Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 06/08/2026

# CHƯƠNG 5: CON MỒI THỨ HAI

Ba ngày sau.

Văn phòng hiệu trưởng Đại học Quốc tế Sài Gòn nằm trên tầng năm tòa nhà hành chính, nơi ánh nắng chiều xiên qua những tấm kính mờ, rọi những vệt vàng cam lên sàn gỗ bóng loáng. Trần Ngọc Bích ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ mun, đôi mắt sắc lạnh sau cặp kính gọng vàng dán chặt vào màn hình máy tính. Bà ta bốn mươi hai tuổi, nhưng nhờ tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, làn da vẫn căng mịn như phụ nữ ngoài ba mươi. Mái tóc đen cắt ngắn ngang vai, áo dài tím than ôm lấy thân hình mảnh khảnh, và đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng tắp.

Tiếng gõ cửa vang lên—ba tiếng, cách quãng đều nhau.

“Vào đi.”

Cô trợ lý trẻ bước vào, tay cầm một tập tài liệu dày cộp. “Thưa cô hiệu trưởng, có thư mời từ tập đoàn Phượng Hoàng BioTech. Tổng giám đốc Hoàng Xuân Diệu muốn gặp cô để thảo luận về chương trình hợp tác nghiên cứu sinh học phân tử.”

Trần Ngọc Bích nhướn một bên mày. “Phượng Hoàng BioTech? Tập đoàn của Hoàng gia?” Bà ta cầm lấy tập tài liệu, lướt nhanh qua những dòng chữ. “Lạ thật. Xưa nay họ có quan tâm đến giáo dục đâu.”

“Có lẽ họ đang mở rộng lĩnh vực hoạt động, thưa cô.”

Bà ta đặt tập tài liệu xuống, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn—”cộp… cộp… cộp…” Đôi mắt sau cặp kính nheo lại. Trong giới tu luyện, Hoàng Xuân Diệu là một cái tên có trọng lượng—Trúc Cơ trung kỳ, nữ tổng giám đốc quyền lực, hậu duệ của một gia tộc cổ dù đã suy yếu. Một đồng minh tiềm năng? Hay một mối đe dọa?

“Sắp xếp cuộc gặp vào chiều mai đi. Tại phòng khách VIP của trường.”

Chiều hôm sau, đúng ba giờ, Hoàng Xuân Diệu bước vào phòng khách VIP của Đại học Quốc tế Sài Gòn. Ả mặc áo vest trắng cắt may hoàn hảo, chân váy bút chì màu kem dài quá đầu gối, giày cao gót đen bóng. Tóc búi cao gọn gàng, trang điểm nhẹ nhàng nhưng tinh tế—và làn da ả, dưới ánh đèn vàng của phòng khách, phát ra một thứ ánh sáng mịn màng khiến bất kỳ người phụ nữ nào cũng phải ghen tị.

Trần Ngọc Bích đứng dậy bắt tay ả. “Chào chị Diệu. Hân hạnh được gặp.”

“Chào chị Bích.” Hoàng Xuân Diệu mỉm cười—nụ cười chuyên nghiệp, lạnh lùng, nhưng đôi mắt phượng của ả quan sát từng chi tiết trên khuôn mặt bà hiệu trưởng. Những vết chân chim mờ dưới khóe mắt. Làn da dù căng mịn nhưng đã bắt đầu có dấu hiệu lão hóa. Và trong đôi mắt sắc lạnh ấy—một tia bất an mà chỉ người tinh ý mới nhận ra.

Họ ngồi xuống ghế sofa da. Trà được mang ra. Cuộc trò chuyện bắt đầu bằng những câu xã giao về hợp tác nghiên cứu, về tiềm năng của công nghệ sinh học, về cơ hội cho sinh viên.

Nhưng Hoàng Xuân Diệu biết rõ—đây không phải là lý do thực sự ả ở đây.

“Chị Bích này…” Ả đặt tách trà xuống, giọng nhẹ nhàng hơn. “…tôi nghe nói chị có quan tâm đến các liệu pháp chống lão hóa tế bào? Tôi có một người quen—một chuyên gia y học cổ truyền—người đã giúp con gái tôi hồi phục thần kỳ.”

Đôi mắt Trần Ngọc Bích sáng lên một thoáng—dù bà ta cố giấu. “Con gái chị… tôi nghe nói cháu bị bệnh nặng?”

“Đúng vậy. Tổn thương linh căn bẩm sinh. Bác sĩ Tan ở Singapore nói không thể cứu được.” Hoàng Xuân Diệu dừng một nhịp, để sự căng thẳng lắng xuống. “Nhưng chỉ sau một tuần điều trị bằng phương pháp của người quen tôi… chỉ số linh căn của cháu đã tăng từ mười hai phần trăm lên bốn mươi bảy phần trăm.”

“Không thể nào!”

“Chị có thể kiểm tra hồ sơ bệnh án nếu muốn.”

Im lặng một lúc. Rồi Trần Ngọc Bích hỏi, giọng cố giữ vẻ thản nhiên: “Phương pháp đó… có áp dụng được cho người lớn không? Tôi hỏi cho… một người thân.”

Hoàng Xuân Diệu mỉm cười. Con mồi đã cắn câu.

“Có chứ. Trên thực tế…” Ả cố tình dừng lại, đưa tay vuốt nhẹ má mình. “…chính tôi cũng đang sử dụng phương pháp đó. Chị có thấy làn da tôi khác gì không?”

Trần Ngọc Bích nhìn ả—thực sự nhìn. Và bà ta thấy nó. Làn da của Hoàng Xuân Diệu không chỉ đẹp—nó phát sáng từ bên trong, một thứ ánh sáng mà không loại mỹ phẩm nào có thể tạo ra. Và không chỉ làn da—cả khí chất của ả cũng khác. Mạnh mẽ hơn. Tươi trẻ hơn. Linh khí dồi dào hơn.

“Tu vi của chị…” Bà ta thì thầm. “Đã tăng?”

