Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 06/08/2026

CHƯƠNG 26: NGUYỆT CÁT VÀ SỰ SỤP ĐỔ CỦA TRẦN VĂN KHANG

Bốn giờ sáng. Biệt thự Võ gia, Thảo Điền.

Màn đêm vẫn còn dày đặc bên ngoài khung cửa sổ phòng ngủ chính—”vù… vù…”—máy lạnh công nghiệp thổi từng luồng khí lạnh buốt vào tấm lưng trần của Lý Hùng. Hắn ngồi trên mép giường king-size, hai chân đặt trên sàn gỗ lim lạnh ngắt, bàn tay phải cầm điện thoại, màn hình sáng rực trong bóng tối.

File kế hoạch đang mở. Dòng cuối cùng được gõ từ đêm qua: “MỤC TIÊU SỐ NĂM: NGUYỄN THỊ MAI—CẦN TIẾP CẬN GẤP.”

Nhưng trước đó—một việc khác cần giải quyết.

Trần Văn Khang.

Hùng đã quan sát lão ta suốt ba cuộc họp Hội Đồng Cổ Tộc. Lão ngồi ở vị trí chủ tọa, mái tóc muối tiêu vuốt ngược, khuôn mặt cương nghị với quai hàm bạnh, đôi mắt sắc bén luôn nhìn Elena lâu hơn mức cần thiết. Lão là Kết Đan trung kỳ—một trong những kẻ mạnh nhất Hội Đồng. Lão sở hữu một tập đoàn dược phẩm trị giá hàng chục nghìn tỷ đồng, ba linh mạch hạ đẳng, và một bộ sưu tập cổ vật từ thời Thượng Cổ.

Nhưng lão cũng có một điểm yếu chết người.

Lão thèm khát tuổi trẻ. Lão thèm khát sức mạnh. Và lão tin rằng Elena Vasiliev—với dòng máu cổ xưa và bí mật gia tộc—nắm giữ chìa khóa cho cả hai thứ đó. Chính lão đã bí mật liên lạc với Elena ba lần trong tuần qua, đề nghị “hợp tác riêng” bên ngoài Hội Đồng, hứa hẹn chia sẻ linh mạch và tài nguyên.

Elena đã báo cáo tất cả cho Hùng. Từng tin nhắn. Từng cuộc gọi.

Và đêm qua—lão đã gửi một tin nhắn cuối cùng: “Tối mai, Continental Hotel, phòng 302. Đến một mình. Tôi sẽ cho cô thứ còn quý hơn cả linh mạch.”

Cùng một căn phòng nơi Elena đã quỳ dưới chân Hùng lần đầu tiên. Cùng một nơi con rắn Ouroboros đã bị khuất phục.

“Thú vị.” Hùng thì thầm—và tắt điện thoại—”tách—” Bóng tối tràn ngập căn phòng. Hắn đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn xuống khu vườn ướt đẫm sương đêm. “Lão muốn chơi—vậy chúng ta sẽ chơi.”

“Cộp… cộp… cộp…”

Hắn bước xuống cầu thang. Trong phòng khách—bốn chiếc cũi thép không gỉ vẫn đóng. Bốn con chó cái đang ngủ say: Kim Anh cuộn tròn trong cũi thứ nhất, Diệu nằm nghiêng trong cũi thứ hai, Bích nằm ngửa trong cũi thứ ba, và Elena—với con rắn Ouroboros lặng im trên bụng—trong cũi thứ tư.

“Elena—dậy.”

“Rẹt… rẹt…” Elena Vasiliev bật dậy ngay lập tức—và vào tư thế chào buổi sáng: quỳ trên sàn cũi, hai tay khoanh sau lưng, chân banh rộng bằng vai, lồn và đít phơi ra, lưỡi thè ra ngoài—”a…” Mái tóc đen dài như thác nước xõa tung trên vai trần, đôi mắt xanh biển long lanh trong bóng tối.

“Chào… chào chủ nhân… con chó cái số bốn xin chào buổi sáng…”

“Mở khóa cũi—và đi theo tao lên phòng ngủ. Chỉ mình mày.”

“Rẹt… rẹt…” Elena run rẩy mở khóa cũi—”tạch—” và bò ra ngoài. Bà ta bò theo Hùng lên cầu thang—”cộp… cộp… cộp…”—từng bước trên sàn gỗ lim vang lên trong đêm tối.

Trong phòng ngủ chính—Hùng ngồi xuống ghế bành cạnh cửa sổ. Elena quỳ trước mặt hắn—đầu cúi thấp, tay khoanh sau lưng, chân banh rộng.

“Elena—mày đã làm tốt trong những ngày qua. Mày đã chịu đựng được bài kiểm tra công khai, mày đã khuất phục được con rắn trong bụng mày ba lần, và mày đã báo cáo mọi liên lạc của Trần Văn Khang cho tao ngay lập tức. Mày đã chứng minh được lòng trung thành—và vì vậy, tao sẽ ban cho mày một phần thưởng đặc biệt.” Hùng cúi xuống—và nắm lấy cằm bà ta—”chụt—” nâng mặt bà ta lên. “Từ hôm nay—mày sẽ có một cái tên mới. Một cái tên tiếng Việt—do tao đặt. Mày sẽ không còn là Elena Vasiliev nữa. Mày sẽ là Nguyệt Cát.”

“Nguyệt… Cát…” Elena lẩm bẩm—và nước mắt lăn dài trên má—”tách… tách…” Đôi mắt xanh biển long lanh nhìn thẳng vào Hùng. “Con… con xin hỏi… tên này có ý nghĩa gì ạ… chủ nhân?”

