Sài Gòn, cuộc hội ngộ bất ngờ – Update Chương 13

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Sài Gòn, cuộc hội ngộ bất ngờ – Update Chương 13

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 08/09/2026

Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, sự khao khát của chị không còn là những lời nói thầm thì nữa, mà bùng nổ thành một sức mạnh bản năng khiến tôi hoàn toàn choáng ngợp. Người đàn bà Hà Nội vốn dĩ thanh lịch, giờ đây trước mặt tôi là một ngọn núi lửa đang phun trào sau mười năm kìm nén.

Chị không nằm yên tận hưởng nữa mà bắt đầu đáp trả bằng tất cả sự nồng cháy của thân hình đồng hồ cát tuyệt mỹ.

Chị bấu chặt lấy bả vai tôi, những ngón tay thon dài đan vào tóc, kéo đầu tôi xuống để những nụ hôn ngấu nghiến nối dài không dứt. Chị hôn như muốn nuốt chửng lấy hơi thở của tôi, vị ngọt của tình yêu quyện với vị mặn của mồ hôi tạo nên một chất xúc tác đầy mê hoặc.

Chị bắt đầu nhấc mông lên, chủ động phối hợp với từng cú thúc của tôi. Chị không đợi tôi dẫn dắt mà tự mình tìm lấy nhịp điệu, ép sát vùng tam giác mật đang nóng rực vào tôi, xoay chuyển điệu nghệ để cảm nhận từng thớ thịt, từng nhịp đập của con cặc đang nằm sâu bên trong mình.

Trong những giây phút ngắn ngủi tách rời nụ hôn, chị nhìn thẳng vào mắt tôi. Đôi mắt chị đẫm nước, đồng tử giãn ra vì khoái cảm, chứa đựng một sự thèm khát trần trụi. Chị nhìn tôi như thể tôi là nguồn sống duy nhất, là người đàn ông duy nhất trên đời này có thể chạm thấu tận cùng tâm can chị.

Chị vừa rên rỉ vừa thầm thì vào tai tôi những lời lẽ mà có lẽ mười năm qua chị chỉ dám giữ trong mơ.

– Nam… em có biết chị đã thèm khát cảm giác này đến mức nào không? Chị muốn em làm chị đau thêm chút nữa… hãy để lại dấu vết của em trên người chị… để chị biết mình không còn đang nằm mơ!

Sự ham muốn của chị mãnh liệt đến mức nó truyền sang tôi một nguồn năng lượng vô tận. Tôi cảm nhận được sự co bóp liên hồi, nóng hổi từ sâu bên trong chị một sự mời gọi không bao giờ thỏa mãn. Mỗi tiếng nấc cụt, mỗi cái rùng mình của chị đều như một lời khẳng định: mười năm xa cách không làm tình cảm này nguội lạnh, mà nó chỉ làm cho ngọn lửa ham muốn hôm nay cháy rực rỡ và tàn bạo hơn bao giờ hết.

Trong căn phòng riêng tư ấy, giữa những nhịp làm tình điên cuồng, chị đã hoàn toàn rũ bỏ lớp vỏ bọc vợ người ta để trở thành một người đàn bà đang yêu, đang sống và đang dâng hiến trọn vẹn cho người đàn ông của cuộc đời mình.

Sự nồng cháy của chị dường như đã vượt ra khỏi ranh giới của căn phòng ngủ. Chị nắm lấy tay tôi, đôi mắt lấp lánh sự nổi loạn và khao khát được giải phóng hoàn toàn. Chị dẫn tôi ra phía phòng khách, nơi có khung cửa kính lớn sát đất nhìn xuống con đường thành phố lung linh ánh đèn xe cộ xuôi ngược.

Dưới ánh sáng mờ ảo hắt lên từ phố thị, chị đứng đó, trần trụi và kiêu hãnh với thân hình đồng hồ cát tuyệt mỹ. Chị ép sát lưng tôi vào lớp kính lạnh lẽo, đối lập hoàn toàn với sức nóng hầm hập tỏa ra từ cơ thể hai đứa.

Chị quỳ thụp xuống giữa hai chân tôi, ngay sát tấm kính. Ở độ cao này, dù người dưới đường không thể nhìn thấy, nhưng cảm giác lộ thiên khiến mọi dây thần kinh của tôi căng lên như dây đàn.

