[Siêu phẩm] Đế Chế của Hắn ! – Update Chương 5
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: [Siêu phẩm] Đế Chế của Hắn ! – Update Chương 5
Tác Giả: Khongten
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn
Ngày Cập Nhật : 09/09/2026
Không gian trong phòng họp Sapphire chìm vào một sự im lặng đặc quánh, nặng nề như những đám mây tích tụ trước bão tố. Câu hỏi của Nam vẫn lơ lửng giữa không trung, vang vọng trong đầu mỗi người: Tại sao bốn người giỏi như họ lại làm việc cho một kẻ không bao giờ để họ tự quyết? Đỗ Yến siết chặt tay trên mặt bàn, những khớp ngón tay trắng bệch, nhưng cô vẫn giữ nguyên ánh nhìn lạnh lùng phía sau lớp kính mát. Thái Trinh nuốt nước bọt, đôi môi đỏ thẫm của cô ấy khô khốc đi một chút. Như Quỳnh cúi gằm mặt, chiếc iPad trở thành tấm khiên che đi sự hoảng loạn trong đôi mắt. Còn Hải Yến, người luôn tự hào về sự sắc bén của mình, giờ đây lại cảm thấy lưỡi dao sắc bén ấy đang quay ngược lại vào cổ họng mình.
Nam đứng đó, bất động như một bức tượng tạc từ đá lạnh và sự thận trọng. Hơi thở nhẹ nhàng, đều đặn, mùi hương đàn hương thoang thoảng từ chiếc áo vest màu tro xám của anh lan tỏa, xâm chiếm từng góc nhỏ của căn phòng, hòa lẫn với mùi nước hoa đắt tiền của bốn cô gái nhưng lại áp đảo chúng hoàn toàn. Nửa khuôn mặt anh vẫn chìm trong bóng tối, nửa kia được ánh sáng mặt trời chiếu rọi lên những đường nét sắc sảo, tạo nên một vẻ đẹp nguy hiểm và đầy khiêu khích. Anh không cần phải nói thêm lời nào, sự hiện diện của anh đã đủ để xé toạc lớp vỏ bọc tự tin mà cả bốn người họ xây dựng trong nhiều năm qua.
Đúng lúc căng thẳng leo thang đến đỉnh điểm, khi không khí dường như đặc quánh đến mức không ai thở nổi, tiếng mở cửa kính kêu lên một tiếng “tách” sắc lạnh, phá tan sự tĩnh mịch đó. Cánh cửa phòng họp Sapphire trượt sang một bên, để lộ một bóng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn bước vào.
Một cô gái trẻ trông chưa đến hai mươi ba tuổi xuất hiện. Cô ấy mặc một chiếc áo hoodie đen rộng thùng thình, che khuất dáng người, mái tóc nhuộm khói xõa tung rối bời trên vai. Điểm nhấn duy nhất trên bộ đồ đơn giản ấy là ba chiếc nhẫn bạc đan xen vào nhau trên ngón tay cái của bàn tay phải, lấp lánh dưới ánh đèn phòng họp. Không giày cao gót, không trang điểm cầu kỳ, không mùi nước hoa hào nhoáng. Sự xuất hiện của cô ấy hoàn toàn trái ngược với bốn người phụ nữ đang ngồi trong phòng, những người đại diện cho sự hoàn hảo và sắc sảo của giới thượng lưu.
Bốn cặp mắt đồng thời quay sang nhìn người mới đến. Đỗ Yến nhíu mày, nhận ra ngay đó là Thu Linh – thành viên thứ năm và cũng là bí ẩn nhất trong “Bộ Ngũ Long”, người phụ trách mảng công nghệ và bảo mật, người luôn ở trong bóng tối và hiếm khi xuất hiện ở các cuộc họp mặt đối đầu như thế này. Nhưng hôm nay, cô ấy lại ở đây, và vẻ mặt của cô ấy hoàn toàn không giống vẻ lo lắng của đồng nghiệp.