“‘Nguyệt’—là mặt trăng. ‘Cát’—là cát bụi. Mặt trăng và cát bụi—đẹp đẽ nhưng lạnh lẽo, cao quý nhưng phù du. Giống như mày: xuất thân từ một gia tộc cổ xưa, mang trong mình dòng máu Nga-Việt, nhưng giờ đây mày chỉ là cát bụi dưới chân tao—và chỉ tỏa sáng khi tao cho phép. Mày có chấp nhận cái tên này không?”

“Dạ… con chấp nhận… con xin cảm ơn chủ nhân… từ nay con sẽ là Nguyệt Cát… con chó cái số bốn của chủ nhân… cát bụi dưới chân chủ nhân…” Nguyệt Cát khóc nức nở—”tách… tách… tách…”—và cúi đầu xuống sàn—”cộp—” chạm trán vào gỗ lim.

“Tốt—phần thưởng thứ hai. Tao sẽ cho mày một đặc ân mà ba con chó cái kia chưa từng có.” Hùng đứng dậy—và cởi quần jeans—”xoẹt…” Dương vật hắn bật ra. Dài hai mươi tám centimet, đường kính sáu centimet—đầu dương vật tím sẫm bóng loáng dưới ánh đèn vàng, những đường gân xanh nổi cuồn cuộn. Hai tinh hoàn căng tròn—”căng… căng…”—chứa đầy tinh dịch đặc quánh. “Sáng nay—tao sẽ đụ mày từ từ, nhẹ nhàng, như một người chủ thưởng cho con chó cái trung thành. Mày sẽ không phải chịu đựng đau đớn—chỉ có khoái cảm. Và mày sẽ được ra bao nhiêu lần tùy thích—không cần xin phép.”

“Dạ… con… con xin chủ nhân… con xin được chủ nhân đụ…” Nguyệt Cát rên lên—và toàn thân run rẩy vì hạnh phúc.

“Nằm xuống giường—và banh rộng chân ra.”

“Rẹt… rẹt…” Nguyệt Cát bò lên giường—và nằm ngửa trên tấm ga lụa trắng. Bà ta banh rộng hai chân hết cỡ—và lồn bà ta phơi ra dưới ánh đèn. Màu hồng tươi, hai mép thịt mỏng manh, sạch sẽ không một sợi lông, hạt le nhỏ xíu màu hồng đậm đã cương cứng—”cứng… cứng…”—và dịch lồn trong suốt đã bắt đầu rỉ ra—”slosh…”—chảy dọc theo khe thịt, thấm ướt ga giường.

Hùng bước tới—và quỳ xuống giữa hai chân bà ta. Hắn cúi xuống—và đặt một nụ hôn lên hạt le—”chụt—” Nguyệt Cát rên lên—”ư…” Lưỡi hắn quét dọc theo khe thịt—”SLRK… SLOSH…”—nếm vị mặn của dịch lồn. Hắn mút hạt le—”slọt… slọt…”—và thọc lưỡi vào sâu trong âm đạo—”phực…”—liếm vào điểm G.

“Ư… ưm… chủ nhân… chủ nhân liếm lồn con… sướng quá…” Nguyệt Cát rên lên—và hai tay bà ta nắm chặt lấy ga giường—”nắm… nắm…” Hông bà ta đẩy lên—”đẩy… đẩy…”—và dịch lồn chảy thành dòng—”slosh… slosh…”—thấm đẫm cả lưỡi Hùng.

“Nếm đi—nếm dịch lồn của chính mày.” Hùng ngẩng đầu lên—và hôn vào miệng Nguyệt Cát—”chụt—” truyền dịch lồn từ lưỡi hắn sang lưỡi bà ta. Nguyệt Cát nuốt gọn—”ực…”—và rên lên—”mmmnph…”

“Bây giờ—tao sẽ đụ mày. Đây là phần thưởng—nên tao sẽ đi từ từ. Mày sẽ cảm nhận được từng centimet dương vật của tao chui vào lồn mày—và mày sẽ nhìn thẳng vào mắt tao khi tao đụ mày. Hiểu chưa?”

“Dạ… con hiểu… con xin chủ nhân… con xin được nhìn vào mắt chủ nhân…”

Hùng nắm lấy dương vật—và dí đầu dương vật vào lỗ lồn ướt đẫm của Nguyệt Cát. Hắn đẩy nhẹ—”phực…” Đầu dương vật chui vào—và hai mép thịt hồng tươi căng ra—”căng… căng…”—ôm chặt lấy đầu dương vật tím sẫm.

“Phực… phực…”

Từng centimet từ từ chui vào. Nguyệt Cát nhìn thẳng vào mắt Hùng—đôi mắt xanh biển mở to, long lanh nước mắt, đồng tử giãn rộng vì khoái cảm. Miệng bà ta hé mở—”a…”—và những tiếng rên khe khẽ phát ra từ cổ họng—”ư… ưm…”

Dương vật Hùng chui sâu vào bên trong—và đầu dương vật chạm vào cổ tử cung—”chạm…” Nguyệt Cát rên to hơn—”á…”—và toàn thân run lên—”run… run…” Lồn bà ta co bóp dữ dội—”thít… thít… thít…”—ôm chặt lấy thân dương vật, từng nếp gấp niêm mạc mềm mại cọ vào da thịt hắn.

