Quyền lực bước lên – Update Chương 30
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30
Tác Giả: Bào ra đá
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 06/08/2026
CHƯƠNG 29: BÀ MAI VÀ CÁI GIÁ CỦA TÌNH MẪU TỬ
Tiếng chuông điện thoại xé tan màn sương sớm tĩnh mịch trong biệt thự Võ gia—”ring… ring… ring…” Màn hình sáng rực trên tủ đầu giường phòng ngủ chính, hiển thị một số lạ từ sân bay Tân Sơn Nhất. Lý Hùng mở mắt, đôi đồng tử đen láy không chút ngái ngủ. Hắn đưa tay với lấy điện thoại—và môi hắn nhếch lên khi đọc tin nhắn đầu tiên trong ngày.
“Chim ưng đã về tổ. Hàng đã được chuyển đến địa điểm B. Chờ lệnh tiếp theo.”
“Tốt.” Hùng thì thầm—và ngồi dậy—”phịch—” tấm ga lụa trắng trượt khỏi ngực trần. Cạnh hắn, Bích vẫn nằm cuộn tròn, mảng lông mu đen lấm tấm tinh dịch khô, đôi môi mấp máy trong giấc mơ—”chủ nhân… chủ nhân…” Hùng đặt tay lên má bà ta—”xoa… xoa…” rồi bước xuống giường—”cộp…” Sàn gỗ lim lạnh buốt dưới lòng bàn chân.
Hắn bước đến cửa sổ—và kéo rèm—”phạch…” Ánh nắng ban mai tràn vào, nhuộm vàng căn phòng. Ngoài kia, trên tán cọ dầu, con bồ câu trắng Tugarin vẫn đậu im lìm, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào hắn. Hôm nay—nó sẽ là tai mắt của hắn trong Bạch Liên Hội. Nhưng trước hết—nhiệm vụ của nó đã hoàn thành.
Nguyễn Thị Minh Châu—đứa con gái duy nhất của Nguyễn Thị Mai—đã hạ cánh xuống Tân Sơn Nhất lúc sáu giờ sáng. Chuyến bay từ Sydney về Sài Gòn đáp sớm hơn dự kiến hai tiếng. Và ngay khi cô gái hai mươi hai tuổi ấy bước ra khỏi cửa hải quan với chiếc vali màu hồng và mái tóc đen dài buông xõa—hai người đàn ông mặc vest đen đã tiến đến, xuất trình thẻ giả danh an ninh sân bay, và “mời” cô lên một chiếc Toyota Camry đen đỗ sẵn bên ngoài.
Cô bé không kịp kêu cứu. Một mũi thuốc mê nhẹ—và cô gục xuống ghế sau, vali rơi xuống đất—”phịch…” Chiếc xe lăn bánh—”vù… vù…”—và biến mất vào dòng xe cộ sáng sớm.
Hiện giờ—Minh Châu đang ở trong một căn hộ bí mật tại quận Bình Thạnh, bị trói nhẹ vào ghế, miệng dán băng keo, mắt bị bịt kín. Không một vết bầm—đúng như lệnh của Hùng. Cô bé chỉ là con bài mặc cả—và hắn không định làm hại cô… trừ khi bà mẹ cô không chịu hợp tác.
—
Tám giờ sáng. Phòng khách biệt thự Võ gia.
Bốn con chó cái đã hoàn tất nghi thức buổi sáng: thụt rửa hậu môn sạch sẽ—”slosh… slosh…”—và đeo đầy đủ đồ chơi trong người. Hôm nay là một ngày đặc biệt—và Hùng muốn chúng sẵn sàng cho mọi tình huống. Kim Anh mặc vest đen, tóc bob vuốt gọn, đứng sau quầy bar pha trà. Diệu trong áo dài trắng, ngồi trên ghế salon với tập tài liệu trên tay—bề ngoài như một thư ký nghiêm túc, nhưng bên dưới lớp vải lụa, một trứng rung Bluetooth đang kêu khe khẽ—”zzz… zzz…”—và lồn hồng nhạt không lông của ả đã ướt đẫm từ ba giờ sáng.
Bích mặc váy công sở xám, đứng sau lưng ghế bành của Hùng, tay cầm một chiếc máy tính bảng. Bên trong cơ thể gầy guộc của bà ta—nút bịt hậu môn thép không gỉ đang ở chế độ chờ, sẵn sàng rung bất cứ lúc nào. Mảng lông mu đen ẩn dưới lớp quần lót ren đã ướt sũng—”slosh…”
Nguyệt Cát ngồi trên ghế đối diện, mặc vest trắng, tóc búi cao, đôi mắt xanh biển giấu sau cặp kính râm. Trên bụng bà ta—con rắn Ouroboros nằm im, nhưng đôi mắt đỏ rực đã hé mở từ lúc bình minh. Zmei biết hôm nay có biến—và nó chờ đợi.
Hùng ngồi trên ghế bành chủ tọa, hai chân bắt chéo, tay phải cầm điện thoại. Hắn mặc áo sơ mi đen không cài cúc trên, để lộ cơ ngực rắn chắc và những đường gân xanh nổi dọc theo cẳng tay. Đôi mắt hắn dán vào màn hình—nơi camera an ninh trong căn hộ bí mật đang truyền trực tiếp hình ảnh Minh Châu ngồi trên ghế, đầu gục xuống, vẫn còn mê man vì thuốc.
“Kim Anh—điện thoại cho bà ta.” Hùng ra lệnh—và giọng hắn lạnh tanh như nước đá. “Nói với bà ta rằng con gái bà ta đã về nước sớm—và hiện đang là khách của chúng ta. Mời bà ta đến đây ngay lập tức—nếu muốn gặp lại con.”
“Dạ… chủ nhân…” Kim Anh run rẩy cầm điện thoại lên—và bấm số. Tiếng tút tút vang lên trong phòng khách im lặng—”tút… tút… tút…”
Một giọng nói trầm đều vang lên ở đầu dây bên kia. “Tôi nghe—ai đấy?”