“Trúc Cơ trung kỳ đỉnh phong. Chỉ trong một tuần.” Hoàng Xuân Diệu hạ giọng, như thể đang chia sẻ một bí mật. “Phương pháp này không chỉ trẻ hóa làn da. Nó còn tăng tu vi, kéo dài tuổi thọ, và… thỏa mãn những khao khát sâu thẳm nhất.”

“Người quen của chị… tôi có thể gặp được không?”

“Tất nhiên. Đó là lý do tôi đến đây hôm nay.” Ả rút từ túi xách ra một tấm danh thiếp—trắng, không tên, chỉ có một dãy số và một dòng chữ viết tay: “Liên hệ sau tám giờ tối.” “Nhưng tôi phải cảnh báo trước—phương pháp này… không dành cho những người yếu đuối.”

Tám giờ tối cùng ngày.

Lý Hùng ngồi trong căn phòng trọ quận 8, mắt dán vào màn hình điện thoại. Tin nhắn từ Hoàng Xuân Diệu vừa gửi đến: “Con mồi đã cắn câu. Bà ta sẽ gọi cho ngài tối nay. Con đã gieo đủ tò mò và sợ hãi. Phần còn lại tùy thuộc vào chủ nhân.”

Hắn đặt điện thoại xuống, khóe môi nhếch lên. Mọi thứ đang diễn ra đúng như kế hoạch. Trần Ngọc Bích—hiệu trưởng đại học, góa chồng, đang yêu một nữ giảng viên trẻ—sẽ là mục tiêu tiếp theo. Và điểm yếu của bà ta, như hắn đã nghiên cứu suốt ba tháng qua, không chỉ là nỗi sợ già nua. Sâu hơn thế—đó là nỗi sợ bị bỏ rơi. Nỗi sợ rằng người tình trẻ sẽ rời bỏ bà ta khi nhan sắc tàn phai. Nỗi sợ cô đơn trong những năm tháng cuối đời.

Và hắn sẽ cho bà ta thứ bà ta khao khát nhất—sự trẻ trung, sức mạnh, và một sự phụ thuộc mà bà ta sẽ không bao giờ thoát ra được.

Điện thoại rung lên.

Hùng nhìn vào màn hình—số lạ. Hắn để nó rung ba hồi rồi mới bắt máy.

“Tôi nghe đây.”

“Chào anh.” Giọng phụ nữ ở đầu dây bên kia—trầm, có chút căng thẳng, nhưng cố giữ vẻ chuyên nghiệp. “Tôi là Trần Ngọc Bích. Chị Hoàng Xuân Diệu đã giới thiệu anh. Tôi muốn… tìm hiểu thêm về phương pháp điều trị của anh.”

“Bà muốn gì ở tôi?” Hùng hỏi thẳng, giọng lạnh lùng, không chút cảm xúc.

Một khoảng im lặng. Rồi: “…Tôi muốn trẻ hóa. Tôi muốn tăng tu vi. Và tôi muốn… tìm hiểu xem phương pháp của anh có thực sự hiệu quả như chị Diệu nói không.”

“Vậy thì gặp mặt đi. Tối mai, chín giờ. Địa chỉ tôi sẽ nhắn sau. Nhưng tôi cảnh báo trước—khi bà đến đây, bà phải tuân theo quy tắc của tôi. Không thắc mắc. Không phản đối. Không được mang theo bất kỳ ai. Nếu không đồng ý, đừng đến.”

Hắn cúp máy trước khi bà ta kịp trả lời.

Tối hôm sau, chín giờ kém mười lăm.

Trần Ngọc Bích đứng trước con hẻm cụt ở quận 8, đôi giày cao gót lún vào vũng nước bẩn trên mặt đường. Bà ta mặc một chiếc váy đen dài tay, kín đáo, nhưng vẫn tôn lên thân hình mảnh khảnh. Tóc buông xõa ngang vai, không trang điểm nhiều—chỉ một chút son môi nhạt và phấn nền mỏng.

Tim bà ta đập nhanh hơn bình thường. Không phải vì sợ—bà ta là tu luyện giả, đã từng đối mặt với những thứ tồi tệ hơn thế này. Mà là vì sự mong đợi. Sự tò mò. Và một thứ cảm giác khó gọi tên—như linh cảm rằng cuộc gặp gỡ này sẽ thay đổi cuộc đời bà ta mãi mãi.

Bà ta bước vào con hẻm, tìm đến căn nhà trọ đúng như địa chỉ đã nhận. Cánh cửa gỗ ọp ẹp, sơn xanh đã bong tróc, ánh đèn vàng hắt ra qua khe hở.

Gõ ba tiếng.

Cánh cửa mở ra.

Lý Hùng đứng đó—cởi trần, quần jeans bó sát, cơ thể săn chắc với những múi cơ hiện rõ dưới ánh đèn vàng. Đôi mắt đen của hắn nhìn bà ta từ trên xuống dưới, không vội vã, như một kẻ săn mồi đang đánh giá con mồi mới.

“Vào đi.”

Trần Ngọc Bích bước qua ngưỡng cửa—và khựng lại.

Căn phòng nhỏ hẹp, nhưng được sắp xếp với một sự cố ý rùng rợn. Tấm nệm phủ ga đen. Những thanh kim loại gắn trên tường với dây xích da lủng lẳng. Chiếc cũi chó bằng thép không gỉ ở góc phòng, cửa mở sẵn. Trên bàn, những món đồ chơi tình dục được xếp ngay ngắn—butt plug đủ kích cỡ, trứng rung, dương vật giả, máy rung, chuỗi bi cao su, chai gel bôi trơn loại lớn.

Bà ta quay sang nhìn Hùng, đôi mắt sau cặp kính mở to. “Đây là… đây là nơi anh điều trị sao?”

“Đây là nơi tôi huấn luyện.” Hùng đóng cửa, khóa then cài. Tiếng “cạch” vang lên sắc lạnh. “Bà muốn trẻ hóa? Muốn tăng tu vi? Mọi thứ đều có giá của nó. Hoàng Xuân Diệu đã trả giá cho bà chưa?”