“Phực… phực… phực…”

Hùng bắt đầu đẩy—chậm rãi, nhịp nhàng, mỗi cú thúc kéo dài ba giây. Hắn nhìn thẳng vào mắt Nguyệt Cát—và bà ta nhìn lại, không chớp mắt. Bầu vú bà ta đung đưa theo nhịp—”bành bạch… bành bạch…”—và hai núm vú hồng nhạt cọ vào ngực trần của Hùng—”cọ… cọ…” Mồ hôi lăn dài trên thái dương bà ta—”tách… tách…”—và dịch lồn chảy thành dòng—”slosh… slosh…”—ướt đẫm cả ga giường.

“Con… con là Nguyệt Cát… con là con chó cái của chủ nhân… con là cát bụi dưới chân chủ nhân…” Bà ta thì thầm—và mỗi từ phát ra, lồn bà ta lại co bóp một lần—”thít… thít…”

“Tốt—mày đang học cách tận hưởng khoái cảm. Bây giờ—ra đi. Lần thứ nhất.”

“Dạ… con… con ra… con ra đây…” Nguyệt Cát rên lên—và cơn cực khoái ập đến như một cơn sóng nhẹ. Lồn bà ta co bóp dữ dội—”thít… thít… thít…”—và dịch lồn bắn ra—”SPLORTCH…”—ướt đẫm cả bụng Hùng. Đít bà ta co bóp—”thít… thít…”—và trực tràng tiết ra dịch nhầy—”slosh…” Toàn thân bà ta run lên—”run… run…”—nhưng bà ta vẫn giữ ánh mắt nhìn thẳng vào Hùng, không chớp.

“Tốt—chưa từng có con chó cái nào dám nhìn thẳng vào mắt tao khi đạt cực khoái. Mày là đứa đầu tiên—Nguyệt Cát. Tao hài lòng.” Hùng cúi xuống—và hôn lên trán bà ta—”chụt—” “Bây giờ—ra lần thứ hai.”

“Phực… phực… phực…”

Hùng tiếp tục đẩy—và lần này, tốc độ nhanh hơn một chút. Mỗi cú thúc kéo dài hai giây. Dương vật hắn cọ vào điểm G—”cọ… cọ…”—và Nguyệt Cát rên lên không ngừng—”á… á… chủ nhân… con… con sắp ra nữa…”

“Ra đi.”

“Ư… Ư… CON… CON RA…” Cơn cực khoái thứ hai ập đến mạnh hơn—và dịch lồn bắn ra như suối—”SPLORTCH… SPLORTCH…”—bắn tung tóe khắp bụng Hùng, ngực Hùng, và cả mặt hắn. Nguyệt Cát run rẩy dữ dội—”run… run…”—và nước mắt lăn dài trên má—”tách… tách…”—nhưng bà ta vẫn giữ ánh mắt nhìn thẳng vào Hùng.

“Tốt—lần thứ ba.”

Hùng tăng tốc độ—”PHỰC… PHỰC… PHỰC…” Mỗi cú thúc chỉ còn một giây. Dịch lồn bắn ra liên tục—”splortch… splortch… splortch…”—ướt đẫm cả giường. Bầu vú Nguyệt Cát nảy lên nảy xuống—”bành bạch… bành bạch…”—và những giọt mồ hôi từ ngực Hùng rơi xuống ngực bà ta—”tách… tách…”

“CON… CON RA LẦN THỨ BA… CHỦ NHÂN… CON… CON YÊU CHỦ NHÂN…” Nguyệt Cát hét lên—và cơn cực khoái lần này kéo dài gần một phút. Lồn bà ta co bóp liên tục—”thít… thít… thít…”—và dịch lồn chảy thành vũng trên ga giường—”slosh… slosh…” Toàn thân bà ta run lên bần bật—”run… run…”—và con rắn Ouroboros trên bụng bà ta động đậy—”sột soạt… sột soạt…”—và đôi mắt đỏ rực hé mở—”lấp lánh…”—nhưng không phản kháng. Nó chỉ quan sát—im lặng.

“Tốt—ba lần. Tao hài lòng—và bây giờ tao sẽ xuất tinh. Mày sẽ uống tinh dịch của tao—và đây sẽ là bữa sáng của mày.” Hùng rút dương vật ra khỏi lồn Nguyệt Cát—”phựt—” và dịch lồn trào ra—”slosh…”—ướt đẫm ga giường. Hắn bước lên phía đầu giường—và đứng ngay trên mặt bà ta. “Há miệng ra—và thè lưỡi ra.”

“A…” Nguyệt Cát há miệng rộng hết cỡ—và lưỡi thè dài ra ngoài.

Hùng nắm lấy dương vật—và bắt đầu vuốt—”nhóp nhép… nhóp nhép…”—ngay trên miệng bà ta. Những giọt tinh dịch đầu tiên rỉ ra từ lỗ sáo—”slosh…”—và rơi xuống lưỡi bà ta—”tách…” Nguyệt Cát rên lên—”mmmnph…”—và nuốt ngay lập tức—”ực…”

“PHỌT—”

Cú xuất tinh đầu tiên bắn thẳng vào miệng bà ta—một dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh như keo dán, vón thành từng cục lớn—”phọt… phọt… phọt…”—đầy ắp khoang miệng. Tinh dịch dính trên lưỡi—”dính…”—trên vòm miệng—”dính…”—và tràn xuống cổ họng—”slosh…” Nguyệt Cát nuốt—”ực…”—và luồng Tiên Thiên linh khí chạy dọc theo cổ họng, lan tỏa vào đan điền.

