Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 06/08/2026

# CHƯƠNG 28: BÀ MAI VÀ BÀI HỌC ĐẦU HÀNG

Mưa đã tạnh từ lâu, nhưng những giọt nước vẫn còn đọng trên tán cọ dầu ngoài khu vườn—”tách… tách…”—rơi xuống vũng nước đục ngầu dưới ánh trăng. Sài Gòn về đêm ẩm ướt và nặng nề, không khí đặc quánh mùi đất ẩm và khói xe từ xa lộ vọng lại. Trong phòng khách biệt thự Võ gia, ba con chó cái vừa liếm xong sàn gỗ lim—”SLRK… SLOSH… SLRK…”—và giờ đây nằm co quắp trong cũi thép, cơ thể trần truồng vẫn còn dính những vệt tinh dịch khô trắng bong ra từng mảng mỗi khi chúng trở mình—”bong… bong…”

Kim Anh nằm nghiêng trong cũi thứ nhất, mái tóc bob đen rối bù dính bết vào trán. Môi bà ta vẫn mấp máy trong giấc ngủ—”chủ nhân… chủ nhân…”—và lồn nâu đỏ sẫm, hai mép thịt dày và dài, vẫn còn hơi sưng sau trận đụ tập thể. Một giọt dịch lồn trong suốt rỉ ra từ khe thịt—”tách…”—chảy dọc theo đùi và thấm vào tấm đệm lót.

Diệu trong cũi thứ hai nằm ngửa, hai chân banh rộng vô thức. Lồn hồng nhạt không lông của ả phơi ra dưới ánh đèn vàng mờ—hạt le nhỏ xíu vẫn còn cương nhẹ, và dịch lồn đã khô thành một lớp màng mỏng lấp lánh trên da. Bộ ngực căng tròn của ả phập phồng theo từng nhịp thở—”phập phồng… phập phồng…”

Bích—người chiến thắng đêm qua—đang nằm trên giường king-size trong phòng ngủ chính, cuộn tròn bên cạnh Hùng. Mảng lông mu đen được cắt tỉa gọn gàng của bà ta vẫn còn ươn ướt, dính đầy tinh dịch và dịch lồn hòa quyện. Tay phải bà ta đặt lên ngực Hùng—và trong giấc ngủ, bà ta mỉm cười. Một nụ cười của kẻ đã được ban thưởng.

Nhưng Hùng không ngủ.

Hắn nằm ngửa trên giường, mắt mở to nhìn lên trần nhà. Chiếc lông ưng khắc chữ “Скоро” vẫn nằm trong lòng bàn tay trái—và cứ mỗi lần hắn siết chặt nó, một luồng linh khí lạnh buốt lại chạy dọc theo xương sống—”rùng… rùng…” Thần thức của hắn đang dò quét toàn bộ khu vườn, từng gốc cọ dầu, từng bụi hoa giấy, từng viên gạch trên lối đi. Không có gì. Không một bóng người. Nguyễn Thị Mai đã rời đi từ lúc ba giờ sáng—và con bồ câu mắt đỏ cũng đã biến mất.

Nhưng cảm giác bị theo dõi thì không.

“Nó vẫn ở đâu đó.” Hùng thì thầm—và ngồi dậy—”phịch—” Bàn tay phải hắn vuốt nhẹ lên má Bích—”xoa… xoa…” rồi rút ra khỏi người bà ta. Hắn bước xuống giường—”cộp… cộp…”—và đi về phía cửa sổ.

Trăng đã lên cao. Ánh trăng bạc phủ lên khu vườn một lớp ánh sáng lạnh lẽo, và trên bệ cửa sổ—một thứ gì đó không thuộc về nơi này.

Một chiếc phong bì màu đen, được niêm phong bằng sáp đỏ in hình một con rồng ba đầu.

“Zmei Gorynych.” Hùng nhếch môi—và mở phong bì—”xoẹt…” Bên trong là một mảnh giấy da cũ kỹ, viết bằng chữ Nga cổ với mực đen đã phai màu theo năm tháng. Nhưng bên dưới dòng chữ Nga—một dòng chữ Việt được viết bằng bút bi, nét chữ run rẩy như của một người đang bị ép buộc:

“Đêm mai—mười hai giờ—chùa Giác Viên. Mang theo con rắn. Đến một mình. Nếu không—Hội Đồng sẽ biết tất cả.”

Hùng đọc đi đọc lại dòng chữ ba lần. Rồi hắn bật cười—một tiếng cười ngắn và khô khốc, không chút ấm áp. “Vậy là mày muốn gặp trực tiếp—kẻ đã gửi con bồ câu. Mày muốn con rắn—và mày nghĩ mày có thể uy hiếp tao bằng Hội Đồng Cổ Tộc?” Hắn vò nát mảnh giấy trong lòng bàn tay—”nhăn… nhăn…”—và ném nó vào sọt rác.

“Nhưng mày quên một điều—tao không bao giờ đến một mình.”

Hắn quay lại giường—và lay nhẹ Bích. “Dậy đi—con chó cái số ba. Đêm nay mày đã ngủ đủ rồi. Xuống dưới nhà—đánh thức ba đứa kia dậy. Chúng ta có việc cần làm.”