“Một phần.” Trần Ngọc Bích hít một hơi sâu, cố giữ bình tĩnh. “Chị ấy nói phương pháp này… liên quan đến tình dục. Nhưng chị ấy không nói chi tiết.”

“Vậy để tôi nói chi tiết.” Hùng bước tới, đứng đối diện bà ta, khoảng cách chỉ vài centimet. Hắn cao hơn bà ta nửa cái đầu, và cơ thể hắn tỏa ra một thứ nhiệt lượng kỳ lạ—ấm áp, nhưng cũng đầy áp lực. “Phương pháp của tôi là song tu. Bà sẽ quan hệ tình dục với tôi. Tinh dịch của tôi chứa một lượng lớn linh khí tinh khiết—thứ mà khi vào cơ thể bà sẽ giúp trẻ hóa tế bào, tăng tu vi, và kéo dài tuổi thọ. Đổi lại, khi bà đạt cực khoái, linh khí trong cơ thể bà sẽ chảy vào tôi. Cả hai cùng có lợi.”

Mặt Trần Ngọc Bích đỏ bừng, rồi tái đi. “Anh… anh đùa à? Tôi là hiệu trưởng một trường đại học! Tôi không thể—”

“Bà bốn mươi hai tuổi.” Hùng cắt ngang, giọng lạnh như băng. “Tu vi Trúc Cơ sơ kỳ—đã mắc kẹt ở đó năm năm rồi. Làn da bắt đầu có nếp nhăn. Tóc bắt đầu có sợi bạc. Và người tình trẻ của bà…” Hắn dừng lại, để những từ tiếp theo lắng xuống như một nhát dao. “…cô Phạm Minh Tâm, hai mươi tám tuổi, giảng viên khoa Văn. Cô ấy đã bắt đầu để ý đến một đồng nghiệp nam trẻ hơn rồi, phải không?”

Mắt bà ta mở to. “Sao… sao anh biết—”

“Tôi biết mọi thứ về bà, Trần Ngọc Bích. Tôi biết bà đã góa chồng mười năm nay. Tôi biết bà đã yêu cô Tâm được ba năm—một mối tình bí mật mà nếu bị lộ ra, sự nghiệp của bà sẽ tiêu tan. Và tôi biết bà sợ. Sợ già đi. Sợ bị bỏ rơi. Sợ cô đơn.”

Hắn bước tới gần hơn, và Trần Ngọc Bích lùi lại—cho đến khi lưng bà ta chạm vào tường. Hùng đặt hai tay lên tường, hai bên đầu bà ta, nhốt bà ta trong một cái lồng bằng chính cơ thể hắn.

“Tôi không ép buộc bà. Nếu bà muốn rời đi, cửa vẫn mở.” Hắn nghiêng đầu về phía cửa. “Nhưng nếu bà rời đi, bà sẽ mãi mãi là một Trúc Cơ sơ kỳ già nua, sống trong sợ hãi, nhìn người tình trẻ dần xa cách. Và khi bà chết—cô đơn, bị lãng quên—bà sẽ tự hỏi mình đã bỏ lỡ điều gì.”

“Hoặc…” Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai bà ta, hơi thở nóng rực. “…bà có thể ở lại. Trở thành của tôi. Và tôi sẽ cho bà thứ bà khao khát nhất—sức mạnh, tuổi trẻ, và một mục đích.”

Im lặng kéo dài.

Trần Ngọc Bích đứng đó, lưng áp vào tường, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Một phần trong bà ta—phần của vị hiệu trưởng đáng kính, của một tu luyện giả kiêu hãnh—hét lên rằng hãy bỏ đi, hãy đẩy hắn ra, hãy thoát khỏi nơi này. Nhưng một phần khác—phần đã mệt mỏi vì cô đơn, vì sợ hãi, vì khao khát—thì thầm rằng hãy ở lại.

Và rồi bà ta nhìn vào mắt Hùng—đôi mắt đen sâu thẳm, không có sự đe dọa, không có sự giận dữ, chỉ có sự lạnh lùng của một kẻ đã nhìn thấu mọi thứ. Và bà ta hiểu.

Hắn không cần ép buộc bà ta.

Bởi vì bà ta sẽ tự nguyện ở lại.

“Được.” Giọng bà ta run lên, nhưng rõ ràng. “Tôi sẽ… thử.”

“Tốt. Nhưng trước khi chúng ta bắt đầu…” Hùng lùi lại, tay với lấy chiếc điện thoại trên bàn. “…bà sẽ phải trao cho tôi một thứ để đảm bảo bà sẽ không phản bội tôi.”

“Thứ gì?”

“Mật khẩu email cá nhân của bà. Mật khẩu điện thoại. Và…” Hắn nhếch môi. “…một đoạn video bà thú nhận về mối quan hệ với cô Tâm.”

Máu trong người Trần Ngọc Bích như đông lại. “Anh… anh định tống tiền tôi?”

“Không. Tôi định bảo vệ chính mình.” Hùng ngồi xuống ghế, bắt chéo chân, dương vật trong quần jeans đã bắt đầu cương lên—một đường gồ lớn chạy dọc theo đùi. “Bà là một tu luyện giả. Bà có quan hệ trong giới. Nếu bà quyết định phản bội tôi sau khi nhận được những gì tôi cho—tôi phải có bảo hiểm. Nhưng đừng lo—tôi sẽ không bao giờ dùng những thứ này nếu bà trung thành. Hoàng Xuân Diệu cũng đã làm điều tương tự. Hỏi chị ấy mà xem.”

Bà ta nhìn hắn—và thấy sự thật trong đôi mắt đen ấy. Hắn không phải là một kẻ lừa đảo. Hắn là một kẻ sinh tồn. Một kẻ đã học được rằng cách duy nhất để tin tưởng người khác là có thứ gì đó để kiểm soát họ.

“Được.” Bà ta thì thầm lần nữa, và lần này, giọng bà ta đã vững hơn. “Tôi đồng ý.”

Mười phút sau.

