Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 06/08/2026

CHƯƠNG 7: BẪY SẬP

Nhà hàng Ánh Dương, quận 3.

Chín giờ tối.

Võ Thị Kim Anh đẩy cánh cửa kính phòng VIP, tiếng giày cao gót—”cộp… cộp… cộp…”—vang lên trên sàn gỗ bóng loáng. Bà ta mặc áo dài xanh ngọc thêu chỉ bạc, tóc bob đen cắt sắc nét, trên cổ là sợi dây chuyền ngọc trai đen trứ danh của dòng họ Võ. Đôi mắt sắc lẹm với hàng mi dày quét qua căn phòng—bàn trà gỗ mun, đèn lồng lụa đỏ, bình trà sen tỏa khói mỏng—rồi dừng lại ở người đàn ông ngồi đó.

Lý Hùng không đứng dậy chào.

Hắn mặc áo sơ mi đen đơn giản, quần âu xám, ngồi tựa lưng vào ghế bành bọc nhung, một chân bắt chéo lên đầu gối. Không vest. Không cà vạt. Không nụ cười xã giao. Đôi mắt đen của hắn nhìn bà ta—không phải cái nhìn của một kẻ thua kém đang ngước lên người bề trên, cũng không phải cái nhìn si mê của đàn ông trước phụ nữ đẹp—mà là cái nhìn của một kẻ đang đánh giá. Cân đo. Tính toán.

“Chào chị Kim Anh.” Giọng hắn trầm, đều đều, không mang theo chút cảm xúc nào. “Mời ngồi.”

Bà ta không ngồi ngay. Đứng đó, cách bàn trà hai mét, đôi mắt sắc lẹm quét qua hắn từ đầu đến chân—tìm kiếm thứ gì đó. Linh khí? Áp lực? Dấu hiệu của một tu luyện giả mạnh? Nhưng bà ta không cảm nhận được gì cả. Người đàn ông trước mặt—khoảng ba mươi tuổi, gương mặt bình thường đến mức khó nhớ, thân hình không có gì nổi bật—tỏa ra thứ khí tức mờ nhạt, yếu ớt, như một kẻ mới chạm ngưỡng Luyện Khí sơ kỳ. Hoặc thậm chí còn thấp hơn. Một kẻ không đáng để bà ta phải bận tâm.

Vậy mà hai người phụ nữ quyền lực—một tổng giám đốc, một hiệu trưởng—lại nói về hắn như một vị cứu tinh. Lại trẻ ra, đẹp ra, tăng tu vi vượt bậc chỉ trong vài tuần.

Có điều gì đó không khớp.

“Anh là Lý Hùng?” Bà ta hỏi, giọng lạnh, không che giấu vẻ nghi ngờ. Vẫn không ngồi.

“Phải.”

“Chị Diệu và chị Bích nói anh là chuyên gia y học cổ truyền. Nói anh có phương pháp đặc biệt giúp trẻ hóa và tăng tu vi.” Đôi mắt bà ta nheo lại. “Nhưng nhìn anh… tôi không thấy có gì đặc biệt cả.”

Hùng không trả lời ngay. Hắn chậm rãi với tay ra bàn, rót trà sen vào hai tách sứ mỏng. Tiếng nước chảy—”róc… róc…”—vang lên trong im lặng. Mùi trà sen ngan ngát lan tỏa.

“Chị có biết tại sao hổ săn mồi thường nằm im trước khi vồ không?” Hắn đặt ấm trà xuống, đẩy một tách về phía bà ta. “Không phải vì nó yếu. Mà vì nó không muốn con mồi biết nó mạnh đến mức nào… cho đến khi quá muộn.”

Bà ta nhìn tách trà, rồi nhìn hắn. Vẫn chưa ngồi.

“Tôi không thích ẩn dụ, anh Hùng ạ. Tôi là doanh nhân. Tôi thích số liệu, bằng chứng, và kết quả. Nếu anh có phương pháp gì đó—hãy nói thẳng ra. Đừng vòng vo.”

“Được.” Hùng đặt tách trà của mình xuống, ngước lên nhìn thẳng vào mắt bà ta. “Phương pháp của tôi là song tu. Cụ thể hơn—tinh dịch của tôi chứa một lượng lớn Tiên Thiên linh khí mà cơ thể tôi tự sản sinh ra. Khi người phụ nữ tiếp nhận nó—qua đường miệng, qua đường âm đạo, hoặc qua đường hậu môn—linh khí đó sẽ thẩm thấu vào kinh mạch, kích thích tế bào tái tạo, trẻ hóa cơ thể từ bên trong, và tăng tốc độ hấp thụ linh khí ngoại cảnh. Kết quả: trẻ hơn, đẹp hơn, và tu vi tăng tiến nhanh hơn.”

Võ Thị Kim Anh đứng sững.

