Quyền lực bước lên – Update Chương 30
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30
Tác Giả: Bào ra đá
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 06/08/2026
# CHƯƠNG 9: DẮT BÒ BA CON CHÓ CÁI
Tối thứ sáu. Biệt thự Võ gia, quận 2.
Đúng bảy giờ, chuông cổng reo—”ding… dong…”—vang vọng khắp khuôn viên rộng hai hecta. Võ Thị Kim Anh đứng trong sảnh chính, mặc áo dài lụa đen thêu chỉ bạc, tóc bob vuốt keo sắc nét, nhưng bàn tay bà ta hơi run khi mở cổng. Ngoài cổng, không chỉ có Lý Hùng. Hoàng Xuân Diệu đứng bên trái, áo vest trắng công sở, tóc búi cao. Trần Ngọc Bích đứng bên phải, áo dài xanh lam, kính gọng vàng lấp lánh dưới ánh đèn sân vườn. Cả hai đều cúi đầu nhẹ khi thấy Hùng ra hiệu.
“Chào mày, Kim Anh.” Hùng bước qua cổng, tay xách vali da đen—cái vali giờ đây đã trở thành vật bất ly thân của hắn. “Tối nay là bài học đặc biệt. Mày sẽ không học một mình. Hai chị em của mày sẽ học cùng.”
Kim Anh nhìn Diệu, rồi nhìn Bích—và trong mắt họ, bà ta thấy một tia đồng cảm. Một tia của những người đã trải qua những gì bà ta sắp trải qua. “Con hiểu, thưa chủ nhân.”
“Tốt. Dẫn vào phòng khách lớn. Cả ba đứa mày—cởi sạch đồ. Gấp lại ngay ngắn. Rồi quỳ xuống sàn, hai tay sau lưng, hai chân mở rộng bằng vai. Chờ tao.”
—
Phòng khách chính biệt thự Võ gia.
Đèn pha lê Murano bật sáng hết công suất—không một góc tối. Sàn đá cẩm thạch trắng bóng phản chiếu ánh đèn như mặt hồ đóng băng. Những bức tranh sơn dầu cổ trên tường—tổ tiên nhà họ Võ, những thương nhân quyền lực từ thế kỷ mười tám—nhìn xuống căn phòng với ánh mắt vô cảm từ những khung gỗ mun chạm trổ.
Và trên sàn, ngay dưới chân những bức tranh ấy, ba người phụ nữ quyền lực nhất Sài Gòn đang quỳ—trần truồng.
Hoàng Xuân Diệu quỳ bên trái. Cơ thể ả sau ba tuần huấn luyện đã trở nên hoàn hảo hơn: eo thon hơn, đùi săn chắc hơn, bộ ngực căng tròn với hai núm vú hồng hào đã cứng lên vì không khí lạnh. Hình xăm nhỏ sau gáy—con rồng đen năm móng—nổi bật dưới ánh đèn. Ả nhìn thẳng về phía trước, hơi thở đều đặn, khuôn mặt bình tĩnh—như một con chó cái đã được thuần hóa hoàn toàn.
Trần Ngọc Bích quỳ ở giữa. Thân hình mảnh khảnh của bà ta run nhẹ—vẫn chưa quen với việc bị phơi bày trần truồng trước hai người phụ nữ khác. Mảng lông mu đen tỉa gọn ươn ướt—bà ta đã rỉ dịch từ lúc bắt đầu cởi đồ. Đôi mắt sau cặp kính áp tròng—giờ đây không còn kính gọng vàng che chắn—long lanh nhìn xuống sàn, không dám ngước lên.
Võ Thị Kim Anh quỳ bên phải. Bà ta cố giữ vẻ kiêu hãnh—cằm hếch cao, lưng thẳng—nhưng đôi mắt sắc lẹm không giấu được sự bất an. Hình xăm phượng hoàng trên xương mu nhẵn nhụi như đang run rẩy theo từng nhịp tim đập—”thình thịch… thình thịch…”—vang trong lồng ngực. Chiếc butt plug trong lỗ đít—vẫn còn đó từ bài học đầu tiên—khiến bà ta cảm thấy mình như một con đĩ đã bị đánh dấu, đã bị xâm chiếm, đã bị sở hữu.
Lý Hùng đứng trước mặt họ. Hắn mặc áo sơ mi đen, quần jeans bó sát—và dương vật hắn, dù đang ở trạng thái mềm, vẫn tạo thành một đường gồ lớn chạy dọc theo đùi.
Hắn mở vali da—”tạch… tạch…”—và lấy ra ba sợi dây xích thép không gỉ, mỗi sợi dài hai mét, một đầu là móc khóa kim loại. Tiếp theo, ba chiếc vòng cổ da đen—cho Diệu và Bích, những chiếc vòng quen thuộc của họ. Và cho Kim Anh, một chiếc vòng mới tinh—da đen bóng loáng, bên trong lót nỉ đỏ mềm mại, khóa kim loại mạ bạc.
“Kim Anh.” Hùng cầm chiếc vòng cổ mới lên. “Đây là lần đầu tiên mày đeo vòng cổ trước mặt những nô lệ khác. Nó khác với việc đeo vòng cổ khi chỉ có hai người. Mày hiểu không?”
