Sài Gòn, cuộc hội ngộ bất ngờ – Update Chương 8
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Sài Gòn, cuộc hội ngộ bất ngờ – Update Chương 8
Tác Giả: DOOM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: máy bay, ntr, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 25/08/2026
Chúng tôi quấn lấy nhau ngay giữa lòng hồ nước nhỏ, khi những tia nắng vàng óng ả bắt đầu xuyên qua tán lá, nhảy múa trên làn da trắng bóc và những giọt nước suối còn đọng lại trên cơ thể chị.
Không còn là những nhịp đẩy thăm dò, cuộc làm tình lần này mang sắc thái của sự bù đắp và tận hiến. Tôi hôn chị, một nụ hôn sâu đến mức hơi thở của hai đứa hòa làm một. Bàn tay tôi miết mạnh trên vòng eo thon gọn, kéo sát cặp mông cong vút của chị vào sự cương cứng đang trào dâng mãnh liệt của mình.
Chị đáp lại tôi bằng một sự hoang dại chưa từng thấy. Chị quắp chặt lấy người tôi, tiếng rên rỉ hòa cùng tiếng suối chảy, vang vọng khắp hốc đá cô tịch. Chị như muốn dùng sự chủ động này để khẳng định rằng: mười năm cô đơn đã kết thúc, và từ giờ phút này, chị chỉ thuộc về riêng tôi.
Dưới làn nước mát lạnh, sức nóng từ hai cơ thể tỏa ra khiến không gian xung quanh như mờ ảo đi. Tôi thâm nhập vào chị, từng nhịp dứt khoát và sâu thẳm, chạm đến tận cùng của sự khao khát. Mỗi lần da thịt va chạm là một lần nỗi đau và sự cô đơn của chị được gột rửa, thay thế bằng khoái cảm tột độ và sự che chở của người đàn ông chị hằng yêu dấu.
Giữa những nhịp đẩy dồn dập, tôi thì thầm vào tai chị, giọng khàn đặc.
– Từ nay về sau, chị sẽ không bao giờ phải cô đơn nữa. Em sẽ lấy lại tất cả mười năm đó cho chị.
Chị không nói nên lời, chỉ biết ôm ghì lấy tôi, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má, hòa vào dòng nước suối. Cơn cực khoái ập đến như một trận lốc xoáy, mạnh mẽ và dữ dội hơn bao giờ hết. Chúng tôi cùng nhau chạm đến đỉnh điểm của sự sung sướng, mặc cho cả thế giới ngoài kia có ra sao.
Trong khoảnh khắc ấy, giữa tiếng rừng xào xạc và tiếng suối reo, hai linh hồn lạc lõng suốt mười năm đã chính thức tìm thấy nhau, hòa làm một trong sự trần trụi và chân thành nhất. Chị người đàn bà với thân hình đồng hồ cát tuyệt mỹ và nụ cười tươi rói giờ đây đã thực sự là bến đỗ, là người đàn bà duy nhất ngự trị trong trái tim tôi.
Chiếc xe dừng lại trước căn hộ của chị giữa cái nắng oi ả của Sài Gòn, nhưng không khí trên xe lúc đó lại lặng đi một nhịp vì lời đề nghị đầy bất ngờ của chồng chị. Anh quay sang nhìn chúng tôi, nụ cười vẫn hiền lành và tin cậy như suốt chuyến hành trình vừa qua.
– Hai chị em cứ lên nhà nghỉ ngơi đi. Nam này, trông chị hộ anh nhé. Anh có việc đột xuất của công ty, phải đi bây giờ luôn, chắc trưa mai mới về được.
Chị thoáng khựng lại, đôi mắt lấp lánh một vẻ bối rối nhanh chóng được che đậy bằng nụ cười tươi rói quen thuộc. Chị khẽ gật đầu.
– Vâng, anh cứ đi đi, việc gấp thì phải giải quyết thôi. Nam nó cũng mệt rồi, để em pha trà cho nó uống rồi nó về.
Ngay khi tiếng động cơ xe của anh lịm dần phía sau góc phố, và cánh cửa căn hộ khép lại, sự im lặng bao trùm lấy không gian sang trọng nhưng lạnh lẽo của ngôi nhà. Chị không đi pha trà như lời đã nói. Chị đứng tựa lưng vào cánh cửa, đôi vai gầy khẽ run lên, rồi chị ngước nhìn tôi ánh mắt của người đàn bà vừa thoát khỏi một vỏ bọc hoàn hảo.
Chị vứt chiếc túi xách sang một bên, đôi chân dài miên man bước lại gần tôi. Không còn sự e dè, chị vòng tay ôm lấy cổ tôi, hít hà mùi hương dặm trường còn vương trên áo tôi.