Mất vài giây để những từ đó—”tinh dịch”, “đường miệng”, “đường hậu môn”—thực sự chui vào não bà ta và tạo ra phản ứng. Mặt bà ta—vốn trắng mịn—thoáng ửng đỏ, rồi tái đi. Đôi môi mím chặt thành một đường thẳng. Lồng ngực phập phồng dưới lớp áo dài.

“Anh… anh đùa à?” Giọng bà ta run lên—không phải vì sợ, mà vì giận dữ. “Anh nghĩ tôi là loại đàn bà nào? Tôi là Võ Thị Kim Anh—CEO Võ Gia Thương Hội, Trúc Cơ hậu kỳ. Tôi không phải loại đàn bà dễ dãi để anh dụ dỗ bằng mấy lời đường mật—”

“Tôi không dụ dỗ.” Hùng cắt ngang, giọng vẫn lạnh như băng. “Tôi đưa ra một giao dịch. Chị cho tôi cơ thể chị—tôi cho chị sức mạnh. Chị cho tôi sự phục tùng—tôi cho chị tuổi trẻ. Không lừa dối. Không đường mật. Chỉ là trao đổi ngang giá.”

“Trao đổi ngang giá?” Bà ta cười—một tiếng cười ngắn, sắc lạnh, đầy mỉa mai. “Anh định nói với tôi rằng việc tôi—một góa phụ, một CEO, một Trúc Cơ hậu kỳ—phải… phải làm tình với anh… là trao đổi ngang giá sao?”

“Chị Diệu từ Trúc Cơ trung kỳ lên hậu kỳ trong hai tuần.” Hùng nói, giọng đều đều như đang đọc báo cáo. “Chị Bích từ sơ kỳ lên trung kỳ chỉ trong một tuần. Con gái chị Diệu—tổn thương linh căn bẩm sinh, bác sĩ nói không sống nổi qua mùa đông—giờ đã tự đứng dậy đi lại được. Hỏi họ đi. Rồi quay lại đây nói với tôi về ‘ngang giá’.”

Im lặng.

Võ Thị Kim Anh đứng đó, bàn tay nắm chặt thành nắm đấm dưới lớp áo dài. Bà ta biết những điều hắn nói là thật. Chính mắt bà ta đã thấy Hoàng Xuân Diệu và Trần Ngọc Bích tại buổi tiệc từ thiện—làn da họ, khí chất của họ, tu vi của họ. Tất cả đều thay đổi một cách thần kỳ, không thể chối cãi.

Nhưng…

“Giả sử những gì anh nói là thật.” Bà ta bước tới một bước, đôi giày cao gót gõ mạnh xuống sàn—”cộp”. “Giả sử tinh dịch của anh thực sự có tác dụng như anh nói. Tại sao tôi phải chấp nhận? Tôi có thể bắt anh—nhốt anh lại, ép anh cung cấp tinh dịch mà không cần phải… phải làm những chuyện đó.”

Hùng nhếch môi—lần đầu tiên trong suốt cuộc trò chuyện, một nụ cười mỏng xuất hiện trên khuôn mặt hắn. Nhưng nụ cười ấy không mang chút ấm áp nào. Nó lạnh. Nó sắc. Nó như một lưỡi dao vừa được rút ra khỏi vỏ.

“Thử đi.”

Một từ duy nhất—nhưng nó mang theo một thứ áp lực vô hình khiến bà ta khựng lại.

“Chị nghĩ chị là người đầu tiên nghĩ đến chuyện đó sao?” Hắn đứng dậy khỏi ghế, chậm rãi bước tới gần bà ta—từng bước một, không vội vã. “Chị nghĩ một thằng đàn ông với thứ năng lực như tôi lại không có cách tự bảo vệ mình sao? Tôi đã sống ba mươi năm dưới đáy xã hội, chị Kim Anh ạ. Tôi đã bị lừa, bị đâm sau lưng, bị chà đạp bởi đủ loại người—từ thằng trộm vặt đến ông quan chức. Tôi vẫn sống. Và tôi vẫn ở đây.”

Hắn dừng lại ngay trước mặt bà ta, khoảng cách chỉ vài centimet. Bà ta cao đến cằm hắn. Hơi thở hắn phả vào trán bà ta—ấm, đều đặn, không hề gấp gáp.

“Còn nữa.” Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai bà ta. “Chị có thực sự muốn đối đầu với tôi không? Khi mà con trai chị—Võ Gia Bảo—đang nợ sòng bạc ngầm hơn năm tỷ đồng? Khi mà nó đã bỏ học từ một năm trước, không hề du học Úc như chị vẫn nghĩ? Khi mà bọn cho vay nặng lãi đang đe dọa sẽ bẻ gãy chân nó nếu không trả nợ trong vòng một tháng?”

Máu trong người Võ Thị Kim Anh như đông lại.