“Con… con hiểu, thưa chủ nhân.”
“Vậy nói đi. Mày là gì khi đeo chiếc vòng này?”
Mặt bà ta đỏ bừng—rồi tái đi—rồi lại đỏ bừng. Đôi môi run lên. Nhưng rồi bà ta nhìn sang hai bên—thấy Diệu và Bích đang nhìn mình với ánh mắt bình tĩnh, không phán xét, chỉ đơn giản là… đồng cảm. Và điều đó cho bà ta sức mạnh.
“Con là… con là nô lệ của chủ nhân. Con là con chó cái của chủ nhân. Con là tài sản của ngài—mãi mãi.”
“Tốt.” Hùng cúi xuống, quàng chiếc vòng qua cổ bà ta—và khóa lại. “Tạch.” Tiếng khóa vang lên sắc gọn trong im lặng. “Bây giờ… cúi đầu xuống. Để tao móc dây xích vào.”
“Tách… tách… tách…” Ba tiếng móc khóa vang lên khi Hùng gắn dây xích vào vòng cổ của từng người—Diệu trước, rồi Bích, rồi Kim Anh. Ba sợi dây xích thép không gỉ lấp lánh dưới ánh đèn pha lê, chạy từ cổ họ xuống sàn, rồi chụm lại trong bàn tay trái của Hùng.
Hắn nắm cả ba sợi dây xích—và giật nhẹ. “Rốp… rốp… rốp…” Những chiếc vòng cổ siết nhẹ vào cổ ba người phụ nữ.
“Bây giờ, ba đứa mày sẽ bò. Bò bằng tứ chi—tay và đầu gối. Mông chổng cao. Đầu cúi thấp. Không được ngẩng mặt lên nhìn tao, trừ khi tao ra lệnh. Không được nói, trừ khi tao hỏi. Và quan trọng nhất—không được dừng lại cho đến khi tao nói dừng. Hiểu không?”
“Vâng, thưa chủ nhân.” Ba giọng nói đồng thanh—Diệu trầm ấm, Bích run rẩy, Kim Anh nghẹn ngào.
“Bắt đầu.”
“Rốp—” Hùng giật dây xích, và ba người phụ nữ đồng loạt đổ người về phía trước, chống hai tay xuống sàn đá cẩm thạch lạnh ngắt.
“Rẹt… rẹt… rẹt…” Âm thanh của lòng bàn tay và đầu gối ma sát vào đá cẩm thạch vang lên khi họ bắt đầu bò. Dây xích kêu leng keng—”lạch… cạch… leng keng…”—theo từng bước bò.
Hùng đi phía sau, tay trái nắm ba sợi dây xích, tay phải cầm một chiếc roi da mỏng—dài sáu mươi centimet, đầu roi bện thành hình bông hoa nhỏ. Hắn quất nhẹ vào mông Diệu—”quất”—và ả rên lên—”ưm…”—rồi bò nhanh hơn.
“Diệu, mày dẫn đầu. Mày là con chó cái giàu kinh nghiệm nhất—mày phải làm gương cho hai đứa kia.” Hắn quất tiếp vào mông Bích—”quất”—và bà ta giật nảy người, suýt ngã sang một bên vì mất thăng bằng. “Còn mày, Bích—mày bò như một con bò cái mới đẻ. Mông chổng cao hơn nữa. Tao muốn thấy lồn mày từ phía sau.”
“Vâng… vâng thưa chủ nhân…” Bích thở hổn hển, cố gắng chỉnh lại tư thế, mông chổng cao hơn—và quả nhiên, từ phía sau, Hùng thấy rõ mồn một cái lồn hồng sẫm của bà ta, hai mép thịt ướt át, dịch lồn đã rỉ ra chảy dọc theo đùi.
“Quất—” Hùng quất vào mông Kim Anh—và bà ta cắn môi đến bật máu để không hét lên. “Mày nữa, Kim Anh. Mày là con chó cái mới nhất—nhưng mày cũng là con chó cái mạnh nhất. Tao kỳ vọng ở mày nhiều hơn. Bò nhanh hơn. Mông chổng cao hơn. Tao muốn thấy hình xăm phượng hoàng của mày khi mày bò.”
Kim Anh cố gắng—nhưng bò bằng tứ chi trên sàn đá cẩm thạch không hề dễ dàng, đặc biệt khi còn có một chiếc butt plug trong lỗ đít. Mỗi lần đầu gối chạm sàn—”rẹt”—chiếc plug lại di chuyển nhẹ bên trong, tạo ra những cơn rùng mình không kiểm soát được. Dịch lồn bắt đầu rỉ ra từ khe thịt nhẵn nhụi, chảy dọc theo đùi trong, tạo thành những vệt ướt lấp lánh trên da.
Chúng bò vòng quanh phòng khách—một vòng, hai vòng, ba vòng. Tiếng “rẹt… rẹt… rẹt…” của da thịt ma sát vào đá cẩm thạch. Tiếng “leng keng… lạch cạch…” của dây xích. Tiếng thở hổn hển—”hà… hà… phù… phù…”—của ba người phụ nữ.
