Sài Gòn, cuộc hội ngộ bất ngờ – Update Chương 8
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Sài Gòn, cuộc hội ngộ bất ngờ – Update Chương 8
Tác Giả: DOOM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: máy bay, ntr, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 25/08/2026
Chúng tôi nắm tay nhau, chậm rãi bước xuống hồ nước nhỏ. Cái lạnh của nước suối vùng cao khiến cả hai cùng khẽ rùng mình, nhưng ngay lập tức, sức nóng từ sự khao khát đã thiêu rụi tất cả. Nước hồ trong vắt, ôm lấy đôi chân dài miên man và đôi gò bồng đảo căng tràn của chị, tạo nên một khung cảnh lãng mạn đến nghẹt thở.
Khi nước ngập đến ngang hông, chị chủ động quay lại, vòng đôi tay mềm mại qua cổ tôi, kéo tôi vào một nụ hôn sâu nồng cháy. Giữa làn nước mát lạnh, sự va chạm của da thịt lại càng trở nên chân thực và kích thích hơn bao giờ hết.
– Nam… ở đây chỉ có thiên nhiên chứng kiến cho chúng ta thôi.
Chị thầm thì giữa những nụ hôn, đôi mắt lấp lánh sự hoang dại.
Tôi bế thốc chị lên, để đôi chân dài của chị quắp chặt lấy hông mình. Cảm giác làn nước luồn lách giữa hai cơ thể đang gắn kết chặt chẽ mang lại một khoái cảm mới lạ và mãnh liệt. Mọi ký ức về Hà Nội, mọi sự e dè về người chồng đang chờ đợi ở trại đều tan biến, chỉ còn lại sự tận hiến trọn vẹn của người đàn ông và người đàn bà đang yêu nhau điên cuồng giữa lòng mẹ thiên nhiên.
Giữa cái lạnh ngăn ngắt của dòng suối rừng, hai cơ thể trần trụi quấn chặt lấy nhau như muốn dùng chính ngọn lửa dục vọng để đun sôi làn nước. Hồ nước nhỏ trong vắt, in bóng những tán lá xanh rì, giờ đây bị khuấy động bởi những nhịp chuyển động mạnh bạo và tiếng thở dốc nồng nàn.
Tôi tựa lưng vào một phiến đá lớn dưới lòng hồ, bế thốc chị lên. Chị hiểu ý, đôi chân dài miên man quắp chặt lấy thắt lưng tôi, để mặc cho trọng lượng cơ thể đồng hồ cát tuyệt mỹ ấy hoàn toàn phó thác vào đôi tay tôi đang siết chặt lấy cặp mông cong vút.
Khi tôi chậm rãi đưa mình vào sâu trong cơ thể chị, sự tương phản giữa làn nước mát lạnh bao quanh và sức nóng hầm hập nơi hai cơ thể giao thoa khiến chị phát ra một tiếng kêu nghẹn ngào.
Tôi bắt đầu những cú thúc mạnh mẽ, dứt khoát. Tiếng nước vỗ bì bõm theo từng nhịp đẩy, hòa cùng tiếng thở hổn hển của chị vang vọng khắp hốc đá. Chị không còn giữ kẽ, đôi bàn tay bấu chặt vào vai tôi, móng tay găm sâu vào da thịt, đầu ngả ra sau để mặc cho mái tóc dài nhúng xuống làn nước mát.
Mỗi lần thâm nhập sâu, tôi lại cảm nhận được sự co bóp mãnh liệt từ bên trong chị một sự khao khát được lấp đầy sau mười năm chờ đợi. Đôi bầu vú bánh dày trắng ngần của chị dập dềnh trên mặt nước, rung động theo từng nhịp va chạm, khiến tôi không kìm lòng được mà cúi xuống ngậm lấy một bên, mút mát cuồng nhiệt.
Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua kẽ lá, tôi nhìn rõ khuôn mặt chị đang biến đổi vì khoái cảm. Nụ cười tươi rói giờ thay bằng đôi môi mọng đỏ hé mở, đôi mắt nhắm nghiền đầy tận hưởng. Chị chủ động nhún người theo nhịp của tôi, tạo nên một vũ điệu tình ái trần trụi nhất giữa thiên nhiên hoang sơ.