“PHỌT—PHỌT—PHỌT—”

Ba cú xuất tinh liên tiếp—và miệng Nguyệt Cát đầy ắp tinh dịch, má phồng lên—”phồng…” Bà ta cố gắng nuốt—”ực… ực…”—nhưng lượng tinh dịch quá nhiều và quá đặc. Nó tràn ra khỏi khóe môi—”slosh…”—chảy dọc theo cằm—”slosh…”—và nhỏ xuống cổ, xuống ngực. Những cục tinh dịch to bằng đầu ngón tay cái dính trên má—”dính…”—trên trán—”dính…”—trên tóc—”dính…”

“PHỌT—PHỌT—PHỌT—”

Ba cú xuất tinh cuối cùng—và Hùng nhắm vào toàn bộ khuôn mặt bà ta. Tinh dịch bắn lên mắt—”phọt…”—lên mũi—”phọt…”—lên miệng—”phọt…”—và lên trán—”phọt…” Toàn bộ khuôn mặt trắng ngần của Nguyệt Cát giờ đây bị phủ kín bởi một lớp tinh dịch trắng đục dày đặc. Những cục tinh dịch to bằng đầu ngón tay cái dính trên lông mày—”dính…”—trên lông mi—”dính…”—và từ từ trượt xuống—”rớt…”—rơi xuống ga giường—”phịch… phịch…”

Tổng cộng bảy cú xuất tinh—và Nguyệt Cát nằm đó, mặt phủ đầy tinh dịch, miệng vẫn há ra, lưỡi vẫn thè ra, và đôi mắt xanh biển vẫn nhìn thẳng vào Hùng qua lớp tinh dịch trắng đục.

“Như một mặt trăng bị che phủ bởi cát bụi.” Hùng cúi xuống—và lau nhẹ lớp tinh dịch trên mắt bà ta—”la… la…” “Đó chính là ý nghĩa của cái tên Nguyệt Cát. Mày là mặt trăng—và tao là bầu trời đêm phủ cát bụi lên mày.”

“Dạ… con là Nguyệt Cát… mặt trăng của chủ nhân… cát bụi dưới chân chủ nhân…” Nguyệt Cát thì thầm—và nuốt nốt phần tinh dịch còn lại trong miệng—”ực…”

“Bây giờ—dậy đi. Đi tắm—và đánh thức ba đứa kia dậy. Hôm nay—chúng ta sẽ giải quyết Trần Văn Khang.”

Hai tiếng sau. Bảy giờ sáng.

Bốn con chó cái đã thụt rửa sạch sẽ—”slosh… slosh…”—và quỳ thành hàng ngang trong phòng khách. Chúng trần truồng, vòng cổ da đen trên cổ, hai tay khoanh sau lưng, chân banh rộng, lồn và đít phơi ra. Hùng đứng trước mặt chúng—và trên bàn, một chiếc vali da màu đen đang mở.

Bên trong—những món đồ chơi mới tinh, nhưng không phải để đeo hôm nay. Mà là để trình diễn.

“Kim Anh—mày sẽ đóng vai nữ tiếp viên khách sạn, mặc đồng phục hầu phòng của Continental. Diệu—mày sẽ đóng vai nhân viên massage, mặc áo choàng trắng. Bích—mày sẽ đứng ngoài hành lang, mặc vest đen, canh gác. Và Nguyệt Cát—mày sẽ vào phòng 302, một mình, và gặp Trần Văn Khang. Mày sẽ nói với lão rằng mày đã suy nghĩ lại—và mày muốn ‘hợp tác riêng’ với lão. Mày sẽ mời lão uống một ly rượu vang—có pha Tịch Diệt Đan.”

Cả bốn con chó cái rùng mình—”rùng… rùng…” Nguyệt Cát lên tiếng—giọng run rẩy: “Chủ nhân… Tịch Diệt Đan… nó phát nổ và giết chết người uống trong ba giây… nhưng nếu lão Khang chết trong khách sạn—Hội Đồng Cổ Tộc sẽ điều tra…”

“Không—tao sẽ không cho lão uống Tịch Diệt Đan thật. Đó chỉ là thuốc mê—pha với linh khí đen của con rắn trong bụng mày.” Hùng nhếch môi—và lấy ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa chất lỏng màu đen sánh đặc—”slosh… slosh…” “Zmei Gorynych đã cho tao một món quà—dù nó không hề muốn. Linh khí đen của nó—khi kết hợp với thuốc mê—sẽ khiến một Kết Đan trung kỳ tê liệt hoàn toàn trong vòng mười giây. Đủ lâu để tao đến và… giải quyết phần còn lại.”

“Sau khi Khang bất tỉnh—tao sẽ vào phòng, dùng thần thức cấy một ký ức giả vào đầu lão: lão lên cơn đau tim và tự ngã đập đầu vào thành bàn. Nhân viên khách sạn sẽ tìm thấy xác lão vào sáng mai—và kết luận là tai nạn. Còn tài sản của lão—toàn bộ cổ phiếu, linh mạch, và bộ sưu tập cổ vật—sẽ được chuyển sang tên Kim Anh thông qua một hợp đồng thừa kế mà tao đã chuẩn bị sẵn.”

Kim Anh cúi đầu—”cộp—” và nước mắt lăn dài trên má—”tách… tách…” “Chủ nhân… con… con không biết phải nói gì…”

“Không cần nói—chỉ cần làm. Bây giờ—mặc đồ vào, và chúng ta sẽ lên đường.”