“Rẹt… rẹt…” Bích bật dậy—và lập tức vào tư thế chào: quỳ trên giường, hai tay khoanh sau lưng, chân banh rộng, lồn và đít phơi ra, lưỡi thè ra ngoài—”a… chào… chào chủ nhân… con… con xin lỗi vì đã ngủ quên…” Bộ ngực nhỏ săn chắc của bà ta đung đưa—”bành bạch…”—và mảng lông mu đen vẫn còn dính tinh dịch ướt át.

“Không cần xin lỗi—mày đã làm tốt đêm qua. Nhưng bây giờ—xuống dưới nhà. Nhanh.”

“Rẹt… rẹt…” Bích bò ra khỏi giường—và bò xuống cầu thang—”cộp… cộp… cộp…”—bộ mông nhỏ của bà ta lắc qua lắc lại theo từng nhịp bò, lồn và đít vẫn còn ướt đẫm.

Mười phút sau—bốn con chó cái đã quỳ thành hàng ngang trong phòng khách, trần truồng, vừa được thụt rửa sạch sẽ—”slosh… slosh…”—và sẵn sàng nhận lệnh. Trên cổ mỗi đứa, chiếc vòng da đen với tên riêng được khắc bằng chỉ bạc: CHÓ CÁI SỐ MỘT—CHÓ CÁI SỐ HAI—CHÓ CÁI SỐ BA—CHÓ CÁI SỐ BỐN.

“Nghe đây—đêm nay có một kẻ giấu mặt muốn gặp tao tại chùa Giác Viên. Hắn muốn con rắn trong bụng Nguyệt Cát—và hắn nghĩ hắn có thể uy hiếp tao. Nhưng chúng ta sẽ cho hắn một bất ngờ.” Hùng đứng trước mặt chúng—”Kim Anh—mày sẽ lái xe đưa tao đến chùa, nhưng mày sẽ đợi bên ngoài với một khẩu súng bắn tỉa có gắn đạn tẩm linh khí. Nếu có bất kỳ kẻ nào lao ra khỏi cổng chùa mà không phải tao—bắn vào đầu.”

“Dạ… chủ nhân… con… con chưa bao giờ bắn súng…” Kim Anh run rẩy—và mồ hôi lấm tấm trên trán—”tách…”

“Không cần biết bắn—chỉ cần nhắm và bóp cò. Nó có hệ thống ngắm tự động.” Hùng ném cho bà ta một chiếc vali đen—”phịch—” và Kim Anh mở ra—”tạch…” Bên trong là một khẩu súng bắn tỉa gọn nhẹ với ống ngắm laser, mười viên đạn đầu bạc khắc chữ cổ, và một bộ đàm. “Diệu và Bích—chúng mày sẽ mặc đồ đen và đứng canh ở hai lối thoát hiểm của chùa: cổng sau và đường hầm cống thoát nước. Nếu có kẻ nào chạy ra—dùng còng tay khóa hắn lại và gọi tao.”

“Dạ… chủ nhân…” Diệu và Bích đồng thanh—và cả hai run lên vì hồi hộp—”run… run…”

“Nguyệt Cát—mày sẽ vào chùa với tao. Mày sẽ mặc áo dài trắng—và con rắn trong bụng mày sẽ được… kích hoạt.” Hùng cúi xuống—và nắm lấy cằm bà ta—”chụt—” “Đêm nay—Zmei sẽ phải chiến đấu vì chúng ta. Dù nó muốn hay không.”

“Dạ… con hiểu… con sẽ làm mọi thứ chủ nhân ra lệnh…” Nguyệt Cát cúi đầu—”cộp—” và con rắn Ouroboros trên bụng bà ta động đậy—”sột soạt… sột soạt…”—đôi mắt đỏ rực hé mở, và một âm thanh khe khẽ phát ra từ cổ họng bà ta—”RÍT…”—không phải giọng bà ta, mà là giọng của Zmei.

“Nó không vui.” Hùng nhếch môi—và ấn tay lên hình xăm—”ấn…” Một luồng Tiên Thiên linh khí phóng thẳng vào con rắn—”phả—” và Zmei rít lên—”RÍT—” rồi im bặt lần nữa. “Nhưng nó sẽ phải quen với việc phục tùng. Bây giờ—mặc đồ vào. Chúng ta sẽ lên đường.”

Mười một giờ đêm. Chùa Giác Viên, quận 11.

Ngôi chùa cổ nằm khuất sau những dãy nhà cao tầng, ẩn mình dưới tán cây bồ đề cổ thụ sum suê. Ban ngày—nơi đây đông đúc Phật tử và khách du lịch. Nhưng giờ này—cổng chùa đóng kín, chỉ còn ánh đèn dầu le lói hắt ra từ chánh điện—”bập bùng… bập bùng…” Mùi nhang trầm quyện với mùi ẩm mốc của rêu phong—và trong bóng tối của hành lang dài, những bức tượng La Hán đứng im lặng như những bóng ma.