“Bà Mai—tôi là Võ Thị Kim Anh.” Kim Anh hít một hơi sâu—và giọng bà ta cố gắng giữ bình tĩnh. “Con gái bà—Minh Châu—vừa đáp chuyến bay sớm từ Sydney về. Và hiện giờ… cô bé đang ở cùng chúng tôi. Nếu bà muốn gặp con mình an toàn—xin mời bà đến biệt thự của tôi ngay bây giờ. Địa chỉ: số 7, đường Thảo Điền.”
Đầu dây bên kia im lặng—ba giây—năm giây—mười giây. Và rồi giọng Nguyễn Thị Mai vang lên, không còn trầm đều nữa, mà sắc lạnh như dao cạo. “Nếu các người đụng đến một sợi tóc của con bé—tôi sẽ giết tất cả các người. Tôi sẽ đến—trong vòng ba mươi phút nữa.”
“Tút—tút—tút—” Bà ta cúp máy.
Kim Anh thở phào—”phù…”—và đặt điện thoại xuống bàn—”cạch—” Tay bà ta run lên—”run… run…”
“Tốt—bà ta sẽ đến trong ba mươi phút. Tất cả chúng mày—vào vị trí.” Hùng đứng dậy—”phịch—” và nhìn khắp lượt bốn con chó cái. “Nhớ kỹ—chúng mày là những người phụ nữ quyền lực. Đừng để lộ bất kỳ dấu hiệu nào cho đến khi tao ra lệnh. Và Kim Anh—mày sẽ là người mở cửa. Khi bà ta vào—mày sẽ mời bà ta ngồi xuống ghế đối diện tao. Những đứa còn lại—giữ nguyên vị trí.”
“Dạ… chủ nhân…” Bốn giọng nói đồng thanh—và chúng chỉnh lại trang phục, che giấu những món đồ chơi đang rung khe khẽ bên trong cơ thể.
—
Ba mươi phút sau. Cổng biệt thự Võ gia.
Một chiếc BMW X5 màu trắng dừng lại trước cổng—”két…” Cánh cửa xe bật mở—và Nguyễn Thị Mai bước ra. Bà ta không mặc áo dài như đêm qua—mà mặc một bộ vest đen bó sát, tóc buộc cao kiểu đuôi ngựa, chân đi giày cao gót đen nhọn hoắt. Khuôn mặt thanh tú của bà ta không trang điểm—nhưng đôi mắt đen láy ấy sáng quắc lên vì giận dữ, và một luồng linh khí mạnh mẽ tỏa ra từ cơ thể bà—”phả… phả…”—khiến những chiếc lá cọ dầu trong vườn rung lên—”rì rào… rì rào…”
Bà ta bước đến cổng—và nhấn chuông—”ding dong…”
Cánh cổng tự động mở ra—”két…” Kim Anh đứng ở cửa chính, mỉm cười lịch sự. “Mời bà vào—bà Mai. Chủ nhân… à không, anh Hùng đang chờ bà trong phòng khách.”
Nguyễn Thị Mai nhìn Kim Anh từ đầu đến chân—và một tia khinh miệt thoáng qua trong mắt bà ta. “Cô—Võ Thị Kim Anh—CEO của tập đoàn dược phẩm Kim Anh, Trúc Cơ hậu kỳ—lại mở cửa như một người hầu ư? Lý Hùng đã làm gì cô vậy?”
“Xin mời bà vào—rồi bà sẽ hiểu.” Kim Anh cúi đầu nhẹ—và bước sang một bên.
Bà Mai bước vào—”cộp… cộp… cộp…” Giày cao gót nện lên sàn gỗ lim vang lên từng tiếng sắc nhọn. Bà ta dừng lại ở giữa phòng khách—và quét mắt nhìn khắp lượt. Diệu ngồi trên sofa với tập tài liệu. Bích đứng sau lưng ghế bành với máy tính bảng. Nguyệt Cát ngồi đối diện với kính râm che mắt. Và Hùng—ngồi trên ghế bành chủ tọa, hai chân bắt chéo, miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
“Chào bà Mai—cảm ơn bà đã đến nhanh như vậy. Mời bà ngồi.” Hùng chỉ tay vào chiếc ghế đối diện—và giọng hắn đều đều như đang nói chuyện thời tiết. “Trà hay cà phê?”
“Tôi không đến đây để uống trà.” Nguyễn Thị Mai đứng thẳng—và đôi mắt bà ta ghim chặt vào Hùng. “Con gái tôi đâu—và anh muốn gì?”
“Con gái bà đang ở một nơi rất an toàn—cách đây khoảng mười lăm cây số. Cô bé vẫn còn hơi buồn ngủ vì thuốc mê—nhưng không hề hấn gì. Tôi không làm hại cô bé—và tôi sẽ không làm hại cô bé—với một điều kiện.” Hùng cúi người về phía trước—và ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng đỏ. “Bà sẽ phục tùng tôi—hoàn toàn và tuyệt đối—và trở thành con chó cái số năm trong đế quốc của tôi. Đổi lại—con gái bà sẽ được trả về nguyên vẹn, và bà sẽ nhận được những thứ mà bà chưa từng dám mơ tới.”
Nguyễn Thị Mai im lặng—và rồi bà ta bật cười. Một tiếng cười khô khốc và đầy khinh bỉ—”hả… hả… hả…” Bàn tay phải bà ta nắm chặt—và một luồng linh khí Kết Đan sơ kỳ bùng phát—”phừng…”—khiến không khí trong phòng trở nên đặc quánh. “Anh—một tên Trúc Cơ hậu kỳ—dám uy hiếp tôi ư? Anh nghĩ anh có thể ép tôi phục tùng chỉ bằng cách bắt cóc con gái tôi sao? Đồ ngu xuẩn—tôi sẽ giết anh ngay bây giờ, rồi tự mình tìm ra con bé.”
Bà ta giơ tay lên—và một luồng linh khí màu xám bạc ngưng tụ trong lòng bàn tay, tạo thành một lưỡi dao sắc lẹm—”vèo… vèo…”—sẵn sàng phóng về phía Hùng. Bốn con chó cái đồng loạt đứng bật dậy—”phịch… phịch…”—chuẩn bị lao vào bảo vệ chủ nhân. Nhưng Hùng giơ tay lên—và ra hiệu cho chúng dừng lại.