“Tốt. Dừng lại.” Hùng giật dây xích—”rốp”—và cả ba dừng lại giữa phòng khách. “Bây giờ, tao sẽ lắp thêm đồ chơi cho các mày trước khi tiếp tục. Diệu—mày trước. Lại đây.”
Diệu bò tới—”rẹt… rẹt…”—và quỳ trước mặt Hùng. Hắn mở vali, lấy ra một chiếc trứng rung màu đen, dài tám centimet, đường kính bốn centimet—cỡ lớn nhất, dành cho những con chó cái đã quen với việc bị lấp đầy. Hắn dí nó vào lồn ả—và nó trượt vào dễ dàng, hai mép thịt hồng hào há ra nuốt chửng lấy vật thể đen bóng.
“Slosh…” Dịch lồn trào ra khi trứng rung chui hết vào bên trong. Hùng bật công tắc—”bíp”—và tiếng rung “rzzzz… rzzzz…” vang lên khe khẽ. Diệu rên lên—”ưm… ư…”—vai run lên, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế quỳ.
“Tiếp theo—Bích.” Bích bò tới, và Hùng lấy ra một chiếc kẹp núm vú bằng kim loại, hai đầu kẹp nối với nhau bằng sợi dây xích bạc mảnh. “Tao sẽ kẹp hai núm vú của mày. Nó sẽ hơi đau lúc đầu—nhưng sau đó mày sẽ thấy… kích thích.”
“Tách—” Kẹp bên trái ngoạm vào núm vú nâu sẫm của bà ta. “Tách—” Kẹp bên phải ngoạm vào núm vú còn lại. Trần Ngọc Bích rít lên—”khụt… đau…”—nhưng rồi cơn đau chuyển thành một cảm giác nóng ran, tê tê, lan tỏa từ đầu vú ra khắp bầu ngực nhỏ săn chắc của bà ta.
“Và cuối cùng—Kim Anh.” Kim Anh bò tới, đôi mắt sắc lẹm long lanh ánh nước. Hùng lấy ra một chuỗi bi cao su—năm viên bi đen, mỗi viên đường kính ba centimet, nối với nhau bằng sợi dây silicon mềm. “Cái này sẽ vào lồn mày. Nó sẽ không rung—nhưng mỗi lần mày bò, từng viên bi sẽ chạm vào nhau và chạm vào thành lồn mày, tạo ra một cảm giác… rất đặc biệt.”
“Chụt—” Viên bi đầu tiên chui vào lồn—hai mép thịt hồng đậm giãn ra, rồi khép lại sau khi viên bi đã vào trong. “Chụt—” viên thứ hai. “Chụt—” viên thứ ba. “Chụt—” viên thứ tư. “Chụt—” viên thứ năm. Sợi dây silicon thừa thòng xuống từ khe lồn, lủng lẳng như một cái đuôi.
“Đứng dậy—nhưng vẫn bò. Tao muốn nghe tiếng bi va vào nhau khi mày bò.”
Cả ba tiếp tục bò. Nhưng lần này, âm thanh phát ra từ cơ thể họ còn dâm đãng hơn trước.
“Rzzzz… rzzzz…” Tiếng rung từ lồn Diệu hòa với tiếng “lạch cạch… lạch cạch…” của sợi dây xích nối hai núm vú Bích, và tiếng “lốc cốc… lốc cốc…” của những viên bi cao su va vào nhau trong lồn Kim Anh mỗi khi bà ta bò.
Hùng đi phía sau, tay trái nắm dây xích, tay phải cầm roi da. Thỉnh thoảng, hắn quất nhẹ vào mông một người—”quất”—và người đó rên lên, bò nhanh hơn, khiến những đồ chơi trong cơ thể họ càng rung động mạnh hơn, tạo ra nhiều âm thanh hơn—nhiều khoái lạc hơn—nhiều dâm đãng hơn.
“Rẹt… rẹt… rẹt… rzzzz… lạch cạch… lốc cốc… phù… phù… hà… hà…” Một bản hòa tấu của sự nhục nhã và khoái lạc.
Chúng bò qua phòng khách, qua hành lang, qua bếp—nơi những nồi niêu inox treo lủng lẳng phản chiếu hình ảnh méo mó của ba người phụ nữ trần truồng đang bò bằng tứ chi, dây xích lấp lánh. Rồi quay lại phòng khách.
“Dừng.” Hùng giật dây xích—”rốp”. “Bây giờ… ba đứa mày sẽ bò lên cầu thang.”
Mắt Kim Anh mở to. Cầu thang gỗ mun xoắn ốc dẫn lên tầng trên—hai mươi bậc, mỗi bậc cao mười lăm centimet, với lan can sắt rèn tinh xảo. “Chủ… chủ nhân… cầu thang rất dốc… con… con sợ…”
“Quất—” Hùng quất roi vào mông bà ta—lần này mạnh hơn, để lại một vệt đỏ trên làn da trắng mịn. “Mày nghĩ mày có quyền sợ sao? Mày là con chó cái của tao. Con chó cái không biết sợ. Nó chỉ biết phục tùng. Bò.”