“Anh… anh nói láo…” Giọng bà ta vỡ ra, đôi mắt mở to hết cỡ. “Thằng Bảo đang ở Melbourne… nó vừa gọi cho tôi tuần trước… nó nói nó khỏe… nó—”

“Thằng Bảo đang ở quận 7. Căn hộ thuê số 42, đường số 8, khu đô thị Phú Mỹ Hưng. Mỗi tối nó đều ra sòng bạc ngầm dưới tầng hầm quán bar Black Jack trên đường Bùi Viện. Nó đã bán chiếc Rolex chị tặng sinh nhật năm ngoái. Đã bán cả nhẫn cưới của bố nó—thứ chị đưa cho nó giữ làm kỷ vật.” Hùng lùi lại, rút điện thoại từ túi quần, mở một video. “Xem đi.”

Bà ta run rẩy cầm lấy điện thoại.

Trên màn hình—Võ Gia Bảo. Gầy gò, xanh xao, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Nó đang ngồi trong một căn phòng tối, xung quanh là bốn gã đàn ông lực lưỡng, tay xăm trổ đầy mình. Một gã túm tóc nó, giật ngược đầu ra sau. Một gã khác dí điếu thuốc đang cháy vào cánh tay nó—và tiếng hét của nó vang lên, méo mó, đau đớn: “ĐỪNG… ĐỪNG ĐỐT… TÔI SẼ TRẢ… TÔI SẼ TRẢ MÀ…”

Điện thoại suýt rơi khỏi tay bà ta.

“Thằng Bảo… con trai tôi…” Nước mắt trào ra nơi khóe mắt, và bà ta không thèm lau đi. Run rẩy đưa tay bám vào thành ghế—đôi chân bà ta như muốn khuỵu xuống. “Tại sao… tại sao nó không nói với tôi… tại sao…”

“Vì nó sợ chị thất vọng. Vì nó biết chị kỳ vọng vào nó nhiều thế nào. Và vì nó là một thằng hèn—giống như mọi thằng đàn ông khác trong mắt chị.”

Bà ta ngước lên nhìn hắn, đôi mắt đỏ hoe sau màn nước. “Anh… anh định tống tiền tôi? Định dùng thằng Bảo để ép tôi—”

“Không.” Hùng cắt ngang, giọng vẫn lạnh, nhưng có chút gì đó thay đổi—không còn là sự đe dọa, mà là sự kiên nhẫn. “Tôi không tống tiền chị. Tôi cho chị xem video đó để chị hiểu rằng tôi không phải là kẻ thù của chị. Tôi là giải pháp.”

Hắn bước lùi lại, ngồi xuống ghế, rót thêm trà vào tách của mình. Động tác chậm rãi, bình tĩnh, như thể những gì vừa xảy ra chỉ là một cuộc trò chuyện bình thường.

“Chị có hai vấn đề, chị Kim Anh ạ. Một—chị muốn mạnh hơn, trẻ hơn, đẹp hơn. Chị sợ già đi, sợ mất đi vị thế của mình trong giới tu luyện. Hai—con trai chị đang gặp nguy hiểm, và chị không biết phải làm sao để cứu nó mà không hủy hoại danh tiếng gia tộc.”

Hắn nhấp một ngụm trà, rồi đặt tách xuống—”cạch”—nhẹ nhàng.

“Tôi có thể giải quyết cả hai. Tôi có thể giúp chị trẻ hóa, tăng tu vi, thậm chí đột phá lên Kết Đan—điều mà chị đã mắc kẹt suốt tám năm nay. Và tôi có thể giúp thằng Bảo—trả hết nợ cho nó, đưa nó đi cai nghiện cờ bạc, và giữ kín mọi chuyện khỏi tai mắt của các gia tộc khác.”

“Đổi lại… đổi lại tôi phải làm gì?” Bà ta thì thầm, giọng đã vỡ vụn.

“Chị biết rồi đấy. Phục tùng tôi. Trở thành nô lệ của tôi. Như chị Diệu và chị Bích.”

“Nô… nô lệ?” Từ đó bật ra khỏi miệng bà ta như một tiếng nấc. “Anh muốn tôi… Võ Thị Kim Anh… trở thành nô lệ của anh?”

“Đúng.”

Một khoảnh khắc im lặng—dài như cả thế kỷ.

Rồi bà ta cười.

Một tiếng cười kỳ lạ—không phải cười vui vẻ, cũng không phải cười mỉa mai. Mà là tiếng cười của một người vừa nhận ra mình đã rơi vào một cái bẫy không lối thoát. Một tiếng cười đầy tuyệt vọng, giận dữ, và một chút gì đó giống như… ngưỡng mộ.

“Anh… anh thực sự là một thằng khốn.” Bà ta nói, giọng run run nhưng đã lấy lại được chút bình tĩnh. “Anh biết tôi không thể từ chối. Anh biết tôi sẽ làm mọi thứ vì thằng Bảo. Anh đã tính toán tất cả—từng bước một, từng điểm yếu một. Chị Diệu… chị Bích… họ cũng bị anh bẫy như thế này sao?”