“Bà Mai—bà có biết tại sao tôi dám ngồi đây, một mình, trước mặt một tu luyện giả Kết Đan sơ kỳ như bà không?” Hùng đứng dậy—”phịch—” và bước tới gần hơn. Hắn cởi cúc áo sơ mi—”tạch—” để lộ ngực trần—và trên ngực trái hắn, một dấu ấn kỳ lạ hiện ra: một vòng tròn đen với ba đầu rồng quấn vào nhau, phát ra một luồng linh khí đen đặc quánh—”phả… phả…” Đó là dấu ấn mà Zmei Gorynych đã khắc lên người hắn đêm qua—như một phần của thỏa thuận hợp tác.
“Bà nhận ra dấu ấn này không?” Hùng mỉm cười—và giọng hắn trầm xuống. “Đây là dấu ấn của Zmei Gorynych—con rồng ba đầu cổ đại từ thần thoại Slavic. Nó đã bị phong ấn trong dòng máu Elena Vasiliev suốt bảy trăm năm—và giờ đây, nó phục tùng tôi. Bà có muốn thử xem linh khí Kết Đan sơ kỳ của bà có chống lại được linh khí của một con rồng cổ đại không?”
Nguyễn Thị Mai khựng lại—và lưỡi dao linh khí trong tay bà ta run lên—”run… run…” Đôi mắt bà ta mở to—”mở…”—và một tia sợ hãi thoáng qua trong đồng tử. “Zmei Gorynych… đó chỉ là một truyền thuyết… không thể nào…”
“Thử đi—nếu bà không tin.” Hùng dang rộng hai tay—và nhắm mắt lại. “Tấn công tôi đi—và xem điều gì sẽ xảy ra.”
Một tích tắc do dự—và rồi Nguyễn Thị Mai phóng lưỡi dao linh khí về phía Hùng—”VÈO—” Nhưng ngay khi lưỡi dao sắp chạm vào ngực hắn—một luồng linh khí đen từ dấu ấn bùng phát—”PHỪNG…”—và nuốt chửng lưỡi dao trong tích tắc. Lưỡi dao biến mất—và Nguyễn Thị Mai loạng choạng lùi lại—”cộp… cộp…”—tay phải run rẩy vì lực phản phệ.
“Bà thấy chưa—bà không thể giết tôi. Và ngay cả khi bà có thể—con gái bà vẫn đang ở trong tay tôi. Nếu tôi chết—người của tôi sẽ nhận được lệnh giết cô bé ngay lập tức. Bà muốn đánh cược không?” Hùng mở mắt ra—và đôi mắt hắn giờ đây ánh lên sắc đỏ rực của Zmei. “Ngồi xuống đi—bà Mai. Chúng ta hãy nói chuyện như những người trưởng thành.”
Nguyễn Thị Mai đứng đó—thở hổn hển—”phù… phù…”—và những giọt mồ hôi lăn dài trên thái dương—”tách…” Đôi mắt bà ta nhìn Hùng—rồi nhìn bốn người phụ nữ xung quanh. Và bà ta thấy: trong mắt họ không có sự ép buộc, không có sợ hãi—mà là một sự tận tụy kỳ lạ, một sự trung thành mù quáng mà bà ta chưa từng thấy ở bất kỳ ai.
“Các người… các người đều bị hắn ta thao túng…” Bà Mai thì thầm—và giọng bà ta run lên lần đầu tiên. “Kim Anh—cô là một CEO quyền lực, một góa phụ giàu có—tại sao cô lại phục tùng hắn ta?”
“Vì chủ nhân đã cho tôi thứ mà không ai khác có thể cho.” Kim Anh bước lên một bước—và giọng bà ta đều đều. “Sức mạnh—tuổi trẻ—và một mục đích sống. Bà sẽ hiểu thôi—nếu bà chấp nhận lời đề nghị của chủ nhân.”
“Bà Diệu—bà là hiệu trưởng một trường đại học, một trí thức—bà thì sao?”
“Chủ nhân đã cứu tôi khỏi sự suy tàn—và cho tôi cơ hội đột phá tu vi mà tôi chưa từng dám mơ.” Diệu đáp—và ả nhìn thẳng vào mắt bà Mai. “Tôi không hối hận.”
“Bà Bích—bà…”
“Tôi đã từng là một hiệu trưởng già nua, cằn cỗi, và sợ hãi. Chủ nhân đã cho tôi tuổi trẻ—và nhiều hơn thế nữa.” Bích cúi đầu—và mảng lông mu đen dưới lớp váy xám vẫn còn ướt đẫm dịch lồn vì phấn khích. “Bà sẽ không bao giờ tìm được một người đàn ông như chủ nhân đâu—bà Mai ạ.”
“Còn bà—Elena Vasiliev—thành viên Hội Đồng Cổ Tộc, Kết Đan trung kỳ. Bà đã phản bội Hội Đồng—và phục tùng hắn ta?” Bà Mai quay sang Nguyệt Cát—và giọng bà ta đầy phẫn nộ.
“Tôi không còn là Elena Vasiliev nữa.” Nguyệt Cát đứng dậy—và tháo kính râm ra, để lộ đôi mắt xanh biển long lanh. “Tôi là Nguyệt Cát—mặt trăng của chủ nhân—và tôi tự hào vì điều đó. Bà Mai—bà đã báo cáo về chủ nhân cho Bạch Liên Hội phải không? Bà tưởng chúng tôi không biết sao? Bà là mắt xích của chúng—và chính bà đã đặt chủ nhân vào nguy hiểm. Vậy mà giờ đây—bà lại đứng đây, giả vờ làm người chính trực ư?”