Tám giờ tối. Continental Hotel, quận 1, Sài Gòn.

Ánh đèn vàng từ đèn chùm pha lê trong sảnh khách sạn hắt xuống sàn cẩm thạch bóng loáng. Kim Anh—trong bộ đồng phục hầu phòng màu trắng, tóc bob đen vuốt gọn, kính râm che nửa mặt—đứng sau quầy lễ tân, tay cầm khay bạc với ly rượu vang và hai chiếc ly pha lê.

Diệu—trong áo choàng trắng của nhân viên massage—đứng ở cuối hành lang tầng ba, tay cầm điện thoại, sẵn sàng báo động.

Bích—trong bộ vest đen, đứng ngoài cửa phòng 302, cầm một chiếc cặp da giả làm nhân viên bảo vệ.

Và Nguyệt Cát—trong bộ vest trắng may thủ công, tóc búi cao, kính râm che đôi mắt xanh biển—bước ra khỏi thang máy ở tầng ba—”cộp… cộp… cộp…”—và tiến về phía phòng 302. Trên bụng bà ta, dưới lớp áo blazer, con rắn Ouroboros nằm im—nhưng đôi mắt đỏ rực đã hé mở, sẵn sàng phóng linh khí đen khi cần.

“Ting—” Bà ta nhấn chuông cửa—và cánh cửa bật mở ngay lập tức.

Trần Văn Khang đứng đó—với mái tóc muối tiêu vuốt ngược, khuôn mặt cương nghị, và đôi mắt sắc bén ánh lên vẻ hài lòng. Lão mặc áo sơ mi trắng không cài cúc trên, để lộ phần ngực rắn chắc dù đã ngoài năm mươi—dấu hiệu của một tu luyện giả Kết Đan trung kỳ.

“Elena—cuối cùng cô cũng đến. Xin lỗi vì đã đường đột mời cô đến đây—nhưng tôi có thứ này muốn cho cô xem.” Lão mở rộng cửa—và Nguyệt Cát bước vào.

Căn phòng 302—cùng một căn phòng nơi bà ta đã quỳ dưới chân Hùng lần đầu tiên. Nhưng lần này—bà ta không còn là Elena Vasiliev nữa. Bà ta là Nguyệt Cát—và bà ta đến đây để kết liễu kẻ đang đứng trước mặt mình.

“Ông Khang—tôi đã suy nghĩ về đề nghị của ông. Và tôi… đồng ý.” Nguyệt Cát ngồi xuống ghế sofa—”phịch—” và bắt chéo chân. “Nhưng trước khi bắt đầu—chúng ta nên uống một ly rượu vang. Để kỷ niệm sự hợp tác mới này.”

“Tất nhiên rồi—tôi đã chuẩn bị sẵn.” Khang bước đến bàn—và rót rượu vang vào hai chiếc ly pha lê—”rót… rót…” Nhưng trước khi lão kịp đưa ly cho Nguyệt Cát—bà ta đã đứng dậy và cầm lấy cả hai ly.

“Để tôi—như một cử chỉ thiện chí.” Nguyệt Cát mỉm cười—và trong lúc lão không để ý, bà ta nhỏ một giọt chất lỏng đen từ ngón tay vào ly rượu bên phải—”tách—” Giọt thuốc mê pha linh khí đen tan ngay lập tức, không màu, không mùi. “Nào—cạn ly.”

Hai chiếc ly chạm vào nhau—”keng—” và cả hai cùng uống. Khang uống cạn ly trong một hơi—và Nguyệt Cát nhấp một ngụm nhỏ.

Mười giây sau—đôi mắt Khang mở to—”mở…” Đồng tử lão giãn ra—và toàn thân lão cứng đờ—”cứng…” Lão cố gắng nói—”cô… cô…”—nhưng lưỡi lão đã tê liệt. Lão ngã sõng soài xuống sàn—”phịch—” và nằm im, không động đậy.

“Tốt—mở cửa cho tao.”

“Rẹt… rẹt…” Nguyệt Cát bước đến cửa—và mở ra. Hùng—trong bộ vest đen, tóc vuốt ngược—bước vào. Hắn đi thẳng đến chỗ Khang đang nằm trên sàn—và cúi xuống. “Lão Khang—mày đã sống năm mươi tám năm, và mày đã gây ra không ít tội ác trong giới tu luyện. Mày đã bóc lột tản tu, mày đã giết hại những người biết bí mật của mày, và mày đã định lợi dụng Elena để chiếm đoạt Tiên Thiên linh khí của tao. Nhưng mày quên một điều—Elena không còn tồn tại. Cô ta là Nguyệt Cát—và cô ta thuộc về tao.”

Hùng đặt tay lên trán Khang—và một luồng thần thức mạnh mẽ phóng ra—”phả… phả…” Hắn cấy vào đầu lão một ký ức giả: lão đang uống rượu một mình, lên cơn đau tim đột ngột, đứng dậy loạng choạng, và ngã đập đầu vào thành bàn. Sau đó—hắn dùng linh khí làm vỡ một mạch máu trong não lão—”phựt—” Một dòng máu đỏ tươi chảy ra từ tai Khang—”tách… tách…”—và lão tắt thở ngay lập tức.

“Xong—dọn dẹp hiện trường và lui.”