Thu Linh không thèm nhìn đến bốn người đang bối rối. Đôi mắt đen láy, sáng quắc và đầy ranh mãnh của cô ấy dán chặt vào người Nam. Cô bước đi nhẹ nhàng, tự tin như thể đây là căn phòng riêng của cô, dừng lại ở giữa bàn họp, đối diện trực tiếp với người đàn ông đang đứng bên cạnh Đỗ Yến. Không có sự sợ hãi, không có sự e dè, chỉ có một sự hưng phấn tột độ, như thể một người chơi game vừa tìm thấy đối thủ xứng tầm trong một trận chiến mã hóa.
Nam từ từ quay người lại, ánh mắt anh rời khỏi Đỗ Yến để đáp lại cái nhìn của Thu Linh. Anh không hề ngạc nhiên. Không một cơ bắp nào trên khuôn mặt anh giật mình. Anh chỉ đứng đó, thong thả chỉnh lại cổ tay áo sơ mi trắng lộ ra từ chiếc vest, chờ đợi đòn đánh của cô gái trẻ.
Thu Linh nhếch môi, một nụ cười ranh mãnh, đầy thách thức hiện ra, làm lộ ra hàm răng trắng đều. Cô giơ bàn tay đeo ba chiếc nhẫn bạc lên, lắc nhẹ trước mặt Nam như một lời chào chiến trường.
“Anh gửi USB cho em,” Thu Linh nói, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo một sự sắc bén lạnh lùng của những dòng code vô hình, “nhưng em đã hack vào hệ thống của anh từ đêm qua rồi.”
Câu nói rơi xuống như một quả bom nổ tan giữa căn phòng yên tĩnh. Như Quỳnh suýt nữa làm rơi chiếc iPad trên tay. Thái Trinh mở to mắt, không tin được những gì mình vừa nghe. Hải Yến thở hắt ra, sự kiêu hãnh trên mặt bị thay thế bởi một sự ngạc nhiên tột độ. Đỗ Yến rùng mình, đôi mắt sau kính không thể che giấu được sự rung động. Thu Linh – cô gái luôn im lặng, luôn làm việc sau màn hình máy tính – vừa tuyên bố rằng cô đã xâm nhập vào hệ thống của người đàn ông mà họ đang cố gắng đối phó, người mà họ vừa mới nhận ra là một con sói già dặn và nguy hiểm.
Nam vẫn giữ nguyên biểu cảm, nhưng khóe miệng anh khẽ nhếch lên một độ vô cùng nhỏ, gần như không thể nhận ra, nhưng đủ để cho thấy sự hài lòng. Anh không mong đợi ít hơn từ người giữ cửa bí mật của Hưng Thịnh.
Thu Linh tiến thêm một bước nữa, giảm khoảng cách giữa cô và Nam. Mùi thuốc lá nhạt thoảng qua từ mái tóc rối của cô, hòa vào mùi đàn hương của anh tạo nên một sự va chạm mùi vị kỳ lạ giữa sự nổi loạn và sự quyền lực. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, không hề chớp mắt, như thể đang đọc từng dòng code trong con người anh.
“Giờ thì chúng ta chơi công bằng chứ?” cô hỏi, giọng nói vang lên đầy khiêu khích, biến căn phòng họp sang trọng của khách sạn năm sao thành một chiến trường kỹ thuật số đầy bụi bặm và nguy hiểm.
Sự im lặng sau câu nói ấy không phải là sự im lặng của sự phục tùng, mà là sự im lặng của sự công nhận. Bốn cô gái còn lại nhìn nhau, rồi nhìn lại Nam và Thu Linh. Họ nhận ra rằng cuộc chơi này không còn là cuộc đấu giữa công ty in ấn và tập đoàn Hưng Thịnh nữa. Nó đã trở thành một cuộc chiến cá nhân, một bàn cờ mà những quân cờ đang tự di chuyển, và người cầm quân không còn là Chủ tịch Hưng Thịnh đang vắng mặt. Nam không chỉ là một đối thủ kinh doanh; anh là một bậc thầy đang tháo dỡ từng lớp vỏ của họ từ bên trong, và Thu Linh vừa là người đầu tiên bước ra khỏi bóng tối để chấp nhận lời mời đó.