Chiếc Mercedes S-Class màu đen dừng lại cách cổng chùa năm mươi mét—”két…” Kim Anh ngồi sau vô lăng, tay nắm chặt khẩu súng bắn tỉa, mắt dán vào màn hình ngắm laser. Diệu và Bích đã vào vị trí: Diệu đứng sau bức tường gạch cạnh cổng sau, Bích núp trong miệng cống thoát nước khô cạn—cả hai đều mặc đồ đen bó sát, trên tay cầm còng tay thép và bộ đàm.

Hùng và Nguyệt Cát bước ra khỏi xe—”cộp… cộp…” Hùng mặc vest đen, tóc vuốt ngược, mắt giấu sau cặp kính râm dù trời đã tối. Nguyệt Cát mặc áo dài trắng thêu hoa mai, tóc búi cao—và dưới lớp vải lụa mỏng, con rắn Ouroboros đang ngủ say, nhưng những đường vảy đen bóng thỉnh thoảng lại trườn nhẹ—”sột soạt…”—như chờ đợi thời khắc thức giấc. Bên trong cơ thể bà ta—một trứng rung Bluetooth nhỏ xíu đã được nhét sâu vào lồn—”phực…”—và một nút bịt hậu môn thép không gỉ (dài mười lăm centimet, đường kính bốn centimet) đã chui sâu vào đít—”phựt…” Tất cả đều đang ở chế độ chờ—sẵn sàng được kích hoạt.

“Đi—và nhớ—mày là Elena Vasiliev. Đừng để lộ bất kỳ điều gì.” Hùng nắm lấy tay bà ta—”nắm…”—và cả hai bước qua cổng chùa—”két…” Cánh cổng gỗ lim nặng nề tự động mở ra—như có một bàn tay vô hình đẩy từ bên trong.

“Vào đi—Lý Hùng. Ta đã chờ ngươi từ lâu.” Giọng nói trầm đục vang lên từ chánh điện—không phải qua không khí, mà qua thần thức. Một giọng nói quen thuộc. Giọng của con bồ câu mắt đỏ.

Hùng bước vào chánh điện—và dừng lại ngay trước bàn thờ Phật. Ánh đèn dầu le lói chiếu lên những bức tượng Phật vàng son—và dưới chân tượng Phật Thích Ca, một bóng người đang quỳ.

Không—không phải một bóng người. Một bóng chim.

Con bồ câu trắng đậu trên bàn thờ, ngay trước tượng Phật. Nhưng giờ đây—nó không còn là một con bồ câu nhỏ bé nữa. Thân hình nó đã lớn gấp ba lần—sải cánh rộng gần hai mét, và những chiếc lông trắng muốt giờ đây ánh lên sắc bạc dưới ánh đèn dầu. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn thẳng vào Hùng—và cái mỏ vàng của nó há ra, phát ra giọng nói trầm đục ấy.

“Ngươi đến rồi—và ngươi mang theo con rắn. Tốt.”

“Zmei Gorynych có ba đầu—và mày chỉ là một trong số đó.” Hùng nhếch môi—và bước tới gần hơn. “Nhưng mày không phải là Zmei. Mày là ai?”

“Ta là Tugarin Zmeyevich—kẻ đã bị Zmei Gorynych nuốt chửng cách đây bảy trăm năm.” Con chim ưng khổng lồ nghiêng đầu—và một tia sáng đỏ lóe lên trong mắt nó. “Zmei đã phong ấn linh hồn ta trong thân xác một con chim—và giờ đây, khi con rắn đã yếu đi vì bị ngươi hành hạ—ta mới có thể thoát ra một phần. Ta muốn ngươi giải thoát Zmei hoàn toàn—để ta có thể giết nó và lấy lại thân xác của mình.”

“Và nếu tao không đồng ý?”

“Thì Hội Đồng Cổ Tộc sẽ biết mọi thứ.” Tugarin cười—một tiếng cười như tiếng kim loại cọ vào nhau—”ken két…” “Ngươi đã giết Trần Văn Khang—và Nguyễn Thị Mai đã nghi ngờ ngươi. Chỉ cần một cú điện thoại—và toàn bộ Hội Đồng sẽ bao vây biệt thự của ngươi trong vòng một giờ.”

Hùng im lặng—và nhìn thẳng vào mắt Tugarin. Năm giây. Mười giây. Rồi hắn bật cười—một tiếng cười lạnh lùng và sắc bén như dao.

“Mày nghĩ tao sợ Hội Đồng Cổ Tộc ư? Tao đã giết một thành viên của chúng—và tao có thể giết thêm mười kẻ nữa nếu cần.” Hắn bước tới gần hơn—và giọng hắn trầm xuống. “Nhưng mày nói đúng một điều—Zmei cần được giải thoát. Không phải để mày giết nó—mà để tao thuần hóa nó hoàn toàn. Một con rồng ba đầu—ngay cả khi bị phong ấn—cũng là một vũ khí quá mạnh để lãng phí. Và tao sẽ không để mày—một linh hồn bị nhốt trong thân chim—cướp mất con mồi của tao.”