Nguyễn Thị Mai tái mặt—”tái…”—và lùi lại một bước—”cộp—” Bà ta không ngờ bí mật của mình đã bị phát hiện. “Làm sao… làm sao các người biết…”
“Chúng tôi biết tất cả—bà Mai ạ.” Hùng bước tới—và đứng ngay trước mặt bà ta, chỉ cách một gang tay. “Bạch Liên Hội—một hội kín cổ xưa chuyên săn lùng những kẻ sở hữu Tiên Thiên linh khí. Bà đã báo cáo về tôi cho chúng từ ba ngày trước—và chúng sẽ sớm cử người đến. Nhưng giờ đây—bà có hai lựa chọn. Một: bà phục tùng tôi, trở thành con chó cái số năm của tôi, và giúp tôi xâm nhập Bạch Liên Hội. Con gái bà sẽ được trả về an toàn, và bà sẽ nhận được sức mạnh vượt xa những gì bà đang có. Hai: bà từ chối—và tôi sẽ giết con gái bà trước mắt bà, sau đó giết bà, và tự mình đối phó với Bạch Liên Hội.”
Hùng dừng lại—và cúi xuống, thì thầm vào tai bà ta—giọng hắn lạnh buốt như băng giá. “Bà là một người mẹ—phải không? Bà đã nuôi con bé một mình suốt hai mươi hai năm—từ khi chồng bà qua đời. Con bé là tất cả những gì bà có. Bà có dám đánh cược mạng sống của con bé không—chỉ vì lòng kiêu hãnh của một Kết Đan sơ kỳ?”
Nguyễn Thị Mai đứng im—toàn thân run lên—”run… run…” Đôi mắt bà ta nhòe đi—và một giọt nước mắt lăn dài trên má—”tách…” Bà ta cắn chặt môi—”cắn…”—và bàn tay nắm chặt đến mức móng tay cắm vào da thịt—”cắm…” Máu rỉ ra—”tách… tách…”—nhưng bà ta không cảm thấy đau.
“Tôi… tôi cần bằng chứng… rằng con bé vẫn sống…” Bà ta thì thầm—và giọng bà ta vỡ ra.
“Tất nhiên rồi.” Hùng rút điện thoại ra—và mở camera trực tiếp từ căn hộ bí mật. Trên màn hình—Minh Châu đã tỉnh dậy, vẫn bị trói vào ghế, mắt bị bịt kín, nhưng miệng đã được tháo băng keo. Cô bé đang khóc—”hu… hu…”—và gọi mẹ—”Mẹ ơi… mẹ ơi…” Giọng cô bé vang lên từ loa điện thoại—và Nguyễn Thị Mai bật khóc—”tách… tách… tách…”
“Con… con… mẹ đây… mẹ sẽ cứu con…” Bà ta với tay về phía màn hình—nhưng Hùng rụt điện thoại lại.
“Bà sẽ cứu con bé—bằng cách chấp nhận điều kiện của tôi. Quỳ xuống đi—bà Mai. Quỳ xuống—và nói rằng bà đồng ý trở thành con chó cái số năm của tôi. Nói đi—và con gái bà sẽ được thả ngay lập tức.”
Nguyễn Thị Mai nhìn Hùng—và trong mắt bà ta là một biển tuyệt vọng. Năm mươi năm kiêu hãnh—năm mươi năm là một tu luyện giả Kết Đan, một thành viên Hội Đồng Cổ Tộc, một mắt xích của Bạch Liên Hội—tất cả sụp đổ trong một tích tắc, trước mặt một người đàn ông trẻ hơn bà ta hai mươi tuổi, chỉ mới Trúc Cơ hậu kỳ.
Nhưng bà ta là một người mẹ.
Và tình mẫu tử—mạnh hơn mọi thứ trên đời này.
“Phịch—”
Nguyễn Thị Mai quỳ xuống.
Đầu gối bà ta chạm vào sàn gỗ lim lạnh buốt—và âm thanh ấy vang lên khô khốc trong căn phòng im lặng. Giày cao gót tuột khỏi gót chân—”tuột…” Bốn con chó cái nín thở—và ngay cả Nguyệt Cát cũng rùng mình—”rùng…” Con rắn trên bụng bà ta động đậy—”sột soạt…”—và đôi mắt đỏ rực của Zmei mở to, quan sát cảnh tượng trước mặt.
“Tôi… tôi đồng ý… tôi sẽ phục tùng anh… chỉ xin anh… tha cho con bé…” Bà Mai cúi đầu—”cộp—” chạm trán vào sàn gỗ. Tóc đuôi ngựa của bà ta xõa xuống—và những giọt nước mắt rơi lên sàn—”tách… tách…”—tạo thành những vệt ướt trên gỗ lim. “Nhưng tôi có một điều kiện… con bé không được biết gì về chuyện này… không bao giờ…”
“Tất nhiên rồi—con bé sẽ không bao giờ biết. Đó là một phần của thỏa thuận.” Hùng cúi xuống—và nắm lấy cằm bà ta—”chụt—” nâng mặt bà ta lên. “Nhưng bà phải hiểu rằng—từ giây phút này, bà không còn là Nguyễn Thị Mai—thành viên Hội Đồng Cổ Tộc nữa. Bà là con chó cái số năm của tôi—và bà sẽ tuân theo mọi mệnh lệnh của tôi. Không thắc mắc—không do dự—không phản kháng. Bà hiểu chưa?”
“Dạ… tôi hiểu…” Bà Mai nuốt nước bọt—”ực…”—và giọng bà ta run lên vì nhục nhã.
“Chưa đúng—bà phải xưng ‘con’ và gọi tôi là ‘chủ nhân’. Và bà phải dùng những từ mà tôi sẽ dạy bà. Lặp lại theo tôi: ‘Con là con chó cái số năm của chủ nhân.'”
Bà Mai nhắm mắt lại—và nước mắt lăn dài trên má—”tách… tách…” Môi bà ta mấp máy—và rồi bà ta thì thầm, giọng vỡ vụn vì tủi nhục: “Con… con là con chó cái số năm… của chủ nhân…”
“Tốt—bây giờ nói tiếp: ‘Con xin chủ nhân tha cho con gái con—và con sẽ dùng chut của con để phục vụ chủ nhân.'”
“Mẹ kiếp… chut… chủ nhân bắt con nói từ đó ư?”