Kim Anh bước vào—và lau sạch mọi dấu vết của thuốc mê trên ly rượu, thay vào đó là một vết nứt trên thành bàn nơi Khang được cho là đã đập đầu vào. Diệu và Bích kiểm tra hành lang—không có ai. Và trong vòng mười phút—cả nhóm đã rời khỏi khách sạn qua lối thoát hiểm, để lại xác Khang nằm trên sàn phòng 302, với một vũng máu dưới đầu.

Ba giờ sáng. Biệt thự Võ gia.

Bốn con chó cái quỳ thành hàng ngang trong phòng khách—trần truồng, run rẩy vì phấn khích và hồi hộp. Trên bàn trước mặt chúng—một tập tài liệu dày cộp: toàn bộ hợp đồng chuyển nhượng tài sản của Trần Văn Khang sang tên Võ Thị Kim Anh, đã được ký bằng thần thức giả trước khi lão chết.

“Kim Anh—mày là con chó cái đầu đàn, và mày đã chứng minh được giá trị của mình trong suốt những tuần qua. Mày đã huấn luyện ba đứa kia, mày đã quản lý biệt thự này, và đêm nay mày đã giúp tao loại bỏ một kẻ thù nguy hiểm. Vì vậy—tao ban cho mày toàn bộ tài sản của Trần Văn Khang. Tập đoàn dược phẩm, ba linh mạch hạ đẳng, và bộ sưu tập cổ vật—tất cả đều thuộc về mày. Nhưng nhớ—mày chỉ là người đứng tên. Tất cả đều thuộc về tao—và mày sẽ quản lý chúng thay tao.”

“Dạ… con xin cảm ơn chủ nhân… con xin cảm ơn chủ nhân…” Kim Anh khóc nức nở—”tách… tách…”—và cúi đầu xuống sàn—”cộp—” chạm trán vào gỗ lim.

“Nguyệt Cát—mày đã đóng vai trò then chốt trong kế hoạch đêm nay. Mày đã dụ Khang vào bẫy, mày đã đầu độc lão, và mày đã không do dự dù lão từng là đồng minh của mày trong Hội Đồng. Tao hài lòng—và tao sẽ cho mày một đặc ân khác.” Hùng cúi xuống—và xoa đầu bà ta—”xoa… xoa…” “Từ ngày mai—mày sẽ không phải ngủ trong cũi nữa. Mày sẽ ngủ trên giường—với tao—mỗi đêm. Nhưng nhớ—mày vẫn là con chó cái số bốn của tao. Đừng để đặc ân này khiến mày quên đi vị trí của mình.”

“Dạ… con xin cảm ơn chủ nhân… con sẽ không bao giờ quên… con là Nguyệt Cát… con là con chó cái của chủ nhân…” Nguyệt Cát khóc—và nước mắt lăn dài trên má.

“Diệu—Bích—chúng mày đã canh gác và hỗ trợ tốt. Chúng mày sẽ được thưởng vào tối mai.” Hùng nhìn hai con chó cái còn lại—và chúng run lên vì hạnh phúc—”run… run…”

“Và bây giờ—tao sẽ đụ tất cả chúng mày. Đây là phần thưởng cho một đêm thành công—và là lời cảnh báo: bất kỳ kẻ nào dám đe dọa đế quốc của tao—dù là thành viên Hội Đồng Cổ Tộc—cũng sẽ kết thúc như Trần Văn Khang.”

Hùng cởi quần—”xoẹt…” Dương vật hắn bật ra, cương cứng, tím sẫm, những đường gân xanh nổi cuồn cuộn. Hai tinh hoàn căng tròn—”căng… căng…”—chứa đầy tinh dịch.

“Nằm xuống—tất cả chúng mày. Xếp thành hàng ngang—và banh rộng chân ra.”

“Rẹt… rẹt… rẹt… rẹt…” Bốn con chó cái nằm xuống sàn gỗ lim—và banh rộng chân. Bốn cái lồn—mỗi cái một màu sắc—phơi ra dưới ánh đèn vàng: Kim Anh với lồn nâu đỏ sẫm, hai mép thịt dày và dài; Diệu với lồn hồng nhạt, sạch sẽ không một sợi lông; Bích với lồn nâu sẫm, mảng lông mu đen được cắt tỉa gọn gàng; và Nguyệt Cát với lồn hồng tươi, hai mép thịt mỏng manh, vẫn còn ướt đẫm dịch lồn.

“Kim Anh trước—vì mày là chó cái đầu đàn, và mày vừa trở thành người giàu nhất trong số chúng mày.”

“PHẬP—”

“Á… CHỦ NHÂN… CON… CON LÀ CON CHÓ CÁI ĐẦU ĐÀN CỦA CHỦ NHÂN…” Kim Anh hét lên—và dương vật Hùng chui sâu vào lồn bà ta, đầu dương vật chạm vào cổ tử cung—”chạm…” Lồn bà ta co bóp dữ dội—”thít… thít…”—và dịch lồn chảy thành dòng—”slosh… slosh…”

“PHỰC… PHỰC… PHỰC…”

Hùng đụ mạnh và nhanh—mỗi cú thúc kéo dài chưa đến một giây. Bầu vú Kim Anh nảy lên nảy xuống—”bành bạch… bành bạch…”—và mồ hôi lăn dài trên ngực bà ta—”tách… tách…” Sau hai mươi cú thúc—Kim Anh đạt cực khoái—”Á… CON… CON RA…” Lồn bà ta co bóp—”thít… thít… thít…”—và dịch lồn bắn ra—”SPLORTCH…”

Hùng rút ra—”phựt—” và bước sang Diệu.