“Vậy ngươi định làm gì? Giết ta ư?” Tugarin dang rộng đôi cánh—và một luồng linh khí đen bùng phát từ cơ thể nó—”phả… phả…” Những chiếc lông chim dựng đứng lên như những lưỡi dao bạc, và đôi mắt đỏ rực sáng rực lên như hai hòn than.

“Không—tao sẽ cho mày thứ mày muốn. Nhưng theo cách của tao.” Hùng quay sang Nguyệt Cát—và ra lệnh: “Cởi áo dài ra—và để con rắn thức dậy. Nói với nó rằng tao muốn nói chuyện—bằng tiếng Nga cổ.”

“Dạ… chủ nhân…” Nguyệt Cát run rẩy cởi bỏ áo dài—”phạch…” Tấm lụa trắng rơi xuống sàn gạch—và cơ thể trần truồng của bà ta hiện ra dưới ánh đèn dầu: bầu vú căng tròn, lồn hồng tươi không lông, và trên bụng—con rắn Ouroboros đã mở bừng mắt, đôi mắt đỏ rực sáng quắc. Bà ta đặt tay lên hình xăm—và thì thầm bằng tiếng Nga cổ: “Змей… проснись… хозяин хочет говорить…” (Zmei… thức dậy… chủ nhân muốn nói chuyện…)

Ngay lập tức—con rắn trườn ra khỏi da bà ta. Không phải là một hình xăm nữa—mà là một sinh vật sống bằng xương bằng thịt. Thân hình nó dài gần hai mét, vảy đen bóng ánh lên sắc tím dưới ánh đèn, và cái đầu rắn với đôi mắt đỏ rực há miệng ra—”phì… phì…”—phun ra một luồng khí đen đặc quánh.

“Chủ nhân… con rắn… nó đã ra ngoài…” Nguyệt Cát run rẩy—và suýt ngã, nhưng Hùng kịp đỡ—”đỡ…”

“Tốt—bây giờ thì nghe đây, Zmei.” Hùng bước tới trước mặt con rắn—và nhìn thẳng vào mắt nó. “Tao biết mày muốn tự do—và tao biết mày ghét tao vì đã đốt cháy mày hàng chục lần bằng Tiên Thiên linh khí. Nhưng mày cũng biết rằng nếu mày thoát ra khỏi cơ thể Nguyệt Cát—mày sẽ yếu đi và bị Tugarin kia giết chết. Hắn ta muốn trả thù mày vì đã nuốt chửng hắn bảy trăm năm trước. Và tao—tao có thể bảo vệ mày. Với một điều kiện.”

Con rắn rít lên—”RÍT… RÍT…”—và cái đầu nó quay sang nhìn Tugarin. Trong mắt nó—một tia sợ hãi thoáng qua, và rồi nó quay lại nhìn Hùng.

“Mày sẽ phục tùng tao. Không phải như một nô lệ—mà như một đồng minh. Mày sẽ cho tao mượn sức mạnh của mày khi tao cần—và đổi lại, tao sẽ không tiêu diệt mày, và tao sẽ bảo vệ mày khỏi lũ chim săn mồi như Tugarin. Mày đồng ý không?”

Con rắn im lặng—và rồi nó cúi đầu xuống—”cộp—” chạm cằm xuống sàn gạch. Một cử chỉ phục tùng—hiếm hoi từ một sinh vật cổ đại như Zmei Gorynych.

“Tốt—vậy thì giải quyết Tugarin trước đã.” Hùng quay sang con chim ưng khổng lồ—và mỉm cười. “Mày muốn giết Zmei—nhưng mày sẽ không làm được. Bởi vì mày đã quên một điều: mày đang đứng trong chùa—và đây là đất Phật. Linh khí thuần khiết của ngôi chùa này sẽ thiêu rụi một tà linh như mày trong tích tắc.”

Ngay khi Hùng dứt lời—hắn phóng một luồng Tiên Thiên linh khí lên bàn thờ Phật—”phả—” và bức tượng Phật Thích Ca bừng sáng—”PHỪNG…” Một luồng kim quang chói lòa phát ra từ tượng Phật—và Tugarin hét lên—”Á… Á… Á…”—khi ánh sáng thuần khiết ấy chạm vào cơ thể nó. Những chiếc lông chim bạc bốc cháy—”phừng… phừng…”—và thân hình nó co rúm lại, trở về kích thước của một con bồ câu nhỏ bé.

“Đừng… đừng giết ta… ta… ta sẽ phục tùng ngươi… ta sẽ nói cho ngươi biết bí mật của Hội Đồng Cổ Tộc… bí mật mà ngay cả Zmei cũng không biết…” Tugarin van xin—và nó nằm rạp xuống sàn gạch, run rẩy—”run… run…”

“Bí mật gì?” Hùng dừng lại—và luồng kim quang dịu bớt.