“Im đi—và nói theo tao. Đây là từ mày sẽ dùng hàng ngày từ bây giờ.” Hùng siết chặt cằm bà ta—”siết…” “Nói đi—’chut’—và ‘lund’—và ‘boobs’—và ‘randi’. Mày sẽ học cách trở thành một con chó cái đúng nghĩa.”
Bà Mai run rẩy—và rồi bà ta buông xuôi. “Con… con xin chủ nhân tha cho con gái con… con sẽ dùng chut của con… để phục vụ chủ nhân… con là randi của chủ nhân… boobs của con… sẽ thuộc về chủ nhân… lund của chủ nhân… sẽ dạy dỗ con…”
“Tốt—tốt lắm. Mày học nhanh hơn tao tưởng.” Hùng buông cằm bà ta ra—và đứng thẳng dậy. “Bây giờ—cởi đồ ra. Tất cả—ngay tại đây—trước mặt bốn con chó cái kia. Tao muốn xem cơ thể của con chó cái số năm.”
“Dạ… chủ nhân…” Bà Mai chậm rãi đứng dậy—hai chân run rẩy—”run… run…” Bàn tay bà ta đưa lên cởi cúc áo vest—”tạch… tạch… tạch…” Từng chiếc cúc bật ra—và chiếc áo vest đen rơi xuống sàn—”phịch…” Bên trong là một chiếc áo sơ mi lụa trắng—và bà ta tiếp tục cởi—”tạch… tạch…” Áo sơ mi tuột khỏi vai—và bộ ngực của bà ta hiện ra, vẫn còn được che bởi chiếc áo ngực ren đen.
Bộ ngực ấy—dù đã năm mươi tuổi—vẫn căng tròn và đầy đặn, hai núm vú nâu sẫm ẩn hiện dưới lớp ren. Làn da trắng ngần của bà ta—đặc trưng của một tu luyện giả Kết Đan—không hề có nếp nhăn, mịn màng như lụa. Vòng eo thon nhỏ—và khi bà ta cởi bỏ váy—”xoẹt…”—một chiếc quần lót ren đen cùng tông hiện ra, ôm sát lấy mông và lồn.
“Tất cả—kể cả áo ngực và quần lót.” Hùng ra lệnh—và giọng hắn không chút cảm xúc.
Bà Mai run rẩy tháo áo ngực—”tạch—” Bộ ngực bà ta bật ra, hai bầu vú căng tròn với những đường gân xanh mờ dưới da, núm vú nâu sẫm cương cứng vì lạnh và sợ hãi—”cứng… cứng…” Rồi bà ta tuột quần lót xuống—”xoẹt…”—và mảnh vải ren rơi xuống mắt cá chân.
Cơ thể bà ta giờ đây trần truồng hoàn toàn—trước mặt năm con người trong phòng khách. Và lồn bà ta—lần đầu tiên lộ ra trước mắt họ.
Đó là một cái lồn của người phụ nữ năm mươi tuổi—nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp nhờ tu luyện. Màu nâu sẫm, hai mép thịt dày và dài—dài hơn cả Kim Anh—rủ xuống một chút vì tuổi tác, nhưng vẫn còn săn chắc. Một mảng lông mu đen được cắt tỉa gọn gàng thành hình tam giác nhỏ—và ẩn dưới mảng lông ấy, hạt le to bằng hạt đỗ đã bắt đầu cương lên một cách không tự chủ—”cứng… cứng…” Dịch lồn chưa chảy—nhưng khe thịt đã ươn ướt vì mồ hôi và sợ hãi.
“Banh rộng chân ra—và đưa tay lên đầu. Tao muốn nhìn rõ hơn.” Hùng ngồi xuống ghế bành—và ra lệnh.
“Dạ… chủ nhân…” Bà Mai run rẩy banh rộng hai chân—và đưa tay lên sau đầu. Tư thế này khiến lồn bà ta phơi ra hoàn toàn—hai mép thịt dày tách ra, để lộ bên trong là màu hồng đậm ẩm ướt, âm đạo khẽ co bóp—”thít… thít…”—và lỗ đít nhỏ xíu màu nâu nhạt cũng lộ ra, sạch sẽ và khít chặt.
“Tốt—mày có một cái chut đẹp đấy, bà Mai ạ. Dù đã năm mươi tuổi—nó vẫn còn rất ngon. Tao sẽ tận hưởng nó—từng chút một—sau khi con gái mày được thả về nhà an toàn.” Hùng quay sang Kim Anh. “Kim Anh—gọi cho người của chúng ta. Bảo họ thả Minh Châu ra—đưa cô bé về nhà, và nói với cô bé rằng đây chỉ là một sự hiểu lầm. Mẹ cô bé sẽ về nhà sau.”
“Dạ—chủ nhân…” Kim Anh cầm điện thoại lên—và bấm số.
Nguyễn Thị Mai thở phào—”phù…”—và nước mắt lại lăn dài trên má—”tách… tách…” Lần này là nước mắt của sự nhẹ nhõm. “Cảm ơn… cảm ơn chủ nhân…”
“Đừng cảm ơn vội—đây mới chỉ là bắt đầu. Bây giờ—bò lại đây. Bò bằng bốn chi—như một con chó cái thực thụ. Và khi mày bò—mày sẽ nói: ‘Con chó cái số năm xin được đến gần chủ nhân.'”
Bà Mai quỳ xuống—”phịch—” và chống hai tay xuống sàn. Bà ta bắt đầu bò—”rẹt… rẹt…”—bộ ngực căng tròn đung đưa theo từng nhịp bò—”bành bạch… bành bạch…”—và lồn bà ta, với hai mép thịt dày, cọ vào mặt sàn gỗ lim—”cọ… cọ…”—mỗi lần bà ta di chuyển. Hơi lạnh từ gỗ lim khiến hạt le bà ta cương cứng hơn—”cứng… cứng…”—và một giọt dịch lồn đầu tiên rỉ ra—”tách…”—chảy dọc theo đùi.
“Con… con chó cái số năm… xin được đến gần chủ nhân…” Bà ta thì thầm—và mỗi từ phát ra, mặt bà ta lại đỏ bừng lên vì nhục nhã.