Trần Ngọc Bích đã giao nộp mọi thứ—mật khẩu, email, và một đoạn video ngắn bà ta ghi bằng chính điện thoại của Hùng, thú nhận về mối quan hệ với nữ giảng viên trẻ. Bà ta đứng giữa phòng, hai tay buông thõng, mắt nhìn xuống sàn gạch lạnh ngắt.

“Tốt.” Hùng đặt điện thoại xuống, đứng dậy. “Bây giờ… cởi đồ ra.”

Bà ta ngước lên, đôi mắt sau cặp kính ánh lên một tia phản kháng cuối cùng. Nhưng rồi nó tắt ngấm. Những ngón tay thon dài—với móng tay sơn màu nude nhạt—đưa lên cổ, mở từng cúc áo của chiếc váy đen.

Từng cúc một—”tạch… tạch… tạch…”—vang lên trong im lặng.

Chiếc váy đen trượt khỏi vai bà ta, rơi xuống sàn thành một vũng vải quanh đôi giày cao gót. Bên trong, bà ta mặc áo lót ren màu da và quần lót cùng màu—đơn giản, kín đáo, không hề gợi dục. Cơ thể bà ta gầy, nhưng vẫn giữ được những đường cong của một người phụ nữ trưởng thành. Bộ ngực nhỏ, săn chắc. Vòng eo thon. Cặp đùi mảnh khảnh với làn da trắng mịn.

“Cả áo lót và quần lót nữa.”

Bà ta tháo móc áo lót. Bộ ngực nhỏ bung ra, hai núm vú màu nâu nhạt, nhỏ xíu, đã hơi cứng lên vì không khí lạnh. Quần lót cũng được kéo xuống, để lộ cái lồn—nơi mà Hùng nhận ra ngay một điều: bà ta để lông mu tự nhiên, một mảng lông đen được cắt tỉa gọn gàng, che phủ hai mép thịt vẫn còn khép chặt.

“Cởi giày ra. Để chân trần.”

Bà ta đá giày cao gót sang một bên, đứng trần truồng trên nền gạch lạnh. Hai tay vô thức che trước ngực và bụng dưới, như một phản xạ tự nhiên của sự xấu hổ.

“Bỏ tay ra. Tôi muốn nhìn toàn bộ cơ thể bà.”

Bà ta từ từ hạ tay xuống, để lộ toàn bộ cơ thể trần truồng dưới ánh đèn vàng. Da bà ta trắng, nhưng không căng mịn như Hoàng Xuân Diệu—đã có những dấu hiệu của tuổi tác. Những nếp nhăn mờ trên bụng. Những vết rạn mờ trên đùi. Và trong ánh mắt bà ta—sự xấu hổ, sự sợ hãi, nhưng cũng có một tia tò mò mà bà ta không thể che giấu.

“Bà có biết tại sao tôi yêu cầu bà cởi đồ không?” Hùng bước tới, tay cầm chiếc vòng cổ da đen. “Không phải để làm nhục bà. Mà để bà hiểu rằng—khi bước vào căn phòng này, bà không còn là hiệu trưởng Trần Ngọc Bích nữa. Bà là một người phụ nữ. Một người phụ nữ sẽ học cách phục tùng, để nhận lại sức mạnh. Hiểu không?”

“Hiểu.”

“Quỳ xuống.”

Bà ta quỳ xuống—đầu gối trần chạm vào nền gạch lạnh ngắt. Và Hùng vòng ra sau lưng bà ta, vén mái tóc ngắn sang một bên, quàng chiếc vòng cổ da đen quanh chiếc cổ thanh mảnh. Tiếng “tạch” của khóa vang lên ngay dưới tai bà ta.

“Từ giờ trở đi, mỗi khi vào phòng này, bà sẽ đeo thứ này. Đây là biểu tượng cho thân phận của bà ở đây. Và bà sẽ gọi tôi là ‘chủ nhân’. Hiểu không?”

Một thoáng do dự. Rồi: “…Hiểu, chủ nhân.”

Hai từ ấy phát ra từ miệng bà ta—và Hùng cảm nhận được một luồng linh khí nhỏ chạy dọc sống lưng. Công pháp Cửu U Đạo phản ứng với sự phục tùng, với lời xưng hô hạ thấp này. Nhưng nó yếu hơn nhiều so với lần đầu tiên của Hoàng Xuân Diệu—bởi vì bà ta vẫn chưa thực sự quy phục. Chưa.

“Bây giờ… đứng dậy. Vào nhà tắm. Trên kệ có dụng cụ thụt rửa và dung dịch. Bà sẽ tự thụt rửa sạch sẽ—mười lăm phút. Tôi muốn bên trong bà sạch sẽ hoàn toàn trước khi chúng ta bắt đầu.”

Mắt bà ta mở to sau cặp kính. “Thụt… thụt rửa? Nhưng tôi chưa từng—”

“Tôi biết. Đó là lý do hôm nay bà sẽ học. Vào đi.”

Bà ta đứng dậy, đôi chân run rẩy, bước về phía nhà tắm. Trước khi đóng cửa, bà ta quay lại nhìn Hùng—và trong đôi mắt ấy, hắn thấy một điều mà hắn đã thấy ở Hoàng Xuân Diệu: sự sợ hãi pha lẫn với khao khát. Sự phản kháng đang dần tan vỡ. Sự tò mò đang thắng thế.

Cánh cửa nhà tắm đóng lại.

Tiếng nước chảy. Rồi tiếng ống bơm cao su bị bóp mạnh. Rồi một tiếng rên nhỏ—”ưm… á…”—khi vòi bơm lần đầu tiên chui vào lỗ đít trinh nguyên của bà hiệu trưởng. Tiếng thở gấp. Tiếng nước chảy thêm lần nữa. Và rồi im lặng—mười lăm phút im lặng, chỉ còn tiếng quạt trần kẽo kẹt bên ngoài.

Khi cánh cửa nhà tắm mở ra, Trần Ngọc Bích bước ra với khuôn mặt đỏ bừng, hai tay ôm bụng dưới, đôi chân run rẩy. Nước vẫn còn nhỏ giọt trên làn da trắng, và đôi mắt sau cặp kính long lanh ánh nước—một phần vì đau, một phần vì xấu hổ, và một phần vì một thứ cảm giác mới lạ mà bà ta không thể gọi tên.