“Chị Diệu đến với tôi vì con gái chị ấy. Chị Bích đến với tôi vì sợ già và sợ mất người tình.” Hùng nhìn thẳng vào mắt bà ta. “Còn chị—chị đến với tôi vì cả hai. Vừa muốn mạnh hơn, vừa muốn cứu con trai. Tôi không ép buộc chị. Tôi chỉ… đưa ra một lựa chọn.”

“Lựa chọn?” Bà ta cười lần nữa, nhưng lần này tiếng cười đã nhạt đi. “Anh gọi đây là lựa chọn sao? Khi mà lựa chọn còn lại là nhìn con trai tôi bị bọn đòi nợ đánh gãy chân? Hoặc tệ hơn—bị giết?”

“Tôi gọi đây là thực tế. Cuộc đời chưa bao giờ cho chị lựa chọn thực sự cả, chị Kim Anh ạ. Từ khi chồng chị chết, chị đã phải tự mình chống chọi với cả thế giới—vừa điều hành thương hội, vừa bảo vệ gia tộc, vừa nuôi dạy con trai. Chị đã mạnh mẽ quá lâu rồi. Đôi khi… mạnh mẽ cũng là một cái bẫy. Nó khiến chị nghĩ rằng chị có thể tự mình giải quyết mọi thứ. Nhưng sự thật là—chị không thể. Không ai có thể.”

Hắn đứng dậy, bước tới gần bà ta một lần nữa. Lần này, bà ta không lùi lại.

“Tôi không phải là kẻ thù của chị. Tôi là… một cơ hội. Một cơ hội để chị có được mọi thứ chị muốn—sức mạnh, tuổi trẻ, sự an toàn cho con trai. Đổi lại, tôi chỉ yêu cầu một thứ: sự trung thành. Chị sẽ phục tùng tôi—không chỉ về thể xác, mà cả về tinh thần. Chị sẽ là nô lệ của tôi. Nhưng chị cũng sẽ là một phần của đế quốc mà tôi đang xây dựng—một đế quốc nơi những người phụ nữ quyền lực như chị sẽ có một vị trí xứng đáng. Không phải làm vợ, không phải làm đối tác—mà là những nô lệ trung thành, được bảo vệ, được ban thưởng, và được trao quyền.”

“Một nô lệ có quyền?” Bà ta thì thầm, giọng đầy mỉa mai. “Nghe như một nghịch lý.”

“Có lẽ. Nhưng chị sẽ hiểu khi chị trải nghiệm. Chị Diệu và chị Bích đã hiểu. Họ vẫn là tổng giám đốc và hiệu trưởng ngoài xã hội. Nhưng khi ở bên tôi—họ là nô lệ của tôi. Và họ chưa bao giờ hạnh phúc hơn thế.”

Im lặng.

Võ Thị Kim Anh nhìn hắn—thực sự nhìn. Và trong đôi mắt đen của người đàn ông trước mặt, bà ta thấy một thứ gì đó mà bà ta chưa từng thấy ở bất kỳ người đàn ông nào khác: sự chân thật tuyệt đối. Hắn không lừa dối. Hắn không hứa hẹn những điều viển vông. Hắn nói thẳng ra điều hắn muốn, điều hắn sẽ cho, và cái giá phải trả.

Và bằng một cách kỳ lạ—điều đó khiến bà ta tin hắn hơn bất kỳ lời đường mật nào.

“Tôi… tôi cần thời gian suy nghĩ.” Bà ta nói, giọng đã bình tĩnh trở lại—nhưng vẫn còn run nhẹ ở cuối câu. “Tôi không thể quyết định ngay lúc này. Tôi cần… tôi cần phải kiểm tra xem những gì anh nói có thực sự là thật không. Về thằng Bảo. Về tinh dịch của anh.”

“Tất nhiên.” Hùng rút từ túi áo ra một lọ thủy tinh nhỏ—chứa một chất lỏng trắng đục, đặc quánh, lấp lánh dưới ánh đèn vàng. “Đây là một mẫu. Chị có thể mang về, uống thử tối nay. Sáng mai chị sẽ thấy sự khác biệt. Còn về thằng Bảo…” Hắn đưa cho bà ta một mảnh giấy với địa chỉ. “…nó đang ở đây. Nhưng tôi khuyên chị đừng đến gặp nó vội. Để tôi xử lý bọn cho vay trước. Chị mà đến bây giờ—chị sẽ chỉ làm mọi chuyện rối thêm.”

Bà ta cầm lấy lọ thủy tinh và mảnh giấy, bàn tay run rẩy. Rồi bà ta cất cả hai vào túi xách Hermès, hít một hơi sâu, và đứng thẳng lưng—cố gắng lấy lại vẻ ngoài lạnh lùng, kiêu hãnh của một nữ CEO quyền lực.

“Tôi sẽ liên lạc với anh sau. Khi tôi đã kiểm tra xong mọi thứ.”