– Nam… anh ấy đi rồi. Căn nhà này mười năm qua chưa bao giờ ấm áp như lúc này, vì cuối cùng cũng có một người đàn ông thực sự bước vào.
Chị đẩy tôi ngã xuống chiếc sofa rộng lớn trong phòng khách. Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn chùm, chiếc đầm xòe hoa nhí mà chị mặc buổi sáng ở hồ Trị An giờ đây trông càng gợi cảm hơn. Chị bắt đầu tháo những chiếc cúc áo của tôi, đôi môi mọng đỏ khẽ mỉm cười đầy tinh quái.
Bí mật mà chị chia sẻ bên con suối nhỏ giờ đây càng làm tăng thêm sự hưng phấn trong tôi. Tôi biết rằng, sau cánh cửa này, không còn là cuộc phượt dã ngoại, mà là một cuộc vượt rào thực sự của hai tâm hồn đã kìm nén quá lâu.
– Đêm nay, chị không muốn là người chị của em nữa, chị muốn là người đàn bà của em!
Chị thầm thì, giọng nói khàn đặc đầy nhục cảm khi chị từ từ trút bỏ lớp váy áo, để lộ thân hình đồng hồ cát trắng ngần dưới ánh đèn thành phố.
Tôi hiểu rằng, từ giờ cho đến trưa mai, căn nhà này sẽ chỉ thuộc về chúng tôi. Mọi góc khuất, mọi sự cô đơn của chị trong mười năm qua sẽ được tôi lấp đầy bằng những nhịp thở gấp gáp và sự nồng cháy điên cuồng nhất. Cuộc chơi này không còn là sự tình cờ ở Trị An, mà là sự bắt đầu của một chương mới đầy tội lỗi nhưng cũng đầy đam mê giữa hai chúng tôi.
Cơn chấn động từ lời nói của chồng chị vẫn còn chưa dứt thì hành động của chị đã khiến tôi hoàn toàn tê liệt trong sự sung sướng. Ngay giữa phòng khách sang trọng, chị rũ bỏ mọi xiêm y, để cơ thể đồng hồ cát trần trụi dưới ánh đèn vàng ấm áp. Chị không chút ngần ngại quỳ xuống giữa hai chân tôi, đôi mắt ngước nhìn đầy vẻ phục tùng nhưng cũng đầy quyền lực của một người đàn bà đang làm chủ cuộc chơi.
Chị bắt đầu màn bú cặc điêu luyện mà tôi đã từng được nếm trải ở hồ Trị An, nhưng lần này nó còn mãnh liệt hơn
Chị há miệng thật rộng, ngậm trọn lấy con cặc đang căng cứng của tôi vào sâu trong khoang miệng nóng hổi. Đầu lưỡi chị mềm mại xoáy tròn quanh đầu khấc, rồi lại trượt dài xuống tận gốc, mút mát một cách tham lam. Tiếng nước nhóp nhép vang lên trong căn phòng yên tĩnh khiến tôi chỉ biết ngửa cổ ra sau, hít một hơi thật sâu để nén lại cơn khoái cảm đang trực trào.
Đôi bàn tay thon dài của chị không để yên, chị vừa bú vừa dùng tay mơn trớn hai viên tinh hoàn, rồi lại vuốt dọc theo chiều dài của dương vật. Chị ngước mắt nhìn tôi, nụ cười tinh quái hiện lên sau khóe môi đang bận rộn. Ánh mắt đó như muốn nói. “Đây mới chính là nơi em thuộc về”
Tôi luồn tay vào mái tóc bồng bềnh của chị, cảm nhận sự mềm mại và mùi hương dầu gội cao cấp quyện với mùi da thịt nồng nàn. Tôi ấn nhẹ đầu chị xuống sâu hơn, tận hưởng cảm giác từng thớ cơ trong cổ họng chị bao bọc lấy mình.
– Chị… chị làm em phát điên mất…!
Tôi lầm bầm trong cổ họng.
Chị không dừng lại, càng lúc càng dồn dập hơn. Sự tận hiến của người đàn bà mười năm thiếu thốn hơi ấm đàn ông giờ đây bùng nổ thành một sức mạnh kinh người. Tôi cảm nhận được dòng điện chạy dọc sống lưng, sự kích thích từ khoang miệng chị khiến tôi gần như chạm đến giới hạn.
Giữa căn nhà mà chị từng gọi là lồng kính, giờ đây chỉ còn lại sự trần trụi và những âm thanh nhục cảm. Tôi biết, đêm nay sẽ là một đêm không ngủ, nơi tôi sẽ dùng cả cơ thể mình để bù đắp cho mười năm cô độc của người đàn bà tuyệt vời này.