“Hội Đồng Cổ Tộc… không phải là tổ chức duy nhất theo dõi ngươi. Còn một thế lực khác—mạnh hơn, cổ xưa hơn—đã để mắt đến ngươi từ khi ngươi giết Trần Văn Khang. Chúng gọi là… ‘Bạch Liên Hội’. Một hội kín đã tồn tại từ thời Thượng Cổ—và chúng chuyên săn lùng những kẻ sở hữu Tiên Thiên linh khí như ngươi. Nguyễn Thị Mai… bà ta không chỉ là thành viên Hội Đồng Cổ Tộc. Bà ta là một mắt xích của Bạch Liên Hội—và bà ta đã báo cáo về ngươi cho chúng từ ba ngày trước.”

Hùng im lặng—và những ngón tay hắn siết chặt đến mức trắng bệch. “Bạch Liên Hội—tao chưa từng nghe đến cái tên này. Nhưng nếu mày nói thật—thì Nguyễn Thị Mai nguy hiểm hơn tao tưởng rất nhiều. Bà ta không chỉ nghi ngờ—bà ta đã hành động.” Hắn quay sang Tugarin. “Tao sẽ tha cho mày—với một điều kiện. Mày sẽ làm gián điệp cho tao trong Bạch Liên Hội. Mày sẽ báo cáo mọi động thái của chúng cho tao—và đổi lại, tao sẽ không thiêu rụi mày.”

“Ta… ta đồng ý… ta sẽ làm mọi thứ ngươi muốn…” Tugarin run rẩy đáp—và nó cúi đầu xuống—”cộp—”

“Tốt—bây giờ thì Zmei—quay trở lại vào bụng Nguyệt Cát. Và Nguyệt Cát—mày sẽ là người liên lạc với Tugarin. Mỗi đêm—mày sẽ gặp con chim này tại vườn sau biệt thự và nhận báo cáo. Hiểu chưa?”

“Dạ… con hiểu… con sẽ làm…” Nguyệt Cát cúi đầu—và con rắn Zmei từ từ trườn trở lại vào da bà ta—”sột soạt… sột soạt…”—cho đến khi nó trở lại thành một hình xăm đen bóng trên bụng, với đôi mắt đỏ rực từ từ nhắm lại.

“Và bây giờ—chúng ta về nhà. Ngày mai—chúng ta sẽ giải quyết Nguyễn Thị Mai một lần và mãi mãi.” Hùng nắm lấy tay Nguyệt Cát—và kéo bà ta ra khỏi chánh điện. “Kim Anh—thu quân. Chúng ta về.”

“Rõ—chủ nhân.” Giọng Kim Anh vang lên qua bộ đàm—và chiếc Mercedes lăn bánh ra khỏi bóng tối, đón Hùng và Nguyệt Cát.

Ba giờ sáng. Biệt thự Võ gia.

Bốn con chó cái lại quỳ thành hàng ngang trong phòng khách—trần truồng, mệt mỏi, nhưng phấn khích vì đêm nay chúng đã hoàn thành nhiệm vụ. Kim Anh đặt khẩu súng bắn tỉa trở lại vali—”cạch—” Diệu và Bích đã cởi bỏ đồ đen, và giờ đây chúng quỳ bên cạnh nhau, run rẩy chờ đợi phần thưởng hoặc hình phạt.

“Tất cả chúng mày đã làm tốt đêm nay.” Hùng ngồi xuống ghế bành—và nhìn chúng. “Kim Anh—mày đã canh gác như một người lính thực thụ. Diệu và Bích—chúng mày đã đứng ở vị trí suốt hai tiếng không hề động đậy. Và Nguyệt Cát—mày đã để con rắn ra ngoài và thuyết phục nó phục tùng. Đêm nay—tất cả chúng mày đều xứng đáng được thưởng.”

“Dạ… cảm ơn chủ nhân… cảm ơn chủ nhân…” Bốn giọng nói đồng thanh—và bốn đôi mắt long lanh nhìn lên Hùng với vẻ khao khát.

“Nhưng trước khi thưởng—tao phải giải quyết một việc.” Hùng rút điện thoại ra—và mở một ứng dụng đặc biệt. Trên màn hình—một bản đồ vệ tinh hiện ra, với một chấm đỏ nhấp nháy tại một địa chỉ ở quận 7. “Đây là nhà của Nguyễn Thị Mai—và đây là vị trí hiện tại của bà ta. Nhờ Tugarin—giờ đây tao đã biết bà ta không chỉ là thành viên Hội Đồng Cổ Tộc—mà còn là mắt xích của Bạch Liên Hội. Một hội kín cổ xưa chuyên săn lùng Tiên Thiên linh khí.” Hùng ngẩng đầu lên—và nhìn thẳng vào mắt Nguyệt Cát. “Bà ta đã báo cáo về tao cho chúng—và nếu chúng ta không hành động nhanh, Bạch Liên Hội sẽ cử người đến. Những kẻ mạnh hơn bà ta—mạnh hơn Khang—và có thể ngang ngửa với Zmei Gorynych khi còn nguyên vẹn.”

“Chủ nhân… vậy chúng ta phải làm gì?” Kim Anh hỏi—và giọng bà ta run lên vì lo lắng.