“Tôi sẽ chờ.”

Bà ta quay người bước về phía cửa—nhưng dừng lại ở ngưỡng cửa, tay đặt lên nắm đấm cửa bằng đồng. Không quay đầu lại, bà ta hỏi: “Anh có thực sự nghĩ rằng tôi sẽ đồng ý không?”

“Tôi biết chị sẽ đồng ý.”

“Tại sao?”

“Vì chị thông minh. Và người thông minh thì biết khi nào nên cúi đầu.”

Bà ta đứng đó vài giây—rồi đẩy cửa bước ra ngoài, không nói thêm lời nào. Tiếng giày cao gót—”cộp… cộp… cộp…”—xa dần rồi tắt hẳn.

Hùng ngồi lại trong phòng VIP, rót nốt tách trà cuối cùng, và nhếch môi.

Con mồi đã cắn câu.

Cùng đêm đó. Căn biệt thự Võ gia, quận 2.

Võ Thị Kim Anh ngồi trong phòng tắm riêng—một không gian rộng lớn với bồn tắm đá cẩm thạch, đèn pha lê, và gương soi toàn thân mạ vàng. Bà ta đã cởi bỏ áo dài, chỉ mặc một chiếc váy lụa mỏng, tóc xõa ngang vai. Trên tay bà ta—lọ thủy tinh nhỏ chứa chất lỏng trắng đục.

Bà ta đã ngồi đó gần một tiếng đồng hồ. Nhìn chằm chằm vào lọ thủy tinh. Suy nghĩ. Đấu tranh.

Một phần trong bà ta—phần của người phụ nữ kiêu hãnh, của CEO Võ Gia Thương Hội, của Trúc Cơ hậu kỳ—gào thét rằng hãy ném cái lọ này đi. Hãy quên cuộc gặp tối nay đi. Hãy gọi cho Hội Đồng Cổ Tộc, báo cáo về một kẻ nguy hiểm đang dụ dỗ phụ nữ bằng thứ tinh dịch quái quỷ của hắn.

Nhưng một phần khác—phần của người mẹ đang lo lắng cho con trai, phần của người đàn bà sợ già, sợ yếu, sợ mất đi tất cả những gì mình đã gây dựng—thì thầm rằng hãy uống nó đi. Thử một lần thôi. Có mất gì đâu?

Và rồi bà ta nhớ đến video.

Thằng Bảo—đứa con trai duy nhất, đứa con mà bà ta đã nuôi nấng trong tình yêu thương và kỳ vọng—đang bị bọn đòi nợ tra tấn. Đang bị dí tàn thuốc vào da thịt. Đang hét lên trong đau đớn. Và bà ta—người mẹ—lại không hề biết gì. Lại nghĩ rằng nó đang vui vẻ du học ở Úc. Lại tiếp tục gửi tiền vào tài khoản của nó mỗi tháng, không biết rằng số tiền đó đã bị nó nướng hết vào sòng bạc.

“Mình là một người mẹ tồi.” Bà ta thì thầm với chính mình trong gương. “Mình đã quá bận rộn với công việc, với tu luyện, với những cuộc chiến ngầm trong giới thương hội… đến mức quên mất con trai mình.”

Một giọt nước mắt lăn xuống má.

Rồi bà ta mở nắp lọ thủy tinh—”pốp”—và uống.

Chất lỏng trắng đục trôi qua cổ họng—ấm, đặc, hơi mặn và ngọt cùng lúc. Mùi của nó—một thứ mùi kỳ lạ, pha trộn giữa gỗ đàn hương và một thứ gì đó nguyên thủy hơn, sâu thẳm hơn—xông lên mũi, lan tỏa khắp khoang miệng.

Và rồi—

“Ư…”

Bà ta rên lên khi một luồng năng lượng—ấm áp, tinh khiết, mạnh mẽ—đột ngột bùng lên từ bụng dưới, lan tỏa khắp kinh mạch như một dòng nước nóng chảy tràn. Đan điền của bà ta rung động dữ dội—một thứ rung động mà bà ta chưa từng cảm nhận được trong suốt tám năm mắc kẹt ở Trúc Cơ hậu kỳ. Linh khí—dòng linh khí tinh khiết đến mức gần như không thể tin được—đang thấm vào từng tế bào, từng thớ cơ, từng mạch máu.

“Không thể nào…”

Bà ta nhìn vào gương—và mở to mắt.

Làn da bà ta—vốn đã trắng mịn—giờ đây như phát sáng từ bên trong. Những nếp nhăn mờ dưới khóe mắt—điều mà bà ta đã phải dùng đan dược và mỹ phẩm đắt tiền để che giấu suốt nhiều năm—đang mờ đi rõ rệt ngay trước mắt bà ta. Và không chỉ làn da—mái tóc đen cắt bob cũng trở nên bóng mượt hơn, như thể vừa được hồi sinh.