“Xong rồi, chủ nhân.”

“Tốt. Ra đây. Nằm sấp xuống giường. Chổng mông lên.”

Bà ta bước tới giường, trèo lên, nằm sấp xuống tấm ga đen mịn. Hai tay ôm lấy gối, mặt áp vào lớp vải cotton—và bà ta hít một hơi sâu, cố gắng thả lỏng cơ thể đang căng cứng vì sợ hãi. Rồi từ từ, bà ta chổng mông lên.

Hùng đứng phía sau, ngắm nhìn cơ thể bà ta dưới ánh đèn vàng. Đôi mông nhỏ, săn chắc, trắng ngần, tách ra để lộ toàn bộ phần nhạy cảm nhất. Cái lồn với mảng lông đen được tỉa gọn gàng, hai mép thịt màu hồng sẫm khép chặt, vẫn còn khô ráo—chưa có dấu hiệu gì của sự kích thích. Hạt le nhỏ xíu ẩn dưới lớp da mỏng. Và phía trên—cái lỗ đít nhỏ xíu, hồng nhạt, nhăn nhúm như một nụ hoa chưa nở, vừa được thụt rửa sạch sẽ, giờ đây hơi ướt và hơi hé mở vì vừa bị ống bơm xâm nhập.

“Bà vẫn còn khô.” Hùng nói, tay cầm chai gel bôi trơn. “Điều đó có nghĩa là cơ thể bà chưa sẵn sàng. Nhưng không sao—chúng ta sẽ làm nó sẵn sàng.”

Hắn bóp một lượng lớn gel trong suốt ra lòng bàn tay, xoa đều cho ấm lên. Những ngón tay hắn chạm vào khe lồn bà ta—và bà ta giật nảy người, một tiếng “a…” thoát ra khỏi cổ họng.

“Thư giãn đi. Tôi sẽ không làm đau bà. Chưa đâu.”

Ngón tay hắn bắt đầu xoa tròn lên hai mép thịt, bôi đều gel lên lớp da mỏng. Rồi ngón trỏ từ từ tách hai mép thịt ra, để lộ lớp thịt hồng hào bên trong—và bà ta rên lên, một tiếng rên nhỏ, nhưng đầy bất ngờ.

“Chụt… chụt… nhóp nhép…” Âm thanh của gel bôi trơn vang lên ướt át khi ngón tay hắn di chuyển dọc theo khe lồn. Hắn tìm thấy hạt le—một hạt nhỏ xíu, cứng hơn dưới lớp da—và ấn nhẹ.

“Á… a…” Cơ thể bà ta cong lên, mông đẩy về phía sau theo phản xạ.

“Thấy chưa? Cơ thể bà đã bắt đầu phản ứng rồi. Bà có biết lần cuối cùng bà được chạm vào đây là khi nào không?”

Bà ta lắc đầu, mặt vẫn áp vào gối. “Tôi… tôi không nhớ… có lẽ… đã lâu lắm rồi…”

“Vậy thì hôm nay bà sẽ nhớ.”

Hắn tiếp tục xoa hạt le—những vòng tròn chậm rãi, đều đặn—và bà ta bắt đầu rên rỉ nhiều hơn. Dịch lồn bắt đầu rỉ ra, những giọt trong suốt thấm vào gel bôi trơn, tạo thành một hỗn hợp lấp lánh dưới ánh đèn. Mùi của nó—một thứ mùi hơi tanh, hơi ngọt, mùi của một người phụ nữ đã lâu không được thỏa mãn—lan tỏa trong không khí.

“Đủ rồi. Bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu với thứ này trước.” Hùng cầm chiếc butt plug nhỏ nhất lên—thân silicone đen dài tám centimet, đường kính chưa đến hai centimet—và bôi đầy gel lên nó. “Đây là nút bịt hậu môn. Bà sẽ đeo nó để làm quen với cảm giác bị lấp đầy ở phía sau. Từ từ thôi—hít vào.”

Bà ta hít vào—và hắn dí đầu plug vào lỗ đít bà ta, từ từ đẩy vào.

“Ưm… ư… căng… căng quá…” Những ngón tay bà ta bấu chặt lấy ga giường, mồ hôi lấm tấm trên trán. Chiếc plug nhỏ nhất—nhưng với một người chưa từng có thứ gì xâm nhập vào lỗ đít, nó vẫn là một cảm giác hoàn toàn mới lạ. Cơ vòng thắt chặt lại, cố gắng đẩy vật thể lạ ra ngoài, nhưng Hùng vẫn tiếp tục đẩy—chậm rãi, kiên nhẫn, cho đến khi toàn bộ chiếc plug chui hết vào bên trong, phần đế phẳng áp sát vào rìa lỗ đít.

“Xong rồi. Giữ nó ở đó. Bây giờ lật người lại. Nằm ngửa.”

Bà ta lật người, cảm giác chiếc plug di chuyển bên trong khiến bà ta rên lên—”ưm…”. Nằm ngửa trên giường, hai chân mở rộng, bà ta nhìn lên Hùng với đôi mắt sau cặp kính đã mờ đi vì hơi nước và khoái cảm. Bộ ngực nhỏ của bà ta phập phồng theo từng nhịp thở, hai núm vú cứng ngắc. Và giữa hai chân—cái lồn giờ đã ướt đẫm, hai mép thịt sưng lên, hé mở, để lộ lớp thịt hồng hào bên trong.

“Bà thấy chưa? Cơ thể bà đã sẵn sàng rồi. Nhưng miệng bà vẫn chưa nói ra điều bà muốn.”

“Tôi… tôi không biết…” Bà ta lắp bắp, mặt đỏ bừng.

“Bà biết mà. Nói đi. Nói cho tôi biết bà muốn gì.”

Một khoảnh khắc im lặng—và rồi bà ta thì thầm, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Tôi… tôi muốn… tôi muốn cậu… đụ tôi…”

“Đụ cái gì?”