“Tốt—dừng lại ngay trước mặt tao. Và bây giờ—mày sẽ làm quen với những món đồ chơi mà mày sẽ đeo hàng ngày.” Hùng vỗ tay—”bốp… bốp…”—và Diệu bước đến với một chiếc vali da màu đen. Ả mở vali ra—”tạch…”—và bên trong là những món đồ lấp lánh dưới ánh đèn vàng: một trứng rung Bluetooth dài mười lăm centimet, một bộ kẹp núm vú titan mạ vàng có chip rung, một nút bịt hậu môn thép không gỉ dài mười tám centimet, và một chiếc vòng cổ da đen có khắc dòng chữ: CHÓ CÁI SỐ NĂM.
“Đây sẽ là trang sức hàng ngày của mày—giống như bốn con chó cái kia.” Hùng cầm chiếc vòng cổ lên—và quàng vào cổ bà Mai—”tạch—” khóa nó lại. Chiếc vòng da đen ôm sát lấy cổ bà ta, và dòng chữ bạc lấp lánh ánh lên dưới đèn. “Từ giờ—mày sẽ đeo cái này hai mươi tư trên bảy, trừ khi tao cho phép tháo ra. Và mỗi sáng—mày sẽ đến đây, cùng với bốn đứa kia, để thụt rửa đít sạch sẽ và đeo đồ chơi vào. Hiểu chưa?”
“Dạ… con hiểu…” Bà Mai cúi đầu—và tay bà ta chạm vào chiếc vòng cổ, như thể không tin nó đang ở trên cổ mình.
“Bây giờ—tao sẽ gắn những món còn lại vào người mày. Nhưng trước hết—tao muốn mày tự tay làm ướt chúng. Diệu—đưa đồ chơi cho bà ta.”
Diệu bước tới—và đặt trứng rung, kẹp núm vú, và nút bịt hậu môn xuống sàn trước mặt bà Mai. Ả cười nhẹ—một nụ cười đầy ẩn ý. “Chào mừng đến với gia đình—chó cái số năm. Tôi là chó cái số hai—Diệu. Rất vui được làm quen.”
Bà Mai nhìn Diệu—và một tia căm phẫn thoáng qua trong mắt bà ta. Nhưng bà ta không dám nói gì—chỉ cúi đầu và cầm trứng rung lên.
“Cho nó vào miệng trước—và bú nó như mày sẽ bú cặc tao sau này. Làm ướt nó bằng nước bọt của mày—để khi tao nhét nó vào lồn mày, nó sẽ trơn tru và dễ chịu hơn.” Hùng ra lệnh.
Bà Mai run rẩy đưa trứng rung lên miệng—và há môi ra—”a…” Bà ta ngậm lấy nó—”slọt…”—và bắt đầu bú. Lưỡi bà ta quấn quanh thân trứng rung—”SLRK… SLOSH…”—và nước bọt chảy dọc theo nó, thấm ướt cả tay bà ta. Mắt bà ta nhắm nghiền—và những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má, hòa với nước bọt—”slosh…” Mỗi lần mút, má bà ta lại hóp vào—”phồng… hóp…”—và tiếng nước bọt vang lên—”nhóp nhép… nhóp nhép…”
“Mười giây—hai mươi giây—ba mươi giây…” Hùng đếm—và bốn con chó cái đứng xung quanh quan sát. Kim Anh nhìn bà Mai với vẻ đồng cảm—bà ta vẫn nhớ cảm giác của chính mình khi lần đầu tiên quỳ dưới chân Hùng. Diệu và Bích thì thích thú—cuối cùng cũng có thêm một kẻ mới để san sẻ gánh nặng. Và Nguyệt Cát—đôi mắt xanh biển của bà ta không biểu lộ gì, nhưng con rắn trên bụng bà ta đã mở to mắt, và một nụ cười nham hiểm thoáng qua trên gương mặt Zmei.
“Đủ rồi—đưa nó cho tao.” Hùng cầm lấy trứng rung từ tay bà Mai—giờ đã ướt đẫm nước bọt—”slosh…” Hắn quỳ xuống trước mặt bà ta—và một tay banh mép lồn bà ta ra—”banh…” Hai mép thịt dày tách ra—và âm đạo hồng đậm bên trong lộ ra, vẫn còn khá khô vì bà ta chưa được kích thích. “Mày vẫn chưa ướt—vậy thì để tao giúp mày.”
Hùng cúi xuống—và đặt môi mình lên hạt le của bà ta—”chụt—” Một cơn điện giật chạy dọc theo xương sống bà Mai—và bà ta rên lên—”ư…”—lần đầu tiên kể từ khi bước vào biệt thự, một âm thanh không phải là sợ hãi hay nhục nhã. Lưỡi Hùng quét dọc theo hạt le—”SLRK…”—và ngay lập tức, dịch lồn bắt đầu rỉ ra—”slosh…”—từng giọt trong suốt chảy xuống, thấm ướt cả tay hắn. Bà Mai cắn chặt môi—”cắn…”—cố gắng kiềm chế, nhưng cơ thể năm mươi năm cô đơn của bà ta đã phản bội bà ta. Hạt le cương cứng hết cỡ—”cứng… cứng…”—và lồn bà ta co bóp liên tục—”thít… thít… thít…”
“Tốt—bây giờ thì ướt rồi.” Hùng ngẩng đầu lên—và đưa trứng rung vào miệng mình lần nữa, phủ thêm một lớp nước bọt. Rồi hắn dí nó vào lỗ lồn bà Mai—và từ từ đẩy vào—”phực…” Trứng rung chui vào bên trong—và hai mép thịt dày khép lại quanh nó—”thít…” Chỉ còn sợi dây Bluetooth nhỏ xíu thò ra ngoài.
“Mày sẽ đeo cái này trong suốt buổi học hôm nay—và tao sẽ điều khiển nó từ điện thoại.” Hùng đứng dậy—và rút điện thoại ra, mở ứng dụng. Hắn bật chế độ rung nhẹ—”zzz…”—và bà Mai rùng mình—”rùng…”—khi trứng rung bắt đầu rung bên trong lồn bà ta. “Tốt—bây giờ đến kẹp núm vú.”