Nam không vội đáp lại thách thức của Thu Linh. Nụ cười nơi khóe miệng anh vẫn giữ nguyên độ cong bí ẩn, như thể đang thưởng thức một ván cờ đã đi đến nước quyết định. Anh từ từ đưa tay vào túi quần vest tro xám, rút chiếc điện thoại ra. Âm thanh ngón tay gõ phím lách cách vang lên trong căn phòng im bặt, tạo nên một nhịp điệu gấp gáp, đầy áp lực. Bốn người phụ nữ đang ngồi quanh bàn họp nín thở theo từng động tác của anh. Đỗ Yến siết chặt tay đến nỗi khớp ngón tay trắng bệch, đôi mắt sau lớp kính giấu không nổi sự lo âu. Thái Trinh nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Như Quỳnh và Hải Yến thì như bức tượng tạc, ánh mắt dán chặt vào màn hình điện thoại trên tay Nam.
Nam gõ xong dòng cuối cùng, nâng máy lên rồi đưa thẳng về phía Thu Linh. Màn hình sáng rực giữa không khí u ám của phòng họp. Thu Linh nhướng mày, đưa mắt nhìn xuống. Trên màn hình hiện lên bức ảnh chụp lén cô. Trong ảnh, cô ngồi gục trong một quán mạng ầm ĩ, ánh đèn xanh đỏ mờ ảo, mái tóc khói bù xù rối tung, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ nhưng lại sáng rực lên say sưa trước dãy màn hình máy tính. Dưới bức ảnh là dòng chữ hiện lên rõ to: “Anh biết em thích gì
Thu Linh sững người. Lồng ngực cô khẽ nhô lên một nhịp, hơi thở bị giữ lại trong cổ họng. Bức ảnh đó chụp lúc 2 giờ sáng, thời điểm cô nghĩ mình đã ẩn mình hoàn toàn trong thế giới ảo, nơi không ai có thể nhìn thấy cô ngoài những dòng mã. Nhưng anh đã ở đó. Anh đã nhìn thấy cô, không phải như một nhân viên mẫn cán, mà như một con mèo hoang đang rình mồi trong bóng tối. Sự bất ngờ chỉ lướt qua trên gương mặt cô trong tích tắc, rồi ngay lập tức bị thay thế bằng một nụ cười ranh mãnh, đầy thách thức. Cô không hề tỏ ra sợ hãi hay xấu hổ. Thay vào đó, cô cúi người xuống, nhảy nhẹ khỏi mặt bàn họp và ngồi phịch xuống chiếc ghế da đắt tiền nhất ngay cạnh vị trí của Nam.
Cô vắt chân chéo, chiếc áo hoodie rộng thùng thình trượt lên một chút, hở ra một mảng da trắng mịn của hông. Thu Linh đưa tay vỗ nhẹ lên đùi mình, tiếng “bộp” vang lên rõ rệt, rồi ngẩng đầu nhìn Nam, ánh mắt lấp lánh như vừa tìm thấy một món đồ chơi mới. Động thái đó mời gọi, thách thức và đầy ẩn ý tình dục. Cô không chỉ đang đàm phán về công nghệ hay bảo mật, cô đang dùng chính cơ thể mình làm công cụ mặc cả. Bốn cô gái kia – Đỗ Yến, Thái Trinh, Như Quỳnh và Hải Yến – nhìn thấy cảnh tượng đó mà không rời mắt được. Họ như bị cuốn vào một từ trường vô hình, nơi ranh giới giữa kinh doanh và sự quyến rũ đang bị xóa nhòa dần. Họ cảm nhận được mùi thuốc lá nhạt trên người Thu Linh hòa quyện với mùi đàn hương nồng nàn từ Nam, tạo nên một thứ hương vị kích thích khứu giác, khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt và nóng bỏng.