Cuộc làm tình càng lúc càng trở nên điên cuồng. Tôi xoay người chị lại, ép chị vào vách đá rêu phong, từ phía sau chiếm hữu lấy chị. Chị chống tay vào đá, mông cong lên đón nhận những cú va chạm trực diện đầy uy lực. Sức nóng từ bụng tôi ép sát vào lưng chị, hơi thở khàn đặc của tôi phả vào gáy chị những lời yêu đương đầy chiếm hữu.
-Chị là của em… mãi mãi là của em!
Chị chỉ biết đáp lại bằng những tiếng rên rỉ đứt quãng, cơ thể run lên bần bật dưới sự tấn công dồn dập. Khi cơn bão khoái cảm dâng lên đến đỉnh điểm, tôi gồng người, giữ chặt lấy vòng eo thon gọn của chị và dồn toàn lực cho những nhịp đẩy cuối cùng. Luồng tinh túy nóng hổi bắn sâu vào bên trong, hòa quyện với mật tình của chị, tạo nên một sự gắn kết thiêng liêng và trần trụi.
Chúng tôi đổ ập vào nhau giữa lòng hồ, mặc cho dòng nước suối trôi đi những dấu vết của cuộc hoan lạc. Giữa rừng già tĩnh mịch, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch và cảm giác thỏa mãn tột cùng. Đêm ở lều Trị An đã nồng cháy, nhưng buổi sáng bên dòng suối này mới thực sự là lúc tôi hoàn toàn khắc tên mình vào tâm khảm của người đàn bà ấy.
Sau cuộc hoan lạc điên cuồng, không gian hốc đá chỉ còn lại tiếng nước chảy róc rách và tiếng thở dần bình ổn của hai đứa. Tôi ngồi tựa lưng vào phiến đá mát lạnh, ôm trọn cơ thể trần trụi, mềm nhũn của chị vào lòng. Những giọt nước suối còn đọng trên làn da trắng bóc của chị lấp lánh dưới nắng, trông chị lúc này vừa gợi cảm vừa có chút gì đó rất đàn bà, rất mặn mà.
Tôi vuốt ve bờ vai trần mịn màng, rồi ghé sát tai chị, khẽ hỏi bằng giọng trầm khàn, nửa đùa nửa thật.
– Này… điều gì làm em bất ngờ nhất sáng nay không phải là vẻ đẹp của chị đâu. Mà là… sao chị lại bú giỏi và điêu luyện đến thế? Chị làm em suýt thì phát điên ngay từ lúc trong lều đấy.
Chị nghe xong, khẽ rùng mình một cái rồi vùi đầu sâu hơn vào lồng ngực tôi. Nụ cười tươi rói thường ngày giờ đây nhuốm màu e thẹn nhưng cũng đầy vẻ tinh quái. Chị im lặng một lát, đôi tay thon dài vẽ những vòng tròn vô định trên ngực tôi, rồi mới khẽ ngước mắt lên nhìn, đôi mắt lấp lánh sự trải đời của một người đàn bà trưởng thành.
– Em nghĩ mười năm qua chị chỉ biết ngồi yên một chỗ sao?
Chị thầm thì, giọng nói có chút tinh nghịch. Thực ra… vì người đó là em đấy. Với người mình thực sự khao khát, bản năng đàn bà sẽ tự biết cách làm thế nào để người đàn ông của mình tan chảy. Chị đã tưởng tượng về khoảnh khắc này không biết bao nhiêu lần rồi, nên mọi thứ cứ thế mà diễn ra thôi.
Chị khẽ cắn môi, rồi bồi thêm một câu khiến tôi chết lặng.
– Hơn nữa, chị muốn bù đắp cho em. Chị muốn mỗi tấc da thịt, mỗi hơi thở của em đều phải khắc ghi cảm giác về chị, để dù sau này có đi đâu, em cũng không thể tìm thấy ai mang lại cho em sự thỏa mãn như chị đã làm.
Câu trả lời vừa thật lòng vừa đầy sự chiếm hữu ấy khiến tôi chỉ biết siết chặt vòng tay hơn. Người đàn bà này thực sự là một ẩn số đầy mê hoặc, một sự kết hợp hoàn hảo giữa vẻ thanh lịch Hà Nội và sự nồng cháy, hoang dại khi rũ bỏ lớp áo bên ngoài. Dưới tán rừng Trị An, tôi hiểu rằng mình đã hoàn toàn bị chị thu phục, không chỉ bởi thân hình đồng hồ cát tuyệt mỹ kia, mà còn bởi sự tận hiến và kỹ năng đầy mê hoặc của một người đàn bà biết cách yêu bằng cả cơ thể lẫn tâm hồn.