Kim Anh cắn môi, dập đầu gối phải lên bậc thang đầu tiên—”cộp”. Rồi đầu gối trái—”cộp”. Hai tay chống lên bậc tiếp theo. Cả cơ thể bà ta run lên khi trọng lực kéo những viên bi cao su trong lồn trượt về phía trước—”lốc cốc… lốc cốc…”—chạm vào cổ tử cung.
“Á… á… a…” Bà ta rên lên, nhưng vẫn tiếp tục bò.
Diệu và Bích theo sau. Diệu bò điêu luyện—ả đã từng bò cầu thang ở căn hộ của mình trước đây, trong những buổi huấn luyện riêng với Hùng. Nhưng Bích thì không—và bà ta suýt trượt chân ở bậc thứ năm, phải bấu chặt vào lan can sắt rèn để không ngã lăn xuống.
“Bích—mày yếu quá. Có cần tao giúp mày không?” Hùng bước lên, roi da chạm nhẹ vào lưng bà ta. “Hay là tao nên phạt mày vì suýt té?”
“Xin… xin chủ nhân… con sẽ cố… con sẽ cố gắng hơn…” Bích thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán, sợi dây xích nối hai núm vú lắc lư—”lạch cạch…”—theo từng nhịp thở.
Chúng bò hết hai mươi bậc cầu thang—mất gần mười phút. Khi lên đến đỉnh cầu thang, cả ba đều thở hổn hển, mồ hôi chảy thành dòng trên lưng, trên ngực, trên đùi. Dịch lồn của cả ba—trộn lẫn với gel bôi trơn và mồ hôi—chảy dọc theo chân, để lại những vệt ướt trên từng bậc thang họ vừa bò qua.
“Tốt. Bây giờ tao sẽ dắt chúng mày bò một vòng quanh tầng trên. Qua phòng ngủ của mày, Kim Anh. Qua phòng thờ tổ tiên. Qua phòng làm việc của mày. Tao muốn toàn bộ căn biệt thự này biết rằng tối nay—nó là nơi huấn luyện chó.”
—
Phòng thờ tổ tiên họ Võ—một căn phòng nhỏ ở cuối hành lang tầng hai, với bàn thờ gỗ mun chạm rồng, những tấm ảnh đen trắng của các đời gia chủ, và hương trầm nghi ngút cháy suốt ngày đêm.
Hùng dừng lại trước cửa phòng thờ. Hắn quay sang Kim Anh—đang quỳ bên chân hắn, thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại, chuỗi bi cao su vẫn lủng lẳng từ khe lồn. “Kim Anh—mở cửa phòng thờ ra. Tao muốn mày bò vào trong đó. Tao muốn tổ tiên mày nhìn thấy mày.”
Mặt Kim Anh tái ngắt—tái hơn cả khi bà ta quỳ gối lần đầu tiên. “Chủ… chủ nhân… làm ơn… đừng bắt con… đó là phòng thờ… ông bà tổ tiên con… chồng con…”
“Chồng mày đã chết tám năm rồi.” Giọng Hùng lạnh như băng. “Và ông bà tổ tiên mày—họ đã chết từ lâu hơn nữa. Họ không thể cứu mày. Họ không thể cho mày sức mạnh. Chỉ có tao mới có thể. Và mày—mày là con chó cái của tao. Con chó cái không có tổ tiên. Nó chỉ có chủ nhân. Mở cửa ra.”
Kim Anh run rẩy đưa tay lên—”cạch”—và cánh cửa gỗ mun mở ra. Mùi trầm hương xông ra nồng nặc. Bên trong, những ngọn nến trên bàn thờ bập bùng, hắt ánh sáng vàng lên những tấm ảnh đen trắng của các đời gia chủ họ Võ—những người đàn ông râu ria, đầu đội khăn đóng, áo the; những người đàn bà tóc búi cao, mặt lạnh lùng, mắt nhìn thẳng về phía trước.
“Bò vào đi.”
Kim Anh bò vào—”rẹt… rẹt…”—trên sàn gỗ lim bóng loáng. Phía sau, Diệu và Bích cũng bò vào—dây xích leng keng. Hùng bước vào cuối cùng, tay vẫn nắm ba sợi dây xích.
“Dừng lại—ngay trước bàn thờ.” Hắn giật dây xích—”rốp”. “Kim Anh—ngẩng mặt lên. Nhìn vào ảnh chồng mày đi. Và nói với hắn ta rằng mày là gì.”
Nước mắt trào ra từ khóe mắt Kim Anh—nhưng bà ta vẫn ngước lên. Trên bàn thờ, bức ảnh của chồng bà ta—một người đàn ông trung niên, mặt vuông chữ điền, mắt sáng, nụ cười hiền—nhìn xuống bà ta với đôi mắt vô hồn.
“Con… con là…” Giọng bà ta vỡ ra. “Con là nô lệ của chủ nhân Lý Hùng. Con là con chó cái của ngài ấy. Con… con không còn là vợ của anh nữa. Con xin lỗi… con xin lỗi…”
“Tốt.” Hùng quất roi vào mông bà ta—lần này nhẹ hơn, như một lời khen. “Bây giờ… nói với tổ tiên mày đi. Nói với họ rằng dòng họ Võ—từ nay—sẽ phục vụ tao.”