Nam không ngồi xuống. Anh đứng yên, nhìn chằm chằm vào Thu Linh như một con sói đang quan sát con mồi tự dâng mình. Đôi mắt anh di chuyển từ khuôn mặt không trang điểm của cô xuống đôi chân thon dài đang vắt chéo, rồi dừng lại ở vị trí tay cô vừa vỗ lên đùi. Sự im lặng kéo dài, căng thẳng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc. Đột nhiên, Nam bước tới. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại trong nháy mắt. Anh cúi người xuống, ghé sát tai Thu Linh. Hơi thở ấm nóng của anh phả nhẹ vào vành tai nhạy cảm của cô, làm cả người cô run lên rần rần.
“Em thích bị khống chế,” Nam thì thầm, giọng trầm đục, vang vọng trực tiếp vào màng nhĩ của cô. “Và em thích người có thể khống chế em.”
Mặt Thu Linh đỏ bừng. Máu ồ ạt dồn lên hai gò má, lan xuống cả cổ và tai. Câu nói không hề liên quan đến hack hay bảo mật, nó đánh trúng vào điểm yếu nhất mà cô luôn giấu kín. Cô mở to mắt, định nói gì đó nhưng cổ họng lại nghẹn ắng. Sự tự tin vừa nãy bỗng chốc nứt vỡ, để lộ ra một cô gái nhỏ bé đang bị đè bẹp bởi sự nam tính mạnh mẽ đến áp đảo của người đàn ông đối diện. Nam không đợi cô phản kháng. Anh thẳng dậy, chỉnh lại cổ tay áo vest một cách chậm rãi, rồi quay lưng lại với Thu Linh.
Ánh mắt của anh chuyển sang bốn người phụ nữ còn lại đang ngồi chết lặng. Đỗ Yến cúi thấp đầu, Thái Trinh cắn môi, Như Quỳnh ôm chặt máy tính bảng, và Hải Yến thở hắt ra không khí. Bọn họ vừa chứng kiến màn “mặc cả” đầy khiêu khích, và bây giờ, sự chú ý của con thú săn mồi đó lại đổ dồn lên họ.
“Cuộc họp hôm nay kết thúc ở đây,” Nam tuyên bố, giọng điệu không cho phép bất kỳ sự phản bác nào. Anh bước về phía cửa, bước chân vững chãi và có lực. “Tôi sẽ gặp riêng từng người trong số các em trong tuần này.”
Anh dừng lại ở cửa kính, tay đặt lên nắm cửa, rồi quay đầu lại nhìn về phía Thu Linh, người vẫn đang ngồi đó với gương mặt ửng hồng và đôi mắt long sòng sọc.
“Bắt đầu từ em. Tối nay, 9 giờ. Địa chỉ tôi sẽ gửi vào điện thoại của em. Đừng đến muộn.”
Nói xong, Nam đẩy cửa bước ra ngoài, để lại căn phòng họp chìm trong sự hỗn loạn tĩnh lặng. Cánh cửa kính khép lại, tách biệt hoàn toàn không khí bên ngoài. Năm người phụ nữ ở lại nhìn nhau, những suy nghĩ mơ hồ và những dự đoán về ý đồ thật sự của Nam bắt đầu dậy sóng trong đầu họ. Không ai trong số họ hiểu rõ anh muốn gì – là cơ thể, là trí tuệ, hay là cả hai – nhưng tất cả đều biết rõ một điều: cuộc chơi này vừa mới bắt đầu, và họ đã trở thành những quân cờ trên bàn tay của người đàn ông bí ẩn đó. HẮNG CHÍNH LÀ SÓI ĐẾ CHẾ BẮT ĐẦU TỪ ĐÂY !!!!