“Chúng ta sẽ không đợi chúng đến—chúng ta sẽ đến trước. Ngày mai—Nguyệt Cát sẽ mời Nguyễn Thị Mai đến biệt thự này—với lý do muốn ‘hợp tác điều tra cái chết của Trần Văn Khang’. Và khi bà ta đến—chúng ta sẽ cho bà ta một lựa chọn: hoặc phục tùng, hoặc chịu chung số phận với Khang. Nhưng lần này—chúng ta sẽ không giết bà ta. Chúng ta sẽ chinh phục bà ta—biến bà ta thành con chó cái số năm—và qua bà ta, xâm nhập vào Bạch Liên Hội.”

“Dạ… nhưng chủ nhân… nếu bà ta không chịu khuất phục…” Nguyệt Cát ngập ngừng.

“Thì chúng ta sẽ dùng đến con gái bà ta.” Hùng nhếch môi—và trên màn hình điện thoại, một bức ảnh hiện ra: một cô gái trẻ với mái tóc đen dài, khuôn mặt thanh tú, và đôi mắt đen láy giống hệt mẹ. “Nguyễn Thị Minh Châu—hai mươi hai tuổi, đang du học tại Úc. Nhưng chiều mai—cô ta sẽ đáp chuyến bay về Sài Gòn để thăm mẹ. Và tao đã bố trí người đón cô ta tại sân bay—đưa cô ta đến một nơi an toàn—cho đến khi mẹ cô ta đồng ý hợp tác.”

“Chủ nhân… cô bé… cô bé chỉ mới hai mươi hai tuổi…” Diệu thì thầm—và mắt ả đẫm lệ.

“Tao biết—và tao sẽ không làm hại cô ta. Cô ta chỉ là con bài mặc cả—và nếu Nguyễn Thị Mai chấp nhận phục tùng, cô ta sẽ được trả về nguyên vẹn. Nhưng nếu bà ta từ chối…” Hùng không nói hết câu—và bốn con chó cái rùng mình—”rùng… rùng…”—vì chúng biết hắn sẽ không ngần ngại.

“Bây giờ—phần thưởng.” Hùng đứng dậy—và cởi quần jeans—”xoẹt…” Dương vật hắn bật ra. Dài hai mươi tám centimet, đường kính sáu centimet—đầu dương vật tím sẫm bóng loáng dưới ánh đèn vàng, những đường gân xanh nổi cuồn cuộn như rễ cây cổ thụ. Hai tinh hoàn căng tròn—”căng… căng…”—chứa đầy tinh dịch đặc quánh, những giọt đầu tiên đã rỉ ra từ lỗ sáo—”tách… tách…”—và chảy dọc theo thân dương vật, để lại một vệt dính lấp lánh.

“Nhưng lần này—tao sẽ không đụ tất cả. Đêm nay—tao chỉ đụ một đứa—và đứa đó sẽ là người đã canh gác tốt nhất: Kim Anh. Ba đứa còn lại—chúng mày sẽ đứng xung quanh và tự sướng—và chỉ được ra khi tao cho phép.”

“Dạ… chủ nhân…” Kim Anh bò tới—”rẹt… rẹt…”—và nằm ngửa ra sàn, banh rộng chân. Lồn bà ta—màu nâu đỏ sẫm, hai mép thịt dày và dài—đã ướt đẫm từ lúc bước vào nhà. Dịch lồn trong suốt chảy thành dòng—”slosh… slosh…”—thấm ướt cả sàn gỗ lim. Hạt le to bằng hạt đậu cương cứng—”cứng… cứng…”—và mỗi khi bà ta thở, lồn bà ta lại co bóp nhẹ—”thít… thít…”—như đang đòi hỏi.

“PHẬP—”

“Á… CHỦ NHÂN… ĐỤ CON ĐI… ĐỤ VÀO CHUT CỦA CON ĐI…” Kim Anh hét lên—và dùng những từ bẩn mà giờ đây bà ta đã quen thuộc. Dương vật Hùng chui sâu vào lồn bà ta—và đầu dương vật chạm vào cổ tử cung—”chạm…” Hai mép thịt dày căng ra hết cỡ—”căng… căng…”—ôm chặt lấy thân dương vật, từng nếp gấp niêm mạc mềm mại cọ vào da thịt hắn. “Lund của chủ nhân to quá… con là randi của chủ nhân… con là máy chứa tinh của chủ nhân…”

“PHỰC… PHỰC… PHỰC…”

Hùng đụ mạnh và nhanh—mỗi cú thúc kéo dài chưa đến một giây. Bầu vú Kim Anh nảy lên nảy xuống—”bành bạch… bành bạch…”—và hai núm vú nâu sẫm cương cứng cọ vào ngực trần của Hùng—”cọ… cọ…” Mồ hôi lăn dài trên thái dương bà ta—”tách… tách…”—và dịch lồn bắn ra mỗi khi dương vật rút ra—”splortch… splortch…”—ướt đẫm cả bụng Hùng.

“Tụi bây—bắt đầu tự sướng đi. Nhưng nhớ—không được ra khi chưa có lệnh.” Hùng quay sang ba con chó cái còn lại—và ra lệnh.