Bà ta tập trung cảm nhận đan điền—và suýt ngã khỏi ghế.

Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong.

Chỉ với một ngụm.

“Mẹ kiếp…” Bà ta thì thầm, lần đầu tiên trong đời thốt ra một từ tục tĩu. “Hắn không nói dối. Hắn thực sự không nói dối.”

Và rồi—bên cạnh sự kinh ngạc và phấn khích—một cảm giác khác len lỏi vào tâm trí bà ta. Một cảm giác mà bà ta không muốn thừa nhận, nhưng không thể phủ nhận.

Thèm.

Thèm thêm. Thèm nữa. Thèm được uống trực tiếp từ nguồn—không phải từ một lọ thủy tinh lạnh ngắt, mà từ chính cơ thể của hắn. Thèm được cảm nhận thứ chất lỏng ấm nóng ấy bắn thẳng vào miệng, vào cổ họng, vào cơ thể mình.

Bà ta lắc đầu, cố gắng xua đuổi ý nghĩ đó. Nhưng nó vẫn ở đó—dai dẳng, ngọt ngào, nguy hiểm.

“Mày điên rồi, Kim Anh ạ.” Bà ta nói với hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. “Mày đang nghĩ đến việc trở thành nô lệ của một thằng đàn ông. Mày—Võ Thị Kim Anh—đang nghĩ đến việc quỳ xuống trước một thằng đàn ông.”

Nhưng hình ảnh phản chiếu không trả lời.

Nó chỉ nhìn bà ta với đôi mắt đầy khao khát.

Sáng hôm sau.

Lý Hùng thức dậy trong căn phòng trọ quận 8, ánh nắng xiên qua khe cửa sổ nhỏ. Hắn vươn vai, các khớp xương kêu răng rắc—”rắc… rắc…”—và bước xuống giường. Cơ thể hắn giờ đây đã thay đổi rõ rệt so với một tháng trước: các múi cơ săn chắc, làn da khỏe mạnh, và trong đan điền—tu vi Luyện Khí tầng bốn đã ổn định, sắp đột phá lên tầng năm.

Hắn mở điện thoại.

Một tin nhắn từ số lạ: “Tôi đã kiểm tra. Mọi thứ anh nói đều đúng. Thằng Bảo… thằng Bảo thực sự đang ở quận 7. Và tinh dịch của anh… tôi đã uống. Nó thực sự có tác dụng.”

Hắn nhếch môi, nhưng chưa kịp trả lời thì tin nhắn thứ hai đến: “Nhưng tôi vẫn chưa quyết định. Tôi cần gặp chị Diệu và chị Bích. Tôi cần hỏi họ—trực tiếp. Tôi cần biết họ đã trải qua những gì. Họ có thực sự hạnh phúc không? Hay họ chỉ đang bị anh thao túng?”

Hùng gõ trả lời: “Tối nay. Tám giờ. Căn hộ của chị Diệu, quận 1. Chị ấy và chị Bích sẽ ở đó. Hỏi họ bất cứ điều gì chị muốn.”

Rồi hắn chuyển sang nhóm chat riêng với Hoàng Xuân Diệu và Trần Ngọc Bích: “Tối nay, tám giờ. Kim Anh sẽ đến căn hộ của Diệu. Cả hai đứa mày sẽ ở đó. Trả lời mọi câu hỏi của bà ta. Thành thật. Đừng giấu giếm điều gì. Kể cả những điều đen tối nhất. Tao muốn bà ta biết chính xác những gì bà ta sẽ phải trải qua—và vẫn chọn ở lại.”

Hoàng Xuân Diệu trả lời ngay: “Vâng, chủ nhân. Con sẽ chuẩn bị mọi thứ.”

Trần Ngọc Bích: “Con cũng vậy, thưa chủ nhân.”

Hùng đặt điện thoại xuống, bước về phía nhà tắm. Trước khi vào, hắn dừng lại trước tấm gương nhỏ trên tường—và nhìn vào đôi mắt đen của chính mình.

“Mọi thứ đang đi đúng hướng.” Hắn thì thầm. “Chỉ cần thêm một bước nữa… và Võ Gia Thương Hội sẽ là của mình.”

Tối hôm đó. Căn hộ cao cấp của Hoàng Xuân Diệu, quận 1.

Võ Thị Kim Anh bước vào phòng khách rộng lớn với sàn đá cẩm thạch trắng, đèn pha lê và sofa da Ý. Hoàng Xuân Diệu đứng dậy chào—áo dài nhung đỏ thẫm, tóc búi cao, khuôn mặt rạng rỡ một vẻ đẹp gần như không tưởng ở tuổi của ả. Trần Ngọc Bích cũng ở đó—áo dài xanh lam, kính gọng vàng, nhưng làn da bà ta căng mịn và đôi mắt sáng hơn hẳn so với lần cuối Kim Anh gặp.