“Dòng họ Võ… từ nay… sẽ phục vụ chủ nhân Lý Hùng. Tất cả tài sản… tất cả linh thạch… tất cả quyền lực… đều thuộc về ngài ấy. Con… con xin tổ tiên tha thứ… nhưng con không còn lựa chọn nào khác… Và con… con cũng không muốn lựa chọn nào khác…”
Câu cuối cùng—”con cũng không muốn lựa chọn nào khác”—bà ta nói thật lòng. Và chính điều đó khiến bà ta sợ hãi nhất.
“Đủ rồi. Bò ra khỏi đây. Chúng ta còn nhiều nơi phải đến nữa.”
—
Phòng làm việc của Võ Thị Kim Anh—một căn phòng rộng lớn với bàn làm việc gỗ sồi, tủ sách cao đến trần, và cửa sổ kính suốt nhìn ra khu vườn Nhật Bản. Trên bàn, máy tính vẫn đang mở—màn hình hiển thị báo cáo tài chính quý hai của Võ Gia Thương Hội. Những con số hàng chục tỷ đồng nhảy múa trên màn hình.
“Kim Anh—bò lên bàn làm việc của mày đi.”
“Lên… lên bàn ạ?”
“Tao muốn mày ngồi xổm trên bàn làm việc của mày—ngay trên những báo cáo tài chính đó. Tao muốn dịch lồn mày chảy xuống những con số hàng chục tỷ đồng. Tao muốn mày nhớ rằng tất cả những thứ đó—tất cả tiền bạc, tất cả quyền lực, tất cả danh vọng—đều là của tao. Và mày—mày chỉ là con chó cái đang ngồi xổm trên đó thôi.”
Kim Anh trèo lên bàn—khó khăn với đầu gối đau nhức và chuỗi bi cao su trong lồn. Bà ta ngồi xổm trên bàn làm việc, hai chân mở rộng hết cỡ, lồn nhẵn nhụi với hình xăm phượng hoàng phơi bày hoàn toàn, sợi dây silicon lủng lẳng từ khe thịt.
“Pặc… pặc…” Những giọt dịch lồn rơi xuống báo cáo tài chính—ngay trên dòng “Lợi nhuận ròng: 87.5 tỷ đồng”—tạo thành những vệt ướt trên giấy.
“Bích—mày cũng lên bàn. Ngồi xổm cạnh Kim Anh.”
Bích trèo lên—run rẩy, nhưng cũng cố gắng ngồi xổm cạnh Kim Anh. Lồn hồng sẫm của bà ta cũng rỉ dịch—”pặc… pặc…”—xuống báo cáo tài chính. Sợi dây xích nối hai núm vú lắc lư—”lạch cạch…”—kêu khe khẽ.
“Diệu—mày cũng lên. Tao muốn ba con chó cái ngồi xổm trên bàn làm việc của CEO Võ Gia Thương Hội, nhỏ dịch lồn lên báo cáo tài chính, và sủa cho tao nghe.”
Diệu trèo lên—dễ dàng hơn hai người kia. Ả ngồi xổm cạnh họ, lồn hồng hào với trứng rung vẫn đang rung—”rzzzz…”—dịch lồn chảy thành dòng xuống bàn gỗ sồi bóng loáng.
“Sủa đi. Cả ba đứa. Sủa như những con chó cái mà các mày đã trở thành.”
Im lặng một giây.
Rồi Diệu sủa trước—”gâu… gâu…”—giọng ả trầm, khàn, nhưng rõ ràng.
Bích sủa theo—”gâu… gâu…”—giọng run rẩy, ngập ngừng, nhưng vẫn cố gắng.
Và cuối cùng—Kim Anh. Bà ta nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, và sủa—”gâu… gâu… gâu…” Ban đầu, giọng bà ta méo mó, đầy nhục nhã. Nhưng rồi—bằng một cách kỳ lạ—khi tiếng sủa thứ ba vang lên, một cảm giác gì đó thay đổi trong bà ta. Một cảm giác… giải thoát? Một cảm giác… buông bỏ? Một cảm giác… tự do?
Phải—tự do. Lần đầu tiên sau tám năm góa bụa, sau ba mươi tám năm sống trong khuôn khổ của một tiểu thư khuê các, một nữ CEO quyền lực, một Trúc Cơ hậu kỳ đáng kính—bà ta cảm thấy tự do. Tự do khỏi tất cả những gánh nặng. Tự do khỏi danh dự. Tự do khỏi trách nhiệm. Chỉ đơn giản là… một con chó cái. Một con chó cái đang ngồi xổm trên bàn làm việc của chính mình, sủa theo lệnh của chủ nhân, và cảm thấy hạnh phúc.
“Gâu… gâu… gâu…”
—
Hành lang tầng hai.
Cả ba con chó cái lại bò—lần này là bò dọc hành lang dài nối từ phòng làm việc đến phòng ngủ chính. Dây xích leng keng. Đồ chơi rung—”rzzzz…” Đồ chơi va chạm—”lốc cốc… lạch cạch…” Dịch lồn chảy thành vệt dài trên sàn gỗ lim—”slosh… slosh…”
Hùng dừng lại trước một ô cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn Nhật Bản phía sau biệt thự. Trăng đã lên cao, ánh sáng bạc chiếu xuống những tảng đá cảnh và mặt hồ cá koi tĩnh lặng.
