh táo.

Nam thấy trong những cử chỉ ấy một bản năng bẩm sinh của kẻ cầm quyền. Cô không cần cố gắng chứng minh mình sang trọng, sự sang trọng đó nằm ở cách cô tôn trọng đồ ăn và người đối diện. Những chi tiết nhỏ nhặt ấy, cái cách cô lau miệng bằng khăn giấy, cái cách cô đặt dao nĩa song song khi kết thúc, tất cả đều làm gã tăng thêm niềm tin mãnh liệt rằng gã sẽ chinh phục được nàng “thủ lĩnh ngủ hổ tướng” của công ty Hưng Thịnh này. Đây không phải là một cô gái trẻ dễ bị choáng váng bởi sự xa hoa, đây là một đối thủ có lớp giáp vững chãi từ bên trong.

Khi chiếc đĩa cuối cùng được nhân viên dọn sạch, chỉ còn lại chai rượu vang đã vơi hơn một nửa và chút ánh sáng lung linh của thành phố phản chiếu lên mặt nước, Nam biết giờ đã đến. Gã ra hiệu cho người chơi vĩ cầm và nhân viên phục vụ rời lui, không gian trở nên riêng tư tuyệt đối.

“Thế nào về xã hội ngày nay?” Nam hỏi, giọng điệu bâng quơ như thể gã đang hỏi về thời tiết, lưng ngả ra sau ghế, chiếc áo choàng tắm trắng khẽ hở ra để lộ phần ngực rắn chắc. “Người ta nói nó hỗn loạn, nhưng tôi thấy nó chỉ là một vòng lặp của những ham muốn cũ kỹ được bao bọc bởi công nghệ mới thôi.”

Thu Linh mỉm cười, hiểu rằng màn dạo đầu đã kết thúc. Cô không trả lời ngay, chỉ nhìn gã với ánh mắt thấu hiểu. Đúng lúc đó, một chiếc máy tính bảng mỏng nhẹ từ phía thư ký của Nam – người đã lặng lẽ xuất hiện từ bóng tối – được đặt lên bàn. Màn hình sáng lên, bản hợp đồng chi tiết thống kê sản phẩm, giá thành và tỉ lệ lợi nhuận được đẩy sang phía Thu Linh.

“Đến việc chính rồi,” Thu Linh nói, giọng nói chuyển sang tông nghề nghiệp sắc bén. Cô cầm máy tính bảng lên, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, đôi mắt lướt qua những hàng số dài dằng dặc.

“Cô thấy thế nào?” Nam hỏi, giọng khẽ lại. “Chỉnh sửa gì không? Nếu có thì kiểu gì là hợp lý?”

Thu Linh im lặng một lúc, sự tập trung hiện rõ trên khuôn mặt trẻ trung nhưng đầy kiên nghị. Cô dừng lại ở mục giá nguyên liệu đầu vào, rồi nhấn vào một ô tính toán.

“Mục này,” cô chỉ tay vào màn hình, giọng chắc nịch. “Anh tính giá nhân công theo mức trung bình của thị trường, nhưng Hưng Thịnh có chuỗi cung ứng riêng ở miền Nam, chi phí này có thể giảm thêm 12%. Và ở đây, tỉ lệ lợi nhuận trên mỗi đơn vị sản phẩm anh đưa ra là 15%, nhưng nếu chúng ta tối ưu hóa lộ trình vận chuyển bằng hệ thống trí tuệ nhân tạo của bên tôi, con số này có thể lên tới 18%.”

Cô nhanh chóng điều chỉnh vài thông số, ngón tay lướt nhẹ nhàng nhưng quyết đoán, thay đổi những con số khô khan thành lợi thế có lợi cho công ty mình. Sau đó, cô ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Nam và giải thích: “Tôi không chỉ nhìn vào lợi nhuận trước mắt. Tôi cần đảm bảo rằng trong vòng sáu tháng đầu tiên, dòng tiền mặt dương đủ để tái đầu tư cho nghiên cứu và phát triển. Những điều chỉnh này giúp anh giảm rủi ro tài chính, và giúp chúng tôi có động lực làm việc lâu dài hơn.”

Nam ngồi yên lặng, lắng nghe từng lời cô nói. Gã nhìn những con số mà cô vừa thay đổi, sự chính xác đến từng chi tiết khiến gã kinh ngạc. Gã không nghĩ một người trẻ tuổi, vừa bước ra khỏi giảng đường đại học không lâu, lại có thể nhìn nhận bức tranh toàn cảnh như vậy. Không chỉ là sự tính toán, đó là tư duy của một người đã lăn lộn trên thương trường, hiểu rõ chỗ đau của từng bên. Sự tự tin và trí tuệ toát ra từ cô khiến Nam cảm thấy bị khuất phục. Gã vốn nghĩ mình là người săn đuổi, nhưng lúc này, gã cảm thấy như đang đứng trước một bức tường thành vững chãi đầy trí tuệ.

Gã nhìn sang thư ký của mình, gật đầu một cái nhẹ nhàng. “Tốt,” gã nói, rồi quay lại nhìn Thu Linh. “Hợp tác đôi bên có lợi. Cô thay đổi rất hợp lý.”

Gã đẩy hồ sơ sang một bên, công việc tạm khép lại, không khí căng thẳng nhường chỗ cho sự nhẹ nhõm. Nam nhìn Thu Linh, cảm giác chinh phục trong gã không hề giảm đi, mà chuyển sang một hình thức khác, tôn trọng và khao khát hơn.

“Vài hôm nữa sẽ có buổi hòa nhạc đêm hội ‘Bốn cánh chim trời’,” Nam nói, giọng trầm xuống, mang theo sự mời gọi kín đáo. “Mạn phép mời em một vé. Em có rảnh không?”

Thu Linh khẽ nhíu mày, như đang cân nhắc trong đầu lịch trình dày đặc của mình. Cô không vội vàng đồng ý ngay, cũng không phũ phàng từ chối. “Để em xem lại lịch,” nàng khéo léo đáp, vừa từ chối sự ràng buộc ngay lập tức, vừa để lại một cánh cửa hẹp mở ra cho khả năng gặp gỡ. “Có thể tôi sẽ rảnh, có thể không. Tôi sẽ báo anh.”

Cô đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo khoác có mũ đen rộng thùng thình. “Cảm ơn bữa tối, món cừu rất ngon.”

Nam nhìn nàng bước đi, bóng dáng nhỏ bé hòa vào đêm tối, nhưng mỗi bước chân đều toát lên sự kiêu hãnh và quyền lực. Khi cánh cửa thang máy khép lại, đưa nàng biến mất, Nam thốt lên, giọng đầy sự ngưỡng mộ pha lẫn sự thèm muốn mãnh liệt: “Đúng là một người đặc biệt kiện toàn. Ai có em thì công ty cực kỳ phát triển.” Gã cầm ly rượu vang lên, uống cạn ly, cảm nhận vị đắng ngọt lan tỏa, giống như cảm giác đang nắm giữ một mảnh ghép quý giá nhưng đầy thách thức mà gã vừa mới chạm tay vào.