“Rẹt… rẹt… rẹt…” Diệu, Bích, và Nguyệt Cát đồng loạt đưa tay xuống lồn mình. Diệu—ngón trỏ xoa nhẹ lên hạt le hồng nhạt—”xoa… xoa…”—và dịch lồn rỉ ra—”slosh…” Bích—hai ngón tay thọc sâu vào lồn nâu sẫm—”phực… phực…”—và mảng lông mu đen ướt đẫm—”slosh…” Nguyệt Cát—bàn tay xoa tròn lên lồn hồng tươi—”xoa… xoa…”—và con rắn trên bụng bà ta động đậy nhẹ—”sột soạt…”

“PHỰC… PHỰC… PHỰC… PHỰC… PHỰC…” Hùng tiếp tục đụ Kim Anh—và mỗi cú thúc, bà ta lại rên to hơn—”á… á… chủ nhân… con sắp ra… con xin được ra…”

“Ra đi—con chó cái số một.”

“Á… Á… Á… CON RA… CON RA ĐÂY…” Kim Anh hét lên—và cơn cực khoái ập đến như sét đánh. Lồn bà ta co bóp dữ dội—”thít… thít… thít…”—và dịch lồn bắn ra như suối—”SPLORTCH… SPLORTCH… SPLORTCH…”—ướt đẫm cả bụng Hùng, cả sàn, cả đùi bà ta. Toàn thân bà ta run lên bần bật—”run… run…”—và nước mắt lăn dài trên má—”tách… tách…”—vì khoái cảm quá lớn.

“Tốt—và bây giờ đến lượt ba đứa kia. Đứa nào tự sướng giỏi nhất—và nhìn tao đụ Kim Anh lâu nhất mà không dám ra—sẽ được tao đụ tiếp theo. Diệu—mày có muốn được đụ không?”

“Dạ… con… con muốn… con xin chủ nhân…” Diệu rên lên—và ngón tay ả xoa hạt le nhanh hơn—”xoa… xoa… xoa…”

“Vậy thì ra đi—và tao sẽ đụ mày.”

“Ư… Ư… CON… CON RA…” Diệu rên lên—và dịch lồn bắn ra—”SPLORTCH…”—ướt đẫm tay ả. Ả ngã ngửa ra sàn—”phịch—” thở hổn hển.

“Tốt—đến lượt mày, Bích. Mày đã thắng cuộc thi bú cặc đêm qua—và mày sẽ được đụ tiếp.”

“PHẬP—” Hùng rút khỏi Kim Anh—”phựt—” và chuyển sang Bích. Dương vật hắn chui vào lồn bà ta—và mảng lông mu đen cọ vào bụng hắn—”xột xạo…” Bích rên lên—”á… chủ nhân… đụ vào chut của con… mumme của con đang run… tangein của con đang quấn lấy lund của chủ nhân…”

“PHỰC… PHỰC… PHỰC…” Sau mười lăm cú thúc—Bích đạt cực khoái—”SPLORTCH…”—và dịch lồn bắn ra—ướt đẫm.

“Cuối cùng—Nguyệt Cát. Mày là người cuối cùng—và mày sẽ nhận được nhiều nhất.” Hùng chuyển sang Nguyệt Cát—và đụ bà ta ba mươi cú thúc—”PHỰC… PHỰC… PHỰC…” Mỗi cú thúc, con rắn trên bụng bà ta lại động đậy—”sột soạt…”—và Nguyệt Cát đạt cực khoái ba lần—”SPLORTCH… SPLORTCH… SPLORTCH…”—dịch lồn bắn ra như lũ, ướt đẫm cả sàn.

“Và bây giờ—phần thưởng cuối cùng. Tất cả chúng mày—quỳ xuống và há miệng ra.” Hùng đứng dậy—và bốn con chó cái quỳ thành vòng tròn—”a… a… a… a…”

Hùng nắm lấy dương vật—và bắt đầu vuốt—”nhóp nhép… nhóp nhép…” Tinh dịch trắng đục rỉ ra từ lỗ sáo—”tách… tách…”—và hắn nhắm vào Kim Anh trước.

“PHỌT—” Cú xuất tinh đầu tiên bắn thẳng vào miệng bà ta—một dòng tinh dịch đặc quánh như keo dán, vón thành từng cục to bằng đầu ngón tay cái—”phọt… phọt… phọt…”—đầy ắp khoang miệng. Kim Anh nuốt—”ỰC… ỰC…”—nhưng lượng tinh dịch quá nhiều. Nó trào ra khỏi khóe môi—”slosh…”—chảy xuống cằm, xuống cổ, xuống ngực. Những cục tinh dịch dính trên má—”dính…”—và từ từ trượt xuống—”rớt…”

“PHỌT—” Diệu. Ả nuốt—”ỰC…”—nhưng cũng không kịp. Tinh dịch trào ra từ mũi—”slosh…”—và chảy xuống bộ ngực căng tròn.