“Đứng dậy—nhưng vẫn quỳ. Quỳ thẳng lưng lên. Ngực ưỡn ra. Hai tay sau lưng. Nhìn ra cửa sổ.”
Ba người phụ nữ tuân lệnh, quỳ thẳng lưng trước cửa sổ, nhìn ra khu vườn.
“Nếu bây giờ có ai đó ở ngoài kia—một người làm vườn, một tên trộm, một tu luyện giả tò mò—họ sẽ thấy ba người phụ nữ trần truồng, đeo vòng cổ, dây xích, và đồ chơi tình dục, đang quỳ trong biệt thự của một trong những nữ CEO quyền lực nhất Sài Gòn. Các mày nghĩ sao về điều đó?”
“Con… con thấy nhục nhã, thưa chủ nhân…” Bích thì thầm, mặt đỏ bừng, nước mắt lăn dài trên má.
“Nhục nhã—nhưng cũng thấy… kích thích.” Diệu nói, giọng trầm, thành thật. “Con không thể phủ nhận điều đó.”
Hùng quay sang Kim Anh. “Còn mày?”
Kim Anh im lặng một lúc lâu. Rồi bà ta quay sang nhìn Hùng—đôi mắt sắc lẹm long lanh ánh nước, nhưng cũng long lanh một thứ gì đó khác. Một thứ gì đó nguyên thủy hơn. Một thứ gì đó đen tối hơn. Một thứ gì đó… thành thật hơn tất cả những gì bà ta từng nói.
“Con… con không còn biết nữa, thưa chủ nhân. Con không biết mình thấy nhục nhã, hay kích thích, hay cả hai… Con chỉ biết rằng con đang ở đây—quỳ trước mặt ngài, trần truồng, đeo vòng cổ, đít cắm butt plug, lồn nhét chuỗi bi cao su… và con… con chưa bao giờ cảm thấy… sống… như thế này.”
Hùng nhìn bà ta—và trong đôi mắt đen của hắn, một tia sáng kỳ lạ lóe lên. Không phải sự hài lòng. Không phải sự chiến thắng. Mà là sự công nhận. Một sự công nhận hiếm hoi—rằng người phụ nữ này, con chó cái mới nhất của hắn, đang thực sự hiểu được bản chất của sự phục tùng.
“Tốt.” Hắn nói—chỉ một từ, nhưng giọng hắn đã ấm hơn một chút. “Bây giờ, cả ba đứa mày—chổng mông lên, hướng về phía cửa sổ. Tay chống xuống sàn. Tao muốn bất kỳ ai nhìn qua cửa sổ cũng thấy ba cái lồn ướt đẫm và ba cái đít đang đeo butt plug.”
Họ xoay người, chổng mông về phía cửa sổ. Ba đôi mông trắng ngần—Diệu căng tròn, Bích săn chắc, Kim Anh đầy đặn—cùng chĩa ra ngoài trời đêm. Ba cái lồn—hồng hào, hồng sẫm, nhẵn nhụi—cùng ướt đẫm dịch. Ba lỗ đít—mỗi lỗ đít đều đang đeo butt plug, phần đế phẳng màu đen lấp lánh dưới ánh trăng.
Hùng đứng phía sau họ, tay nắm ba sợi dây xích. Hắn giật nhẹ—”rốp… rốp… rốp…”—và cả ba đồng loạt rên lên.
“Bây giờ… tao sẽ rút butt plug ra khỏi từng đứa. Và tao sẽ thay chúng bằng một thứ khác. Một thứ… to hơn.”
—
Hắn bắt đầu với Diệu.
Tay nắm lấy phần đế butt plug của ả—”phựt”—rút ra. Lỗ đít ả—đã quen với việc bị giãn rộng—co bóp vài lần rồi giãn ra, để lộ một lỗ nhỏ màu hồng đậm bên trong. Hùng lấy từ vali ra một chiếc butt plug cỡ lớn—mười lăm centimet, đường kính năm centimet—và dí vào lỗ đít ả.
“Slosh…” Gel bôi trơn hòa với dịch lồn tạo thành tiếng ướt át khi chiếc plug to hơn từ từ chui vào. Diệu rên lên—”ưm… căng… căng hơn trước…”—nhưng ả không phản kháng. Lỗ đít ả giãn ra, nuốt chửng lấy vật thể đen bóng, cho đến khi chỉ còn phần đế phẳng áp sát vào mông.
“Xong. Cảm nhận đi. Nó to hơn rất nhiều so với cỡ vừa mày đeo trước đây.”
“Cảm ơn… cảm ơn chủ nhân…” Diệu thì thầm, mông chổng cao, lỗ đít giờ đây đã bị lấp đầy bởi một vật thể to hơn bao giờ hết.
Tiếp theo—Bích.
“Phựt—” Butt plug cỡ nhỏ được rút ra khỏi lỗ đít bà ta. Lỗ đít Bích vẫn còn khít—chưa quen với việc bị giãn rộng như Diệu. Hùng lấy ra một chiếc butt plug cỡ vừa—mười hai centimet, đường kính bốn centimet—và dí vào.
