Sài Gòn, cuộc hội ngộ bất ngờ – Update Chương 8
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Sài Gòn, cuộc hội ngộ bất ngờ – Update Chương 8
Tác Giả: DOOM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: máy bay, ntr, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 25/08/2026
Ánh bình minh đầu ngày lờ mờ xuyên qua lớp vải lều mỏng, mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng lòng hồ Trị An. Nhưng bên trong lều, không gian vẫn còn vẹn nguyên sức nóng từ cuộc ân ái cuồng nhiệt đêm qua. Tôi tỉnh dậy khi cảm nhận được sự chuyển động mềm mại trên cơ thể mình. Chị, người đàn bà với nụ cười tươi rói mà tôi hằng mong ước, đã thức giấc từ lúc nào.
Chị không để tôi kịp tỉnh táo hẳn bằng một lời chào buổi sáng thông thường. Trong ánh sáng lờ mờ của ngày mới, chị lại một lần nữa thể hiện sự chủ động mãnh liệt của một người đàn bà đang yêu sâu sắc. Chị chui đầu vào trong chiếc chăn mỏng, bắt đầu một màn “chào buổi sáng” khiến mọi dây thần kinh của tôi ngay lập tức căng cứng.
Chị dùng đôi môi nóng hổi mút mát lấy con cặc đang dần thức tỉnh của tôi. Sự tương phản giữa cái lạnh của không khí buổi sớm và sức nóng từ khoang miệng chị tạo nên một kích thích tột độ. Chị liếm láp điêu luyện, đôi tay thon dài mơn trớn dọc theo đùi tôi, khiến tôi không kìm được mà luồn tay vào mái tóc bồng bềnh của chị, ấn nhẹ đầu chị xuống sâu hơn.
Không để chị đơn độc trong cuộc chơi này, tôi kéo chị nằm ngửa ra thảm ngủ. Chị thở hổn hển, đôi chân dài miên man dang rộng như một sự mời gọi không thể chối từ. Tôi cúi xuống, bắt đầu liếm dọc từ rốn xuống đến lồn chị vẫn còn vương chút dư vị nồng nàn của đêm qua.
Lưỡi tôi lướt qua những cánh môi hồng hào, mút mát lấy hạt mầm nhạy cảm khiến chị ưỡn người, đôi tay bấu chặt vào tấm thảm ngủ. Tiếng chị rên rỉ hòa cùng tiếng chim rừng bắt đầu hót sớm bên ngoài lều tạo nên một bản giao hưởng hoang dại và đầy nhục cảm.
– Nam… em định giết chị bằng sự ngọt ngào này sao?
Chị thì thầm, giọng khàn đặc đầy quyến rũ.
Dưới ánh sáng ban mai, làn da trắng bóc của chị như tỏa sáng, vẻ đẹp phồn thực của người đàn bà đồng hồ cát hiện ra trọn vẹn và chân thực hơn bao giờ hết. Chúng tôi quấn quýt lấy nhau bằng những nụ hôn và màn bú liếm đầy tận hiến, như muốn dùng cả buổi sáng này để khẳng định rằng: mười năm xa cách đã thực sự kết thúc, và từ nay về sau, mỗi buổi sáng của chúng tôi sẽ luôn bắt đầu bằng sự nồng nàn như thế này.
Sáng hôm ấy, không gian hồ Trị An khoác lên mình một lớp áo sương mờ ảo, yên bình đến lạ kỳ. Sau khi mọi người trong đoàn phượt bắt đầu tản ra để tự do khám phá, chị trở về lều riêng của mình. Chỉ mười lăm phút sau, chị bước ra và khiến tôi hoàn toàn ngẩn ngơ.
Chị thay bộ đồ dã chiến bụi bặm bằng một chiếc đầm xòe hoa nhí nhẹ nhàng, chất liệu voan mỏng manh bay bổng trong gió hồ. Chiếc đầm khéo léo khoe trọn bờ vai trần trắng muốt và vòng eo thon gọn, trông chị trẻ trung và rạng rỡ như chính người con gái Hà Nội của mười năm về trước. Nụ cười tươi rói thường trực trên môi chị càng làm bừng sáng cả một góc rừng.
Chị thản nhiên đi về phía chồng mình, người đang bận rộn với chiếc bếp cắm trại, rồi nũng nịu nói
– Anh ơi, để Nam dắt em đi dạo quanh mép hồ chụp ít hình kỷ niệm nhé. Cậu ấy có mắt thẩm mỹ lắm, chắc chắn sẽ có hình đẹp cho anh xem!
Chồng chị, một người đàn ông có vẻ ngoài hiền lành và tin tưởng tuyệt đối, ngẩng lên cười xòa. Anh không hề mảy may nghi ngờ, trái lại còn vui vẻ vẫy tay
– Ừ, hai chị em đi đi. Nhớ cẩn thận mấy chỗ đá trơn nhé Nam. Chụp cho chị em thật đẹp vào đấy!