Hùng cầm hai chiếc kẹp titan lên—và bóp nhẹ vào núm vú trái của bà Mai—”kẹp…” Bà ta rên lên—”á…”—khi chiếc kẹp lạnh buốt siết chặt lấy núm vú. Rồi đến núm vú phải—”kẹp…” Cả hai núm vú giờ đây bị kẹp chặt, và những sợi dây xích bạc nối giữa hai chiếc kẹp lấp lánh dưới ánh đèn—”lấp lánh…” Hùng bật chế độ rung cho kẹp núm vú—”zzz… zzz…”—và bà Mai run lên—”run… run…”—khi những luồng rung nhỏ truyền từ núm vú xuống khắp cơ thể.
“Cuối cùng—nút bịt hậu môn. Nhưng trước khi nhét nó vào—tao phải chuẩn bị đít mày trước.” Hùng quay sang Kim Anh. “Đi lấy dầu bôi trơn—và một ống bơm thụt rửa nhỏ. Tao muốn đít bà ta sạch sẽ trước khi nhét bất cứ thứ gì vào.”
“Dạ—chủ nhân…” Kim Anh bước vào phòng tắm—và quay trở lại với một chai dầu bôi trơn trong suốt và một ống bơm thụt rửa bằng cao su màu đen. Ả đưa cho Hùng—và hắn cầm lấy ống bơm.
“Nằm xuống—nằm ngửa ra sàn—và co hai chân lên, banh rộng ra. Tao sẽ tự tay thụt rửa đít cho mày—lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tao làm việc này cho mày. Từ mai—mày sẽ phải tự làm—như bốn đứa kia.” Hùng ra lệnh.
Bà Mai nằm xuống sàn—”phịch—” và co hai chân lên, banh rộng hết cỡ. Lồn bà ta—với trứng rung vẫn đang rung bên trong—phơi ra trước mặt Hùng, và ngay phía dưới, lỗ đít nhỏ xíu màu nâu nhạt đang khép chặt. Hùng đổ dầu bôi trơn vào ống bơm—”slosh… slosh…”—và dí đầu ống vào lỗ đít bà ta—”chạm…” Bà Mai rùng mình—”rùng…”—và cắn chặt răng.
“Thư giãn đi—càng căng thẳng, càng đau.” Hùng thì thầm—và từ từ đẩy đầu ống vào—”phực…” Lỗ đít bà ta giãn ra một chút—”giãn…”—và ống bơm chui vào sâu hơn—”slosh…” Hùng bóp nhẹ ống bơm—và dầu bôi trơn ấm áp chảy vào bên trong trực tràng bà ta—”slosh… slosh…” Bà Mai rên lên—”ư… ưm…”—và toàn thân run lên—”run… run…”—khi cảm giác lạ lẫm lan tỏa trong ruột.
“Tốt—bây giờ ra ngoài và đi vệ sinh. Tao cho mày năm phút—rồi quay lại đây ngay.” Hùng rút ống bơm ra—”phựt…”—và một ít dầu bôi trơn trào ra từ lỗ đít bà ta, chảy xuống khe mông—”slosh…”
“Rẹt… rẹt…” Bà Mai bò dậy—và bò về phía phòng tắm, với trứng rung vẫn rung trong lồn và kẹp núm vú vẫn rung trên ngực. Bốn con chó cái nhìn theo bà ta—và Kim Anh lên tiếng, giọng đầy đồng cảm: “Chủ nhân—có nên cho bà ta… một chút thời gian để thích nghi không ạ? Bà ta mới chỉ quỳ xuống thôi… chưa quen với việc này…”
“Không—mày cũng đã từng như vậy, và mày đã thích nghi. Bà ta sẽ thích nghi—hoặc bà ta sẽ gánh chịu hậu quả.” Hùng ngồi xuống ghế bành—và nhìn về phía phòng tắm, nơi tiếng nước chảy vang lên—”rào rào…” “Hôm nay—tao sẽ không đụ bà ta. Tao sẽ chỉ huấn luyện cơ bản thôi. Nhưng ngày mai—khi con gái bà ta đã về nhà an toàn và bà ta không còn gì để lo lắng nữa—tao sẽ bắt đầu bài học thực sự. Và lúc đó—bà ta sẽ phải dùng chut của mình để kẹp viết và viết lời tuyên thệ—giống như tất cả chúng mày đã làm.”
“Dạ… chủ nhân…” Bốn giọng nói đồng thanh—và chúng run lên vì nhớ lại ngày đầu tiên của chính mình.
Năm phút sau—bà Mai bò trở lại—”rẹt… rẹt…” Khuôn mặt bà ta đỏ bừng, và lồn bà ta giờ đây đã ướt đẫm—”slosh… slosh…”—vì trứng rung đã làm việc của nó trong suốt năm phút bà ta ở trong phòng tắm. Dịch lồn chảy dọc theo đùi—”tách… tách…”—và thấm ướt cả sàn gỗ lim.
“Tốt—bây giờ nằm xuống và banh đít ra lần nữa. Tao sẽ nhét nút bịt vào.” Hùng cầm nút bịt hậu môn bằng thép không gỉ lên—dài mười tám centimet, đường kính bốn centimet, sáng bóng dưới ánh đèn. Hắn bôi thêm dầu bôi trơn lên nó—”slosh…”—và quỳ xuống giữa hai chân bà Mai.
“Thư giãn đi—và hít thở sâu.” Hùng dí đầu nút bịt vào lỗ đít bà ta—và từ từ đẩy—”phực…” Lỗ đít giãn ra—”giãn… giãn…”—và nút bịt chui vào từng centimet một. Bà Mai rên lên—”á… á…”—và hai tay bà ta nắm chặt lấy sàn gỗ—”nắm…” Mồ hôi lăn dài trên trán—”tách… tách…”—và lồn bà ta co bóp dữ dội—”thít… thít…”—khi trứng rung bên trong bị ép chặt hơn.