“Á… á… a… chủ nhân… từ từ thôi… con… con không chịu nổi…”
“Chịu được mà. Thở ra đi. Từ từ thôi.”
“Phù…” Bích thở ra—và chiếc plug trượt vào—chậm hơn so với Diệu, khó khăn hơn, nhưng vẫn vào được. Khi phần đế chạm vào mông, bà ta thở phào—”phù…”—và một dòng dịch lồn chảy xuống đùi. Đau—nhưng cũng kích thích. Cảm giác bị lấp đầy ở phía sau kết hợp với trứng rung trong lồn—dù là của Diệu—và sợi dây xích kẹp núm vú khiến bà ta gần như phát điên.
Và cuối cùng—Kim Anh.
“Phựt—” Chiếc butt plug cỡ nhỏ—chiếc đầu tiên trong đời bà ta—được rút ra. Lỗ đít bà ta co bóp liên hồi, như muốn đòi hỏi thứ gì đó lấp đầy khoảng trống. Hùng lấy ra một chiếc butt plug cỡ vừa—giống của Bích—và dí vào.
“Á… á… a… căng… căng quá…” Kim Anh rên lên, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cảm giác một vật thể to hơn—to hơn nhiều—đang từ từ chui vào lỗ đít mình khiến bà ta muốn hét lên. Nhưng bà ta không hét. Bà ta cắn răng—”kẹt… kẹt…”—và chịu đựng.
“Slosh… slosh…” Gel bôi trơn và dịch lồn hòa vào nhau, làm trơn cho chiếc plug trượt vào. Và cuối cùng—khi phần đế chạm vào mông—”phập”—Kim Anh thở ra một hơi dài, run rẩy. Cảm giác bị lấp đầy—ở phía trước (chuỗi bi cao su), ở phía sau (butt plug cỡ vừa), và trong lòng (nhục nhã, kích thích, sợ hãi, hạnh phúc)—khiến bà ta không thể phân biệt được đâu là đau đớn, đâu là khoái lạc nữa. Tất cả đều hòa vào nhau—thành một thứ cảm giác duy nhất: phục tùng.
“Tốt. Bây giờ cả ba đứa mày đã có đồ chơi mới trong đít. Tiếp tục bò đi. Chúng ta còn một nơi cuối cùng phải đến.”
—
Phòng ngủ chính—nơi mà chỉ ba ngày trước, Kim Anh đã trải qua bài học đầu tiên.
Hùng dắt ba con chó cái vào phòng. Hắn dừng lại trước tấm gương lớn trên trần nhà—và ra lệnh cho họ quỳ thành hàng ngang dưới gương.
“Nhìn lên đi. Nhìn vào gương—và nhìn thấy chính mình.”
Ba người phụ nữ ngước lên.
Và trong gương, họ thấy ba người phụ nữ trần truồng, quỳ thành hàng, dây xích nối từ cổ họ vào tay người đàn ông phía sau. Họ thấy những chiếc vòng cổ da đen bóng loáng. Họ thấy những sợi dây xích thép không gỉ lấp lánh. Họ thấy những đồ chơi đang run rẩy trong cơ thể họ—trứng rung, chuỗi bi, kẹp núm vú. Họ thấy những giọt dịch lồn chảy dài trên đùi. Họ thấy những vệt roi đỏ trên mông. Họ thấy những khuôn mặt—một đầy nhục nhã, một đầy run rẩy, và một đầy… bình yên.
“Ba đứa mày—tổng giám đốc, hiệu trưởng, CEO—đang quỳ dưới chân tao. Ba đứa mày là những con chó cái của tao. Nhưng ba đứa mày cũng là nền tảng của đế quốc tao đang xây dựng. Tao sẽ bảo vệ ba đứa mày. Tao sẽ ban thưởng cho ba đứa mày. Và tao sẽ huấn luyện ba đứa mày cho đến khi ba đứa mày không còn nhớ mình từng là ai—chỉ nhớ mình là nô lệ của tao.”
Hắn buông dây xích ra—”leng keng”—và bước tới trước mặt họ.
“Bây giờ… tao sẽ cho ba đứa mày uống sữa. Nhưng lần này… tao sẽ cho ba đứa mày uống cùng lúc. Cúi đầu xuống—ba cái mặt sát vào nhau. Há miệng ra. Lưỡi thè ra ngoài. Tao sẽ bắn tinh dịch vào giữa ba cái miệng—và ba đứa mày sẽ tranh nhau liếm. Đứa nào liếm được nhiều nhất—đứa đó sẽ là con chó cái giỏi nhất tối nay.”
Ba người phụ nữ cúi đầu, mặt sát vào nhau—má Diệu chạm má Bích chạm má Kim Anh. Ba cái miệng há rộng, ba cái lưỡi thè ra ngoài, ba đôi mắt ngước lên nhìn Hùng với vẻ van xin và thèm khát.
Hùng nắm lấy dương vật—vẫn còn cương cứng từ nãy giờ, đầu dương vật tím sẫm bóng loáng, lỗ niệu đạo hé mở—và bắt đầu vuốt.