“Đến lượt mày—con chó cái số hai.”

“PHẬP—”

“Ư… CHỦ NHÂN…” Diệu rên lên—và lồn hồng nhạt của ả căng ra—”căng… căng…”—ôm chặt lấy dương vật Hùng. Sau mười lăm cú thúc—ả cũng đạt cực khoái—”Á… CON RA…” Dịch lồn bắn ra—”SPLORTCH…”

Rồi đến Bích—”PHẬP—” và bà ta cắn chặt răng—”cắn…”—chịu đựng từng cú thúc mạnh mẽ. Sau mười tám cú thúc—bà ta đạt cực khoái—”Ư… ƯM… CON RA…” Dịch lồn chảy thành dòng—”slosh… slosh…”

Và cuối cùng—Nguyệt Cát.

“Đây là phần thưởng đặc biệt cho mày—Nguyệt Cát. Mày sẽ nhận ba mươi cú thúc—và mày sẽ đếm từng cú.”

“PHẬP—”

“Á… MỘT…” Nguyệt Cát hét lên—và toàn thân run rẩy. Dương vật Hùng chui sâu vào lồn bà ta—và con rắn Ouroboros trên bụng bà ta động đậy—”sột soạt…”—nhưng không phản kháng. Nó đã quen với việc này.

“PHỰC—” “HAI…”

“PHỰC—” “BA…”

“PHỰC… PHỰC… PHỰC…”

“MƯỜI… MƯỜI MỘT… MƯỜI HAI…” Nguyệt Cát đếm—và mỗi cú thúc, dịch lồn lại bắn ra—”slosh… slosh…” Bầu vú bà ta đung đưa—”bành bạch… bành bạch…”—và nước mắt lăn dài trên má—”tách… tách…”

“PHỰC… PHỰC… PHỰC…”

“HAI MƯƠI… HAI MƯƠI MỐT… HAI MƯƠI HAI…”

“PHỰC… PHỰC… PHỰC…”

“BA MƯƠI… BA MƯƠI… CON RA… CON RA ĐÂY…” Nguyệt Cát hét lên—và cơn cực khoái ập đến như sét đánh. Lồn bà ta co bóp dữ dội—”thít… thít… thít…”—và dịch lồn bắn ra như lũ—”SPLORTCH… SPLORTCH… SPLORTCH…”—ướt đẫm cả sàn. Toàn thân bà ta run lên bần bật—”run… run…”—và con rắn trên bụng bà ta quằn quại—”quằn… quằn…”—rồi nằm im.

“Tốt—bây giờ tao sẽ xuất tinh. Tất cả chúng mày—quỳ xuống và há miệng ra.”

“Rẹt… rẹt… rẹt… rẹt…” Bốn con chó cái bò dậy—và quỳ thành vòng tròn xung quanh Hùng. Chúng há miệng ra—”a… a… a… a…”—chờ đợi.

Hùng nắm lấy dương vật—và bắt đầu vuốt—”nhóp nhép… nhóp nhép…”

“PHỌT—”

Cú xuất tinh đầu tiên bắn thẳng vào miệng Kim Anh—một dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh—”phọt… phọt… phọt…”—đầy ắp khoang miệng bà ta. Bà ta nuốt gọn—”ực…”

“PHỌT—PHỌT—” Hai cú tiếp theo—một phát bắn vào miệng Diệu, một phát bắn vào miệng Bích. Cả hai cùng nuốt—”ực… ực…”

“PHỌT—PHỌT—PHỌT—PHỌT—”

Bốn cú xuất tinh cuối cùng—và Hùng nhắm vào Nguyệt Cát. Tinh dịch bắn lên mặt bà ta—”phọt…”—lên tóc bà ta—”phọt…”—lên ngực bà ta—”phọt…”—và lên hình xăm Ouroboros—”PHỌT—” Ngay khi tinh dịch chạm vào con rắn—nó rít lên lần cuối—”RÍT—” rồi im bặt, đôi mắt đỏ rực nhắm lại.

Tổng cộng bảy cú xuất tinh—và bốn con chó cái dính đầy tinh dịch. Những cục tinh dịch to bằng đầu ngón tay cái dính trên mặt—”dính…”—trên tóc—”dính…”—trên ngực—”dính…”—và từ từ trượt xuống—”rớt…”—rơi xuống sàn—”phịch… phịch…”

“Tốt—đêm nay là một cột mốc quan trọng. Trần Văn Khang đã bị loại bỏ, tài sản của lão đã thuộc về chúng ta, và Nguyệt Cát đã chính thức có tên mới.” Hùng đứng giữa vòng tròn bốn con chó cái—và nhìn xuống chúng. “Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu. Ngày mai—Nguyễn Thị Mai sẽ liên lạc với chúng ta. Bà ta đã nghi ngờ từ cuộc họp trước—và cái chết của Khang sẽ khiến bà ta càng thêm cảnh giác. Chúng ta phải hành động nhanh—trước khi bà ta báo động cho toàn bộ Hội Đồng.”

“Dạ… chủ nhân… con sẽ điều tra thêm về điểm yếu của Nguyễn Thị Mai…” Kim Anh lên tiếng—và bà ta vẫn còn dính đầy tinh dịch trên mặt.

“Tốt—và Nguyệt Cát—mày sẽ tiếp tục đóng vai Elena Vasiliev trước Hội Đồng. Mày sẽ dự đám tang của Khang vào ngày mai—và mày sẽ khóc thương lão như một đồng minh thực sự. Mày phải thuyết phục được tất cả mọi người rằng cái chết của lão là một tai nạn đáng tiếc. Hiểu chưa?”