Chị ngước nhìn tôi một giây, nụ cười tươi rói giờ đây đầy vẻ lả lơi, rồi chị ngậm trọn lấy tôi vào khoang miệng nóng hổi. Chị bú mút một cách dồn dập, mạnh bạo hơn cả lúc ở dưới suối hay trên sofa. Chị muốn dùng sự điệu nghệ này để khẳng định rằng, ở bất cứ đâu, chị cũng là người đàn bà của riêng tôi.

Tiếng mút mát nhóp nhép vang lên trong không gian tĩnh lặng, hòa cùng nhịp thở dập dồn của chị. Đôi tay chị bấu chặt vào đùi tôi, kéo tôi sát hơn nữa vào mặt mình. Tôi đứng đó, một tay tựa vào cửa kính, một tay luồn vào tóc chị, nhìn xuống dòng người qua lại phía dưới và cảm nhận sự thăng hoa tột độ đang lan tỏa từ nơi chị đang chăm sóc.

Chị vừa bú vừa dùng đôi mắt mê dại nhìn tôi, như thể muốn nói rằng chị sẵn sàng cùng tôi trải nghiệm mọi sự điên rồ nhất. Sự khao khát được “sống thật” sau mười năm kìm nén đã biến chị thành một người đàn bà táo bạo không gì ngăn cản nổi.

Tôi cảm nhận được luồng điện chạy dọc sống lưng, mạnh mẽ và dữ dội. Khi cao trào sắp ập đến, chị càng mút mạnh hơn, như muốn thu hết toàn bộ tinh túy của tôi vào lòng.

– Nam… nhìn xuống đường đi… họ không biết chúng ta đang hạnh phúc thế nào đâu.

Chị thì thầm sau khi tạm rời môi, giọng khàn đặc đầy nhục cảm.

Giữa không gian lơ lửng giữa trời và đất, tôi hiểu rằng đây không chỉ là một cuộc ân ái, mà là hành động chị đập tan chiếc lồng kính bấy lâu nay. Đêm nay, thành phố này là của chúng tôi, và người đàn bà tuyệt vời này sẽ cùng tôi đi đến tận cùng của mọi cảm giác nồng cháy nhất

Giữa không gian lơ lửng của căn hộ cao tầng, sự đối lập giữa cái lạnh buốt của tấm kính sát đất và sức nóng hừng hực từ hai cơ thể đang gắn chặt vào nhau tạo nên một cảm giác kích thích đến nghẹn thở. Tôi xoay người, ép mạnh tấm lưng trần mịn màng của chị vào mặt kính. Phía sau lưng chị là ánh đèn thành phố lấp lánh như hàng vạn viên kim cương, còn trước mắt chị là người đàn ông đã đánh cắp trái tim chị mười năm qua.

Tôi nhấc bổng một bên chân dài miên man của chị lên, gác thẳng lên vai mình. Tư thế này khiến vùng lồn của chị mở rộng hoàn toàn, phơi bày sự ướt át nồng nàn dưới ánh sáng mờ ảo.

Tôi không chần chừ, dồn lực thúc một cú thật mạnh, lút tận gốc vào sâu bên trong chị. Tấm kính phía sau khẽ rung lên theo nhịp va chạm, tạo nên những âm thanh cộng hưởng đầy nhục cảm.

Tôi bắt đầu những cú thúc dồn dập và uy lực. Mỗi lần thâm nhập là một lần tôi muốn chị cảm nhận được sự hiện diện tuyệt đối của mình. Chị ngả đầu ra sau, áp sát vào mặt kính lạnh lẽo, đôi môi mọng đỏ hé mở phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng hòa cùng tiếng thở dốc.

Sự mát lạnh của lớp kính sau lưng và sự nóng bỏng, chật chội nơi chúng tôi đang giao hòa khiến chị phát điên. Đôi gò bồng đảo của chị nảy lên theo từng nhịp đẩy, trông vừa hoang dại vừa quyến rũ đến mức tôi phải cúi xuống cắn nhẹ vào bờ vai trắng ngần để kiềm chế sự hưng phấn.