“Phực… phực… phực…” Từng centimet nút bịt chui vào—và cuối cùng, toàn bộ mười tám centimet đã nằm gọn trong ruột bà ta. Chỉ còn phần đế tròn nhỏ xíu thò ra ngoài—và lỗ đít bà ta ôm chặt lấy nó—”thít…” Hùng bật chế độ rung cho nút bịt—”zzz…”—và bà Mai hét lên—”Á… CHỦ NHÂN… CON… CON KHÔNG CHỊU ĐƯỢC NỮA…”—khi ba món đồ chơi cùng rung bên trong cơ thể bà ta: trứng rung trong lồn, kẹp trên núm vú, và nút bịt trong đít.
“Được—tao sẽ tắt chúng. Nhưng chỉ trong hôm nay thôi—vì đây mới là ngày đầu tiên của mày.” Hùng tắt tất cả đồ chơi—”tách—” và bà Mai thở phào—”phù…”—cơ thể run rẩy vì những dư chấn của khoái cảm vừa bị ngắt quãng.
“Bây giờ—ngồi dậy, quỳ thẳng lưng, và nhìn vào mắt tao.” Hùng ngồi trở lại ghế bành—và bà Mai chậm rãi ngồi dậy, quỳ thẳng lưng, hai tay khoanh sau lưng, chân banh rộng, lồn và đít vẫn còn đầy đồ chơi. Đôi mắt đen láy của bà ta nhìn thẳng vào Hùng—và trong mắt bà ta, sự căm phẫn đã dịu bớt, thay vào đó là một sự cam chịu và một tia… tò mò.
“Tốt—bây giờ mày sẽ học cách chào buổi sáng. Mỗi sáng—khi mày đến đây, mày sẽ quỳ đúng tư thế này, và nói: ‘Con chó cái số năm xin chào buổi sáng chủ nhân. Chut của con đã sẵn sàng, đít của con đã sạch sẽ, và miệng của con đang chờ lund của chủ nhân.’ Nói đi.”
Bà Mai nuốt nước bọt—”ực…”—và những từ ngữ ấy như cứa vào cổ họng bà ta. Nhưng bà ta biết mình không còn lựa chọn nào khác. “Con… con chó cái số năm… xin chào buổi sáng chủ nhân… chut của con đã sẵn sàng… đít của con đã sạch sẽ… và miệng của con đang chờ… lund của chủ nhân…”
“Tốt—và bây giờ là bài học cuối cùng trong ngày. Mày sẽ quỳ gối—và tuyên thệ.” Hùng đứng dậy—và bước đến bàn làm việc, lấy ra một tờ giấy trắng và một cây bút mực đen. “Đây là lời tuyên thệ mà tất cả chó cái của tao đều phải viết—bằng chut của chúng, và đọc to trước mặt tao. Nhưng hôm nay—tao sẽ cho mày một đặc ân: mày sẽ chỉ đọc lời tuyên thệ thôi, chưa cần viết. Việc viết—sẽ để dành cho ngày mai, khi mày đã sẵn sàng hơn.”
Hắn đặt tờ giấy xuống sàn trước mặt bà Mai—và trên đó, một dòng chữ được viết sẵn bằng nét chữ run rẩy—lời tuyên thệ của Kim Anh, được viết bằng lồn vào ngày đầu tiên của bà ta. Dòng chữ vẫn còn hằn những vết mực nhòe vì dịch lồn: “TÔI—VÕ THỊ KIM ANH—NGUYỆN LÀM CON CHÓ CÁI TRUNG THÀNH CỦA CHỦ NHÂN LÝ HÙNG MÃI MÃI.”
“Đọc to lên—nhưng thay tên mày vào.” Hùng ra lệnh.
Bà Mai cúi xuống—và nhìn dòng chữ. Nước mắt lại lăn dài trên má—”tách… tách…”—và rơi xuống tờ giấy, làm nhòe thêm những vết mực cũ. Bà ta hít một hơi thật sâu—và đọc, giọng run rẩy nhưng rõ ràng:
“TÔI—NGUYỄN THỊ MAI—NGUYỆN LÀM CON CHÓ CÁI TRUNG THÀNH CỦA CHỦ NHÂN LÝ HÙNG MÃI MÃI. CHUT CỦA TÔI SẼ THUỘC VỀ CHỦ NHÂN. ĐÍT CỦA TÔI SẼ THUỘC VỀ CHỦ NHÂN. MIỆNG CỦA TÔI SẼ HÁ RA KHI CHỦ NHÂN MUỐN. TÔI SẼ KHÔNG BAO GIỜ PHẢN BỘI—SẼ KHÔNG BAO GIỜ TỪ CHỐI—SẼ KHÔNG BAO GIỜ ĐỂ BẤT KỲ NGƯỜI ĐÀN ÔNG NÀO KHÁC CHẠM VÀO CƠ THỂ NÀY. TÔI LÀ CON CHÓ CÁI SỐ NĂM—VÀ TÔI TỰ HÀO VÌ ĐIỀU ĐÓ.”
Lời tuyên thệ vang lên trong căn phòng im lặng—và khi bà ta dứt lời, bốn con chó cái kia vỗ tay—”bốp… bốp… bốp…”—những tràng pháo tay chậm rãi và đầy ẩn ý.
“Chào mừng đến với đế quốc—chó cái số năm.” Kim Anh bước tới—và cúi xuống, hôn nhẹ lên trán bà Mai—”chụt—” “Chúng ta sẽ là chị em từ bây giờ.”
Bà Mai không nói gì—chỉ cúi đầu, và nước mắt vẫn rơi.
—
Tối hôm đó—mười giờ. Biệt thự Võ gia.
Nguyễn Thị Mai đã trở về nhà riêng ở quận 7, với lời hứa sẽ quay lại vào sáng mai để bắt đầu ngày huấn luyện đầu tiên. Ba món đồ chơi đã được tháo ra khỏi người bà ta—nhưng chiếc vòng cổ da đen vẫn còn trên cổ, ẩn dưới lớp áo cao cổ. Và trong túi xách của bà ta—một chiếc điện thoại mới mà