“Dạ… con hiểu… con sẽ khóc thật nhiều…” Nguyệt Cát cúi đầu—”cộp—”

“Bây giờ—dọn dẹp sàn và vào cũi nghỉ ngơi. Ngày mai sẽ là một ngày dài.”

“Rẹt… rẹt… rẹt…” Diệu, Bích, Kim Anh bò đi liếm sàn—”SLRK… SLOSH… SLRK… SLOSH…”—và Nguyệt Cát bò theo Hùng lên cầu thang—”cộp… cộp… cộp…”—vào phòng ngủ chính.

Trên giường king-size—Nguyệt Cát nằm xuống cạnh Hùng, lần đầu tiên với tư cách là Nguyệt Cát. Bà ta vẫn dính đầy tinh dịch—Hùng không cho phép bà ta tắm. Hắn muốn bà ta ngủ trong lớp tinh dịch đó—như một lời nhắc nhở về địa vị của mình.

“Chủ nhân… con… con có thể hỏi một câu không ạ?” Nguyệt Cát thì thầm trong bóng tối.

“Hỏi đi.”

“Tại sao chủ nhân lại loại bỏ Khang? Lão ta… lão ta có thể đã trở thành một đồng minh hữu ích…”

“Vì lão ta đã dám đụng vào thứ thuộc về tao.” Hùng quay sang nhìn bà ta—và trong bóng tối, đôi mắt hắn lóe lên một tia đỏ rực—tàn dư của linh khí Zmei Gorynych. “Lão ta muốn mày—và mày là của tao. Không một thằng đàn ông nào được phép chạm vào nô lệ của tao—dù chỉ là trong ý nghĩ. Đó là quy tắc đầu tiên và cuối cùng. Mày hiểu chưa?”

“Dạ… con hiểu… con là của chủ nhân… chỉ của chủ nhân…” Nguyệt Cát rùng mình—”rùng…”—và một luồng hạnh phúc ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Bà ta nhắm mắt lại—và chìm vào giấc ngủ, với lớp tinh dịch vẫn còn dính trên mặt.

Hùng nằm đó—và nhìn lên trần nhà. Hắn rút điện thoại ra—và mở file kế hoạch, gõ thêm vài dòng:

“TRẦN VĂN KHANG—ĐÃ LOẠI BỎ. TÀI SẢN ĐÃ CHUYỂN CHO KIM ANH.”

“ELENA VASILIEV ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT TÊN VIỆT: NGUYỆT CÁT.”

“ĐÃ BẮT ĐẦU GIAI ĐOẠN BỐN NGÀY THỨ BA—HUẤN LUYỆN CÔNG KHAI CHO TOÀN BỘ BỐN CHÓ CÁI.”

“KẾ HOẠCH NGÀY MAI: DỰ ĐÁM TANG KHANG—VÀ BẮT ĐẦU TIẾP CẬN NGUYỄN THỊ MAI.”

“ĐIỂM YẾU CỦA NGUYỄN THỊ MAI: CÓ MỘT CON GÁI RIÊNG—22 TUỔI—ĐANG DU HỌC Ở ÚC—TÊN LÀ NGUYỄN THỊ MINH CHÂU. CÓ THỂ KHAI THÁC.”

Hắn tắt điện thoại—”tách—” và nhắm mắt lại. Nhưng ngay khi hắn vừa chìm vào giấc ngủ—một luồng linh khí lạnh buốt chạy dọc theo xương sống—”rùng…” Hắn mở bừng mắt—và nhìn về phía cửa sổ.

Một con bồ câu trắng đậu trên bệ cửa sổ—và đôi mắt nó, trong bóng tối, lóe lên một tia sáng đỏ rực.

“Zmei…” Hùng thì thầm—và ngồi bật dậy. Nhưng con bồ câu đã bay mất—”vù… vù…”—và chỉ còn lại màn đêm đen đặc bên ngoài khung cửa sổ.

“Không—không phải Zmei. Con rắn vẫn đang ngủ trong bụng Nguyệt Cát. Vậy thì… là ai?”

Hùng bước đến cửa sổ—và nhìn ra khu vườn ướt đẫm sương đêm. Không có gì—ngoài những tán cọ dầu đung đưa trong gió—”rì rào… rì rào…”

Nhưng hắn biết—có một thứ gì đó đang theo dõi hắn. Và thứ đó—không phải là con rắn, không phải là Khang, và cũng không phải là Nguyễn Thị Mai.

“Một kẻ thù mới—hay một đồng minh cũ?” Hùng thì thầm—và nắm chặt tay lại, sẵn sàng cho bất cứ điều gì.

Trên giường—Nguyệt Cát vẫn ngủ say, với con rắn Ouroboros nằm im trên bụng. Nhưng nếu nhìn kỹ—đôi mắt đỏ rực của nó đã hé mở—và một nụ cười mỏng manh thoáng qua trên khuôn mặt nó, trước khi nhắm lại một lần nữa.

Bên ngoài—trời bắt đầu mưa. “Lộp độp… lộp độp…” Những hạt mưa đầu mùa rơi xuống mái ngói đỏ au, và trong bóng tối của khu vườn—một bóng người mặc áo dài đen thêu hoa sen đứng dưới tán cọ dầu, nhìn lên cửa sổ phòng ngủ chính với đôi mắt đen láy đầy nghi ngờ.

Nguyễn Thị Mai đã đến.