“PHỌT—PHỌT—” Hai cú liên tiếp—và Bích nhận được gấp đôi. Bà ta nuốt—”ỰC… ỰC…”—nhưng tinh dịch đặc đến mức dính chặt vào vòm miệng—”dính…”—và bà ta phải dùng ngón tay cạo ra—”cạo… cạo…”—rồi liếm sạch—”SLRK…”

“PHỌT—PHỌT—PHỌT—” Ba cú cuối cùng—và Hùng nhắm vào Nguyệt Cát. Tinh dịch bắn lên mặt bà ta—”phọt…”—lên tóc bà ta—”phọt…”—lên ngực bà ta—”phọt…”—và lên con rắn Ouroboros—”PHỌT—” Con rắn rít lên khe khẽ—”RÍT…”—rồi im bặt, đôi mắt đỏ rực nhắm lại.

Tổng cộng bảy cú xuất tinh—và sàn phòng khách phủ đầy tinh dịch trắng đục. Những cục tinh dịch to bằng đầu ngón tay cái dính trên mặt bốn con chó cái—trên tóc họ—trên ngực họ—và từ từ trượt xuống—”rớt…”—rơi xuống sàn—”phịch… phịch…”

“Tốt—bây giờ dọn dẹp sàn và vào cũi nghỉ ngơi. Ngày mai—chúng ta sẽ tiếp đón một vị khách đặc biệt: Nguyễn Thị Mai.” Hùng bước lên cầu thang—”cộp… cộp… cộp…”—và dừng lại ở bậc thứ ba. “Và nhớ—khi bà ta đến, tất cả chúng mày phải đóng vai những người phụ nữ quyền lực bình thường. Không được để lộ bất kỳ dấu hiệu nào của chó cái—cho đến khi tao ra lệnh.”

“Dạ… chủ nhân… chúng con hiểu…” Bốn giọng nói đồng thanh—và chúng bắt đầu liếm sàn—”SLRK… SLOSH… SLRK… SLOSH…”

Hùng vào phòng ngủ chính—và ngồi xuống ghế bành cạnh cửa sổ. Hắn rút điện thoại ra—và mở file kế hoạch, gõ thêm vài dòng:

“ĐÊM NAY—ĐÃ GIẢI QUYẾT TUGARIN ZMEYEVICH. GIỜ ĐÂY HẮN LÀ GIÁN ĐIỆP TRONG BẠCH LIÊN HỘI.”

“ZMEI GORYNYCH ĐÃ CHẤP NHẬN PHỤC TÙNG TẠM THỜI—NHƯNG VẪN CẦN ĐỀ PHÒNG.”

“NGUYỄN THỊ MAI LÀ MẮT XÍCH CỦA BẠCH LIÊN HỘI—ĐÃ BÁO CÁO VỀ TA. CẦN CHINH PHỤC GẤP.”

“KẾ HOẠCH NGÀY MAI: DÙNG MINH CHÂU LÀM CON TIN—ÉP MAI ĐẦU HÀNG. SAU ĐÓ—HUẤN LUYỆN BÀ TA THÀNH CHÓ CÁI SỐ NĂM.”

“MỤC TIÊU TIẾP THEO: XÂM NHẬP BẠCH LIÊN HỘI—VÀ TÌM HIỂU XEM CHÚNG LÀ AI.”

Hắn tắt điện thoại—”tách—” và nhắm mắt lại. Nhưng trước khi chìm vào giấc ngủ—một suy nghĩ lóe lên trong đầu hắn.

“Nếu Bạch Liên Hội mạnh hơn Hội Đồng Cổ Tộc—và đã săn lùng Tiên Thiên linh khí từ thời Thượng Cổ—thì chúng có thể biết về công pháp Cửu U Đạo của tao. Và nếu chúng biết—chúng sẽ không chỉ muốn bắt tao. Chúng sẽ muốn công pháp.”

Hắn mở bừng mắt—và nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã bắt đầu hửng sáng—và trong khu vườn, con bồ câu trắng (giờ đây là Tugarin đã thu nhỏ) đậu trên cành cọ dầu, nhìn lên phòng ngủ với đôi mắt đỏ rực. Nó gật đầu nhẹ—và Hùng biết rằng kế hoạch đã bắt đầu.

“Ngày mai—Nguyễn Thị Mai sẽ đến. Và bà ta sẽ phải lựa chọn: trở thành chó cái của tao—hoặc mất con gái mãi mãi.” Hùng thì thầm—và một nụ cười lạnh lùng hiện lên trên môi hắn. “Và tao biết bà ta sẽ chọn gì.”

Dưới nhà—bốn con chó cái đã liếm xong sàn và chui vào cũi. Chúng cuộn tròn trong những tấm đệm lót—cơ thể trần truồng vẫn còn dính tinh dịch—và chìm vào giấc ngủ. Nguyệt Cát nằm trong cũi thứ tư—và trên bụng bà ta, con rắn Ouroboros đã nhắm mắt, nhưng những đường vảy đen bóng vẫn trườn nhẹ trong giấc ngủ—”sột soạt… sột soạt…”—như mơ về một ngày được tự do.

Nhưng tự do—trong đế quốc của Lý Hùng—chỉ có một nghĩa duy nhất: phục tùng tuyệt đối.

Và ngày mai—Nguyễn Thị Mai sẽ học được bài học đó.