Mặt bà ta đỏ bừng hơn nữa, nhưng những từ tục tĩu ấy—một khi đã thoát ra—không thể rút lại được. “Đụ… đụ lồn tôi… làm ơn…”

“Giỏi. Nhưng vẫn còn thiếu một thứ.” Hùng đứng dậy, cởi quần jeans, và thứ vũ khí ấy bung ra—cương cứng hoàn toàn, chỉ thẳng vào mặt bà ta.

Trần Ngọc Bích nhìn nó—và đôi mắt sau cặp kính mở to hết cỡ. “Trời ơi… nó… nó to quá…”

Dài hai mươi lăm centimet. Dày bằng cổ tay. Những đường gân xanh chạy dọc thân như rễ cây. Đầu dương vật màu tím sẫm, to như quả trứng gà, bóng loáng với giọt dịch trong suốt đã rỉ ra từ lỗ niệu đạo hé mở. Bên dưới, hai tinh hoàn căng tròn, nặng trĩu, lắc lư theo từng bước chân hắn.

“Đây là thứ sẽ vào trong cơ thể bà. Nó sẽ lấp đầy bà. Nó sẽ khiến bà quên đi mọi thứ—nỗi sợ, sự cô đơn, tuổi tác của bà. Và khi bà nhận tinh dịch của tôi… bà sẽ hiểu tại sao Hoàng Xuân Diệu lại quay lại đây mỗi đêm.”

Hắn quỳ lên giường, di chuyển lên phía trên người bà ta, dương vật cương cứng chỉ thẳng vào mặt bà ta.

“Nhưng trước khi tôi cho bà thứ đó… bà phải nếm nó trước đã. Bú đi.”

Bà ta nhìn dương vật khổng lồ trước mặt—và do dự một giây. Rồi đôi môi mỏng hé mở, đầu lưỡi nhỏ xíu thè ra, chạm vào lỗ niệu đạo đang rỉ dịch.

“Ưm…” Vị mặn ngọt lan tỏa trên đầu lưỡi—và ngay lập tức, linh khí. Một luồng năng lượng tinh khiết, ấm áp thấm qua lưỡi, qua vòm họng, chạy dọc xuống cổ. Cơ thể bà ta run lên, và đôi mắt sau cặp kính mở to vì kinh ngạc.

“Thấy chưa? Đó mới chỉ là một giọt thôi. Tưởng tượng khi bà uống cả một lượng lớn tinh dịch của tôi—linh khí sẽ tràn vào cơ thể bà như thác lũ. Và đó là lúc tu vi của bà sẽ tăng tiến. Làn da bà sẽ trẻ lại. Cơ thể bà sẽ mạnh mẽ hơn.”

Bà ta không cần nghe thêm nữa. Đôi môi bà ta ngậm lấy phần đầu dương vật—căng ra đến mức tưởng như muốn rách—và bắt đầu bú.

“Chụt… chụt… nhóp nhép… slosh… slrk…”

Âm thanh dâm đãng vang lên khi bà ta cố gắng nuốt lấy dương vật khổng lồ. Đầu bà ta di chuyển lên xuống, đôi môi trượt dọc theo thân, để lại vệt nước bọt lấp lánh. Lưỡi bà ta—mềm mại, ấm nóng—liếm dọc theo đường gân xanh, vòng quanh rãnh quy đầu. Nước bọt chảy ra từ khóe miệng, nhỏ xuống ngực bà ta thành những giọt trong suốt.

Nhưng kỹ thuật của bà ta vụng về—răng cọ vào lớp da mỏng của quy đầu, nhịp điệu không đều, thiếu kinh nghiệm rõ rệt. So với Hoàng Xuân Diệu—người đã trải qua nhiều đêm huấn luyện—thì Trần Ngọc Bích chỉ là một học sinh mới vào lớp một.

“Khụt… ực… ọe…” Bà ta sặc khi cố gắng đưa dương vật vào sâu hơn, cổ họng co thắt lại, nước mắt chảy dọc theo gò má.

“Đủ rồi.” Hùng rút dương vật ra—”bựt”—một sợi nước bọt dài nối liền đầu dương vật với đôi môi sưng đỏ. “Bà còn nhiều thứ phải học. Nhưng tối nay—tôi sẽ cho bà thứ bà cần. Nằm yên đi.”

Hắn di chuyển xuống dưới, quỳ giữa hai chân bà ta. Tay hắn nắm lấy dương vật, dí đầu dương vật vào khe lồn ướt đẫm.

“Chụt… chụt… nhóp nhép…” Đầu dương vật chà xát vào hai mép thịt, thoa đều hỗn hợp gel bôi trơn và dịch lồn của bà ta. Hạt le nhỏ xíu căng cứng, mỗi lần đầu dương vật lướt qua, bà ta lại giật nảy người—”a… a…”

“Muốn tôi đụ không?”

“Có… có… làm ơn… đụ tôi đi…”

“Gọi tôi là gì?”

“Chủ… chủ nhân… làm ơn đụ tôi đi… chủ nhân…”

“PHỰT—”

Cú thúc đầu tiên—không báo trước, mạnh mẽ, toàn bộ hai mươi lăm centimet chui hết vào trong cơ thể bà ta. Đầu dương vật đập thẳng vào cổ tử cung, và Trần Ngọc Bích hét lên—”Á… Á… A… A… TRỜI ƠI… TO QUÁ… SÂU QUÁ…”

Cảm giác bị lấp đầy—một thứ cảm giác mà bà ta chưa từng trải qua trong suốt mười năm góa bụa—khiến toàn bộ cơ thể bà ta run lên. Lồn bà ta co bóp điên cuồng quanh dương vật Hùng, siết chặt đến mức hắn phải nghiến răng—”Đệch… chặt quá…”

Và cùng với cảm giác bị lấp đầy là chiếc butt plug trong lỗ đít—dù chỉ là loại nhỏ nhất—cũng tạo ra một áp lực kỳ lạ từ phía sau, khiến bà ta có cảm giác như mình sắp nổ tung ra.