Chị không còn là người phụ nữ Hà Nội dịu dàng nữa; chị bám chặt lấy tay tôi, đôi mắt mờ đục nhìn xuống dòng xe cộ li ti dưới kia như thể đang tận hưởng cảm giác được “yêu” giữa cả thế giới. Chị thầm thì trong cơn mê sảng.

– Mạnh nữa… Nam… giết chị đi… chị yêu em!

Tôi siết chặt lấy vòng eo thon gọn, đẩy nhịp độ lên đến mức cực hạn. Từng cú thúc như muốn xuyên thấu qua cả tấm kính, đưa cả hai bay bổng giữa không trung thành phố. Nước tình của chị tuôn ra, bôi trơn cho cuộc hành trình tìm về bến đỗ sau mười năm xa cách.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết mình đã hoàn toàn chiếm trọn người đàn bà này. Không chỉ là thể xác, mà là cả linh hồn chị đang run rẩy, tan chảy và hòa quyện vào tôi dưới sự chứng kiến của ánh đèn thành phố đêm nay. Mười năm cô đơn của chị đã thực sự chấm dứt bằng một cuộc ân ái không thể nào quên.

Cơn hưng phấn đã lên đến đỉnh điểm, tôi không để chị có một giây nghỉ ngơi. Trong không gian tràn ngập ánh đèn thành phố phản chiếu qua lớp kính, tôi xoay người chị lại, ép lồng ngực và đôi gò bồng đảo trắng ngần của chị áp sát vào mặt kính lạnh lẽo.

Tư thế “thạch sùng bám kính” này biến chị thành một tuyệt tác nhục cảm ngay trước mắt tôi. Chị phải chống hai tay vào tấm kính để giữ thăng bằng, đôi mông cong vút của người đàn bà có cơ thể đồng hồ cát giờ đây phơi bày trọn vẹn, mời gọi sự chiếm hữu tàn bạo nhất.

Tôi đứng phía sau, siết chặt lấy hông chị, một lần nữa thâm nhập vào từ phía sau một cách dứt khoát.

Mỗi cú thúc mạnh mẽ của tôi khiến cơ thể chị nảy lên, ép sát vào lớp kính. Tiếng da thịt va chạm chát chúa “bạch bạch” hòa cùng tiếng kính rung rinh theo từng nhịp điệu điên cuồng. Chị nhìn xuống dưới chân mình, thấy dòng đời xuôi ngược bên dưới, cảm giác như cả hai đang lơ lửng giữa tầng không, chỉ có sự gắn kết xác thịt này là điểm tựa duy nhất.

Lớp kính lạnh buốt mơn trớn nhũ hoa và làn da bụng phẳng lỳ của chị, đối lập hoàn toàn với sự nóng rực từ bên trong khi tôi liên tục thọc sâu vào tận cùng. Chị thở gấp, hơi ấm từ miệng chị phả ra tạo thành một lớp sương mờ ảo trên tấm kính ngay trước mặt.

Chị không cưỡng lại, mà càng cố gắng banh rộng đôi chân hơn để đón nhận tôi. Chị vừa rên rỉ vừa lấy tay xoa nhẹ lên mặt kính, như muốn ghi dấu ấn của cuộc tình này lên cả thành phố phía dưới.

Tôi luồn tay ra phía trước, bóp mạnh lấy đôi trái đào căng mọng đang bị ép dẹt trên kính, giọng khàn đặc.

– Chị có thấy không? Cả thế giới này đều đang chứng kiến em yêu chị… Mười năm qua, chị đã bao giờ cảm thấy mình sống hơn lúc này chưa?

Chị không trả lời bằng lời, chỉ có những tiếng kêu nghẹn ngào và sự co bóp điên dại từ bên trong là câu trả lời xác đáng nhất. Tôi biết, với tư thế này, tôi đã hoàn toàn bẻ gãy mọi rào cản cuối cùng của người đàn bà Hà Nội kiêu kỳ. Đêm nay, tại căn hộ này, chị đã thực sự được giải phóng, được sống thật với bản năng và tình yêu cháy bỏng dành cho tôi người đàn ông đã thay đổi cuộc đời chị mãi mãi.