Trong không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng suối chảy, chị siết chặt vòng tay quanh cổ tôi, hơi thở nồng nàn phả vào lồng ngực. Ánh mắt chị chợt trùng xuống, chất chứa một nỗi niềm dồn nén bấy lâu nay mới tìm được chỗ để trút cạn. Chị nhìn sâu vào mắt tôi, giọng nói run rẩy nhưng kiên định
– Nam… có một sự thật mà chị chưa từng nói với ai, kể cả bố mẹ chị. Cuộc hôn nhân của chị… thực ra chỉ là một vỏ bọc. Chồng chị, anh ấy là người đồng tính.
Tôi khựng lại, sự ngỡ ngàng hiện rõ trên khuôn mặt. Chị cười khổ, nụ cười vẫn tươi nhưng đượm buồn:
-Anh ấy là một người tốt, một người bạn tri kỷ, nhưng chúng chị chưa bao giờ có một đêm thực sự theo đúng nghĩa vợ chồng. Anh ấy lấy chị để làm tròn chữ hiếu và che mắt thiên hạ, còn chị… lúc đó chỉ muốn tìm một bến đỗ bình yên để quên đi những nuối tiếc về em. Mười năm qua, chị sống như một đóa hoa bị bỏ lại trong lồng kính, xinh đẹp nhưng héo hon vì thiếu đi hơi ấm thực sự của một người đàn ông.
Chị khẽ thở dài, bàn tay thon dài mơn trớn trên làn da tôi.
– Đêm qua trong lều… và sáng nay ở đây, em mới chính là người đàn ông đầu tiên thực sự bước vào cuộc đời chị, khai phá và chiếm hữu chị một cách trọn vẹn nhất. Những gì chị làm cho em, những kỹ năng mà em thấy… tất cả đều là bản năng trỗi dậy khi chị được ở bên người mình thực sự yêu.
Tôi ngắt lời, giọng thắc mắc:
– Vậy còn… lần đầu tiên của chị? Nếu không phải là anh ấy…
Chị im lặng hồi lâu, mắt hướng về phía dòng suối đang chảy xiết.
– Đó là một tai nạn năm chị 20 tuổi, cái năm mà em bắt đầu đi phượt những chuyến đầu tiên. Trong một lần chị đi thực tế ở vùng cao, chị bị ngã ngựa khi đang băng qua một đoạn đường rừng hiểm trở. Cú ngã đó rất nặng, không chỉ khiến chị bị chấn thương ở chân mà còn khiến chị bị rách màng trinh do va chạm quá mạnh với yên ngựa gỗ. Chị đã khóc rất nhiều, không phải vì đau, mà vì chị luôn mơ ước được dành điều thiêng liêng nhất đó cho người đàn ông mình yêu…
Chị ngước nhìn tôi, đôi mắt giờ đã đẫm nước nhưng lấp lánh sự hạnh phúc.
– Nhưng hôm nay, khi nằm trong vòng tay em, chị mới hiểu rằng trinh tiết thực sự không nằm ở một màng mỏng đã mất đi vì tai nạn. Nó nằm ở trái tim và sự tận hiến này. Em đã lấy đi ‘lần đầu tiên’ về mặt cảm xúc và nhục cảm của chị. Chị cảm ơn em, Nam à!
Tôi ôm ghì lấy chị, lòng trào dâng một sự xót xa lẫn yêu thương mãnh liệt. Người đàn bà đồng hồ cát với nụ cười tươi rói này đã phải chịu đựng quá nhiều cô đơn. Dưới ánh nắng ban mai bên con suối nhỏ, tôi tự hứa sẽ bù đắp cho chị tất cả những năm tháng thiếu thốn ấy, bằng tất cả sự nồng cháy và chân thành nhất của mình.
Lời thú nhận của chị như một mồi lửa cuối cùng đốt cháy mọi rào cản lý trí còn sót lại trong tôi. Xót xa cho mười năm thanh xuân chị phải sống trong sự nguội lạnh, và yêu thương đến phát điên vì người đàn bà kiên cường nhưng cũng đầy khao khát này, tôi siết chặt chị vào lòng, như muốn khảm chị vào tận xương tủy.