“Phạch… phạch… phạch… phọt… phẹt… nhóp nhép…”

Hùng bắt đầu di chuyển. Nhịp điệu chậm rãi—chậm hơn nhiều so với khi hắn đụ Hoàng Xuân Diệu. Hắn để bà ta làm quen với kích thước của hắn, để cơ thể bà ta thích nghi với cảm giác bị xâm chiếm. Mỗi cú thúc đều sâu, nhưng không quá mạnh, đầu dương vật chạm vào cổ tử cung rồi rút ra—”phọt… phẹt…”—để lại một khoảng trống khiến bà ta thèm khát được lấp đầy trở lại.

“Sướng… sướng quá… tôi chưa bao giờ… chưa bao giờ cảm thấy thế này…” Bà ta rên rỉ, hai tay bấu chặt lấy ga giường, lưng ưỡn cong lên khỏi mặt nệm. Bộ ngực nhỏ của bà ta nảy lên nảy xuống theo từng nhịp thúc, hai núm vú cứng ngắc vẽ thành những vòng tròn trong không khí.

“Cảm nhận được linh khí không? Nó đang chảy từ lồn bà, qua dương vật tôi, vào kinh mạch tôi. Và từ dương vật tôi, qua lồn bà, vào đan điền bà. Chúng ta đang trao đổi năng lượng—và cả hai đều đang mạnh lên.”

Quả thực, Trần Ngọc Bích có thể cảm nhận được điều đó. Mỗi cú thúc của Hùng không chỉ mang lại khoái cảm thể xác—nó còn mang theo một luồng linh khí tinh khiết, chảy vào cơ thể bà ta, thấm qua thành lồn, theo kinh mạch chạy thẳng lên đan điền. Tu vi Trúc Cơ sơ kỳ của bà ta—vốn đã mắc kẹt suốt năm năm—đang rung động, đang khao khát được phá vỡ giới hạn.

“Nhanh… nhanh hơn nữa… chủ nhân… làm ơn…” Bà ta van xin, đôi mắt sau cặp kính long lanh ánh nước, nhưng không còn là nước mắt của sự xấu hổ nữa—mà là của sự thèm khát.

“Chưa được. Tối nay bà chỉ mới là lần đầu. Tôi sẽ không cho bà ra dễ dàng như vậy.”

Hùng tiếp tục nhịp điệu chậm rãi, kiểm soát hoàn toàn—và đột ngột dừng lại, rút dương vật ra.

“KHÔNG!” Bà ta hét lên, tay với theo hắn. “Đừng dừng… làm ơn đừng dừng…”

“Tôi đã nói rồi—tối nay chỉ là lần đầu. Nhưng tôi sẽ cho bà thứ khác.” Hắn nắm lấy phần đế butt plug, kéo nó ra—”phựt”—và dí đầu dương vật—vẫn còn ướt đẫm dịch lồn của bà ta—vào lỗ đít vừa được rút ra.

Mắt bà ta mở to. “Đợi đã—tôi chưa sẵn sàng—”

“Bà đã sẵn sàng rồi. Chiếc plug đã nới rộng cơ vòng đủ để tôi vào. Thở ra đi.”

“Á… á… a… đau… đau quá…” Bà ta khóc lên khi đầu dương vật từ từ chui vào lỗ đít nhỏ xíu. Cơ vòng căng ra đến cực hạn, và cảm giác nóng rát, căng tức bao trùm lấy bà ta. Nước mắt chảy dọc theo gò má, làm mờ cả cặp kính.

“Thở đi. Đừng gồng. Càng gồng càng đau.”

Bà ta cố gắng thả lỏng, hít thở sâu—và dương vật tiếp tục chui vào, từng milimet một. “Splortch…” Âm thanh ướt át phát ra khi đầu dương vật chui qua cơ vòng, rồi toàn bộ thân dương vật từ từ lấp đầy trực tràng bà ta.

“Hết rồi.” Hùng thì thầm khi toàn bộ dương vật đã nằm gọn trong lỗ đít bà ta. “Bây giờ bà đã biết cảm giác bị lấp đầy cả hai lỗ là như thế nào—dù chỉ là từng cái một.”

Hắn bắt đầu di chuyển—chậm rãi, nhẹ nhàng hơn nhiều so với khi đụ lồn. Mỗi cú thúc đều sâu, nhưng không mạnh, để bà ta làm quen với cảm giác mới lạ này.

“Phạch… phạch… phạch… slosh…”

Và rồi—cơn đau tan đi. Thay vào đó là một cảm giác hoàn toàn mới. Một thứ khoái cảm khác biệt, sâu thẳm hơn, nguyên thủy hơn. Mỗi lần dương vật Hùng cọ vào thành ruột, bà ta lại cảm nhận được một luồng điện giật chạy dọc sống lưng, lan tỏa xuống bụng dưới, khiến lồn bà ta—dù không bị chạm vào—vẫn co thắt và tiết dịch không ngừng.

“Ư… ưm… lạ… lạ quá… tôi… tôi sắp… tôi sắp ra…”

“Ra đi. Tôi cho phép bà.”

Và Trần Ngọc Bích đạt cực khoái—lần đầu tiên trong suốt mười năm. Cơ thể bà ta co giật, lưng ưỡn cong khỏi mặt nệm, miệng há ra nhưng không phát ra âm thanh nào. Lồn bà ta co bóp điên cuồng, bắn ra một tia dịch trong suốt, ướt đẫm cả bụng và đùi hai người.

Và Hùng—cảm nhận được khoảnh khắc ấy—cũng rút dương vật ra khỏi đít bà ta.

“BỰT—”

“Quỳ xuống sàn. Ngửa mặt lên. Há miệng ra. Tao sẽ cho mày phần thưởng đầu tiên.”

Bà ta—vẫn còn đang run rẩy vì cực khoái—tuột khỏi giường, quỳ xuống sàn gạch lạnh ngắt. Bà ta ngửa mặt lên, há miệng rộng hết cỡ, lưỡi thè ra ngoài. Cặp kính đã rơi ra từ lúc nào, để lộ đôi mắt nâu long lanh ánh nước, đầy van xin và thèm khát.