“Chào chị Kim Anh.” Diệu mỉm cười, rót trà. “Chúng tôi đã mong chị đến.”

Kim Anh không ngồi ngay. Bà ta đứng giữa phòng, đôi mắt sắc lẹm quét qua hai người phụ nữ—tìm kiếm dấu vết của sự ép buộc, của sự đau khổ, của sự hối hận. Nhưng bà ta không thấy gì cả. Chỉ thấy hai người phụ nữ bình tĩnh, tự tin, và… hạnh phúc?

“Tôi cần hỏi thẳng.” Bà ta nói, giọng không vòng vo. “Hai chị… có thực sự tự nguyện không? Hay hắn ta ép buộc hai chị? Hắn có dùng video, dùng thông tin bí mật để đe dọa không?”

Diệu và Bích nhìn nhau—một ánh mắt đầy ẩn ý. Rồi Diệu lên tiếng trước.

“Chủ nhân có video của tôi. Video quay cảnh tôi… làm tình với ngài ấy. Và ngài ấy cũng biết bí mật về con gái tôi—rằng con bé bị tổn thương linh căn bẩm sinh, rằng tôi đã dùng mọi cách để cứu con bé nhưng vô vọng. Ngài ấy đã dùng những điều đó để ép tôi đến gặp ngài lần đầu tiên.”

“Vậy là ép buộc.” Kim Anh nói, giọng lạnh đi.

“Đúng. Lần đầu tiên là ép buộc.” Diệu thừa nhận, không hề tránh né. “Nhưng những lần sau… là tự nguyện. Tôi tự nguyện quay lại. Tôi tự nguyện quỳ xuống. Tôi tự nguyện đeo vòng cổ và gọi ngài ấy là chủ nhân. Không phải vì tôi bị ép—mà vì tôi đã nhận ra rằng những gì ngài ấy cho tôi còn giá trị hơn những gì tôi đã mất.”

“Danh dự của chị đâu? Lòng tự trọng của chị đâu?” Kim Anh hỏi, giọng đầy hoài nghi.

“Danh dự không cứu được con gái tôi.” Diệu đáp, giọng trầm xuống. “Lòng tự trọng không giúp tôi tăng tu vi. Nhưng chủ nhân thì có. Chỉ trong hai tuần, con gái tôi từ một đứa trẻ nằm liệt giường đã có thể đứng dậy đi lại. Chỉ trong hai tuần, tu vi của tôi từ Trúc Cơ trung kỳ lên hậu kỳ—điều mà trước đây tôi nghĩ phải mất ít nhất mười năm mới làm được. Vậy chị nói tôi nghe—giữa danh dự và những thứ đó, chị chọn cái gì?”

Im lặng.

Kim Anh quay sang Trần Ngọc Bích. “Còn chị?”

Bích thở dài, đặt tách trà xuống. “Tôi đến với chủ nhân vì sợ. Sợ già. Sợ xấu. Sợ người tình trẻ của tôi—một nữ giảng viên hai mươi tám tuổi—sẽ rời bỏ tôi khi nhan sắc tàn phai. Chủ nhân biết tất cả những điều đó. Ngài ấy biết cả mối quan hệ bí mật của tôi với cô Tâm—và đe dọa sẽ tiết lộ nếu tôi không đến gặp ngài.”

“Vậy cũng là ép buộc.”

“Đúng. Lần đầu là ép buộc.” Bích lặp lại lời Diệu. “Nhưng sau đó… tôi ở lại không phải vì bị ép. Tôi ở lại vì những gì chủ nhân cho tôi. Làn da tôi trẻ lại. Tu vi tôi tăng từ sơ kỳ lên trung kỳ. Và… tôi không còn sợ nữa. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mình có giá trị. Cảm thấy mình thuộc về một điều gì đó lớn hơn bản thân mình.”

“Thuộc về một đế quốc nô lệ.” Kim Anh nói, giọng đầy mỉa mai.

“Đúng vậy.” Diệu cười nhẹ—một nụ cười không hề có vẻ châm biếm. “Một đế quốc nô lệ. Nơi chúng tôi—những người phụ nữ quyền lực nhất xã hội—là nô lệ của một người đàn ông. Nghe có vẻ điên rồ phải không? Nhưng khi chị ở trong đó… chị sẽ hiểu. Chủ nhân không đối xử với chúng tôi như súc vật. Ngài ấy bảo vệ chúng tôi. Ban thưởng cho chúng tôi. Và quan trọng nhất—ngài ấy cho chúng tôi một mục đích.”

“Còn tự do của hai chị thì sao?”

“Tự do là một khái niệm tương đối.” Bích lên tiếng, giọng trầm tư. “Ngoài xã hội, tôi vẫn là hiệu trưởng Trần Ngọc Bích—được kính trọng, được nể sợ. Chị Diệu vẫn là tổng giám đốc Hoàng Xuân Diệu—quyền lực, giàu có. Chúng tôi vẫn có tự do làm những gì mình muốn—miễn là không phản bội chủ nhân. Và chúng tôi sẽ không bao giờ phản bội ngài ấy. Bởi vì chúng tôi cần ngài ấy. Cần hơn bất cứ thứ gì trên đời này.”