“PHỌT—”
Cú xuất tinh đầu tiên bắn ra—nhưng không trúng miệng ai cả. Nó bắn vào khoảng trống giữa ba khuôn mặt, văng lên má Diệu, má Bích, và trán Kim Anh—tạo thành những vệt trắng xóa trên da.
“Liếm đi! Tranh nhau đi!”
“Slrk… slrk… slosh…” Ba cái lưỡi đồng loạt liếm—liếm má nhau, liếm trán nhau, liếm cằm nhau—cố gắng hớt lấy càng nhiều tinh dịch càng tốt. Diệu nhanh nhất—lưỡi ả quét qua má Bích, hớt lấy một vệt tinh dịch dày, rồi rút về miệng—”gulp”—nuốt chửng.
“PHỌT—PHỌT—”
Lần này Hùng nhắm thẳng vào giữa ba cái miệng. Hai dòng tinh dịch trắng đục bắn thẳng vào không gian hẹp giữa ba cái lưỡi—và ngay lập tức, ba cái lưỡi lao vào nhau, liếm, mút, tranh giành từng giọt. Tiếng “slosh… chụt… nhóp nhép… slrk… slrk…” vang lên điên cuồng khi họ liếm tinh dịch từ lưỡi nhau, từ môi nhau, từ má nhau.
Một cảnh tượng hỗn loạn và dâm đãng—ba người phụ nữ quyền lực đang quỳ dưới chân một người đàn ông, mặt dính đầy tinh dịch, lưỡi liếm láp mặt nhau như những con chó đói đang tranh ăn.
“PHỌT—PHỌT—PHỌT—”
Từng cú xuất tinh tiếp theo bắn ra liên tục—mỗi cú bắn một nơi, để ba con chó cái phải xoay đầu, cúi người, liếm láp điên cuồng. Tinh dịch bắn lên mắt Diệu—”PHỌT—” và Bích liếm nó khỏi mắt ả. Tinh dịch bắn lên mũi Bích—”PHỌT—” và Kim Anh liếm nó khỏi mũi bà ta. Tinh dịch bắn lên cằm Kim Anh—”PHỌT—” và Diệu liếm nó khỏi cằm bà ta. Tinh dịch bắn ra quá nhiều—nhiều đến mức cả ba khuôn mặt đều bị chôn vùi trong lớp chất lỏng trắng đục, dày đặc như keo.
“Gulp… ực… slrk… slosh…” Những âm thanh nuốt, liếm, mút, nhóp nhép vang lên không ngừng. Họ liếm mặt nhau—liếm sạch từng giọt tinh dịch cuối cùng. Và khi không còn giọt nào trên mặt nhau nữa, họ cúi xuống—liếm sàn nhà, nơi những giọt tinh dịch đã rơi xuống—”slrk… slrk…”—cho đến khi sàn đá cẩm thạch sạch bóng trở lại.
“Đủ rồi.” Hùng nói, giọng trầm thấp vì vừa trải qua cực khoái. “Quỳ thẳng lưng lên. Nhìn lên gương.”
Họ quỳ thẳng lưng, ngước lên—và trong gương, họ thấy ba khuôn mặt ửng hồng, bóng loáng vì nước bọt và tinh dịch, đôi mắt long lanh ánh nước và thỏa mãn. Ba con chó cái—đã được cho ăn. Đã được ban thưởng. Đã thuộc về chủ nhân của chúng.
—
Mười một giờ đêm. Biệt thự Võ gia chìm trong im lặng.
Ba người phụ nữ nằm cạnh nhau trên giường king-size—kiệt sức, nhưng thỏa mãn. Những đồ chơi vẫn còn trong cơ thể họ—Hùng ra lệnh giữ nguyên qua đêm. Những vòng cổ vẫn đeo trên cổ họ—dây xích đã được tháo ra, nhưng vòng cổ thì vẫn khóa chặt.
Lý Hùng ngồi trên ghế bành cạnh cửa sổ, nhìn ra khu vườn Nhật Bản dưới ánh trăng. Trong tay hắn—một ly rượu vang đỏ, lấy từ tủ rượu của Kim Anh.
Hắn nhấp một ngụm, rồi rút điện thoại ra, mở file ghi chú—file “Kế Hoạch Huấn Luyện”.
Dưới tên của ba nô lệ—Diệu, Bích, Kim Anh—hắn gõ thêm một dòng mới:
“Giai đoạn 3: Huấn luyện bò & đồ chơi—Hoàn tất. Giai đoạn 4: Công khai bán công khai—Chuẩn bị.”
Hắn đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ một lần nữa.
“Đế quốc đang lớn dần.” Hắn thì thầm với chính mình. “Nhưng vẫn chưa đủ. Cần thêm. Cần nhiều hơn nữa.”
Và ngoài kia, trong đêm Sài Gòn, những người phụ nữ quyền lực khác vẫn đang sống cuộc đời của họ—không biết rằng một ngày nào đó, họ cũng sẽ quỳ dưới chân người đàn ông này, cũng sẽ đeo vòng cổ, cũng sẽ bò bằng tứ chi, và cũng sẽ sủa như những con chó cái.
Một ngày nào đó.
Nhưng không phải hôm nay.
Hôm nay—ba viên gạch đầu tiên đã được đặt xuống.
Và chúng đã bắt đầu gắn kết với nhau