Hùng đứng trước mặt bà ta, nắm lấy dương vật—vẫn còn ướt đẫm dịch của bà ta—và vuốt mạnh.

“PHỌT—”

Cú xuất tinh đầu tiên bắn ra như một phát đại bác, trúng thẳng vào lưỡi bà ta. Dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh như keo, nóng bỏng tràn ngập khoang miệng. Vị mặn ngọt lan tỏa, và cùng với nó—linh khí. Một luồng năng lượng khổng lồ tràn vào cơ thể bà ta qua đường miệng, mạnh đến mức đầu óc bà ta quay cuồng, và đan điền của bà ta rung động dữ dội.

“PHỌT—PHỌT—PHỌT—”

Từng cú xuất tinh tiếp theo bắn ra liên tục. Lượng tinh dịch nhiều đến mức khoang miệng bà ta không chứa nổi—nó trào ra khỏi khóe môi, chảy dọc theo cằm, nhỏ xuống ngực thành từng dòng trắng đục. Hùng nhắm thẳng vào mặt bà ta—”PHỌT—” một dòng tinh trùng bắn lên trán, chảy xuống mắt, xuống mũi. “PHỌT—” một dòng khác bắn lên má trái, phủ kín gò má trắng ngần. “PHỌT—” dòng thứ ba bắn lên tóc, khiến những lọn tóc ngắn bết lại, dính đầy tinh dịch.

“Gulp… ực… ực…” Cổ họng bà ta chuyển động lên xuống khi cố gắng nuốt. Nhưng vẫn còn quá nhiều—một dòng tinh dịch mới lại trào ra từ khóe môi ngay khi bà ta nuốt xong ngụm trước. Tinh dịch chảy dọc theo cằm, xuống cổ, xuống ngực, hòa vào những giọt đã bắn lên ngực từ trước, tạo thành một lớp màng trắng xóa trên làn da trần.

“Nuốt hết đi. Đây là liều thuốc đầu tiên của bà. Nó sẽ bắt đầu quá trình trẻ hóa từ sâu bên trong cơ thể bà.”

Bà ta nuốt—”ực… ực…”—từng ngụm tinh dịch đặc quánh trôi qua cổ họng, và mỗi lần nuốt, linh khí lại tràn vào cơ thể bà ta mạnh mẽ hơn. Khi những giọt cuối cùng được liếm sạch khỏi môi—”slrk… slrk…”—bà ta ngước lên nhìn Hùng, khuôn mặt đầy tinh dịch, đôi mắt nâu long lanh sau lớp mặt nạ trắng xóa.

“Cảm ơn… cảm ơn chủ nhân…”

“Đứng dậy đi. Đừng rửa. Tinh dịch của tôi sẽ ngấm vào da bà suốt đêm nay. Sáng mai bà sẽ thấy sự khác biệt.”

Bà ta đứng dậy, đôi chân run rẩy, cơ thể dính đầy tinh dịch đang từ từ khô lại thành từng mảng trắng. Bà ta nhìn vào gương trên tường—và thấy một người phụ nữ hoàn toàn khác. Không còn là hiệu trưởng Trần Ngọc Bích nghiêm nghị, lạnh lùng nữa. Mà là một con đàn bà trần truồng, đeo vòng cổ chó, mặt đầy tinh trùng, vừa trải qua cơn cực khoái đầu tiên sau một thập kỷ.

Và điều kinh khủng nhất—bà ta không thấy ghê tởm bản thân.

Bà ta thấy… thỏa mãn.

Sáng hôm sau.

Trần Ngọc Bích thức dậy trong chính căn hộ cao cấp của mình, trên chiếc giường king-size với ga trải giường lụa trắng muốt. Bà ta bước vào phòng tắm, mở đèn—và sững người khi nhìn vào gương.

Làn da bà ta—vốn đã bắt đầu có dấu hiệu lão hóa—giờ đây căng mịn hơn hẳn. Những nếp nhăn mờ dưới khóe mắt gần như biến mất. Những vết chân chim trên trán cũng mờ đi. Và trong đôi mắt nâu ấy—một tia sáng mới, một luồng sinh lực mà bà ta chưa từng cảm nhận được trong nhiều năm.

Bà ta tập trung cảm nhận đan điền—và kinh ngạc phát hiện tu vi của mình đã tăng. Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là đến trung kỳ. Điều mà bà ta đã không thể làm được trong năm năm, giờ chỉ cần một đêm với hắn.

Điện thoại rung lên. Tin nhắn từ Lý Hùng: “Tối nay. Chín giờ. Đừng trễ. Bài học thứ hai đang chờ.”

Tim bà ta đập nhanh hơn. Một phần trong bà ta—phần của vị hiệu trưởng đáng kính—thì thầm rằng đây là sai trái, rằng bà ta nên dừng lại, nên báo cáo hắn cho chính quyền. Nhưng phần khác—phần đã được nếm trải sức mạnh và khoái cảm—chỉ muốn đêm xuống thật nhanh.

Bà ta cầm điện thoại lên, nhắn lại: “Tôi sẽ đến. Cảm ơn chủ nhân.”

Cùng lúc đó, trong căn phòng trọ quận 8, Lý Hùng mở file kế hoạch trên máy tính, gõ thêm một dòng vào danh sách “Đế Quốc—Những Viên Gạch Đầu Tiên”:

“2. Trần Ngọc Bích—Phụ trách Giáo dục & Mạng lưới Học thuật.”

Và bên dưới, một cái tên thứ ba đã được ghi sẵn, với những dòng ghi chú chi chít: “Võ Thị Kim Anh—CEO Võ Gia Thương Hội. Ba mươi tám tuổi. Trúc Cơ hậu kỳ. Điểm yếu: con trai nghiện cờ bạc, nợ nần chồng chất.”

Hùng nhếch môi.

Đế quốc đang lớn dần. Từng viên gạch một. Từng nô lệ một.

Và hắn mới chỉ bắt đầu.