Kim Anh nhìn hai người phụ nữ—và lần đầu tiên trong suốt cuộc trò chuyện, bà ta thấy một thứ gì đó trong mắt họ mà bà ta không ngờ tới.

Không phải sự sợ hãi. Không phải sự nhục nhã. Không phải sự tuyệt vọng.

Mà là sự bình yên.

Một sự bình yên kỳ lạ—như thể họ đã tìm thấy một nơi trú ẩn giữa cuộc đời đầy bão tố này. Một nơi mà họ không cần phải mạnh mẽ, không cần phải gồng mình lên để chống chọi với thế giới. Một nơi mà họ có thể buông bỏ mọi thứ—và chỉ đơn giản là… phục tùng.

Và trong sâu thẳm trái tim mình, Võ Thị Kim Anh nhận ra rằng bà ta cũng muốn điều đó.

Bà ta đã mạnh mẽ quá lâu rồi. Đã cô đơn quá lâu rồi. Đã phải gánh vác cả một gia tộc, một thương hội, một đứa con trai hư hỏng—tất cả một mình, không có ai để chia sẻ, không có ai để dựa vào.

Và giờ đây, có một người đàn ông—một kẻ lạnh lùng, tàn nhẫn, nhưng cũng chân thật đến mức đáng sợ—đang đề nghị gánh vác tất cả những điều đó cho bà ta. Đổi lại, bà ta chỉ cần… quỳ xuống.

“Tôi… tôi cần thêm một chút thời gian.” Bà ta nói, giọng đã yếu đi rõ rệt. “Tôi cần phải suy nghĩ thêm.”

“Dĩ nhiên.” Diệu gật đầu. “Nhưng chị nên biết một điều, chị Kim Anh ạ. Chủ nhân không kiên nhẫn mãi đâu. Ngài ấy đã cho chị cơ hội—một cơ hội mà không phải ai cũng có được. Đừng để vuột mất nó.”

Kim Anh gật đầu, đứng dậy, và bước ra khỏi căn hộ. Nhưng trước khi cánh cửa đóng lại, bà ta quay đầu nhìn hai người phụ nữ—và hỏi một câu cuối cùng.

“Nếu được chọn lại… hai chị có chọn con đường này không?”

Diệu và Bích nhìn nhau.

Rồi đồng thanh trả lời: “Có.”

Đêm đó. Căn phòng trọ quận 8.

Điện thoại của Lý Hùng rung lên lúc mười một giờ đêm.

Tin nhắn từ Võ Thị Kim Anh: “Tôi đồng ý. Nhưng với hai điều kiện. Một—anh phải giúp thằng Bảo trả hết nợ và đưa nó đi cai nghiện trước khi tôi… trao thân cho anh. Hai—tôi muốn gặp anh ở một nơi khác. Không phải căn phòng trọ ọp ẹp của anh. Mà là ở biệt thự của tôi. Tôi sẽ không quỳ gối ở một nơi bẩn thỉu như cái ổ chuột đó.”

Hùng đọc tin nhắn—và bật cười.

Một tiếng cười ngắn, khô khốc, không vui vẻ.

“Mày vẫn còn kiêu ngạo lắm, Kim Anh ạ.” Hắn thì thầm. “Nhưng không sao. Tao sẽ bẻ gãy sự kiêu ngạo đó. Từng chút một.”

Rồi hắn gõ trả lời: “Đồng ý. Ngày mai tôi sẽ xử lý xong chuyện của thằng Bảo. Tối mốt—tôi sẽ đến biệt thự của chị. Nhưng hãy nhớ—khi tôi bước qua cánh cửa đó, chị sẽ không còn là Võ Thị Kim Anh nữa. Chị sẽ là nô lệ của tôi. Chuẩn bị đi.”

Hắn đặt điện thoại xuống, mở file kế hoạch trên máy tính, và gõ thêm một dòng dưới tên Võ Thị Kim Anh: “Giai đoạn 1: Tiếp cận—Hoàn tất. Giai đoạn 2: Quỳ gối—Bắt đầu.”

Rồi hắn tắt máy tính, bước về phía giường, và nhắm mắt lại.

Trong giấc mơ, hắn thấy một đế quốc.

Một đế quốc không có biên giới, không có vua chúa, không có quân đội. Chỉ có những người phụ nữ—quyền lực, xinh đẹp, giàu có—tất cả đều quỳ gối trước hắn, tất cả đều đeo vòng cổ, tất cả đều thì thầm hai từ: “Chủ nhân.”

Và hắn—Lý Hùng, kẻ từng bị xã hội chà đạp dưới đáy vực—đang đứng trên đỉnh cao nhất.

Mỉm cười