Tôi bước đến bên chị, tim vẫn còn đập nhanh vì dư âm của đêm qua và cả vì sự táo bạo của chị lúc này. Chị chủ động khoác lấy tay tôi, một cử chỉ vừa tự nhiên vừa đầy ý tứ. Cánh tay mềm mại của chị áp sát vào người tôi, lớp vải mỏng của chiếc đầm không giấu nổi sức nóng từ da thịt chị.
Chúng tôi thong dong bước đi dưới ánh nhìn đầy thiện cảm của người chồng và bạn bè trong đoàn. Dưới bóng những cây tràm bên bờ hồ, khi đã khuất hẳn tầm mắt của mọi người, chị khẽ siết chặt tay tôi hơn, ghé sát tai tôi thì thầm bằng chất giọng khàn đặc đầy quyến rũ.
– Em thấy chị đóng kịch có giỏi không? Giờ thì… đưa chị đến chỗ nào chỉ có riêng hai đứa mình thôi.
Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, hình bóng người đàn bà với thân hình đồng hồ cát quyến rũ trong chiếc đầm xòe xinh đẹp đang bước đi bên tôi, tạo nên một khung cảnh vừa thơ mộng vừa đầy rẫy những khát khao thầm kín. Tôi biết, buổi “chụp hình” này sẽ còn nồng cháy hơn cả những gì chúng tôi đã trải qua trong lều.
Tiếng suối chảy róc rách len lỏi qua những phiến đá rêu phong như dẫn lối chúng tôi vào một thế giới hoàn toàn tách biệt. Càng đi ngược lên thượng nguồn, tán lá rừng càng dày đặc, che khuất hẳn những ánh mắt tò mò hay tiếng cười nói của đoàn phượt phía sau. Chiếc đầm xòe của chị thỉnh thoảng lại vướng vào những nhành dương xỉ ướt đẫm sương đêm, khiến chị phải khéo léo vén cao, để lộ đôi chân dài miên man và làn da trắng ngần nổi bật giữa đại ngàn xanh thẫm.
Mỗi khi bước qua những đoạn đá trơn trượt, chị lại nắm chặt lấy tay tôi. Lòng bàn tay chị nóng hổi, truyền sang tôi một luồng điện rạo rực.
– Nam, chỗ này vắng rồi em…
Chị dừng lại bên một hốc đá lớn, nơi nước suối đọng lại thành một hồ nhỏ trong vắt như gương. Chị quay lại nhìn tôi, nụ cười rạng rỡ thường ngày giờ đây đượm vẻ lả lơi và đầy khao khát. Dưới ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, những giọt mồ hôi li ti lấp lánh trên bờ vai trần của chị, khiến vẻ đẹp của người đàn bà đồng hồ cát trở nên phồn thực và sống động đến nghẹt thở.
Chị không đợi tôi lên tiếng, đôi tay thon dài đã vội vàng kéo khóa chiếc đầm xòe xinh đẹp xuống nửa chừng.
– Nãy ở trong lều tối quá, giờ chị muốn em nhìn thật kỹ… chị là của em như thế nào.
Sự táo bạo của chị giữa không gian thiên nhiên hoang sơ này là một liều thuốc kích thích cực mạnh. Tôi bước tới, ôm trọn lấy vòng eo thon gọn ấy từ phía sau, cảm nhận sự mềm mại của cơ thể chị đang tì chặt vào mình. Tiếng suối reo vui như cổ vũ cho cuộc tình vụng trộm đầy mê đắm, nơi mà mọi rào cản về thân phận hay sự hiện diện của người chồng ngoài kia đều hoàn toàn tan biến.
Tại đây, giữa rừng già và suối mát, chúng tôi lại chuẩn bị viết tiếp những chương nồng cháy nhất của cuộc đời mình.
Tiếng suối chảy rì rào hòa cùng tiếng chim rừng như bản nhạc đệm cho sự giải phóng hoàn toàn của hai cơ thể. Giữa không gian hoang sơ, không một bóng người, chị mỉm cười rạng rỡ, đôi tay nhanh nhẹn trút bỏ chiếc đầm xòe hoa nhí. Bộ đồ lót ren mỏng manh cũng nhanh chóng rời bỏ chủ nhân, để lộ ra một kiệt tác của tạo hóa dưới ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá.
Tôi cũng nhanh chóng rũ bỏ lớp quần áo bụi bặm. Hai cơ thể trần trụi, nóng hổi đối diện nhau giữa đại ngàn. Làn da chị trắng bóc, mịn màng như sứ, nổi bật với những đường cong đồng hồ cát đầy mê hoặc: đôi vai trần mảnh dẻ, vòng eo thon gọn và cặp mông cong vút đầy kiêu hãnh.